Chương 38

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Khả vẫn luôn thầm cầu nguyện, điều an ủi duy nhất lúc này đối với cô có lẽ là chiếc laptop đã được trả lại. Cảnh sát Lý còn đặc biệt nhờ nhân viên kỹ thuật kiểm tra giúp cô, xác nhận không có vấn đề gì, dữ liệu bên trong cũng không hề hư hỏng hay mất mát.
Phía cảnh sát cho biết, Từ Vọng Long đã mang chiếc máy tính đó chạy về trấn ở quê cô để bán, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị cảnh sát bắt giữ.
Từ Khả kéo cửa cuốn xuống thấp hơn một nửa, cô đang chuẩn bị xịt khử trùng cho cửa hàng.
Có lẽ phải đến ngày mai mới có người đến kiểm tra tủ lạnh. Vốn dĩ cô cũng đang tìm luật sư, nhưng Thẩm Trí đã tìm giúp cô rồi, vì thế, nhất thời cô cũng không biết mình nên làm gì tiếp theo.
Cô nghĩ một lát rồi quyết định, đợi khử trùng cửa hàng xong, cô sẽ mang điện thoại của mình đến cửa hàng sửa chữa xem có sửa được không. Nếu không thể sửa, cô đành phải đổi cái khác, chứ cô không thể cứ dùng điện thoại của Thẩm Trí mãi được.
Chắc là trong điện thoại của anh có rất nhiều tài liệu và những thứ quan trọng khác.
Vừa lau dọn cửa hàng xong, Từ Khả đang chuẩn bị đi sửa điện thoại thì thấy chị chủ tiệm lẩu đã từ quê lên.
“Tiểu Khả à, năm mới vui vẻ nhé em!” Điền Nhạc Nhạc cầm một túi to đựng đủ thứ bên trong, hình như là quà tặng cô.
Thấy chị ấy nên Từ Khả nhanh chóng nở nụ cười, bàn tay đang đặt trên cửa cuốn liền thu về.
[Chúc chị Nhạc Nhạc năm mới tốt lành! Chị về từ khi nào vậy ạ?]
“Chị về vào đêm hôm qua. Hôm nay chị quét dọn vệ sinh và khử trùng dụng cụ nấu nướng, chuẩn bị khai trương năm mới.” Điền Nhạc Nhạc cười nói rồi đưa túi đồ trong tay cho cô: “Đây là lạp xưởng và thịt khô chị mang lên cho em đó, ngon lắm nha! Em cứ giữ trong tủ lạnh, đợi lúc nào muốn ăn thì hấp lại là được. Còn mấy món khác do tiệm em không tiện nấu nướng, nên khi nào chị nấu, chị sẽ gọi em qua ăn luôn nhé!”
Người chị gái trước mắt đây lại làm cô nhớ tới chuyện xảy ra trong hai ngày vừa qua, lòng cô đau xót đến mức vành mắt cũng đỏ hoe.
Cô nhanh chóng kìm nén cảm xúc của mình rồi nhận quà của chị ấy, đánh chữ: [Cảm ơn chị Nhạc Nhạc.]
Điền Nhạc Nhạc thấy mắt cô hoe đỏ nên lo lắng hỏi thăm: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Lúc này chị ấy vẫn chưa chú ý đến tình trạng bên trong cửa tiệm của cô.
Từ Khả lắc đầu rồi cầm mấy thứ trên tay đi vào trong cửa hàng, cô muốn cất chúng vào trong tủ lạnh trước.
Thấy thế nên Điền Nhạc Nhạc mới nhìn được tình trạng của cửa tiệm cô, chị ấy lập tức hỏi: “Trong tiệm của em sao lại ra nông nỗi này rồi? Trời ơi, cửa kính tủ lạnh đâu? Sao biến dạng thế này? Có phải em gặp chuyện gì không?”
[Không sao đâu chị, em đã báo cảnh sát giải quyết rồi.]
Từ Khả nhanh chóng giải thích vì không muốn chị ấy lo lắng thêm nữa.
