Những lời nói thật lòng

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi

Những lời nói thật lòng

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Trí… sao anh lại đến đây?
Từ Khả ngỡ ngàng mấy giây, sau khi lấy lại bình tĩnh thì mới nhanh nhẹn chạy đến quầy phụ giúp anh đóng gói.
Chờ khách mua bánh đã rời đi hết rồi cô mới lại nhìn sang Thẩm Trí.
Mỗi lần nhìn anh cô đều cảm thấy một sự mới mẻ, hôm nay anh vuốt hết tóc ra sau cột thành một chỏm nhỏ, để lộ vầng trán nên nhìn anh càng thêm phóng khoáng, lãng tử.
Anh mặc một cái áo len đen cổ cao, bên trong có thêm áo sơ mi trắng sọc và một chiếc áo khoác lông có mũ đội.
[Sao anh lại đến đây? Không phải nói là đang bận rộn nhiều việc hay sao?]
Cô nhìn chằm chằm anh một lúc rồi mới hỏi, động tác trên tay cô rất chậm.
Anh đã thức trắng cả đêm mà vẫn không chịu ở nhà nghỉ ngơi đàng hoàng.
“Anh hết bận rồi, hôm nay tự cho phép mình nghỉ một ngày.” Thẩm Trí nói rồi cúi đầu nhìn cô: “Sao mặt em đỏ thế, mắt cũng đỏ hoe, có chuyện gì sao em?”
Anh ghé mặt lại rất gần cô, trong giọng nói không giấu được sự lo lắng.
Từ Khả lùi lại phía sau rồi lắc đầu.
Chắc là ban nãy khi vừa xuống xe thì cô có buồn nôn, đứng bên vệ đường nôn khan một trận, chính là cái cảm giác muốn nôn mà phải cố nén lại cho nên giờ đây ánh mắt và gương mặt đều đã ửng đỏ.
[Nghỉ phép một ngày sao anh không ở nhà ngủ một giấc thật ngon đi chứ?]
Cô lại cố ý nói tránh.
“Ngủ rồi, sáng sáu giờ đã ngủ tới tận hai giờ chiều nay, sau đó anh đi đến phòng tập gym rồi mới ghé qua đây.” Phát hiện cô đang né tránh mình nên khi nói chuyện, người đàn ông này còn cố tình ghé sát mặt lại gần hơn, còn cười thân mật với cô: “Muốn gặp em thôi.”
Thật ra trong nhà anh cũng có phòng tập thể dục chuyên dụng nhưng mà chỉ một người tập thì hơi nhàm chán cho nên anh luôn đi sang phòng luyện quyền anh ở gần công ty.
Từ Khả dứt khoát không nhìn anh nữa, cô cầm khăn lau quầy thu ngân.
Trên quầy thu ngân còn để hai gói hàng online đã đóng gói xong xuôi hết rồi.
“Em đi qua bên trại tạm giam có chuyện gì thế?” Thấy cô thẹn thùng nên Thẩm Trí cũng không trêu cô nữa mà nghiêm túc hỏi cô.
Lúc trở về gương mặt và vành mắt đã đỏ bừng như thế chắc chắn là gặp chuyện không mấy vui vẻ rồi.
Từ Khả nhớ đến những lời mà Vương Phán nói, đầu óc cô chậm chạp mấy giây nên mới tiện đà lắc đầu với anh.
“Từ Khả.” Thấy cô như thế nên Thẩm Trí càng thêm lo lắng, anh dịu dàng gọi cô một tiếng.
Từ Khả ngước mắt lên nhìn anh, cô nghĩ tới Thẩm Duy rồi nghĩ tới Trần Tứ.
[Phải chăng có thể sinh ra trong một gia đình hạnh phúc hòa thuận cũng là một loại may mắn không anh?]
Cô không kìm được mà hỏi.
Trên thế gian này có bao nhiêu cha mẹ thật lòng yêu thương con mình đây? Có bao nhiêu cha mẹ thật lòng mong ngóng đứa con mình chào đời đây?
