Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Chương 35
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Từ Khả mới ngừng khóc được.
Vì khóc quá nhiều, cổ họng cô khản đặc, đau rát, đôi mắt sưng húp như hai quả đào. Những vết xước do mảnh thủy tinh cứa vào trên mặt cô, giờ thấm nước mắt, lại bắt đầu đau nhói, bỏng rát.
Thẩm Trí thấy cô cuối cùng cũng ngừng khóc, anh đưa tay nhẹ nhàng xoa đôi mắt còn ướt đẫm của cô, sau đó bế cô từ dưới đất lên.
Cô nhẹ bẫng, hình như Bé Câm còn chưa ăn cơm.
Anh bế cô lên, ánh mắt quét một vòng quanh căn bếp. Căn bếp nhỏ bừa bộn đến mức không có chỗ đặt chân, trong khoảnh khắc đó, anh chợt không biết nên đặt người trong lòng xuống đâu cho phải.
Từ Khả còn chưa kịp phản ứng. Cô khóc đến nỗi tầm nhìn cũng trở nên mờ mịt, vẫn chưa nhìn rõ được gì.
Nhìn một lúc, Thẩm Trí đành ôm cô vào căn phòng nhỏ bên trong.
Trong phòng cũng rất bừa bộn, quần áo bị lục tung, nằm rải rác khắp sàn, mấy quyển sách cũng rơi vãi lung tung.
“Em cứ ở đây trước đã, bình tâm lại một chút.” Nói xong, anh liền xoay người ra ngoài.
Ra ngoài tiệm, Thẩm Trí kéo cửa cuốn xuống và khóa lại. Anh nhíu mày nhìn khắp cửa tiệm đều là mảnh thủy tinh vỡ vụn, muốn dọn dẹp sạch sẽ thì mai phải gọi thêm hai người nữa may ra mới xong.
Bên trong cũng bừa bộn nhưng ít ra không có thủy tinh.
Anh đi vào căn phòng nhỏ bên trong, nhặt vài thứ rơi dưới đất đặt lên trên, sau đó mới đi vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh không lớn cũng không nhỏ, bên trong có một chiếc máy giặt nhỏ, một ô cửa sổ bên cạnh, trên tường có đặt một máy nước nóng.
Thẩm Trí đun một ít nước ấm rồi đi ra ngoài lấy một chiếc khăn bông trên giá. Chiếc khăn bông còn rất sạch sẽ, thoang thoảng mùi bột giặt, chắc là khăn cô dùng để lau mặt.
Làm ướt khăn bông bằng nước ấm, anh mới mang vào căn phòng nhỏ bên trong.
Đôi mắt Từ Khả thẫn thờ, cô đang ngồi trên giường. Khi thấy anh, cô hơi hoảng loạn lùi lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
Kinh ngạc vì sao anh lại ở đây?
Thẩm Trí không nói gì ngay, anh chỉ cầm khăn bông nhẹ nhàng lau mặt cô. Trên mặt cô có mấy vết thương nhỏ li ti, vừa nhìn đã biết ngay là do thủy tinh cứa vào.
Như thể sợ cô đau, động tác tay anh vô cùng nhẹ nhàng.
Lau mặt cô xong, anh tiếp tục lau tay cho cô. Nhưng lúc này anh mới chú ý tới bàn tay cô quấn đầy băng gạc, hình như đã sưng lên rất nhiều.
Vẻ mặt Thẩm Trí ngày càng trầm xuống.
Anh không kìm được mà nghĩ rằng, có khi lúc anh gọi điện thoại cho cô thì chuyện quái quỷ này đang xảy ra.
Anh tự trách bản thân vô cùng, phải chi khi đó anh chạy tới kịp thời.
“Từ Khả.” Làm xong mấy việc này, anh mới dịu dàng gọi tên cô gái đang ngồi trên giường.
Từ Khả giật mình, đôi mắt không chớp nhìn anh chằm chằm.
Bởi vì khóc đã lâu, mắt cô sưng lên rất khó chịu, luôn cảm giác như có một màn sương mờ mịt bao phủ. Cô muốn giơ tay lau đi nhưng đã bị Thẩm Trí giữ lại.