“Ôi cái lũ khốn nạn này! Đứa khốn nạn nào lợi dụng dịp Tết Âm lịch mà chạy đến gây rắc rối cho em vậy? Chúng nó còn lương tâm hay không? Khi dễ một cô bé không thể nói chuyện thì có bản lĩnh gì chứ?” Điền Nhạc Nhạc giận điên lên bắt đầu mắng.
Từ Khả lập tức vẫy vẫy tay, nghe thấy chị ấy vẫn đang mắng tiếp, cô nở nụ cười nói:
[Chị Nhạc Nhạc ơi, bọn họ thật sự đã bị bắt rồi ạ!]
“Mẹ nó! Có phải là cái bà già lần trước đến tìm em không?” Điền Nhạc Nhạc vẫn còn tức giận, chị ấy thật sự xem Từ Khả như em gái nhỏ trong nhà mình.
Từ Khả chua xót gật đầu.
“Chị biết ngay mà, đám người đó làm sao có thể dễ dàng từ bỏ ý đồ chứ! Mấy người đó làm gì có mặt mũi liêm sỉ, cho nên tốt nhất đừng nói chuyện đạo lý với họ làm gì!!!” Vừa nhìn thấy cửa tiệm Từ Khả bị đập phá tan hoang như thế, nhìn qua là biết chỉ vừa được dọn dẹp sạch sẽ cách đây không lâu, nên chị ấy lại càng nổi giận hơn.
Sau khi cất mấy thứ này vào trong ngăn đá tủ lạnh, cô mới nói tiếp: [Chị Nhạc Nhạc, bây giờ em phải ra ngoài kiểm tra lại điện thoại, chắc tối mới về tới. Buổi tối bên chị cần phụ giúp gì, chị cứ gọi em qua nhé!]
“Em cứ đi đi, bên này chị cũng không bận gì đâu. Tối nay chị nấu đồ ngon rồi gọi em qua ăn.” Điền Nhạc Nhạc nói.
Từ Khả cười gật đầu rồi mới kéo cửa xuống khoá lại.
“Về sớm chút, nhớ chú ý an toàn.” Điền Nhạc Nhạc vẫn không quên dặn dò một câu. Chị ấy cảm thấy cô bé này rất đáng thương, năm mới Tết đến còn chưa kịp về nhà cũ một chuyến, mà lại bị những hạng người này tìm tới cửa đập phá.
Từ Khả gật đầu rồi lái xe điện rời đi.
May mắn nhất có lẽ là ngày hôm qua cô để xe điện ở bên ngoài tiệm nên nó mới không bị vạ lây. Nếu không thì có lẽ bọn người Từ Vọng Long cũng đã mang chiếc xe này đi mất hút luôn rồi.
Cô đi sớm về sớm, ngoại trừ chuẩn bị những nguyên liệu cần thiết trong tiệm thì cô còn sợ Thẩm Trí tới tìm cô. Hơn nữa, cô cũng có thể chạy qua tiệm lẩu của chị Nhạc Nhạc để phụ giúp chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai chị ấy buôn bán nữa.
Khi Thẩm Trí về tới nhà thì anh thấy trong nhà rất náo nhiệt. Lê Thịnh và vợ cậu ấy đã về, đang ngồi ở nhà anh nói chuyện với Yểu Yểu.
“Cậu ơi!” Duy Duy vừa thấy cậu mình về liền vui vẻ không tả xiết.
“Anh, anh về rồi!” Thẩm Yểu giơ tay giữ lại đứa bé đang muốn chạy nhào về phía anh trai mình.
“Hai người về khi nào vậy?” Anh đi đến phòng khách, véo má cháu gái mình rồi nhìn Lê Thịnh hỏi.
Câu này Lâm Giai Ngạn cũng đã hỏi anh mấy lần. Rõ ràng cậu ta có số liên hệ của Lê Thịnh, quan hệ hai bên cũng rất tốt, mà chưa lần nào tự mình hỏi Lê Thịnh, cứ đòi anh phải hỏi hộ.
