Chương 32

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Trần Tứ, Từ Khả vui vẻ hẳn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nở nụ cười, bước ra từ quầy thu ngân.
[Hôm nay tỷ rảnh rỗi sao?]
Trước đó cô đã nói với Trần Tứ rồi, bất cứ khi nào tỷ rảnh rỗi hoặc buồn chán, cứ ghé qua tiệm cô chơi, cô sẽ làm bánh kem thật ngon mời tỷ.
“Ừm, cũng không phải rảnh rỗi, mà đi ngang qua đây tiện đường ghé thăm muội thôi,” Trần Tứ cười nói, liếc nhìn quanh tiệm cô. “Cô gái xinh đẹp ban nãy là ai vậy, sao tỷ thấy lúc cô ấy bỏ ra ngoài thì đùng đùng tức giận, vẻ mặt khó coi đến vậy?”
[Là khách đến mua bánh.]
Từ Khả không nói cô ấy đến đây vì Thẩm Trí, vì nói ra thì sẽ không tốt cho Thẩm Trí, mà cũng chẳng tốt cho chính cô ấy.
“Thật sao?” Trần Tứ cười càng thêm kỳ quái nhưng vẫn không hỏi thêm nữa. “Hôm nay là sinh nhật Thẩm Trí đó muội.”
[Dạ, muội có biết.]
Từ Khả cười viết xuống giấy, rồi đi đến tủ lạnh lấy một miếng bánh mousse cho tỷ.
[Tỷ nếm thử đi, bánh mousse hôm nay muội làm đó.]
“Hehe, tỷ thích món này lắm,” Trần Tứ nhận miếng bánh rồi ngồi xuống bàn nhỏ phía bên kia. Từ Khả cũng đi theo tỷ, tiện tay bật quạt sưởi lên.
[Tỷ muốn đi dự sinh nhật Thẩm Trí sao?]
Từ Khả nhìn tỷ ấy ăn từng miếng bánh, trong lòng hơi tò mò nên hỏi.
“Không có, anh ấy có bao giờ tổ chức sinh nhật đâu, mỗi năm anh ấy đều ở nhà đón sinh nhật với muội muội của anh ấy thôi,” Trần Tứ nói.
“Huống hồ sinh nhật năm nay của anh ấy còn có muội muội và em rể ở nhà, muốn gọi anh ấy ra ngoài chơi cũng khó mà gọi được.”
Nhớ tới ban nãy anh nhận điện thoại bằng chất giọng ấm áp, dịu dàng kia, Từ Khả nghĩ rằng chắc hẳn Thẩm Trí là một người đàn ông của gia đình.
“Nhưng mà… sao muội biết được ngày sinh của anh ấy?” Lần này, đến lượt Trần Tứ tò mò hỏi cô.
Từ Khả bị hỏi như thế thì thật lòng cô không muốn trả lời, vì tối qua cô và Thẩm Trí ở cùng nhau cả đêm, còn cùng nhau làm bánh sinh nhật cho anh ấy nữa.
Sợ tỷ ấy hiểu lầm.
[Anh ấy đặt bánh ở tiệm muội, sáng nay đã đến lấy rồi.]
Nửa lời nói dối chắc hẳn là không sao đâu nhỉ.
“Sớm như vậy đã đến lấy rồi sao?” Trần Tứ cảm thấy kỳ quái, nhưng nếu cô không chịu nói thêm gì thì tỷ ấy cũng không tiện hỏi thêm.
Từ Khả gật đầu.
Hai người đang nói chuyện thì một người đàn ông từ bên ngoài bước vào tiệm. Tiếng chuông điện tử ngoài cửa vang lên hình như đã khiến hắn ta phát hoảng, cả người dường như run rẩy đôi chút.
Từ Khả nhìn qua thì chỉ thấy một người đàn ông dáng vẻ ngổ ngáo, đầu tóc nhuộm vàng hoe, vuốt keo lộn xộn, giống như một đám cỏ cháy rụi trên đầu vậy.
Trần Tứ cũng nhìn qua bên đó. Người đàn ông hình như không nghĩ rằng phía bên này có người đang ngồi nên hơi sửng sốt, rồi nhanh chóng vội vàng bỏ chạy ra ngoài.
“Thoạt nhìn thằng này không giống đến đây mua đồ đâu muội,” Trần Tứ nhìn theo bóng dáng hoảng hốt của người đó rồi khẽ nhíu mày.
