Chương 39

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tình hình của em thì Thẩm Trí đã kể sơ qua cho chị rồi, bây giờ chị cần phải tìm hiểu thật chi tiết mọi tình tiết mới có thể chuẩn bị tốt nhất.” Cảnh Hòa vừa ngồi xuống đã nói ngay.
Từ Khả gật đầu, rồi đi đến quầy thu ngân lấy giấy bút ra.
Quầy thu ngân này cũng do chính cô tự tay lắp ráp lại, còn chiếc máy tính trên quầy cũng cần sửa, không biết có sửa được không, nếu không thì chắc phải mua cái mới.
Đầu tiên, Cảnh Hòa hỏi về câu chuyện của Từ Khả, hỏi rất cẩn thận và chi tiết.
[Sau khi ba mẹ nuôi qua đời, mối quan hệ nhận nuôi giữa em và họ có còn hiệu lực không ạ?]
Từ Khả hỏi một câu mà đối với cô đó là vấn đề quan trọng nhất.
“Đương nhiên vẫn còn hiệu lực. Mối quan hệ này, trừ khi hai bên sống chung nảy sinh nhiều mâu thuẫn khó giải quyết và gửi đơn lên tòa án yêu cầu chấm dứt, hoặc khi người nhận nuôi có hành vi ngược đãi người được nhận nuôi, bằng không dù có tử vong cũng sẽ không chấm dứt được.” Cảnh Hòa giải thích.
“Cho nên, theo pháp luật mà nói, bản thân em bây giờ không còn quan hệ gì với gia đình ruột thịt, cũng không cần phải có nghĩa vụ nuôi dưỡng họ.”
Từ Khả yên tâm gật đầu, rồi kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ngày hôm đó cho Cảnh Hòa nghe.
Thẩm Trí ngồi một bên, càng nghe thì đôi lông mày anh càng nhíu chặt.
“Bị thương có nặng không?” Sau khi nghe xong, Cảnh Hòa mới hỏi.
[Bàn tay phải của em bị tổn thương đến gân cốt, bên phía cảnh sát đã khám qua, còn trên người thì chỉ bầm tím vài chỗ thôi ạ.]
Từ Khả nói.
“Vết thương này cũng chỉ được tính là vết thương nhẹ. Phía giám định tư pháp có tiêu chuẩn cao hơn và những vết thương cũng phải nặng hơn nhiều.” Đôi lông mày Cảnh Hòa cũng cau lại. Dù xét về mặt pháp luật là như vậy, nhưng việc một cô gái không thể nói chuyện mà bị người ta đè xuống đánh thì cũng đủ để khiến người khác cảm thấy thật kinh khủng.
Vốn dĩ gương mặt Thẩm Trí rất điển trai, nhưng giờ nghe đến những lời này thì đã xám xịt. Tối hôm qua cô cũng không kể mấy chuyện này ra.
[Video vẫn còn ở cục cảnh sát.]
Từ Khả cúi đầu viết chữ nhanh như bay: [Em sẽ tổng hợp một danh sách thiệt hại của cửa tiệm cho chị, bao gồm cả điện thoại di động và mấy món đồ mới mua này. Còn tủ lạnh thì phải đợi ngày mai thợ đến xem mới biết cụ thể tốn bao nhiêu tiền.]
“Còn có mấy ngày phải ngừng buôn bán nữa, thêm cả toàn bộ số bánh kem mà bọn họ phá nát hôm đó.” Thẩm Trí ngồi một bên góp lời.
Nghe vậy, Cảnh Hòa mới ngẩng đầu lên liếc nhìn anh một cái. Ngón tay thon dài của anh vẫn luôn đặt trên bàn phím máy tính, nhưng hình như hơi trắng bệch.
Từ Khả gật đầu.
“Được, chuyện bên này chị cũng đã hiểu rõ. Ngày mai chị sẽ đi một chuyến đến cục cảnh sát.” Cảnh Hòa nói xong thì đóng cuốn sổ lại, đứng lên chuẩn bị rời đi.
Từ Khả cũng đứng lên đi theo tỷ ấy, cô muốn hỏi về vấn đề đại diện tố tụng.
“Việc em không thể nói chuyện hoàn toàn là do vấn đề tâm lý, mà loại này vẫn có thể đi trị liệu để khôi phục lại.” Cảnh Hòa nhìn cô cười nói.