Ngay cả người đàn ông vô cùng tốt đẹp trước mặt cô đây cũng chẳng mấy hòa thuận với gia đình mình.
“Phải.” Thẩm Trí bình tĩnh trả lời: “Có rất nhiều người xem chuyện kết hôn sinh con như là một nghĩa vụ cần phải hoàn thành trong đời, như là một lộ trình trên cuộc đời họ chứ không phải do chính bản thân họ mong muốn như thế.”
Cho dù hai người yêu nhau thì cũng không hoàn toàn yêu thương con cái của họ, bọn họ chỉ lợi dụng việc trưởng thành của con mình để can thiệp và lạm dụng quyền lợi cha mẹ của bọn họ mà thôi.
Ba mẹ anh chẳng phải cũng vậy sao, họ yêu nhau nhưng lại không hề yêu thương con cái của mình.
Từ Khả thở dài, lại cười với anh: [Em không sao đâu nên anh cứ yên tâm, em đã kể rõ với chị Cảnh về tình hình ở trại tạm giam rồi.]
“Ừm.” Thẩm Trí dựa vào quầy thu ngân, nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt của anh sâu lắng, trầm tĩnh, đôi mắt đen láy ẩn chứa nhiều cảm xúc nhưng khóe mắt vẫn đong đầy ý cười.
[Duy Duy đâu anh?]
Từ Khả lại hỏi.
“Đang ở cùng ba con bé.” Giọng Thẩm Trí có vẻ miễn cưỡng, anh ghé cả đầu xuống quầy thu ngân.
[Vậy anh có muốn đem một chiếc bánh kem nhỏ về cho bé cưng hay không?] Cô lại hỏi anh.
Người đàn ông nhìn chữ viết trên cuốn sổ của cô, đôi mày đẹp chợt nhíu lại: “Em đuổi anh về đấy à?”
Từ Khả vội lắc đầu.
“Em chán ghét phải nhìn thấy anh hả?” Anh còn hỏi tiếp.
Lúc này Từ Khả vừa lắc đầu vừa xua tay, cô muốn gặp anh chứ nên cô mới kích động như vậy, nhưng cô cũng sợ tâm tư của mình bị anh phát hiện.
“Ha ha ha ha~” Thẩm Trí cúi đầu bật cười thành tiếng, lại vươn một tay ra bắt lấy bàn tay đang đung đưa của cô: “Từ Khả à, bộ dáng bây giờ của em thật sự rất khiến người khác dễ muốn trêu chọc lắm đó.”
Từ Khả ngơ ngác nhìn anh, cô biết bản thân mình lại bị anh trêu đùa nữa rồi.
Nhưng mà cái người này làm sao có thể cười hay đến thế, lại còn đẹp trai nữa chứ.
Tiếng cười trầm thấp, lười biếng, dáng vẻ anh ghé cả người trên quầy giống như một chú mèo lười biếng, tao nhã vậy.
Bàn tay cô bị anh nắm chặt đang muốn rút về thì lại bị anh kéo tới kề sát gương mặt đẹp trai của anh.
Bàn tay lạnh như băng chạm vào làn da ấm nóng của anh dường như vẫn hơi run rẩy một chút, giống như bị điện giật, truyền từ đầu ngón tay lan tỏa khắp cơ thể.
Bởi vì ban nãy nôn khan mà mặt Từ Khả còn chưa hết đỏ, giây phút này mặt càng đỏ hơn nãy giống như vừa uống cạn một ly rượu đỏ ủ lâu năm.
“Chỉ một lát thôi.” Giọng anh vẫn còn chút trầm khàn, như đang kìm nén, kiềm chế điều gì đó.
Anh muốn thân mật với cô, nhưng lại sợ hơi ấm từ đầu ngón tay cô cũng chưa đủ để xoa dịu lòng anh, khiến những mệt mỏi, buồn lo của anh tan biến hết.
