Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi
Anh Nguyện Độ Em
Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe lời Thẩm Trí nói, Từ Kiêu liếc nhìn Từ Khả, rồi lại chuyển ánh mắt sang Thẩm Trí.
Thái độ của người đàn ông này rất nghiêm túc và chân thành, không giống như đang đùa giỡn.
Từ năm mười ba, mười bốn tuổi cô đã đi làm, mấy năm gần đây không biết đã gặp qua bao nhiêu loại người khác nhau, ít ra cô cũng đã hiểu biết nhất định về cuộc đời này.
Người đàn ông trước mắt vô cùng đẹp trai, là người điển trai nhất mà cô gặp trong mấy năm gần đây. Người này khiến người ta luôn cảm thấy anh là một người kỳ lạ khó nắm bắt, nhưng cũng không hề khiến người ta thấy anh là một người nguy hiểm hay không đứng đắn.
Giờ phút này anh đã dẹp bỏ sự sắc bén cùng lạnh lùng của mình, chỉ giữ lại đôi mắt đào hoa tươi cười mà thôi.
“Cậu với Tiểu Khả có quan hệ gì?” Dù thế nhưng Từ Kiêu vẫn có chút cảnh giác mà hỏi.
Lỡ như đây là một kẻ bịp bợm thì sao, dựa vào một gương mặt đẹp trai mà mê hoặc Tiểu Khả. Dù sao bây giờ mấy kẻ lừa đảo cũng biết cách ngụy trang lắm.
Nhưng mà hình như cậu này cũng không cần phải ngụy trang làm gì. Chỉ cần phô bày khuôn mặt điển trai sáng láng này ra là có thể làm say lòng biết bao người rồi.
Còn cái vấn đề được hỏi đây thì Thẩm Trí cũng tự muốn hỏi bản thân mình, anh và Từ Khả có quan hệ gì.
Từ Khả chưa đồng ý lời tỏ tình của anh, thế nên giữa họ đâu phải là bạn trai bạn gái. Nhưng anh cũng không thể nói cô là bạn của anh, bộ anh thiếu bạn bè đến thế sao.
Nghĩ thế anh mới nhìn về phía Từ Khả, lúc này cô cũng đang nhìn anh.
Từ Khả rụt tầm mắt về rồi cầm bút cúi đầu viết.
Thẩm Trí liếc mắt đã thấy cô viết chữ “bạn” trong “bạn bè”, thế nên anh nhanh chóng đứng dậy đi ra phía sau cô, sau đó còn vòng tay qua vai, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, nhìn Từ Kiêu bằng ánh mắt quyến rũ: “Chị ơi, chị nhìn xem chúng em có quan hệ thế nào?”
Miệng lưỡi ngọt ngào, vừa mở lời đã gọi chị đầy thân thiết.
Hai chữ “bạn bè” của Từ Khả vì động tác của anh mà chững lại. Cô muốn ngẩng đầu nhìn người đàn ông phía sau nhưng khổ nỗi cằm anh đang tựa lên đỉnh đầu cô, thế nên đầu cô không ngẩng lên được.
Cô còn đang muốn lắc đầu thì người đàn ông phía sau dùng một tay nắm cằm của cô, khiến cho cô không thể cử động nữa mà chỉ có thể nhìn về phía Từ Kiêu. Người đàn ông sau cô bây giờ đang nở một nụ cười mê hoặc lòng người như thế!
Thấy bộ dạng gần gũi của hai người như thế thì Từ Kiêu mỉm cười: “Hai đứa thật tốt.”
“Ừm.” Thẩm Trí gật đầu.
Ánh mắt của Từ Kiêu lại rơi trên người Từ Khả, nhưng Từ Khả vẫn còn đang bị người đàn ông phía sau nắm cằm lại, sau lưng cô còn có một cái đầu khác cho nên thoạt nhìn có hơi ngộ nghĩnh.
“Hôm nay chị chỉ muốn đến xem thử em có bị làm sao không.” Chị ấy nói rồi hít một hơi thật sâu: “Em là một cô gái, lại không thể nói chuyện như thế thì chị vẫn luôn sợ chúng sẽ tìm đến gây phiền phức cho em. Chị cũng biết mấy năm nay chúng vẫn luôn ráo riết tìm kiếm chị, chỉ là mười mấy năm trước chị đã tách khẩu và đổi tên cho nên chúng mới tìm không được.”