“Bay vào tối qua. Cậu đi đâu thế? Nghe Yểu Yểu nói cả đêm cũng chưa về nhà.” Lê Thịnh hỏi anh.
Lê Thịnh là anh ruột của Lê Triệt, anh chồng của Thẩm Yểu. Dáng vẻ vừa đẹp trai vừa hòa nhã, còn đeo thêm một chiếc kính gọng vàng, vừa nhìn đã biết chính là một công tử sinh ra từ một gia đình quyền quý, văn nhã.
“Có chút chuyện.” Thẩm Trí nói xong lại nhìn về phía Cảnh Hoà: “Hai người định ở lại bao lâu?”
“Xem tình hình đã, có chuyện gì sao?” Lê Thịnh lớn lên với anh từ nhỏ, hai người còn là bạn học trung học với nhau nên hiển nhiên có thể hiểu ý anh.
“Ừ.” Thẩm Trí gật đầu: “Tối nay sẽ nói.”
Nói xong anh đưa tay ôm cháu gái nhà mình ngồi ở bên cạnh bé trai: “Tiểu Cảnh Diệu, có biết chú không?”
“Chú Trí ạ!” Cậu nhóc lập tức tươi cười kêu lớn một tiếng.
Cậu nhóc rất đẹp trai, da dẻ trắng trẻo mịn màng, có đôi mắt đẹp hệt như ba cậu nhóc là Lê Thịnh.
“Sao thằng bé không biết cậu chứ? Vừa về đây là đã hỏi cậu ngay, hỏi nhiều lắm.” Cảnh Hoà cười nói thêm: “Cậu đúng là rất được bọn trẻ chào đón đó nha!”
“Phải không?” Thẩm Trí nhìn Tiểu Cảnh Diệu trong lòng mình, một tay cậu nhóc túm lấy cổ áo anh, trông rất vui vẻ: “Đã hơn nửa năm không gặp rồi, cao hơn nhiều. Bé cưng lớn nhanh thật nhỉ?”
Lê Cảnh Diệu lớn hơn Thẩm Duy một tuổi, cuối tháng sáu năm nay sẽ tròn bốn tuổi.
“Đúng là nhanh thật.” Lê Thịnh đáp.
“Còn đứa con nhỏ của mấy cậu đâu? Không mang về cùng à?” Thẩm Trí lại hỏi.
Hai người họ vừa sinh đứa thứ hai không lâu. Thẩm Trí quét mắt nhìn quanh phòng khách một vòng vẫn chưa thấy đâu, cũng chưa thấy dì Lê nữa.
“Ở bên cạnh, mẹ tớ đang ru ngủ.” Cảnh Hoà nói.
“Tên gì vậy? Tớ còn chưa được thấy mặt nữa. Đợi gặp sẽ cho bé cưng một bao lì xì thật lớn.” Thẩm Trí cười nói rồi mới chen chân vào, đá nhẹ con chó đang nằm trên sofa, bảo nó xuống để anh ngồi.
“Mộ Hoà, chỉ tiếc lại là một đứa con trai nữa.” Nhắc đến đứa con thứ hai của mình thì gương mặt Lê Thịnh ngập tràn hạnh phúc và tươi cười, chỉ tiếc một điều là cả anh ấy và vợ đều mong mỏi đứa con này sẽ là một bé gái.
Có điều trước đây nhà bọn họ khi chờ mong Lê Triệt cũng vậy, tràn ngập vui mừng mong đó là một bé gái đáng yêu, vậy mà lại sinh ra một cậu em trai.
Lê Thịnh vừa nói thế thì Thẩm Trí đã muốn phì cười.
Nhớ rằng lúc Cảnh Hoà vừa mang thai đứa bé không lâu thì Lê Thịnh đã nhanh chóng gọi cho anh báo tin mừng, còn hào hứng đảm bảo rằng đây là một bé gái cưng, ngay cả Cảnh Hoà cũng cảm thấy như thế thật.