Vừa rồi tỷ ấy có hỏi tại sao cô không thể nói chuyện. Tuy cô vẫn luôn giấu giếm, nhưng cơ bản vẫn biết được đây là do nguyên nhân tâm lý mà thành.
Từ Khả mím môi rồi gật đầu.
Cô cũng không để tâm việc bản thân mình có thể nói được hay không. Cô cũng biết đây là do tâm lý của mình, nhưng không còn cách nào cả, chính là do cô không tự vượt qua được bản thân.
“Cậu cứ lên xe trước đợi tớ một lát, tớ muốn nói thêm với em ấy mấy câu.” Thẩm Trí đưa chìa khóa xe cho Cảnh Hòa rồi bảo tỷ ấy lên xe chờ anh trước.
“Ừ, bye.” Cảnh Hòa nhận lấy chìa khóa, cũng không nói thêm lời nào.
Thẩm Trí kéo cửa cuốn lên, đợi khi Từ Khả đi vào thì anh mới kéo thấp cửa cuốn xuống.
[Phí tố tụng thu như thế nào vậy anh? Em có cần gửi tiền đặt cọc trước không?]
Vừa thấy Cảnh Hòa đi khỏi thì Từ Khả mới hỏi anh.
“Không thu phí.” Thẩm Trí bình tĩnh trả lời cô.
Từ Khả vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ. Làm sao có thể nhờ luật sư ra tòa mà không cần trả một đồng phí nào chứ?
“Tỷ ấy vẫn thường giúp đỡ một số người có hoàn cảnh khó khăn mà không lấy phí, đặc biệt khi nạn nhân là nữ.” Thẩm Trí nói: “Tỷ ấy là vợ của bạn thân anh, hai đứa lớn lên từ nhỏ với nhau nên lần này chỉ đơn thuần là giúp đỡ lẫn nhau mà thôi.”
Nhưng, không thể không trả thứ gì cho người ta được.
Từ Khả cảm thấy như vậy không hề tốt, cô cũng không muốn làm phiền người khác làm việc không công cho mình.
“Em đừng có nghĩ linh tinh nữa, nếu không anh gọi tỷ ấy vào để em hỏi xem tỷ ấy có thu phí của em hay không.” Thẩm Trí giơ tay lên gõ gõ đỉnh đầu cô rồi lại nhìn một vòng quanh tiệm.
Mấy giá gỗ trước đây trong tiệm đều bị đập hư hết rồi, cô cũng đã thay cái mới. Trên giá gỗ vẫn còn để vài dụng cụ dùng để lắp ráp chưa kịp thu dọn, chắc là cái bàn bên đó cũng do một mình cô tự lắp ráp.
Tay chân không biết còn đau không mà sao phải nén đau để ngồi lắp mấy thứ này. Đã vậy đều là đồ nặng nữa chứ, càng nghĩ anh càng đau lòng cho cô.
[Có phải anh đã trả phí giúp em rồi không?]
Cô nâng cuốn sổ bằng hai tay, sợ anh không nhìn thấy nên càng đưa lên cao, thiếu chút nữa là nâng vở lên tận ngang tầm mắt anh luôn.
Thẩm Trí cúi đầu nhìn thoáng qua sổ của cô rồi lại lướt qua nó mà nhìn đến khuôn mặt cô. Mắt cô cũng đã đỡ sưng hơn rồi, buổi sáng hôm nay vẫn còn sưng húp mà bây giờ cũng chỉ còn phớt hồng mà thôi.
Anh giơ tay ra cầm lấy cuốn sổ của cô rồi mới thấp giọng trả lời: “Không có. Anh không muốn yên lặng đối xử tốt với ai cả, anh không thích làm người tốt một cách vô tư.”
Nếu anh muốn đối xử tốt với một người, anh còn hận không thể để cả thế giới đều biết, và cũng cần cô phải biết.
Từ Khả thấy biểu cảm nghiêm túc của anh thì con ngươi cũng giật giật, nhất thời cô không biết nên nói gì.
Thẩm Trí cúi người thật thấp, đưa mặt mình đến gần mặt cô.
Thấy động tác của anh, Từ Khả vội lùi lại một bước, lòng cô hoảng hốt chẳng biết anh muốn làm gì.
Giống như trước đây, khi người đàn ông này cúi người đưa mặt đến bả vai cô, ngửi được mùi hương bánh kem còn vương vấn bên cổ cô, như thế hình như mới khiến anh yên lòng được.