“Cái gia đình đó chẳng có gì đáng để lưu luyến cả, nếu như nói thì chính xác đó đâu phải là một gia đình. Chị cũng biết mấy năm nay chị cả sống một cuộc sống chẳng mấy tốt đẹp, bị ép gả cho một người đàn ông nghiện rượu, cờ bạc, không có chí tiến thủ. Hắn ta hễ thua bạc là lại uống rượu, mà uống vào rồi cũng sẽ thỏa sức đánh đập chị ấy.”
Từ Kiêu cười khổ: “Chị nghe người ta nói rằng chị cả vất vả lắm mới mang thai một đứa bé, nhưng lại bị chính hắn ta thua bạc nên trút giận lên chị cả, suýt mất mạng. Mà cũng vì thế cho nên mới không thể nào mang thai thêm lần nữa. Người đàn ông kia ở bên ngoài có vợ lẽ, hình như cũng có con, chị cũng không rõ nữa.”
Từ Khả cắn môi, cố kìm nén cảm xúc chực trào nước mắt.
Cô nhớ lần đầu tiên cô thấy chị cả đến tìm mình, vừa run rẩy vừa cực khổ, luôn mặc cái áo bông cũ kỹ, lưng còng đến mức mới bốn mươi tuổi đã trông như người già năm sáu mươi, như thể những thăng trầm chị ấy trải qua trong đời thật sự quá nặng nề.
Nghe đến đó thì Thẩm Trí mới buông tay khỏi cằm cô, chuyển sang dùng hai tay ôm chặt cô vào lòng, cằm anh cọ nhẹ lên đỉnh đầu cô như một lời an ủi.
“Chị không giúp được chị cả, chị ấy quá mềm lòng. Chị thì có gia đình riêng của mình, còn có con nhỏ, chị lo thân chưa xong nên cũng không nghĩ sẽ lo cho cái gia đình đó nữa.” Từ Kiêu cúi đầu nhìn bánh kem trên tay mình: “Nhưng em thì khác, chị sẽ dốc hết sức bảo vệ em thật tốt.”
Chị em họ cũng không may mắn khi sinh ra trong một gia đình như vậy.
Nếu như có thể lựa chọn thì ai lại muốn sinh ra trong một gia đình như thế cơ chứ?
Nhưng đâu còn cách nào khác, họ không thể lựa chọn nên chỉ có dốc hết sức lực để từ chối gia đình này.
“Chị cứ yên tâm, về sau em ấy sẽ không còn cô độc nữa.” Thẩm Trí thấp giọng nói, anh nhìn người phụ nữ trước mắt. Chị ấy thấp hơn Từ Khả một chút, nhưng có thể thấy trên người chị ấy là vẻ quật cường giống hệt cô.
Từ Kiêu ngẩng đầu nhìn về Thẩm Trí, chị ấy mỉm cười: “Hi vọng cậu nói được thì phải làm được.”
“Đã nói được thì sẽ làm được.” Thẩm Trí trả lời.
Từ Khả nhìn chị hai, cô cố nén nước mắt, dùng sức viết: [Chị đi mau đi, đừng đến đây nữa.]
“Chị mau về đi, đừng để em ấy phải lo lắng nữa. Hơn nữa chị còn con nhỏ ở nhà phải không, coi chừng chúng đang đợi chị.” Thẩm Trí cúi đầu liếc nhìn người trong lòng mình rồi lại nói: “Em ấy sẽ không mềm lòng đâu, chị cứ yên tâm.”
Từ Kiêu xoa nhẹ khóe mắt chực trào nước mắt rồi hít sâu một hơi. Chị ấy cúi đầu lục tìm trong ví một chút thì lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho Thẩm Trí: “Đây là cách thức liên hệ của tôi, số wechat cũng là số này, có chuyện gì nhất định phải nói cho tôi hay.”
Chị ấy biết nếu đưa tấm danh thiếp này cho Từ Khả thì chắc chắn cô sẽ không nhận, cũng không lưu lại phương thức liên hệ của mình.
Nói xong chị ấy mới nhanh chân rảo bước rời khỏi tiệm.
