Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Nỗi Đau Vỡ Oà
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi những kẻ gây rối rời đi, cuối cùng nơi đây cũng trở nên yên tĩnh.
Cả thế giới dường như chìm vào tĩnh lặng, không một âm thanh nào.
Từ Khả nhìn ra bên ngoài, mưa vẫn lất phất rơi. Dù đã nhỏ hơn ban nãy, nhưng nó khiến cả bầu trời bị bao phủ bởi một màu u ám, tựa như một tấm lưới đen khổng lồ bao trùm lấy mọi thứ, mang đến cảm giác ngột ngạt đến khó chịu.
Mùi bánh kem ngọt ngào vẫn vương vấn khắp căn phòng, nhưng lúc này, khi ngửi thấy, cô chỉ cảm thấy buồn nôn dữ dội.
Cô đứng bất động trong tiệm một lúc lâu, ánh mắt lướt qua mớ hỗn độn xung quanh.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Cô không thể hiểu nổi tại sao chuyện này lại xảy ra với mình. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng làm điều gì tàn ác, cớ sao giờ đây lại phải gánh chịu những chuyện như thế này?
Ông Trời đôi khi thật sự quá bất công với cô.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô oán trách trời đất.
Cô cứ đứng ngây người trong tiệm hồi lâu, ánh mắt đờ đẫn nhìn cửa tiệm chìm trong cảnh hoang tàn, cho đến khi có người đi ngang qua, thấy tình cảnh bên trong liền kinh ngạc thốt lên một tiếng.
“Từ Khả, con sao vậy? Chuyện gì đã xảy ra? Sao tiệm của con bị đập phá tan hoang thế này?”
Là chú chủ quán ăn bên cạnh. Thấy tiệm hỗn độn như vậy, chú ấy không khỏi kinh hãi.
Con bé đã đắc tội với loại người nào mà họ lại đến tiệm trả thù tàn nhẫn đến vậy?
Từ Khả phản ứng chậm hơn bình thường rất nhiều, mãi một lúc sau cô mới lấy lại tinh thần để nhìn chú ấy.
Đôi mắt cô ửng đỏ vì tụ máu, những tia máu đỏ sậm bên trong khiến người khác phải khiếp sợ.
Chú ấy đến gần mới thấy bộ dạng cô như thế này liền hốt hoảng, lo lắng hỏi: “Làm sao vậy con? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà con ra nông nỗi này, sao mặt mũi con không còn chút máu vậy?”
Chú ấy vốn nghĩ đến thăm cô, chuẩn bị mở cửa tiệm bán hàng trở lại sau Tết, nào ngờ lại thấy tiệm của Từ Khả bị người ta đập phá tan tành đến thế này.
Mấy cái tủ kính đều bị đập vỡ nát, tủ lạnh đứng cũng bị biến dạng, mảnh vỡ thủy tinh rơi đầy đất, còn bánh kem, bánh mì thì đều bị phá hỏng.
Lúc này, Từ Khả mới giật mình kéo suy nghĩ trở về, cô vội vàng dùng tay áo xoa mặt rồi chạy nhanh đến quầy thu ngân tìm giấy bút.
Tìm mãi mới thấy được nửa tờ giấy và một cây bút hỏng trong đống thủy tinh vụn vỡ.
[Chú ơi, chú có thể giúp con báo cảnh sát không? Điện thoại con hỏng rồi nên không thể gọi được ạ]
Chú ấy thấy đôi tay run rẩy của cô, trên bàn tay còn một vết bầm lớn, trông như bị vật nặng đè lên.
“Ừ, chú báo cảnh sát giúp con ngay đây.” Trong khoảnh khắc đó, chú ấy không hỏi thêm gì mà nhanh chóng cầm điện thoại di động gọi 110.
Từ Khả quay người nhìn về phía camera theo dõi đặt sau quầy thu ngân, không biết liệu máy tính để bàn kết nối với camera có bị phá hỏng hay không.
Sau khi được cảnh sát Lý nhắc nhở, cô đã cố ý đặt máy tính ở một góc khuất trong cùng của quầy thu ngân, lại còn có một ngăn tủ che chắn nữa.