“Đừng động đậy, để anh lấy một túi chườm đá lên cho em dễ chịu hơn một chút.” Thẩm Trí dịu dàng nói với cô.
Từ Khả há miệng thở dốc, vì cổ họng cô rất đau nên cô phải cố tìm điện thoại của mình. Tìm một hồi mới sờ vào túi quần thì thấy nó đã bị biến dạng. Giờ cô mới nhớ ra điện thoại của mình đã hỏng vì bị bọn họ giẫm đạp.
Ánh mắt Thẩm Trí dừng lại trên chiếc điện thoại di động đã hỏng của cô. Anh cầm lấy nó rồi nói: “Nếu em muốn nói gì thì cứ dùng ngôn ngữ ký hiệu đi.”
Từ Khả vẫn còn chút nghẹn ngào, cô khịt mũi rồi chậm rãi ra dấu bằng tay: [Sao anh lại tới đây?]
“Nhớ em,” Thẩm Trí dịu dàng trả lời cô.
Nghe vậy, động tác tay của cô dừng lại hẳn. Cô cố gắng mở to đôi mắt đang sưng húp của mình để nhìn anh.
Cô không hiểu lời anh nói có nghĩa gì, có ý gì.
Thấy vẻ mặt ngây ngốc của cô, Thẩm Trí đưa tay lên vén mấy lọn tóc lòa xòa của cô.
[Vậy trưa nay khi anh gọi điện thoại cho em là muốn nói gì thế?] Cô lại hỏi.
Lúc này, Thẩm Trí có vẻ không hiểu lắm. Anh nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi đưa tay cầm điện thoại lên, chỉ cho cô thấy, thăm dò hỏi: “Ý em là em muốn hỏi anh trưa nay gọi cho em làm gì đó hả?”
Từ Khả gật đầu.
“Vốn dĩ giữa trưa anh muốn hỏi em có bận không, nếu không bận thì anh dắt Duy Duy và chú chó anh nuôi qua đây.” Anh muốn nhìn cô cười một cái, nhưng thật sự khi thấy cô trong bộ dạng này thì anh muốn cười cũng không cười nổi.
Trong phút chốc, Từ Khả không biết nên nói gì cho phải. Thỉnh thoảng cô vẫn còn thút thít vài tiếng nhưng vẫn cứ nhìn anh chằm chằm, không muốn rời mắt đi.
Trong bóng tối, lại có một vầng ánh sáng chiếu vào người đàn ông tuấn tú này, khiến anh giống hệt như một bông hoa nở rộ trên mảnh đất cằn cỗi hoang vu của cô.
Giữa trưa hôm nay, nếu như không có cuộc gọi của anh, cô cũng chẳng biết bản thân sẽ có hành động điên cuồng gì nữa, không biết bản thân có thể bỏ mặc hết tất cả chỉ để liều mạng sống chết với bọn họ hay không.
Nhưng những chuyện thế này cô cũng không dám nói cho anh nghe, sợ anh biết tâm sự của bản thân dù chỉ một chút mà thôi.
“Đừng nhìn nữa, em chậm rãi nhắm mắt lại rồi nghỉ ngơi một chút đi. Có phải em chưa ăn cơm đúng không? Để anh làm cho em túi chườm đá trước đã.” Thẩm Trí thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình như thế nên anh ở bên cạnh vén góc chăn đắp cho cô.
Anh cầm khăn bông đứng dậy rồi nhặt hết quần áo rơi dưới đất lên, phủi bụi, sau đó mới đặt chúng ở cuối giường.
Căn phòng này của cô rất nhỏ, chỉ có một chiếc giường đặt sát tường, đối diện có một tủ quần áo không lớn lắm. Trong góc tường ở chân giường có một chiếc bàn nhỏ nên anh cầm ít quần áo bỏ sang bên đó, chờ một lát sẽ thu dọn sau.
Sau khi rời khỏi phòng, Thẩm Trí vắt khăn bông cho sạch sẽ, anh đi đến trước tủ lạnh. Bên trong có rất nhiều túi chườm và một ít đá vụn. Anh lấy một chiếc túi chườm ra rồi dùng khăn bông bọc nó lại, như thế thì đỡ lạnh hơn một chút.