Từ Khả đứng bên cạnh không dám nhúc nhích, cô để anh tùy ý dán tay cô lên che phủ gương mặt anh, cô cũng không rõ giờ phút này đây anh đang có biểu cảm như thế nào, chỉ biết khóe mắt khóe môi anh đều đong đầy ý cười.
Có nhân viên giao hàng đi vào nhận đơn, khi mà âm thanh điện tử của cánh cửa vang lên thì Từ Khả hệt như kẻ trộm sợ người ta bắt gặp, cô run rẩy muốn rút tay về nhưng lại bị anh nắm càng chặt hơn.
Mí mắt Thẩm Trí cũng chưa nâng lên, anh cứ luôn ghé vào bàn như thế, hình như môi anh còn vô ý lướt qua lòng bàn tay cô, cuối cùng dừng lại ở từng đầu ngón tay cô.
Đầu ngón tay cô thơm ngon như miếng bánh kem bơ, khiến anh muốn há miệng cắn một miếng mới chịu.
Nhân viên giao hàng cũng không để ý rằng sau quầy thu ngân có một người đang nằm sấp nên chỉ vào nhận đơn rồi đi ngay.
Từ Khả cũng nhận ra cảm xúc dịu dàng lướt qua lòng bàn tay mình khi nãy, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông chỉ thấy anh cũng đang nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình, còn kỹ lưỡng quan sát một lượt.
Chú ý tới tầm mắt của cô, Thẩm Trí mới ngước mắt lên nhìn cô một cái rồi cười khen: “Ngón tay của em đẹp thật.”
Bàn tay phải của Bé Câm đều có đủ cả năm vân tay xoáy, nhưng da tay vẫn hơi thô ráp, vừa nhìn là biết đây là một bàn tay chăm chỉ, chịu khó.
Nói xong anh mới buông tay cô ra, nếu còn không buông nữa thì cả gương mặt Bé Câm đỏ hơn cả máu.
Anh đưa một tờ giấy qua cho cô: “Có khách đặt bánh kem, họ nói bảy giờ lại tiệm lấy, em làm kịp không?”
Từ Khả nhìn bàn tay của mình, trên tay vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh như muốn đốt cháy làn da cô, cô cẩn thận quan sát người đàn ông đang nằm sấp kia, rồi lại đối diện với ánh mắt đong đầy ý cười của anh.
Cô nhanh chóng nhận lấy tờ đơn rồi nhìn qua, yêu cầu cũng khá đơn giản sau đó cô mới gật đầu rồi vào bếp làm bánh bông lan trước.
Thẩm Trí nghiêng đầu nhìn thoáng qua sau bếp rồi lại lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Cảnh Hòa và Lâm Giai Ngọc, hỏi thăm tình hình bên đó.
Tuy Lâm Giai Ngọc không làm việc trong trại tạm giam nhưng cậu ấy vẫn có thể giúp anh hỏi thăm tin tức bên đó.
Anh cũng đã biết việc bên cục cảnh sát đã điều tra thêm mấy tội trộm cắp của Từ Vọng Long, tốt nhất là tuyên án nặng một chút.
Chủ yếu bây giờ cần đề phòng cha ruột của Từ Vọng Long sẽ đến đây gây ra chuyện ngu xuẩn gì đó, nhưng mà anh đoán cũng không gây ra sóng to gió lớn gì cả, nhưng mà anh sợ rằng đám bọn họ muốn cá chết lưới rách mà qua đây trả thù Từ Khả, như thế mới khiến người ta khó mà đề phòng.
Thẩm Trí đang nhắn tin với Cảnh Hòa thì sau lưng có người gõ gõ vài cái.
Anh xoay đầu qua chỉ thấy Từ Khả đang ghé đầu vào ô cửa sổ.
“Hửm?” Anh nhíu mày nhìn cô.
[Anh có muốn vào trong ngủ một lát hay không?]
Từ Khả ra dấu hiệu bằng tay với anh.