Tuy rằng cô biết không thể cứ trông mặt mà bắt hình dong được, nhưng Từ Khả cũng cảm thấy người đàn ông vừa rồi vào tiệm không giống người tốt lành gì.
Tuổi tác xem ra cũng không lớn, nhưng cả người nhuốm mùi vô lại, giống một kẻ côn đồ không đứng đắn ngoài đường.
“Không phải là tới gây phiền phức cho muội nữa chứ?” Trần Tứ lo lắng nhìn về phía Từ Khả rồi hỏi cô.
Từ Khả lắc đầu.
[Chắc là không đâu.]
Đột nhiên cô nhớ tới ngày đó ở cục cảnh sát, tỷ cả đã nói cho cô biết chắc chắn ba mẹ ruột và Từ Vọng Long sẽ còn tiếp tục đến tìm cô gây phiền toái, nếu cô chuyển đi chỗ khác được thì cứ chuyển đi nhanh lên.
Chẳng lẽ đó là Từ Vọng Long sao?
Cô chưa từng thấy Từ Vọng Long nên cũng không biết được dáng vẻ khi lớn lên của nó trông như thế nào.
Vừa rồi cô cũng chưa kịp nhìn rõ dáng vẻ của người kia nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác không mấy thoải mái. Loại người này nếu đụng phải trên đường sẽ cố gắng tránh càng xa càng tốt.
“Bây giờ là Tết Âm lịch nên cũng chẳng có mấy bóng người, tốt nhất muội nên cẩn thận chút. Cả dãy phố cũng chỉ có mình tiệm muội mở cửa thôi, không khéo chính là bọn họ chạy tới do thám tình hình đó,” Trần Tứ vẫn rất lo lắng cho cô.
Cảm giác của Trần Tứ và Từ Khả giống nhau như đúc, người đàn ông ban nãy vừa nhìn đã biết chẳng phải người tốt lành gì cho cam.
[Muội biết rồi ạ, có chuyện gì muội sẽ báo cảnh sát ngay.]
Từ Khả không muốn để tỷ ấy lo lắng cho mình nên lúc này còn muốn khéo léo tiễn tỷ ấy đi. Nếu đó thật sự là Từ Vọng Long thì cô không mong rằng tỷ ấy sẽ vì mình mà bị cuốn vào mớ phiền phức này.
Trần Tứ ăn hết bánh rồi chép miệng nói: “Có một vài chuyện không phải cứ báo cảnh sát là xong đâu muội. Tóm lại muội vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, một cô gái không thể nói chuyện như muội khi gặp sự cố cũng không thể nào kêu cứu được.”
“Dạ dạ.”
Từ Khả dùng sức gật đầu, sự quan tâm đến từ bạn bè luôn khiến cô hết sức trân trọng.
Trần Tứ nhìn cô rồi mỉm cười: “Hôm khác muội có thời gian thì đến nhà tỷ làm khách nha, hôm qua mẹ tỷ cứ nhắc về muội mãi thôi đó.”
[Dì hỏi về muội sao?]
Điều này khiến cho Từ Khả cảm thấy vừa được yêu thương vừa lo lắng, dù sao cô và ba mẹ tỷ Trần Tứ đây chỉ mới chạm mặt có một lần mà thôi.
“Ừ,” Trần Tứ gật đầu. “Mẹ tỷ nói muội là một cô bé vừa chân thành vừa cần cù, có thể kết bạn với muội.”
“Ba mẹ tỷ đã trải qua nửa đời người rồi cho nên ánh mắt nhìn người vẫn rất chuẩn đó.”
Được trưởng bối không quá thân quen khen ngợi đương nhiên Từ Khả cũng rất vui mừng, đây cũng là một sự tán thành mà.
“Tỷ có hẹn rồi nên đi trước đây, hôm nay thật sự chỉ là đi ngang qua nên tiện thể ghé thăm thôi, ngày khác tỷ lại đến tìm muội,” Trần Tứ cười đứng lên.
Hôm nay tỷ ấy ăn vận thật xinh đẹp, trang điểm cũng tinh tế, cảm giác giống như tỷ ấy đang đi hẹn hò vậy.
Nhưng Từ Khả cũng không dò hỏi, chuyện của người khác cô hỏi nhiều làm gì, đây là phép lịch sự cơ bản.