Lại nhìn ngăn mát phía trên, bên trong có mì sợi, mỡ heo, nửa cây cải thảo và rất nhiều trứng gà.
Trên đất có khá nhiều trứng gà bị vỡ nát nên có một mùi trứng rất tanh.
Vậy thì chỉ có thể nấu cho Bé Câm một ít mì vì trong tủ lạnh không còn món gì ăn được nữa. Bây giờ mà chạy đi mua đồ ăn thì có lẽ không kịp, hơn nữa anh muốn trong thời điểm cô khó chịu nhất thì có anh ở cạnh bên để dễ chăm sóc cô hơn.
Thẩm Trí cầm theo túi chườm trở về phòng thì thấy Từ Khả đang cúi mắt nhìn bàn tay phải đang được băng bó của mình.
“Tay đau lắm đúng không? Chắc là bị thương rất nặng. Hay là chúng ta đến bệnh viện khám trước đã?” Anh hơi lo lắng, chỉ sợ cô cậy mạnh mà thôi.
Từ Khả lắc đầu, trên mặt nở một nụ cười miễn cưỡng.
Người đàn ông ngồi ở mép giường rồi cầm lấy chiếc khăn bông bọc túi chườm lại, đắp lên mắt cô. Ngay giây phút này, anh không muốn hỏi cô thêm bất cứ điều gì nữa.
Anh không muốn hỏi cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ muốn cô an tâm chứ không muốn gây thêm những đau đớn và khổ sở như vậy cho cô.
Bé Câm rất cố chấp, vì không muốn để anh phải lo lắng cho nên ngay giờ đây cô đều cố nở một nụ cười.
Từ Khả cầm lấy túi chườm trên tay anh, cô cảm thấy để anh cứ chăm sóc mình thế này cũng có chút không ổn lắm.
“Vậy em cầm để đắp đi, anh nấu ít đồ ăn cho em.” Thẩm Trí đưa túi chườm cho cô rồi đứng dậy cởi áo khoác, khăn quàng cổ và mũ của mình ra, đặt ở cuối giường cô.
Từ Khả vốn dĩ muốn níu anh lại vì ngay bây giờ cô không ăn nổi thứ gì cả nhưng chưa kịp làm thì anh đã đi ra ngoài rồi.
Tay cô cứ miết nhẹ túi chườm rồi lại nhìn cuối giường mình có áo khoác và khăn quàng của Thẩm Trí đặt ở đó.
Cũng chẳng biết vì sao mà những hình ảnh này mang đến cho cô một cảm giác ấm áp khó tả.
Bên ngoài truyền vào tiếng nước rửa rau, sau đó là tiếng dao thái đồ ăn... những âm thanh đó liền mạch, thuần thục với nhau.
Chỉ trong chốc lát, mùi thơm thức ăn đã bay vào không khí, vậy mà khiến bụng cô cồn cào thèm ăn.
Cũng không chờ lâu lắm thì Thẩm Trí đã bưng một chén mì nóng hổi đi đến.
“Trong tủ lạnh không còn nhiều thứ nên anh chỉ tùy tiện nấu chén mì này thôi.” Thẩm Trí đi đến bên cạnh giường ngồi xuống rồi muốn tìm chiếc bàn nhỏ để cô đặt mì lên đó. Thấy tay phải cô không thể cầm đũa được nên anh quyết định sẽ đút cô ăn.
Chỉ là tùy tiện nấu, mấy nguyên liệu đơn giản thế mà anh cũng có thể nấu ra một chén mì thơm ngon đến vậy.
Từ Khả nhìn chén mì, cải thảo xếp ngay ngắn. Trong nước canh còn thoang thoảng mùi gừng và mỡ heo, trên mặt có một ít váng dầu và thêm hai quả trứng luộc.
Nhưng mà thật sự rất thơm.
“Nào, há miệng.” Thẩm Trí gắp mì lên, thổi nhẹ rồi đưa đến miệng cô.
[Để tự em ăn.]