Còn kêu Yểu Yểu giữ lại những bộ quần áo mà Duy Duy mặc không vừa nữa, để dành cho đứa bé này mặc.
Hai người họ còn mua không ít đồ dùng cho con gái. Đoán chừng những thứ mà cậu nhóc đang mặc là đồ cũ của anh trai, chứ trong tủ đồ chỉ toàn là đồ bé gái mà thôi!
“Tên nghe hay thật.” Thẩm Trí khen ngợi một câu.
Tên thật sự rất tốt, trong tên của đứa thứ hai còn có tên của Cảnh Hoà.
“Vậy sao? Vậy cho cậu một đứa, cậu có chịu không?” Lê Thịnh nhìn anh cười: “Cậu thấy đó, hai đứa nhóc nhà tôi đều rất thích cậu.”
“Vậy sao, nếu không muốn nuôi đưa đây tớ nuôi.” Thẩm Trí nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Cảnh Diệu rồi nói đùa với cậu ấy.
“Đợi sau này cậu kết hôn sinh được một đứa con gái đi, chừng ấy tớ sẽ gửi một đứa qua cho cậu.” Lê Thịnh nói.
Thẩm Trí lại cười nói: “Hoá ra không chỉ muốn làm anh em tốt với tớ mà còn muốn làm thông gia hả?”
Nói xong anh liền ôm cả cháu mình vào lòng. Trên hai đùi anh là hai đứa trẻ tròn vo đáng yêu, như thế anh không khỏi nhớ đến Từ Khả.
Nếu như cùng với Từ Khả có một đứa con gái như thế này chắc chắn cũng không tệ chút nào: một khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt hạnh cong cong, tốt nhất phải có thêm một má lúm đồng tiền giống cô, như thế chắc chắn sẽ vô cùng đáng yêu.
Nụ cười trên khóe môi anh lan tận tới đuôi mắt, trong đôi mắt đào hoa đều tràn ngập ý cười, ngay cả nốt ruồi lệ cũng sáng bừng lên.
Mấy người trong phòng khách ngồi trò chuyện suốt cả buổi. Hôm nay là ngày đầu tiên trong năm mới mà không khí trong nhà náo nhiệt thế này, dù sao giữa mọi người cũng là một mối quan hệ vô cùng thân thiết.
Ăn xong bữa cơm trưa thì Thẩm Trí mới gọi Cảnh Hoà:
“Cảnh Hoà, tớ có chút việc muốn nhờ cậu giúp đỡ.”
“Ừ, vào phòng làm việc của cậu rồi nói.” Cảnh Hoà hào phóng trả lời.
Cô ấy vốn dĩ trời sinh nhan sắc xinh đẹp mà không hề dung tục, là một đại mỹ nữ chính hiệu. Dù đã sinh hai đứa con nhưng dáng người vẫn quyến rũ, mềm mại như cũ, chưa từng thay đổi.
“Ừ, đi thôi.” Thẩm Trí lên tiếng rồi hướng về phía cầu thang đi lên lầu.
Cảnh Hoà đưa đứa trẻ trong lòng cho Lê Thịnh ôm rồi theo chân anh lên lầu.
Vào phòng làm việc, sau khi mời Cảnh Hoà ngồi thì anh cũng không vòng vo nữa mà đi thẳng vào vấn đề: “Tớ có một người bạn, cửa tiệm của em ấy bị người ta đập phá, còn bị đánh gây thương tích.”
“Đây là hành vi cố ý gây sự. Đập phá có nghiêm trọng không? Người bị thương có nặng không? Nếu nặng có thể báo cảnh sát để lập án.” Cảnh Hoà nhanh chóng trả lời.
“Bước đầu xác định thiệt hại do bị đập phá là hơn mười nghìn tệ, người bị thương không nặng lắm. Tớ muốn hỏi trường hợp này sẽ cân nhắc mức phạt như thế nào?” Thẩm Trí nói xong liền nhíu đôi mày đẹp của mình.