“Không đi.” Thẩm Trí trả lời: “Anh đến đây để thăm em chứ không phải đến đây ngủ.”
Từ Khả: “…”
“Em cứ bận đi, đừng để ý tới anh.” Anh lại nói thêm.
Từ Khả mím mím môi, cô chỉnh lại mũ trên đầu rồi tiếp tục làm bánh bông lan.
Trong tiệm liên tục có khách đi vào, thấy Thẩm Trí đang đứng quầy thu ngân đều sẽ khẽ thốt lên một tiếng trầm trồ.
Thẩm Trí bận rộn tính tiền một lúc rồi mới đứng dậy đi vào bếp sau nhìn Từ Khả làm bánh bông lan.
“Gần đây đều một mình em ở trong tiệm hay sao? Dì giúp việc em trước đây vẫn chưa quay lại à?” Thấy bộ dạng nghiêm túc làm việc của cô thì Thẩm Trí mới hỏi.
Từ Khả gật đầu, cô cho kem bơ vào trong túi bắt kem rồi ngước mắt nhìn anh một cái, thật ra cô vẫn luôn muốn khuyên anh quay về nghỉ ngơi không cần phải ở bên đây phụ giúp cô, trong mắt anh đầy tơ máu, chắc chắn mấy ngày liền anh chưa nghỉ ngơi tử tế bữa nào.
Nhưng nếu cô mà nói thế chắc chắn anh sẽ nghĩ cô đang có ý muốn đuổi anh về.
Thẩm Trí không biết cô đang nghĩ gì, anh tựa người một bên nhìn cô, ánh mắt không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào của cô.
“Em thích kiểu bạn trai như thế nào?” Nhìn một chốc anh không nhịn được mà hỏi cô.
Hôm đó Trần Tứ còn chưa nói xong cả câu, tối hôm qua nhân lúc tăng ca có cả Trần Tứ thì anh mới nhớ ra mà hỏi cô ấy.
Trần Tứ nói rằng Từ Khả thích kiểu con trai như ánh mặt trời, hoạt bát, tươi sáng, nghe thế anh luôn cảm thấy Trần Tứ đang có ý muốn gài bẫy anh đây mà.
“Hả?” Từ Khả đang làm mà bị câu hỏi đột ngột của anh khiến cho cô vô thức thốt ra một tiếng khẽ, ngay cả kem bơ trên tay cũng rơi ra mặt bàn.
Thấy phản ứng của cô thì Thẩm Trí mới biết quả nhiên cô Trần Tứ kia có ý muốn gài bẫy anh đây mà.
Từ Khả ngước mắt lên nhìn anh, mãi một lúc sau cô mới dọn dẹp kem bơ trên bàn.
Trước tới nay cô đều không nghĩ tới vấn đề này, cái chuyện thích kiểu con trai như thế nào thì chỉ có một lần trong lúc trò chuyện, Trần Tứ hỏi cô mà thôi.
Lúc đó cô mơ hồ lắc đầu, chuyện này là một chuyện xa xôi trong cuộc đời cô, nhưng mà trong khoảnh khắc lúc đó đầu cô đã hiện ra gương mặt của người đàn ông này.
Nếu lấy người đàn ông này làm tiêu chuẩn, chắc hẳn về sau cô sẽ không thể nào gặp được người đàn ông thứ hai như Thẩm Trí mất.
“Em thấy anh thế nào?” Thẩm Trí hỏi: “Có phù hợp với tiêu chuẩn người em thích không? Nếu không phù hợp thì cứ nói anh để anh thay đổi.”
Từ Khả vốn còn đang suy nghĩ đến vấn đề ban nãy anh hỏi cô, nhưng mà nghe tiếp những lời này của anh thì cô nhanh chóng lắc đầu, lại cảm thấy hình như lắc đầu không đúng lắm nên mới muốn giơ tay ra nói gì đó, nhưng mà không cẩn thận dùng tay hơi mạnh nên kem trong túi đã nhanh chóng bắn ra dính vào mặt anh.