Thẩm Trí cúi đầu xem danh thiếp trong tay, nhà hàng Giang Ký, tên Từ Kiêu, điện thoại XXXXX, nhận nấu tiệc lớn nhỏ, món ăn theo yêu cầu…
Đây là một tấm danh thiếp kiểu cũ, thoạt nhìn chắc cũng là mẫu từ bảy tám năm trước. Tờ giấy đã cũ sờn, chữ viết trên đó cũng đã nhòe đi ít nhiều.
Đây là một nhà hàng ẩm thực Giang Hồ, bán các món ăn đặc sắc của nhiều vùng miền như cá hấp, ếch nấu gừng, ếch thỏ xào khô, các món xào và nhiều món cá chế biến khác nhau.
Thẩm Trí biết nhà hàng này. Khi đó bạn bè tụ họp có đến đây ăn một lần mà ở khu Bắc Thành. Bây giờ không còn gọi là nhà hàng Giang Ký nữa mà kêu là Món ngon Giang Ký, cũng không còn ở địa chỉ ghi trên danh thiếp mà đã chuyển qua nơi khác, có điều cách địa chỉ cũ không quá xa, nằm ngay mặt tiền đường lớn.
Đồ ăn của tiệm này ngon lắm. Lần đó anh đi ăn cũng có nghe khách trong tiệm nói là tiệm này đã mở được hơn mười năm rồi, là một đôi vợ chồng trẻ mở. Lúc bắt đầu chỉ là một quán ăn nhỏ, sau này đổi mặt bằng mở thành một quán ăn lớn như bây giờ.
Hai vợ chồng dựa vào quán ăn này mà mua được hai căn nhà ở khu đó, thật sự rất vất vả.
Chẳng qua là lần đó anh đi ăn cũng không gặp được ông bà chủ, hôm đó khách đến ăn rất nhiều, hình như ông bà chủ vẫn luôn bận rộn trong bếp.
Từ Kiêu, Từ Khả, hai chị em đặt cho mình những cái tên thật ý nghĩa.
Nghĩ thế Thẩm Trí mới cất kỹ tấm danh thiếp vào túi trong áo măng tô.
“Kính chào quý khách.”
Tiếng chuông cửa điện tử và tiếng bước chân khách vang lên.
“Ôi, có phải tôi ghé không đúng lúc sao?” Vị khách vừa đi vào liền thấy Thẩm Trí đang ôm Từ Khả, người đó mới vội vàng dừng bước.
“Không có.” Lúc này Thẩm Trí mới chịu buông Từ Khả ra, mỉm cười nhìn vị khách đó.
Lúc này Từ Khả mới hoàn hồn rồi nhanh chóng đi sang một bên đứng, cách Thẩm Trí vài bước.
Cô không hề nhận ra là sau khi chị hai rời đi thì Thẩm Trí vẫn cứ ôm cô như vậy.
Người khách đó liếc nhìn hai người rồi không nói gì nữa, chỉ chuyên tâm cầm khay gắp bánh.
Từ Khả giơ tay lên xoa mặt rồi nhìn người đàn ông, trên mặt anh vẫn còn nét lo lắng thế nên cô mới nhanh chóng bước đến quầy thu ngân.
Lại có thêm hai đơn hàng online, cô đứng bên cạnh chuẩn bị hàng vào túi còn Thẩm Trí phụ trách thu tiền.
Hơn bảy giờ thì có khách đến lấy bánh kem đã đặt, mấy món còn lại trong tiệm cũng đã bán hết rồi, còn sớm hơn dự tính của cô.
“Em muốn ra ngoài dựng sạp bán hàng hay sao?” Thẩm Trí ở bên cạnh giúp Từ Khả dọn dẹp tiệm vừa hỏi.
Sau khi Từ Kiêu đi thì Từ Khả vẫn luôn trầm mặc không nói lời nào. Cô vốn dĩ đã không thể nói nhưng còn trầm mặc hơn bình thường, có nhiều lúc nhìn sang thấy cô đang thẫn thờ.
Lúc được hỏi thì Từ Khả mới sực tỉnh rằng trong tiệm mình vẫn còn một người ở đây. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, nhìn một lúc rồi mới lắc đầu.