Cảnh Hoà vuốt lại mái tóc bị bé cưng nhà mình làm cho rối bời rồi mới bình tĩnh trả lời: “Cái này phải xét theo tình tiết sự việc có nghiêm trọng hay không, và phải xem xét giữa nạn nhân và người gây án có xung đột gì trước đó, hoặc đại loại đây là hành vi trả thù cá nhân?”
“Không phải, nạn nhân là một cô gái không thể nói chuyện, có mở một cửa tiệm nhỏ để buôn bán. Người gây sự là mẹ ruột và em trai ruột của em ấy. Vốn dĩ bản thân em ấy đã bị mẹ ruột bán đi rồi, bây giờ bọn họ muốn tiền nên chạy đến đập phá.” Nghĩ đến chuyện ngày hôm qua Từ Khả khóc nhiều như thế, lòng Thẩm Trí khó chịu không thôi.
Trước khi quay về anh đã liên hệ với Lâm Giai Ngọc thêm một lần.
Lâm Giai Ngọc nói rằng bên trong cục cảnh sát còn có video trích xuất từ camera rõ ràng lắm. May mà anh không nhìn thấy những hình ảnh trong đó.
“Ác liệt như thế sao?” Vừa nghe đến chuyện một cô gái không thể nói được mà còn bị ba mẹ ruột chạy đến tiệm đập phá, đánh người, đôi mày của Cảnh Hoà cũng nhíu lại.
“Hiện tại người đã bị bắt, bọn gây sự tổng cộng có ba người, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực. Cảnh sát nói rằng sẽ nhanh chóng giao lên viện kiểm sát để thẩm tra. Tớ muốn nhờ cậu làm đại diện pháp lý cho cô bé ấy, tốt nhất là phán càng nhiều năm càng tốt.” Thẩm Trí nói thẳng suy nghĩ của mình.
Nếu như không phạt nặng, thì đám người kia cũng chẳng rút ra được bài học nào.
“Tội gây rối thì tình tiết không tính là đặc biệt nghiêm trọng. Nếu như làm người bị thương không nặng thì nhiều nhất cũng chỉ phạt năm năm tù, phần lớn sẽ rơi vào khoảng một đến ba năm. Hơn nữa bên pháp viện cũng sẽ căn cứ theo tình hình mà châm chước.” Cảnh Hoà giải thích.
“Tớ biết.” Thẩm Trí gật đầu: “Cái cô bé kia bị ba mẹ ruột bán đi rồi. Không may ba mẹ nuôi đã qua đời nên bọn người đó mới dám đến gây rắc rối. Cho nên đây có phải cũng là một yếu tố để cân nhắc mức hình phạt hay không?”
“Thế này đi, trước tiên cậu cứ dẫn tớ đi gặp đương sự trước đã, để tớ thu thập thêm tư liệu về sự việc này.” Cảnh Hoà thấy gương mặt nghiêm trọng của anh, đôi mày luôn nhíu chặt lại, hiển nhiên là vô cùng lo lắng.
“Vừa hay tớ còn muốn ở bên này nghỉ ngơi một khoảng thời gian. Mới đầy tháng bé cưng không lâu nên tớ còn đang trong thời gian nghỉ. Mẹ tớ hy vọng tớ sẽ ở bên đây chơi lâu một chút, vừa khéo có thể tiếp nhận vụ này. Chẳng qua là tớ có một yêu cầu…”
Thẩm Trí nở nụ cười: “Cậu cứ nói, cứ là yêu cầu của cậu thì bất cứ cái gì tớ cũng sẽ đáp ứng cậu.”
“Không đúng nha. Thẩm Trí, cậu càng nói thì tớ càng mau chóng muốn gặp cô bé kia. Nghe A Thịnh nói cậu vẫn luôn cô đơn mà, chuyện yêu đương cũng chia tay liên tục, chưa từng để ai ở trong lòng cả.” Cảnh Hoà nhìn anh, cười với vẻ mặt buôn chuyện.