Từ Khả không dám cử động, toàn bộ thân thể cô đều bị bóng dáng anh bao phủ. Thậm chí cô còn có thể cảm nhận được hơi ấm từ gò má anh tỏa ra.
Một lát sau, Thẩm Trí mới đứng thẳng dậy rồi cười nói: “Mấy ngày nay có thể anh sẽ bận lắm, một mình em nhớ phải cẩn thận một chút. Có chuyện gì nhất định phải gọi điện báo cho anh biết, được không?”
Từ Khả đứng đó cố dùng hai tay vỗ vỗ đôi gò má nóng bừng của mình. Cô vẫn luôn cúi đầu không dám nhìn anh mà chỉ có thể gật đầu lia lịa để đồng ý.
“Từ Khả.” Thẩm Trí bắt lấy hai bàn tay đang vỗ vỗ mặt cô rồi nâng khuôn mặt cô lên: “Anh nghiêm túc nói với em, đừng để anh lo lắng nữa, nhé!”
Khuôn mặt Từ Khả nóng bừng cả lên. Mặt cô bị tay anh nâng lên, trong chớp mắt nó càng đỏ hơn nữa, chưa kể đôi mắt còn vương tơ máu mà ngay cả vành tai cũng đỏ như tụ máu.
Cô dùng sức gật đầu, cố tránh khỏi tay anh.
Nếu không, cô sợ rằng chỉ cần thêm một giây nào nữa thôi thì trái tim cô sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực mất.
“Em có thể gửi tin nhắn cho anh bất cứ lúc nào cũng được, mặc kệ là gửi gì cũng được, muốn nói gì cũng được.” Anh lại dặn thêm, giọng điệu vừa nghiêm túc vừa dịu dàng.
Từ Khả hơi hốt hoảng mà khoa tay múa chân một hồi. Thấy anh không nói chuyện mà chỉ hạ thấp mắt nhìn mình, cô nghĩ rằng anh nhìn không hiểu hoặc do bản thân mình làm quá nhanh.
Ý cô là bảo anh mau về nghỉ ngơi sớm một chút, mí mắt anh đã muốn sụp xuống rồi, trong mắt toàn là tơ máu. Từ tối hôm qua đến giờ anh còn chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng chút nào.
Nghĩ thế, cô càng muốn lấy lại cuốn sổ để viết ra cho anh xem.
“Anh nhìn hiểu.” Thẩm Trí nói: “Chẳng qua mỗi lúc nhìn em vội vàng khoa tay múa chân như vậy thì thấy rất đáng yêu.”
Từ Khả: “…”
“Anh về trước đây, không thể để Cảnh Hòa chờ trong xe mãi được.” Người đàn ông đưa tay xoa xoa chóp mũi ửng hồng của cô vài cái rồi mới xoay người đi ra ngoài: “Nghỉ ngơi sớm một chút, nhớ phải ngủ đủ giấc.”
[Ngủ ngon.]
Từ Khả nhanh chóng viết thêm hai chữ rồi đưa điện thoại di động của anh trả lại cho anh.
[Em đã mua cái mới rồi nên trả lại anh cái này, cảm ơn anh.]
Thẩm Trí hạ mắt nhìn thoáng qua chiếc điện thoại cô trả lại, lát sau anh mới cầm lấy: “Ngủ ngon.”
Sau khi nói xong thì anh tiện tay kéo cửa cuốn xuống cho cô.
Vừa lên xe, Thẩm Trí chỉ thấy Cảnh Hòa đang nói chuyện điện thoại, hình như mấy bé cưng đang tìm tỷ ấy.
“Cảm ơn nhé, bây giờ tớ đưa cậu về.” Thẩm Trí nhanh chóng khởi động xe.
Cảnh Hòa phất tay, rồi lại nói thêm vài câu với bé cưng nhà mình mới chịu tắt máy: “Có phải cậu đã thích cô bé kia rồi không?”
“Ừ.” Thẩm Trí thản nhiên thừa nhận điều này.
“Thật đúng là vậy sao?” Cảnh Hòa kinh ngạc vì không nghĩ anh có thể thản nhiên thừa nhận như thế: “Không phải nghe Lê Triệt nói rằng ba mẹ cậu giới thiệu cho cậu một cô tiểu thư họ Bạch sao, còn đã đến nhà cậu chúc Tết nữa rồi mà?”