Đã không còn sớm nữa cho nên nếu đi dựng sạp thì cũng chẳng bán được bao lâu. Chỉ là người đàn ông này vẫn luôn ở bên cạnh cô cho nên đến bữa tối anh còn chưa ăn gì.
“Nếu em muốn dựng sạp bán thì anh đi cùng em, còn nếu không thì em đi hẹn hò với anh.” Thẩm Trí nói.
Từ Khả nghiêng đầu, lát sau mới viết: [Em mời anh đi ăn cơm.]
Thẩm Trí cúi đầu mỉm cười. Bé Câm thật sự không muốn nợ nần ai điều gì, cho đến việc ăn cơm cũng phải giành phần mời khách với anh.
Từ Khả không hiểu anh đang cười điều gì, chẳng qua cô cảm thấy hơi kỳ lạ.
“Được, ăn gì cũng được.” Anh nói.
[Anh muốn ăn gì?] Từ Khả hỏi lại anh.
“Ưm.” Thẩm Trí nhìn cô một hồi: “Ăn súp, hay là bún, mì gì cũng được.”
Từ Khả nghĩ nghĩ rồi cầm lấy bút viết: [Cháo nồi đất?]
Vì hai chữ nồi đất này Từ Khả không biết phải diễn tả thế nào nên đành dùng bút viết, nhưng cô phát hiện ra khả năng học hỏi của Thẩm Trí rất nhanh, anh hiểu được rất nhiều cử chỉ.
Cho dù là không hiểu hết nhưng vẫn có thể đoán được phần nào.
“Được.” Thẩm Trí gật đầu.
Sau khi quét dọn xong cửa hàng thì Từ Khả cởi tạp dề và ống tay áo ra, chỉnh trang lại quần áo rồi mới cầm theo chìa khóa và ví tiền đi ra ngoài.
“Đi xe hay sao em?” Thẩm Trí giơ tay lên kéo cửa cuốn xuống.
Cô lắc đầu. Quán ăn ở gần đây, đi bộ khoảng mười phút. Đó là một cửa tiệm bán cháo nồi đất cực ngon, có cả bún hay là một vài món ăn đặc sắc khác nữa.
Vào mùa xuân cho nên trời tối rất lạnh, vừa ấm áp đã trở nên lạnh lẽo, khi thở ra đều thấy hơi sương trắng lượn lờ quanh môi.
Tâm trạng Từ Khả vẫn luôn sa sút, cô cúi thấp đầu nhìn bóng hai người in trên mặt đất.
“Em lo lắng chuyện của chị cả sao?” Thẩm Trí hỏi.
Cô hơi giật mình ngẩng đầu nhìn anh, như thể anh có thể đoán được chính xác mọi suy nghĩ trong lòng cô, không biết anh có khả năng đặc biệt hay không nữa.
“Anh cũng rất lo lắng, chị ấy thật sự rất đáng thương.” Anh lại nói tiếp.
Từ Khả không trả lời. Ngày đó sau khi trở về, khả năng cao là chị cả đã bị Hoàng Quốc Hoa đánh cho một trận. Từ sau khi bọn Từ Vọng Long vào tù thì chị ấy phải chăm sóc thêm gia đình bên ngoại, khẳng định rằng người đàn ông kia không hề muốn thế.
“Ngày mai anh nhờ người hỏi thăm tình hình bên đó một chút, nếu có thể sẽ cố hết sức đưa chị cả về.” Giọng Thẩm Trí hững hờ như là đang nói về một chuyện vô cùng đơn giản.
[Không cần đâu.]
Từ Khả lắc đầu, tuy họ có thể giúp được nhất thời, nhưng đâu thể giúp cả đời. Trừ khi chị cả tự nguyện ly hôn, bằng không mọi sự giúp đỡ của họ cũng chỉ là lo chuyện bao đồng mà thôi.
Cô cũng không muốn Thẩm Trí nhúng tay vào chuyện rắc rối, mang đến bao rắc rối cho anh.
Anh là người có uy tín và danh dự, bản thân bận rộn công việc, nếu như có chuyện gì cũng thật khó xử cho anh.
Thẩm Trí kinh ngạc. Kinh ngạc vì sự bình tĩnh và lý trí của cô.
Từ Khả ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm rồi thở ra một hơi, cô cầm điện thoại lên gõ chữ: [Có rất nhiều chuyện nếu cứ dựa vào sự giúp đỡ của người khác thì chẳng có tác dụng gì, luôn có một người phải chịu khổ mà thôi. Phật không độ người, người tự độ.]