Cô còn làm một hộp bánh kem để che lại, rồi lấy dây pháo nhựa mà Thẩm Trí tặng hôm trước đặt dưới hộp bánh kem để giấu đi. Giờ đây, nếu nói trong tiệm có thứ gì còn nguyên vẹn nhất, có lẽ chính là dây pháo nhựa anh tặng cô.
“Đúng rồi, chính là nơi này. Trong tiệm như có người cố ý đến trả thù, đập phá hết đồ đạc rồi. Con bé không sao nhưng cũng bị thương nhẹ.” Chú ấy đứng một bên, trả lời từng câu hỏi của cảnh sát.
“Tôi chỉ đang hỗ trợ con bé báo cảnh sát thôi. Chủ tiệm là một cô bé không thể nói chuyện, đáng thương lắm. Con bé cũng rất tốt bụng, chắc sẽ không đắc tội với ai đâu. Khi tôi đến tiệm, trong đó chỉ còn mình con bé, mặt đất la liệt những đồ dùng bị đập phá nặng nề, trời ơi, thiệt hại lên đến mấy chục ngàn đó!”
“Đồng chí cảnh sát ơi, mau đến đây nhanh đi, con bé đáng thương lắm!”
[Cảm ơn chú nhé!]
Khi thấy chú ấy tắt điện thoại, Từ Khả lại viết xuống một câu.
“Từ Khả à, con không sao chứ? Sao, sao lại xảy ra chuyện thế này hả con?” Chú ấy không thể tin rằng Từ Khả lại gây chuyện với ai. Một đứa trẻ đáng thương không thể nói chuyện, ban đầu khi mới chuyển về còn vô cùng dè dặt, cẩn trọng với hàng xóm láng giềng chỉ vì sợ đắc tội với ai đó.
Từ Khả lắc đầu, mệt mỏi đi về phía quầy thu ngân. Dù ngăn kéo của quầy đã bị bọn họ lục lọi, nhưng may mắn là máy chủ vẫn còn nguyên. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất có thể xem lại camera theo dõi để làm bằng chứng.
Lúc này, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, ánh mắt nhìn không có tiêu cự, chỉ chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại di động đang nằm trơ trọi dưới nền đất.
Cô chợt nhớ ra trước đó Thẩm Trí đã gọi điện WeChat cho cô, không biết anh tìm cô có việc gì nữa.
Mặc dù bản thân mệt mỏi không muốn động đậy chút nào, nhưng Từ Khả vẫn cố gắng đứng dậy để nhặt chiếc điện thoại của mình lên.
Chiếc điện thoại của cô bị ném đến biến dạng, không thể mở máy được nữa. Cô không biết có sửa lại được hay không, vì bên trong có rất nhiều thứ quan trọng đối với cô.
Chú ấy thấy cô như vậy cũng không đành lòng hỏi thêm, chú chỉ yên lặng đứng một chỗ chờ cảnh sát đến, sợ rằng lại có chuyện gì xảy ra nữa.
[Chú ơi, chú có thể cho con mượn điện thoại của chú một lát không ạ?]
Từ Khả bỏ chiếc điện thoại hỏng của mình vào túi quần rồi lại cầm bút viết xuống.
Chú ấy cũng không hỏi gì mà trực tiếp đưa điện thoại cho cô.
“Ôi trời, tay con sao thế này? Tiệm của chú có rượu thuốc, để chú lấy cho con.” Thấy bàn tay cầm điện thoại của cô vừa đỏ vừa sưng, còn rớm máu, chú ấy mới lo lắng kêu lên.
Từ Khả vẫn lắc đầu, cô lấy thẻ sim trong điện thoại của mình ra rồi lắp vào điện thoại chú ấy, mở máy lên.
Sau khi mở máy, cô đăng nhập vào ứng dụng bán hàng online. May mắn là lúc này không có ai đặt đơn mới, nên cô đã chỉnh trạng thái cửa hàng thành tạm dừng kinh doanh.
Sau khi chỉnh trạng thái xong, cô tháo thẻ sim của mình ra rồi lắp thẻ sim của chú vào, sau đó mới trả điện thoại lại cho chú ấy.