“Cậu với A Thịnh quen biết nhau thế nào?” Thẩm Trí lại chuyển đề tài xoay 180 độ.
Bị anh hỏi như thế, Cảnh Hòa sửng sốt mất mấy giây rồi phản ứng kịp mà cười: “Cũng đúng, duyên phận là một thứ kỳ diệu khó nói thành lời nhất.”
Thẩm Trí cũng cảm thấy như thế. Những năm gần đây không thiếu mấy cô gái xinh đẹp, tài giỏi chạy vào trong vòng luẩn quẩn của anh. Cũng có nhiều cô gái như thế theo đuổi anh, bạn thân nhất của em gái anh cũng rất thích anh, nhưng chưa lần nào anh động lòng cả.
Giống như lời Trần Tứ nói, anh cũng từng hoài nghi bản thân mình có chướng ngại tâm lý đối với chuyện yêu đương.
Nhưng mà bây giờ xem như anh đã hiểu, làm gì có chướng ngại gì chứ. Chính là lúc đó anh còn chưa gặp được người con gái có thể nắm giữ trái tim anh mà thôi.
“Vụ này chắc là không khó đâu nhỉ?” Thẩm Trí lại tiếp tục vòng vo.
“Nói khó thì không khó, chỉ là tớ không biết bên tòa án sẽ nhận định vụ án này như thế nào. Hơn nữa cũng có chứng cứ rõ ràng về việc đánh người, đập phá tiệm mà.” Chỉ sợ có đôi lúc thẩm phán sẽ ba phải, cứ chăm chăm vào tình người, tình thân nên sẽ xem xét hạ mức phạt xuống mà thôi.
Thẩm Trí hít sâu một hơi, không nói thêm gì cả.
Cảnh Hòa liếc nhìn anh một cái rồi cũng không lên tiếng nữa. Tỷ ấy mở máy tính ra, ngón tay gõ gõ để sửa sang lại tư liệu này một lần nữa.
Ngày hôm sau, Từ Khả đi theo Cảnh Hòa đến cục cảnh sát một chuyến. Cảnh Hòa chính thức trở thành người đại diện tố tụng của cô. Sau khi bên viện kiểm sát nhận được án kiện thì tất cả đều do Cảnh Hòa thay mặt cô giải quyết, Từ Khả chỉ cần ở bên cạnh phối hợp là được.
Từ Khả nhẹ nhàng thở ra. Sau khi trở về từ cục cảnh sát thì nghe thấy thợ sửa tủ lạnh nói một cái tủ lạnh cần phải sửa, cái còn lại thì cứ thay mặt kính thủy tinh khác là được.
“Thay vì sửa thì chú khuyên con nên lấy cái cũ đổi cái mới đi. Nếu như sửa thì hơi phiền và cũng hơi tốn thời gian.” Chú thợ sửa đề nghị cô: “Con có thể hỏi ông chủ một chút, chắc chắn ông ấy sẽ giảm giá cho con, nếu có thể thì ngày mai chuyển cái mới cho con luôn.”
Từ Khả cảm ơn lời đề nghị của chú ấy. Cô chỉ cần tốn thêm một khoản nhỏ nữa để đổi cái tủ lạnh đã hư này thành một cái mới để dùng.
Máy tính trên quầy thu ngân cũng cần phải đổi. Thợ sửa máy tính đã nói thì mấy cái phần cứng bên trong đều đã bị đập hư hết nên không thể sửa lại được nữa.
Từ Khả khó chịu muốn chết, cô đang liên hệ với bên bán máy tính lúc trước hỏi rằng không biết ngày mai họ có thể cử người qua giúp cô lắp đặt hay không.
Lúc phải tiêu số tiền này thì cô còn đang tính toán không biết chừng nào mới có thể thu hồi vốn lại được.
Thế là cô phải nghĩ cách nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ để mở cửa tiệm buôn bán trở lại.
Năm nay Tết Nguyên Tiêu và Lễ Tình Nhân rơi vào cùng một ngày, rất nhanh sẽ đến. May mắn là trước Tết Nguyên Tiêu một ngày thì cô đã mở tiệm để bắt đầu buôn bán trở lại rồi.
Mấy hôm nay, ngoài chuyện cửa hàng, cô còn phải chạy qua chạy lại phối hợp với Cảnh Hòa thu thập thêm tư liệu về vụ án này.