Những năm tháng qua cô đều sống theo lẽ đó để bản thân mình tốt đẹp hơn, cô cũng chỉ hi vọng chị hai có thể sống cuộc sống tốt đẹp của riêng mình, đừng chịu đựng đắng cay nữa.
[Thật hi vọng có thể mở phiên tòa sớm, trước mắt kết thúc mọi chuyện này.]
Nếu như xong phiên sơ thẩm, với tính cách cố chấp của Từ Vọng Long thì chắc chắn hắn còn kháng án, đến lúc đó phải phúc thẩm, không biết phải bao lâu nữa đây.
“Sẽ nhanh thôi.” Thẩm Trí cúi nhìn cô.
Từ Khả lại mỉm cười với anh, cô nhìn về phía trước thanh thoát cất bước.
Cô rất thích đi cùng anh trên một đoạn đường dài như vậy, vì cô cảm thấy dưới chân họ trải đầy hoa tươi, rực rỡ muôn màu.
“Từ Khả.” Gần đến tiệm cháo nồi đất bên kia thì người đàn ông gọi cô một tiếng, đồng thời cũng dừng bước.
Từ Khả cũng dừng lại theo anh, ngẩng đầu chờ đợi câu nói tiếp theo.
“Anh đến độ em.” Anh nói.
Mặc dù anh chẳng phải Thần Phật, nhưng mà anh nguyện làm con thuyền lớn để đưa em sang bờ.
Đôi mắt sáng ngời của Từ Khả bỗng run rẩy, nhưng cô vẫn mỉm cười. Lúc này, lúm đồng tiền nơi khóe miệng cô như chứa đựng hết thảy ánh sáng từ ngọn đèn đường.
[Không cần, em sẽ tự bơi vào bờ và đi đến trước mặt anh.]
Cô không muốn để bản thân mình ỷ lại vào sự nuông chiều của anh. Trong khoảng thời gian này những điều anh làm đã quá đủ rồi, khiến mảnh đất khô cằn trong lòng cô nở ra từng đóa hoa xinh đẹp.
Còn bây giờ anh cứ đứng trên bờ là được, cô sẽ dốc hết sức bơi lên bờ, để đến gặp anh.
[Thẩm tiên sinh, em sẽ nói chuyện.]
Thẩm Trí nhìn màn hình điện thoại của cô, chỉ một câu nói ngắn ngủi đó thôi cũng khiến anh xúc động muốn khóc.
[Đi thôi, quán ăn em nói nằm đằng trước kia.]
[Ngon lắm đó.]
Từ Khả không nói thêm gì nữa mà chỉ bước về phía trước, bước chân nhỏ bé đi trước mặt anh.
“Ừm.” Thẩm Trí ừ một tiếng rồi bước vài bước nắm lấy tay cô: “Xem như hôm nay anh đã gặp người lớn trong nhà em.”
[Hả?]
Ngay cả bàn tay Từ Khả đang muốn rút về cũng nằm yên trong tay anh.
“Anh cũng không muốn làm bạn bè của em.” Anh thì thầm một câu: “Thật vất vả anh mới rung động một lần, anh cũng không muốn em xếp anh vào hàng bạn bè đâu, nếu không đám Lâm Giai Ngạn sẽ chế nhạo anh đến chết mất!”
Nói xong rồi anh nhận thấy cô đang cố ý rút tay về thì anh nắm chặt hơn: “Cũng sẽ không để em có cơ hội chạy thoát.”
Trong nháy mắt thì Từ Khả nhận thấy sự điên cuồng và cố chấp của người bên cạnh, giống như là vẻ ngoài hoa mỹ của anh thật ra đang ẩn chứa một con quái thú với ham muốn chiếm hữu cực cao phía sau.
Con quái thú đó vừa đáng sợ vừa vĩ đại, chỉ cần một ngụm là có thể nuốt chửng cô.
Đi vào trong tiệm cháo thì thấy bên trong không có nhiều khách lắm.
Từ Khả gọi hai phần cháo nồi đất và vài món ăn đặc sắc của quán, tuy đơn giản nhưng cô ăn rất vui vẻ.