Tiễn Trần Tứ tới cửa, lúc gần rời đi thì tỷ ấy lại nói thêm một câu: “Cái cô gái ban nãy lao ra khỏi cửa tiệm muội hình như tỷ có quen đó!”
Từ Khả nghi hoặc, chỉ thấy tỷ ấy chớp chớp mắt rồi nhanh chóng xoay người đi về hướng xe tỷ ấy đang đỗ bên ven đường.
Trần Tứ cũng quen biết sao?
Từ Khả nhìn về ngã tư đường không một bóng người rồi lại nhớ về người đàn ông xông vào tiệm khi nãy. Cô thò người ra trước, ngó nhìn hai bên đường giữa ngã tư, muốn xem người đàn ông đó có đang đứng canh gần đây hay không.
Hiện tại hàng xóm xung quanh đều đã về quê ăn Tết chưa quay lại, nếu thật sự có người tìm đến cửa tiệm cô quấy rầy thì thật sự cô sẽ kêu trời không thấu.
Từ Khả nhìn một vòng gần đó mà không thấy người đàn ông ban nãy vừa vào tiệm, nhưng đáy lòng cô vẫn hơi bất an.
Cô đi đến sau quầy thu ngân, nhìn về phía camera theo dõi bên kia.
Đúng lúc phải đề phòng một chút, thời điểm báo cảnh sát cũng phải thật bình tĩnh. Cảnh sát Lý đã nói với cô trước đó rằng chỉ cần phát ra âm thanh là được, bọn họ sẽ hiểu cô cần báo cảnh sát.
Còn nữa, cô mong là hai ngày tới đây Trần Tứ và Thẩm Trí đừng tới tiệm của cô, tránh cho dính vào phiền phức này.
Mãi đến khi ánh mặt trời nhường chỗ cho màn đêm thì trong lòng Từ Khả đều vẫn cứ bất an như thế.
Người đàn ông bộ dáng lưu manh kia không xuất hiện thêm lần nào nữa, ngược lại càng khiến cô thêm phần lo sợ.
Thà là xung đột trực tiếp sẽ không khiến người ta lo sợ nhiều đến thế, chỉ sợ những thủ đoạn ngấm ngầm của họ mà thôi.
Lúc cô kéo cửa cuốn xuống dưới thì điện thoại liên tục vang lên hai, ba tiếng chuông.
Là chuông báo tin nhắn WeChat tới.
Cô cầm lấy điện thoại di động đi vào trong phòng nhỏ, là Thẩm Trí gửi tin nhắn đến cho cô.
Là một đoạn video, trong đó quay chiếc bánh kem đang cắm một cây nến, khuôn mặt tuấn tú của anh lay động trong ánh nến, đẹp hệt như tranh vẽ.
Lòng anh còn đang ôm Thẩm Duy, cô bé ngồi cùng anh thổi nến rồi ước nguyện.
[Sinh nhật vui vẻ.]
Từ Khả gửi cho anh một tin nhắn.
Thẩm Trí: Từ Khả, mở cửa đi muội.
Từ Khả nhìn tin nhắn trả lời của Thẩm Trí thì lòng hơi nghi hoặc.
Kêu cô mở cửa làm gì?
Thẩm Trí: Anh đang ở bên ngoài tiệm muội.
Vì một câu nói này mà trái tim đang trong lồng ngực cô đột ngột nhảy cẫng lên. Đầu quả tim treo lơ lửng nửa ngày trời, giờ còn nhảy nhót kịch liệt đến mức cô nghe rõ mồn một.
Từ Khả nhìn thoáng qua bên ngoài rồi xoay người đi mấy bước tới phía cửa. Cách một lớp cửa cuốn, cô dùng hai tay túm chặt vạt áo trước ngực, muốn trái tim mình đừng cứ đập nhanh như thế mãi.
Đừng nói chuyện gì hết, đừng nói chuyện gì hết.
Đứng ở đó hai phút cô mới đưa tay ra kéo cửa cuốn lên. Kéo đến một nửa thì thấy nửa thân người đàn ông đang đứng bên ngoài. Anh lại đưa tay đẩy lên phía trên, đến khi cả gương mặt hoàn chỉnh của anh xuất hiện.
[Giờ này rồi sao anh còn đến đây?]
Không phải hôm nay sinh nhật anh sao, thế nào mà anh còn đột nhiên chạy tới đây nữa?