Ngày đầu tiên mở cửa buôn bán, cô cũng không làm nhiều bánh lắm. Buôn bán cũng được, vừa đến chạng vạng thì đồ trong tiệm cũng đã bán sạch hết rồi.
Vốn dĩ cô muốn đóng cửa tiệm để đi làm shipper, nhưng đột nhiên lại có một shipper giao hàng đến tiệm cô.
Từ Khả cảm thấy kỳ lạ, gần đây cô đâu có mua sắm online gì đâu.
Nhưng mà trên gói hàng đúng là đề tên cô và cả số điện thoại, một kiện hàng hình chữ nhật, cao gần một mét và rất lớn.
Từ Khả tò mò nhận hàng. Trên đơn hàng cũng chỉ thấy mã đơn hàng và chữ ký đóng dấu của bên bán mà thôi.
Vừa mở ra liền thấy đó là một máy sưởi bằng điện, ở trên còn có thể đặt một bình nước để nấu hoặc nướng thứ gì đó.
[Anh mua máy sưởi điện gửi qua cửa tiệm em hả?]
Người đầu tiên mà Từ Khả nghĩ đến là Thẩm Trí. Mấy ngày nay anh rất bận, hôm qua anh có đến một lần, còn lại chỉ ở bên kia gửi tin nhắn hỏi thăm tình hình bên này của cô mà thôi.
Tối hôm qua lúc anh đến tiệm cô thì trời vẫn còn đang mưa, còn rất lạnh mà quạt sưởi điện trong tiệm đã bị đập hư rồi.
Mùa đông ở thành phố này rất khó nhìn thấy mặt trời. Vừa vào đông là bị sương mù mênh mông bao phủ, ngay cả giao thông công cộng cũng không thu phí người dân.
Thẩm Trí: Ừm, loại này không hao điện lắm mà cũng ấm nữa.
Thoáng chốc Thẩm Trí đã trả lời tin nhắn của cô.
Từ Khả: Bao nhiêu tiền?
Cô thật sự khó lòng mà nhận quà của người khác không rõ nguyên do. Hơn nữa, Thẩm Trí đã giúp đỡ cô nhiều lần lắm rồi, cả đời này chưa chắc cô đã trả hết cho anh.
Thẩm Trí: 50 đồng.
Từ Khả:…
Người này còn có thể nói dối người khác sao, sao mà 50 đồng được chứ!
Cô cầm lấy điện thoại quét mã vạch bên ngoài túi thì thấy giá hiển thị gần một nghìn đồng.
Thẩm Trí: Ngày mai là Tết Nguyên Tiêu, công ty cũng được nghỉ phép nên anh sẽ dắt Duy Duy qua tiệm em.
Cô còn đang muốn chuyển khoản cho anh thì anh đã nhanh chóng gửi thêm một tin nhắn mới đến.
Từ Khả phát hiện ra rằng anh rất thích dùng bé cưng để đánh lạc hướng sự chú ý của cô, rõ ràng anh biết cô rất mê bé cưng mà.
Thẩm Trí lướt lướt điện thoại, thoáng chốc đã thấy một tin nhắn chuyển khoản được gửi đến.
“Ôi đệt!” Anh chửi thầm một câu, lại nhớ ra mình quên vứt bỏ bao bì bên ngoài. Sớm biết thế anh đã kêu nhân viên giao hàng về nhà anh để anh bỏ hết mấy túi đóng gói bên ngoài, xóa luôn mã vạch rồi mới đem qua cho cô rồi.
Bé Câm tiết kiệm như thế làm sao có thể bỏ ra một nghìn tệ mua máy sưởi đây. Loại anh chọn cũng là loại tương đối tiện nghi vì anh cũng lo lắng về độ an toàn của những loại máy móc này.
Trong lúc nhất thời anh không biết phải làm gì cả. Một nghìn đồng không biết cô phải bán bao nhiêu cái bánh kem mới có thể kiếm được nữa.
Từ Khả: Ngày mai anh dắt Duy Duy đến lúc nào?
Lát sau Từ Khả lại hỏi.
Thẩm Trí thấy thế nên cố ý bỏ qua tin nhắn chuyển khoản của cô rồi mới trả lời: “Chưa chắc nữa, để anh xem ngày mai thế nào đã.”
Thẩm Trí: Hôm nay buôn bán thế nào em? Có bị trục trặc gì không?