Chú ấy nhận điện thoại rồi quay về mở cửa tiệm của mình, đoạn gọi: “Tiểu Khả à, con mau sang tiệm chú sưởi ấm một chút đi, trời lạnh quá!”
Trời đã lạnh lại còn mưa, nhiệt độ trong không khí chắc chắn sẽ xuống âm độ, nói không chừng tối nay còn có tuyết rơi nữa.
Từ Khả xua tay ra hiệu không cần, bởi cô không cảm thấy lạnh.
Cô thật sự không thấy lạnh chút nào. Nếu có lạnh, thì bây giờ chỉ có đáy lòng cô lạnh lẽo mà thôi.
Cô cứ ngồi xổm ở cửa như vậy, những tiếng ong ong trong đầu vẫn còn vang vọng, hệt như tiếng vọng lại của những kẻ điên cuồng đập phá đồ đạc của cô.
Đợi một lát thì có hai vị cảnh sát đi đến, một trong số đó là cảnh sát Lý mà Từ Khả đã từng gặp ở cục cảnh sát.
Nhìn tình trạng của cửa tiệm như thế, hai vị cảnh sát đều không khỏi kinh ngạc.
“Từ Khả, sao lại thành ra thế này? Là đám người đó đến quậy phá sao?” Cảnh sát Lý đã quen thuộc tình huống trước đây, nên vừa đến là hỏi cô ngay.
Từ Khả gật đầu.
“Cô có bị thương nặng không? Để tôi xem nào.” Cảnh sát Lý hít sâu một hơi rồi xem xét vết máu loang lổ trên gương mặt cô, cô ấy cũng rất lo lắng.
[Chỉ bị thương ngoài da thôi, không sao đâu.] Từ Khả viết xuống.
Tay cô cầm bút run rẩy, cả cây bút cũng nắm không vững. Rõ ràng bình thường chữ viết của cô rất gọn gàng, xinh đẹp, nhưng giờ phút này lại méo mó, gấp khúc, có khi còn không đọc rõ cô viết gì.
Vị cảnh sát còn lại đang chụp ảnh để làm bằng chứng. Toàn bộ cửa hàng đều rất khó coi, nếu thuê người đến quét dọn, trả vài trăm đồng chắc người ta còn chưa chịu nhận đâu.
Trên mặt đất và tường, ngoài mảnh vỡ thủy tinh, thứ khó dọn nhất chính là kem bơ của bánh kem bị trét khắp nơi.
May là bây giờ trời đang vào mùa lạnh, nếu như rơi vào ngày mùa hạ, chắc chắn bây giờ trong tiệm ruồi muỗi đã đóng thành tổ rồi!
“Có camera giám sát không?” Cảnh sát Lý hỏi cô.
Từ Khả gật đầu rồi chỉ vào hướng camera, sau đó cô cúi đầu viết: [Các anh thử mang theo máy tính chủ về cục đi, tôi không biết nó có bị họ đập hỏng hay không nữa.]
“Ừ, vậy cô theo chúng tôi đến cục cảnh sát một chuyến, làm ghi chép báo cáo đã.” Cảnh sát Lý nói.
“Trời ơi cảnh sát ơi, con bé là một đứa trẻ tốt, sẽ không có chuyện đi kiếm chuyện phiền toái với người ta đâu, mấy anh phải làm chủ cho con bé.” Chú bên cạnh thấy cảnh sát muốn dẫn Từ Khả đi thì nhanh chóng tiến lên giải thích thay cô.
“Ông yên tâm, chúng tôi sẽ làm vậy!” Cảnh sát Lý nói.
Từ Khả sửa soạn lại một chút, chờ cảnh sát thu thập xong bằng chứng thì theo họ về cục cảnh sát để làm biên bản báo án.
Tại cục cảnh sát, trước tiên cảnh sát Lý nhờ người xử lý vết thương trên mặt và tay của Từ Khả.
Tay phải của cô bị thương hơi nặng, bác sĩ trong phòng y tế của cục cảnh sát chẩn đoán có khả năng sẽ ảnh hưởng đến xương khớp, nên muốn cô chụp X-Quang để dễ dàng xem xét hơn.
Tay phải sưng to lắm, còn tụ một mảng máu bầm, nên cô cầm bút cũng khó khăn, nói gì đến viết chữ.