Thẩm Trí nhìn cô, trong lúc nhất thời không nói lời nào, chỉ nhìn cô kỹ càng một lượt từ trên xuống dưới. Cuối cùng ánh mắt anh cũng dừng lại trên gương mặt cô, thấy cô vẫn giống như mọi ngày, chẳng có cảm xúc gì khác biệt cả.
Trong khoảnh khắc đó anh cũng không biết là nên vui mừng hay không vui nữa.
Từ Khả bị cái nhìn của anh khiến cho khiếp sợ, cô sợ anh cứ nhìn mình chằm chằm như thế lắm.
“Muội không sao chứ?” Một lát sau Thẩm Trí mới mở miệng hỏi cô.
Từ Khả có chút nghi hoặc lắc đầu: [Đâu có sao đâu.]
“Có phải Cô Bạch đã đến tiệm của muội hay không?” Anh nhẹ giọng hỏi cô, dường như sợ làm tổn thương cô vậy.
Cô Bạch?
Biểu cảm nghi hoặc trên mặt Từ Khả càng tăng thêm. Cô Bạch là ai chứ?
“Cái người con gái xinh đẹp tức giận đùng đùng đến tiệm tìm muội sáng nay đó,” Thẩm Trí giải thích.
[Anh nói cô ấy à?]
Từ Khả chợt bừng tỉnh.
[Sao mà anh biết được?]
Cô càng cảm thấy kỳ lạ.
“Có phải cô ấy đã nói những lời khó nghe với muội hay không?” Thẩm Trí không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ nghiêm túc nhìn cô thôi.
Anh đang đứng bên cửa, vừa khéo sau lưng anh là ánh đèn đường khiến gương mặt anh ngược sáng, làm người ta cảm thấy lúc này anh thật lạnh lùng.
[Không có đâu.]
Cái cô Bạch đó nói những lời đều là sự thật, cũng không tính là khó nghe gì cả, ít nhất cô ấy cũng không mắng chửi ai.
Bất quá nếu anh biết thì có lẽ là do Trần Tứ nói với anh.
[Trần Tứ nói cho anh nghe hả?]
“Ừm,” Thẩm Trí gật đầu. “Xin lỗi muội, vì anh mà khiến muội phải chịu tổn thương này, anh thật sự không nghĩ được cô ấy sẽ chạy đến đây tìm muội.”
[Anh cố ý vì chuyện này mà chạy đến đây xin lỗi hả?]
Nghe được lời xin lỗi của anh thì Từ Khả nở nụ cười, tiếp tục viết: [Thật sự không có gì đâu, hơn nữa chuyện này cũng không liên quan gì tới anh, mà là do cô Bạch đó tự ý làm. Anh đừng xin lỗi nữa.]
“Nhưng chuyện cũng do anh mà ra,” người đàn ông cụp mi, đôi mắt sâu lắng như ao nước không thấy đáy. “Anh không thích hành vi như thế, cũng không tán thành ai làm như thế.”
[Anh không thích cô ấy.]
Là một câu trần thuật.
Từ Khả nhìn anh, vừa nhìn đã thấy anh hơi khó chịu, rõ ràng anh không thích có người áp bức mình như thế.
Anh gật đầu nghiêm túc trả lời: “Không thích, anh không thích, cho nên tình cảm của cô ấy có quan hệ gì với anh đâu.”
Anh chỉ là chán ghét người dùng danh nghĩa của anh đi làm tổn thương đến người khác mà thôi.
Những lời này thật ra hơi lạnh lùng.
Em thích anh, trừ khi anh cũng thích em, chứ nếu không thì có quan hệ gì với anh đâu?
[Ừm, cô ấy cũng không xúc phạm tới muội. Tuy rằng muội không hiểu chuyện gì cả, nhưng muội rõ ràng chuyện tình cảm của hai người, lôi người thứ ba vào thì cũng có kết quả tốt đẹp gì đâu.]
Ngược lại lúc này trông cô bình tĩnh lạ thường.
[Anh đẹp trai như thế sẽ có nhiều cô gái thích anh, đó là chuyện bình thường. Anh không nhớ tối hôm đó có rất nhiều cô gái tới nói chuyện với anh hòng xin thông tin liên hệ hay sao?]
Về mặt này thì người đàn ông cực kỳ đẹp trai trước mắt đây làm rất tốt, mỗi lần cự tuyệt người khác đều vô cùng lễ phép và tôn trọng họ.