Từ Khả kéo cửa cuốn xuống chuẩn bị đạp xe ra ngoài bán đồ nướng. Mấy nguyên liệu cô nhập về chưa bán được bao nhiêu, sợ trữ lâu sẽ không tốt.
[Rất tốt, cũng không có ảnh hưởng gì đâu, em đã bán xong rồi.]
Thẩm Trí: Vậy bây giờ em đang rảnh sao?
Thẩm Trí: Còn ở trong tiệm hả?
Đối phương liên tục nhắn cho cô hai tin nhắn, hình như là đang rất vội vàng.
Từ Khả đạp xe ba bánh. Cô sợ giống như trước đây vì mãi nhìn điện thoại mà va quệt vào xe người khác, cho nên nhanh chóng trả lời tin nhắn của anh rồi nhét điện thoại vào trong túi.
[Không ở trong tiệm, em đạp xe ra ngoài bán đồ nướng.]
Cô đạp xe ba bánh hơi vất vả. Ngày đó nó cũng bị đập trúng, nhưng mà vốn dĩ chiếc xe ba bánh này cũng cũ và không đáng giá bao nhiêu. May mắn là đập không mạnh lắm nhưng vẫn có cảm giác không giống trước.
Từ Khả nghĩ chắc mai sẽ nhờ hàng xóm biết sửa xe giúp cô xem một chút.
Rõ ràng đã qua Tết Âm Lịch rồi mà trời vẫn còn lạnh thế này.
Vốn dĩ mai là Tết Nguyên Tiêu, cô phải chuẩn bị thật nhiều bánh kem và bánh mì để bán cho tốt.
---
Kem bơ cũng không thể làm rồi để qua đêm, trái cây cũng không được cắt sẵn vì nó sẽ mềm và không còn tươi ngon.
Thừa dịp chiều nay có thời gian, cô còn đang nghĩ mai sẽ làm gì rồi chuẩn bị nguyên liệu cần thiết để trong tủ lạnh, mai dậy sớm thêm một chút là được.
Lập xuân rồi nên qua khoảng thời gian này sẽ không còn lạnh thế nữa. Lòng Từ Khả vẫn đang ngập tràn chờ mong.
Đến ngã tư đường thường bán trước kia, cô liền nhanh chóng chuẩn bị đồ cần bán. Cô lấy mì căn và xúc xích nướng để lên bếp nướng trước, đợi có khách mua thì sẽ phết gia vị lên là xong.
Chắc có lẽ do ngày mai là Tết Nguyên Tiêu nên có nhiều người dạo chơi ở con phố này. Khách khứa vào quán ăn cũng rất nhiều, nơi đó bán đồ ăn vặt hay các món nướng xào đều có cả.
Thoáng chốc Từ Khả liền có được đơn hàng đầu tiên. Khách đến mua một cây xúc xích cùng hai cây mì căn.
Động tác của cô thuần thục phết gia vị từ trong mâm vào những thứ đồ nướng. Tay còn lại cô cũng chỉ vào những tấm thẻ trên xe, trên đó viết mấy dòng đại loại như có muốn thêm ớt hay không.
Sau khi bán xong đơn đầu tiên thì Từ Khả mới mở điện thoại lên để phát sóng trực tiếp.
Cô rất thích phát trực tiếp lúc bán ở bên ngoài. Trong màn hình là hình ảnh người đi đường tấp nập cùng mấy chiếc xe qua lại, như là trăm ngàn sắc thái nhân gian. Có đôi khi cô cũng sẽ quay cảnh mấy thanh xúc xích trên giá nướng, lúc cô phết gia vị vào chúng.
Cho nên có không ít người chạy đến phòng phát trực tiếp của cô mà xem, vì họ cảm thấy thú vị và tràn ngập hơi thở cuộc sống.
Cô đã đến nơi này dựng sạp nhiều lần lắm rồi. Mấy hàng xóm buôn bán bên cạnh cũng thân quen với cô, khi mọi người có thời gian rảnh cũng cùng nhau trò chuyện vài câu.
“Bà chủ, bán một cây xúc xích nướng.”
Ở ngã tư bán cũng hơn một tiếng rồi, buôn bán cũng không tệ lắm. Lúc Từ Khả đang phết gia vị vào mì căn mà khách mua thì bên tai cô vang lên một giọng nói quen thuộc rất dễ nghe.