Để cô có thể thoải mái hơn một chút, người trong cục cảnh sát đã mời một giáo viên ngôn ngữ ký hiệu chuyên nghiệp đến để phiên dịch cho cô.
Từ Khả kể rõ ràng hết thảy những chuyện đã xảy ra, cảnh sát cũng trích xuất camera theo dõi để đối chiếu.
Nhìn thấy video trong camera, cảnh sát Lý không nhịn được mà chửi thề một câu: “Mẹ kiếp! Bọn này là cướp bóc chứ người gì nữa, tôi chưa từng thấy kẻ nào trơ trẽn như vậy!”
[Chuyện này có thể lập án không?]
Sau khi làm biên bản báo án xong, Từ Khả mới nghiêm túc hỏi họ.
“Có thể chứ. Căn cứ vào điều 275 Bộ luật Hình sự quy định về việc cố ý hủy hoại tài sản công và tư, dựa vào mức độ nghiêm trọng hoặc tình tiết nghiêm trọng, có thể phạt tiền, giam giữ ngắn hạn cho đến mức cao nhất là ba năm tù giam. Mức độ phá hoại của bọn họ đã vượt quá 5000 tệ, theo điều lệ truy cứu trách nhiệm hình sự. Hơn nữa, bọn họ còn chủ động đánh người, sẽ bị buộc vào tình tiết đặc biệt nghiêm trọng. Chúng tôi sẽ nhanh chóng tiến hành lập án, và sẽ bắt người về nhận tội thôi!” Cảnh sát Lý giải thích cho cô.
Nghe cảnh sát Lý nói thế, Từ Khả mới yên tâm. Cô chỉ sợ đến lúc đó không thể lập án mà chỉ có thể tạm giam hành chính mấy ngày. Nhìn cái nết hung hăng của Từ Vọng Long kia, chắc chắn nó sẽ lại đến tìm cô gây rắc rối nữa cho coi.
Hơn nữa, những thứ tổn thất đâu chỉ tính riêng năm ngàn tệ. Tính sơ sơ cũng đã gần hai chục ngàn rồi. Không biết cái tủ lạnh có thể thay cửa kính mới để dùng tiếp hay không, còn laptop và điện thoại di động của cô cũng đã hơn hai chục ngàn rồi.
Hai chục ngàn đó, cô phải làm biết bao nhiêu bánh kem và bánh mì mới có thể kiếm lại được đây trời?
Đừng nói tình hình tiệm cô bây giờ, ngay cả muốn bán thì bốn năm ngày sau còn chưa thể mở cửa buôn bán được. Mỗi ngày tiền thuê nhà đều phải đóng nữa chứ!
Nghĩ tới những chuyện này, lòng Từ Khả thật sự rất khó chịu.
Cô chỉ muốn sống một cuộc sống yên ổn mà thôi. Cho dù cực khổ thế nào cô cũng chịu được, nhưng trước hết phải yên ổn cái đã.
Cô cũng đâu cầu mong hay xin xỏ ai thứ gì đâu. Cô cũng nỗ lực dựa vào bản thân nhiều một chút, chịu khó một chút mà tự mình làm chỗ dựa cho mình thôi mà.
“Từ Khả, cô cứ về trước đi. Đợi chúng tôi bắt được mấy người này về đây nhận tội sẽ liên hệ cô ngay.” Cảnh sát Lý thấy sắc mặt tái nhợt của Từ Khả liền quan tâm nói: “Để tôi gọi đồng nghiệp đưa cô về.”
[Không cần đâu, tôi tự về được.]
Từ Khả cũng không muốn làm lãng phí sức lực của lực lượng cảnh sát nữa.
“Không sao, để tôi đưa cô về.” Cảnh sát Lý sao mà không lo cho được, cô gái trước mắt đây luôn khiến người ta phải đau lòng.
Trong toàn bộ quá trình làm biên bản, suy nghĩ của cô luôn rõ ràng. Dù không thể nói chuyện nhưng khi diễn tả rất mạch lạc. Ánh mắt vẫn tụ máu đỏ au nhìn vào có hơi đáng sợ, nhưng cô vẫn luôn chịu đựng không hề khóc.