Từ Khả cũng không quen việc mình đã lớn thế này rồi mà còn được người khác đút cơm cho, quan trọng là một người đàn ông đẹp trai đến vậy nữa chứ.
“Tay em cũng khó mà cầm được đũa,” Thẩm Trí nói.
[Có thể mà.]
Cô vẫn cứ kiên trì, dù gì tay cô cũng không bị thương đến mức không làm được gì cả.
Thấy cô kiên trì thế nên anh nghĩ nếu anh cứ nhất quyết đút cho cô thì chắc cô cũng ăn không ngon. Anh cũng đành đưa cho cô, mình thì đứng dậy cầm lấy chiếc bàn ở cuối giường kê lên.
Chiếc bàn này chắc là để trên giường đọc sách hoặc dùng máy tính, vừa nhỏ vừa nhẹ.
“Chậm chút, đừng có vội.” Anh đặt nhẹ bát mì xuống rồi dặn dò cô một câu như thế, mới đứng dậy đi ra ngoài.
Lát sau anh cầm theo nĩa và muỗng vào đưa cho cô: “Dùng cái này đi, tiện hơn.”
[Cám ơn anh.] Từ Khả lại làm một động tác trong ngôn ngữ ký hiệu cho anh.
“Ăn nhanh đi,” Thẩm Trí nhìn cô rồi nói.
Từ Khả nhìn anh thêm một lát mới bắt đầu chậm rãi ăn mì.
Mì anh nấu rất mềm, nhìn thì hơi nhạt màu và không cho ớt nhưng ăn vào rất ngon miệng, so với mì cô nấu còn ngon hơn nhiều.
Trứng không phải chiên mà là dùng nước luộc chín.
Tay cô đau nên không ăn như bình thường được mà ăn rất chậm.
Thẩm Trí cứ ngồi bên giường, vừa nhìn cô ăn vừa thu xếp quần áo ở cuối giường cho gọn lại. Động tác tay anh thuần thục tự nhiên hệt như đã làm chuyện này rất nhiều lần rồi.
Trong phòng rất yên tĩnh, anh không nói gì, trong phòng cũng chỉ nghe được tiếng cô ăn mì soàn soạt.
Mỗi lần ăn, cô đều ngước mắt lên nhìn anh, mà lần nào cũng bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình. Mấy lần như thế nên cô cũng không dám nhìn anh thêm lần nào nữa.
Mì ăn rất ngon, rõ ràng cô không muốn ăn nhưng mà đã ăn sạch toàn bộ, ngay cả canh cũng chỉ còn lại một chút xíu.
Thẩm Trí không nói gì, anh chỉ đứng dậy thu dọn bát đũa mang ra ngoài.
Từ Khả nghe thấy bên ngoài truyền vào tiếng rửa bát, anh tự nhiên như thể đây mới là nhà của anh vậy.
Cô cứ nhìn trần nhà, nghĩ tới chuyện cục cảnh sát đã xử lý đến đâu rồi, khi nào mới có thể bắt được người về đây?
Nếu như bắt được họ thì sẽ xử lý theo cách nào, hoặc nếu như lập án thì hình phạt sẽ ra sao?
Khi Thẩm Trí quay lại thì thấy cô đang ngẩn người nhìn trần nhà, ánh mắt trống rỗng, không có tiêu cự, hoàn toàn khác biệt so với lúc trước. Trước đây đôi mắt cô luôn lấp lánh ánh sáng khiến lòng người cũng bừng bừng hứng khởi theo.
“Nếu không thì em cứ nằm ngủ một lát đi.” Anh đi đến bên giường, cầm lấy túi chườm nhẹ nhàng xoa xoa quanh mắt cô.
Từ Khả bị anh làm như thế nên mắt cô cũng khép lại, nhưng mà rất khó chịu chứ không hề thoải mái chút nào.
[Anh cứ về trước đi.]
Cô đưa tay lên làm động tác trong ngôn ngữ ký hiệu.
Trời cũng không còn sớm mà lại lạnh như thế nên không thể khiến anh chậm trễ được.
Thẩm Trí nhìn cô, nhìn một hồi mới nhẹ giọng hỏi: “Em có thể nói cho anh chuyện gì đã xảy ra không?”