“Tớ phát hiện ra cậu còn nhiều chuyện hơn bọn họ.” Thẩm Trí cũng không phủ nhận điều gì: “Bữa cơm tối nay tớ dẫn cậu qua bên đó gặp em ấy, trước tiên cậu cứ tìm hiểu tình huống đã.”
“Được, yêu cầu của tớ chính là, khi có thời gian cậu cứ trông bé cưng giúp tớ là được. Tớ phát hiện ra hai đứa nhỏ nhà tớ đều vô cùng thích cậu, đừng nói đứa lớn, ngay cả đứa nhỏ chắc khi ôm cậu cũng không còn khóc nữa!” Nói đến điều này thì Cảnh Hoà vẫn còn hơi bực mình.
Dù gì cũng là do mình cực khổ muôn vàn mới mang thai rồi sinh ra, nhưng mà hai bé con hình như rất “phản chủ”.
“Được, dù sao giữ một đứa, hai đứa hay cả ba đứa thì cũng là giữ.” Thẩm Trí cũng không để ý việc trông trẻ, dù sao bé cưng nhà anh cũng đều do anh trông nom từ nhỏ tới lớn.
“Chốt kèo!” Cảnh Hoà sảng khoái đáp ứng rồi đứng dậy đi xuống lầu.
Thẩm Trí mở ngăn kéo bàn làm việc ra, bên trong có chứa hai chiếc điện thoại di động. Anh cầm một chiếc màu đen trong đó lên rồi bỏ thẻ sim vào.
Ban nãy Thẩm Yểu vẫn luôn hỏi anh điện thoại anh sao lại tắt máy lâu vậy.
[Bên đó em vẫn ổn chứ? Buổi tối nay anh dẫn theo luật sư đến để cô ấy tìm hiểu chút tình huống bên em.]
Sau khi mở máy lên thì anh nhanh chóng đăng nhập vào WeChat và gửi một tin nhắn cho Từ Khả.
Nhưng anh cũng còn hơi không yên tâm, vốn muốn qua bên đó ngay lập tức nhưng anh vẫn còn phải xử lý chuyện công ty. Hơn nữa, rạng sáng hôm nay Cảnh Hoà mới về tới đây nên phải để cô ấy nghỉ ngơi thật tốt trước đã, còn phải chăm sóc bé cưng nữa.
Đợi một lát mà không thấy Từ Khả trả lời tin nhắn, Thẩm Trí mới quay về phòng tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ khác rồi đi ra ngoài.
Từ Khả thấy tin nhắn của Thẩm Trí gửi đến rất muộn. Điện thoại cô không thể sửa được nữa nên cô phải mua một cái mới. Sau đó cô lại chạy đến chợ đồ cũ mua thêm một chiếc bàn và một giá gỗ cho tiệm. Một mình cô tự lắp giá gỗ để trang hoàng lại tiệm mình.
Sau khi ăn xong bữa tối không lâu sau, Thẩm Trí đã dẫn theo một cô gái vô cùng xinh đẹp, hào phóng qua tiệm của cô.
Khi vừa thấy Cảnh Hoà thì lòng Từ Khả vẫn còn hơi hồi hộp. Người phụ nữ trước mắt xinh đẹp hệt như minh tinh, dáng người cũng đẹp lắm, đi ngoài đường nói là minh tinh thì ai cũng tin sái cổ.
“Chào em, chị là Cảnh Hoà, chữ Cảnh trong phong cảnh, còn chữ Hoà trong lúa gạo.” Cảnh Hoà hào phóng vươn tay ra chào hỏi cô trước.
Từ Khả sửng sốt một chút rồi mới nhớ ra phải đưa tay ra bắt lấy tay chị ấy.
“Ngồi đi.” Thẩm Trí thấy cô hơi e dè nên mới chủ động tiếp đón Cảnh Hoà, mời cô ngồi vào chiếc bàn mới mua đặt trong góc. Anh tiện tay kéo cửa cuốn xuống thấp hơn, tránh để người khác làm phiền.