Nếu như trước kia chưa từng trải qua những chuyện không tốt thế này, chưa từng chịu nhiều cực khổ thì sẽ không thể kiên cường đến vậy đâu.
[Cảm ơn.]
Từ Khả nở một nụ cười tươi với cô ấy. Nếu cảnh sát đưa cô về thì sẽ yên tâm hơn một chút, cô chỉ sợ Từ Vọng Long lại quay về tìm cô gây thêm rắc rối mà thôi.
“Đi thôi.” Cảnh sát Lý nói với đồng nghiệp một tiếng rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.
Từ Khả cũng đứng dậy đi theo. Vừa mới đứng dậy, cả người cô đã lung lay suýt chút nữa không đứng vững.
“Sao vậy?” Thấy vậy, một vị cảnh sát khác hỏi.
Cô nhanh chóng xua tay.
Không có gì cả, chỉ là hơi choáng váng mà thôi.
Từ Khả đứng tại chỗ vài giây rồi mới đi ra ngoài theo cô ấy.
Tuy cảnh sát nói rằng sẽ nhanh chóng tóm người gây án về, nhưng bọn người Từ Vọng Long làm gì ngu đến mức cứ ở đây chờ bị bắt. Không chừng bây giờ bọn họ đã gom đồ chạy về quê để trốn rồi.
Từ Khả cũng không suy nghĩ nhiều làm gì. Khi ngồi trong xe cảnh sát, cả người cô đều ngây dại, đôi mắt thất thần nhìn về phía trước.
Cảnh sát Lý nhìn qua cô, cũng không biết nên quan tâm hỏi han chuyện gì, bởi cô ấy cũng chỉ có thể giải quyết việc công, nếu can thiệp quá sâu cũng không tốt.
Từ cục cảnh sát về tiệm bánh của Từ Khả không xa, ngồi xe một lát liền đến nơi.
Trời lúc này cũng đã tối đen, trên trời rơi vài hạt bông tuyết nhỏ vụn.
Vừa xuống xe, Từ Khả cảm nhận được một trận gió lạnh thổi ngang qua người khiến cô run rẩy một chút.
“Từ Khả, đây là số điện thoại của tôi. Nếu cô gặp chuyện gì có thể gọi cho tôi ngay lập tức. Cô không thể nói chuyện nên khi gọi cứ cố phát ra hai tiếng là được, tôi sẽ nhanh chóng chạy tới.” Khi cô chuẩn bị mở cửa vào trong, cảnh sát Lý gọi cô lại rồi dặn dò như thế.
Từ Khả chỉ thấy một tờ giấy được đưa qua từ cửa sổ xe đang hạ xuống. Trên mặt giấy là một dòng chữ số xinh đẹp và một cái tên – Lý Thắng.
Lòng cô đột ngột cảm thấy chua xót, hốc mắt càng đỏ lên rồi chậm rãi nổi lên một tầng hơi nước.
“Có gì thì phải lập tức gọi cho tôi ngay, bất cứ khi nào cũng được cả.” Như sợ cô lo lắng chuyện gì, cảnh sát Lý nhanh chóng mỉm cười rồi nói thêm.
[Cảm ơn.]
Từ Khả hít sâu một hơi rồi cố nén để nước mắt không lăn ra khỏi hốc mắt. Cô viết xuống một câu cảm ơn xong mới nhận tờ giấy.
“Đừng khách sáo, những kẻ đầu sỏ sẽ nhanh chóng bị bắt thôi nên cô cứ yên tâm nhé!” Cảnh sát Lý nói.
Từ Khả gật gật đầu.
Đợi xe rời đi rồi cô mới quay người mở cửa tiệm của mình.
Vừa vào liền thấy cảnh hỗn độn của cửa tiệm, nhưng bây giờ thật lòng cô chẳng còn tâm trạng nào để mà thu dọn nữa cả.
Kéo cửa cuốn xuống thấp hơn một nửa rồi cô mới từ từ đi vào căn phòng nhỏ phía trong.
Ở phòng trong cũng hỗn độn không kém, hai túi bột mì bị tét ra nên vương vãi khắp nơi.
May mắn là trong phòng cô chẳng dùng đến lửa. Nếu không, khiến lửa bắt với bột để cháy lên thì càng thêm nguy hiểm, không khéo thì cả tòa nhà đều phải bị vạ lây.
Từ Khả lê thân mình mệt mỏi để hứng một chậu nước sạch. Cô lau mấy vết bột mì dính trên đất xong rồi dùng chổi quét sạch cho vào túi rác.
Rõ ràng chỉ là mấy động tác căn bản mà thôi, nhưng khi làm xong cô lại mỏi mệt đến không chịu được, giơ tay lên lau thì trán đã lấm tấm mồ hôi.
Bác sĩ đã nói xương tay phải của cô bị nứt nhẹ, nên trong một khoảng thời gian dài này phải dưỡng thương, không được làm việc nặng, cũng không thể cầm vật gì nặng được.
Không thể cầm vật nặng, không thể làm việc nặng, vậy thì cô phải làm sao bây giờ? Làm sao có thể mở cửa hàng để bán? Cô còn phải lo toan cuộc sống, trăm ngàn việc đều cần dùng đến tiền.
Đã hủy hoại nhiều thứ của cô như vậy rồi, cô cũng không ảo mộng trông chờ bọn người Từ Vọng Long có thể bồi thường được gì cho cô.
Còn có laptop của cô nữa chứ, không biết có thể lấy về không nữa. Bên trong toàn là tài khoản của cô, và cả những tài khoản khác của tỷ Nhạc Nhạc, hơn nữa còn rất nhiều video mà cô đã cắt nối biên tập xong rồi.
Từ Khả ngồi dưới nền đất lạnh băng, hai tay cô đặt trên đầu gối rồi cuộn mình lại nhìn căn phòng nhỏ hỗn loạn.
Nếu như cô không đầu thai vào gia đình này thì tốt rồi. Nếu như cha mẹ nuôi còn sống thì cũng tốt rồi. Trước kia cô nên trốn đi càng xa càng tốt, xa tới mức mà họ chẳng tìm được mình thì mới thôi.
Nếu như… nếu bản thân cô không được sinh ra, chưa từng đặt chân tới thế giới này thì đã quá tốt rồi.
Trong nhất thời, hết thảy những ấm ức và đau khổ tích tụ mấy năm nay tràn ngập trong lồng ngực cô. Thừa dịp cô đau đớn không thể phòng bị, chúng đã xâm chiếm hết một góc lòng cô rồi.
Cô không nhịn được nữa mà òa khóc thật to, khóc đến tê liệt lòng mình. Cô muốn khóc trôi hết thảy những khổ sở mấy năm nay, muốn phát tiết hết tất cả.
Nhưng tiếng khóc của cô vô cùng khó nghe, âm thanh không giống bình thường mà giống như đã bị nghiền vụn rồi vỡ tan tành, khiến cho ai nghe thấy cũng đau đớn không thôi.
Tiếng khóc như thế lan tràn khắp căn phòng hỗn độn yên tĩnh này, giống như một đứa nhỏ trốn trong bóng tối khóc cho toàn bộ trời đất trống không nghe thấy lòng mình.
Khóc vì mình bất lực, khóc vì sinh ra vào gia đình này, khóc vì hết thảy những chuyện mà bản thân gặp phải.
Có lẽ chỉ cần khóc hết như thế là được rồi. Qua ngày thứ hai, cô có thể kìm nén cảm xúc của mình lại rồi nỗ lực mà sống tiếp thôi.
Khi Thẩm Trí đi đến trước tiệm của Từ Khả, anh kinh ngạc khi thấy tiệm đã đóng cửa dù mới sớm thế này.
Chưa đến tám giờ tối nữa. Tuy là Tết Âm lịch, dù có bán đắt hàng đến mấy cũng không nên đóng cửa sớm thế chứ!
Chẳng qua hôm nay trời hơi lạnh, sáng cứ mưa dai dẳng không dứt, bây giờ còn có bông tuyết rơi xuống nữa nên trên đoạn đường này không có một bóng người. Đoán chừng Bé Câm cũng không buôn bán được gì nên mới đóng cửa sớm chút, chắc là cô chuẩn bị đạp xe ra ngoài bán đồ ăn thêm nữa rồi.
Cửa cuốn chỉ hạ xuống một nửa, chừa lại một độ cao chừng nửa người, nên có thể nhìn thấy đèn bên trong vẫn còn sáng. Nhưng hình như không phải là đèn cửa tiệm mà là đèn ở trong phòng nhỏ sau bếp, bởi vì độ sáng không cao nên anh đoán là thế.
Lòng anh hơi lo lắng. Giữa trưa hôm nay anh có gọi điện thoại WeChat cho Từ Khả nhưng gọi mấy cuộc cô vẫn không bắt máy.
Cho dù cô có bận đến đâu cũng sẽ nhanh chóng gửi cho anh một tin nhắn.
Thẩm Trí càng nghĩ càng thấy không đúng lắm, anh khom lưng đi vào trong tiệm.
Vừa vào trong, dù cửa tiệm không bật đèn nhưng ánh sáng từ phòng trong hắt ra cũng đủ để khiến anh có thể nhìn thấy toàn bộ cửa tiệm ngập trong hỗn độn, hệt như vừa bị cướp bóc, cả cửa hàng chẳng còn thứ gì nguyên vẹn cả.
Còn có mùi kem bơ và bánh bông lan ngập tràn căn phòng nhỏ khiến người ta ngửi được mà buồn nôn ngay.
Thẩm Trí khiếp sợ không nói nên lời, đồng thời lòng anh càng thêm lo lắng cho cô.
Từ Khả đâu rồi?
Trong tiệm đã xảy ra chuyện gì rồi?
Tại sao lại thành ra thế này?
Từ Khả đâu rồi?
Đầu óc anh bây giờ cứ xoay mòng mòng, chân Thẩm Trí bước nhanh vào bên trong phòng nhỏ. Vừa đi được một bước liền nghe thấy một tiếng khóc tê tâm liệt phế truyền ra từ sau căn bếp nhỏ.
Tiếng khóc kia đứt quãng, âm thanh vô cùng trầm khàn, già nua, khó nghe.
“Từ Khả!”
Thẩm Trí gần như chạy vào bên trong. Căn phòng nhỏ vẫn hỗn độn như trước, tạm thời anh không để ý xem đã xảy ra chuyện gì nữa. Ánh mắt anh quét quanh phòng một vòng, vừa nhìn liền thấy Bé Câm ngồi sau cánh cửa bếp.
Bé Câm ngồi cuộn mình ở nơi đó, trông nhỏ xíu hệt như một đứa trẻ bị người ta bỏ rơi.
Hình như cô nghe thấy giọng anh gọi mình nên mới ngẩng đầu nhìn qua anh.
Dưới ánh đèn, đôi mắt vốn dĩ sáng trong như khảm sao trời mà bây giờ lại sưng húp, đỏ ngầu, cả hốc mắt ngập kín nước mắt. Khuôn mặt nhỏ cũng đỏ ửng vì khóc, khi cô ngẩng lên vẫn còn vài tiếng nức nở không ngừng.
Trong nháy mắt, một trận đau đớn mãnh liệt ập đến Thẩm Trí, khiến anh đau đớn đến mức đứng không vững.
Trái tim anh giống như đang bị ai cầm vật nhọn hung hăng đâm một nhát, cơn đau truyền từ cõi lòng lan rộng ra toàn thân.
Trong đầu anh chỉ có hình ảnh Bé Câm tươi cười rạng rỡ.
Ngày đó, sau khi làm xước sơn xe anh, trong đêm đông lạnh giá như thế mà cô vẫn ngồi xổm dưới xe anh chỉ để chờ bồi thường cho anh, vậy mà vẫn còn tươi cười, đôi con ngươi trong suốt đều là ánh sao trời.
Còn có ngày mưa cô từ chối anh tiễn cô về, rõ ràng một giây trước vì nghĩ xe bị mất nên gấp gáp muốn khóc, nhưng chỉ một giây sau Bé Câm đã một mình dựng từng chiếc xe đạp lên.
Còn có Bé Câm cười với anh mà nói: [Anh Thẩm, thật vui vẻ cũng thật may mắn vì đã quen biết anh.]
Cùng với Bé Câm nắm chặt tay áo anh dắt anh băng qua đường lớn, cùng chia sẻ đồ ăn ngon cho anh, luôn nỗ lực sống tốt, luôn luôn cười tươi rạng rỡ.
Thẩm Trí đã biết tâm trạng bất thường mấy ngày hôm nay là do chuyện gì gây ra rồi!
Bởi vì anh luôn theo bản năng mà muốn gặp người trước mắt, không nhịn được nghĩ ngợi cô đang làm gì, vừa nhìn thấy cô thì trái tim đã kích động nhảy nhót tưng bừng… hết thảy những chuyện này anh đã biết rõ ràng tại sao như thế rồi.
Người như anh chán ghét hạnh phúc, mê man trường kỳ, nhưng giờ đây anh đã tỉnh ngộ rồi.
Rốt cục đã tỉnh, ngay giờ phút này liền tỉnh!
“Đệt!” Anh không nhịn được mà mắng thầm một tiếng.
Anh tự trách bản thân nhận ra quá muộn, cũng tự trách phản xạ của bản thân quá chậm.
Thẩm Trí bước từng bước dài đến rồi ôm chặt lấy cô vào lòng.
“Từ Khả, sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?” Anh thấp giọng hỏi, giọng của anh rất nhẹ, hệt như chỉ cần hỏi nặng lời một câu thì sẽ khiến người trong lòng đau thương vỡ vụn.
Từ Khả không nghĩ tới chuyện Thẩm Trí đột nhiên sẽ đến tiệm, giống như một vị thần linh đột nhiên giáng xuống, được bao phủ bằng một thứ ánh sáng rạng rỡ ấm áp.
Cô ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Trí, đôi mắt sưng đỏ còn ngấn nước mắt. Khi nhìn anh, tầm mắt cũng mơ hồ khó chịu nhưng cô vẫn liều mạng mở to hai mắt để nhìn anh càng thêm rõ ràng.
Hình như anh đội chiếc nón len màu xám che khuất hết mái tóc của mình. Gương mặt trắng nõn của anh giờ đây đã hơi ửng đỏ, không biết do lạnh hay do đâu.
Anh còn quấn thêm một chiếc khăn quàng cổ bằng lông. Khi gương mặt cô dán vào khăn của anh, cô cảm thấy đặc biệt thoải mái.
Nhìn một hồi lâu, hình như cô vẫn khó lòng xác nhận được chuyện này nên Từ Khả mới giơ tay lên chậm rãi chạm nhẹ vào mặt anh.
Cảm giác ấm áp chân thật này không phải là trong mơ, cũng không phải do cô hoa mắt.
Thẩm Trí nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô rồi áp vào mặt mình.
“Là anh.”
Hai chữ dịu dàng nặng tình.
“Từ Khả, là anh.”
Anh lặp lại thêm lần nữa.
Từ Khả òa một tiếng rồi bật khóc càng dữ dội hơn. Tiếng khóc của cô vô cùng khó nghe.
Là Thẩm Trí, thật sự là anh rồi.
Cô cũng không biết vì sao, nhưng khi nhìn thấy anh thì nỗi khổ đau và uất ức trong lòng cô đã được phóng đại vô số lần. Cô chỉ muốn nấp vào lồng ngực ấm áp rộng rãi này mà khóc lớn một trận.
Ít nhất cái ôm này là nơi cô có thể tạm thời dừng chân, là thứ cô có thể mượn đỡ một chút.
Thẩm Trí cũng không tiếp tục hỏi thêm gì, chỉ ôm cô càng chặt. Nghe cô phát ra tiếng khóc khó chịu, lòng anh cũng đau đớn theo.
Anh không biết mấy tiếng đồng hồ này cô đã phải trải qua chuyện gì mà khiến cho cô và toàn bộ cửa hàng biến thành thế này.
Nhưng nếu cô đã khóc như thế rồi thì chắc chắn là vô cùng ấm ức và đau khổ.
Một cô bé kiên cường đến quật cường như thế mà giờ lại ngồi đây khóc đến tê tâm liệt phế, hệt như cô đang muốn đem hết những khó chịu và dồn nén của bản thân đều khóc cho sạch hết vậy.