Cô: “..”
Thẩm Trí không nghĩ tới mặt mình sẽ dính đầy kem bơ như thế nên anh cũng ngây người một chút, mấy giây sau anh mới giơ tay lên để lau bơ trên mặt mình.
Đã không lau thì thôi, lau rồi thì cả mặt dính đầy bơ.
“Em đây là biểu đạt sự chán ghét anh sao?” Giọng điệu của anh có chút bất đắc dĩ.
Từ Khả lắc đầu lia lịa, cô buông túi kem trong tay rồi nhanh chóng lấy khăn giấy đưa anh.
[Anh vào trong rửa mặt đi.]
Tóc anh cũng dính kem, nhìn vào có hơi buồn cười.
“Không cần, anh lau là được.” Thẩm Trí lấy tay lau mặt rồi lại nhìn cô đang hoảng loạn, anh thở dài: “Vậy em cứ bận trước đi, tối nay chúng ta nói chuyện tiếp.”
Nói xong anh lại quay về phía bên quầy thu ngân.
Vừa hay có khách đi vào, anh ngẩng đầu nhìn qua thì phát hiện người này hơi quen mắt.
Khách đến là một người phụ nữ chừng hơn ba mươi tuổi, nhìn kỹ một chút thì thấy đây chắc là người phụ nữ mà tối đó anh cùng Từ Khả đi ăn cơm đã từng gặp qua.
Người phụ nữ ấy dắt theo hai đứa trẻ, trong đó có một đứa đụng phải hai người họ, anh nhớ rõ ràng chính là vì thái độ và ánh mắt của người phụ nữ này nhìn Từ Khả không giống bình thường.
“Ôi, đã đổi người rồi sao?” Thấy sau quầy thu ngân có một người đàn ông ngồi thì Từ Kiêu hơi rụt rè một chút.
“Không có, em ấy đang làm bánh kem bên trong.” Thẩm Trí mở miệng trả lời.
Từ Kiêu nhìn Thẩm Trí, chị ấy cũng chưa từng quên người đàn ông này, trước đây đi cùng Từ Khả, anh đẹp trai đến mức khiến người ta khó lòng quên được.
Từ Khả nghe tiếng nói chuyện nên nhìn qua cửa sổ, thấy khách đến là Từ Kiêu thì động tác trên tay dừng hẳn lại.
Chị ấy,… sao chị ấy lại đến đây nữa? Không phải cô đã dặn đừng có tới nơi này nữa mà.
Nếu như giờ chị ấy còn đến đây sợ rằng cha ruột của bọn họ sẽ tìm đến nơi của chị ấy mất.
Từ Kiêu cũng thấy được cô, mỉm cười rồi mới đi tới bên quầy bánh cúi người chọn bánh kem trong tủ.
Từ Khả cũng không để ý đến chị ấy nữa, cô muốn làm cho xong cái bánh kem khách đặt, bây giờ đã gần sáu giờ, nói không chừng khách sẽ đến sớm hơn một chút.
Cô nhanh tay trang trí những bông hoa kem xinh đẹp và phết kem cho bánh.
Từ Kiêu chọn mua một vài cái bánh mì và hai hộp bánh bông lan sau đó mới đi đến quầy thu ngân tính tiền.
Thẩm Trí thành thạo đóng gói, sau khi lấy tiền mà thấy chị ấy chưa có ý định rời đi anh mới hỏi: “Chị tìm em ấy có việc hả?”
Vẻ mặt Từ Kiêu có chút trầm trọng, sau đó chị mới gật đầu.
“Hai người…” Thẩm Trí muốn hỏi hai người có quan hệ như thế nào, nhưng anh lại nhìn người con gái đang bận rộn phía trong, lời muốn hỏi cũng không thốt ra được.
Tối hôm đó Từ Khả cứ luôn ngoái đầu nhìn chị ấy, ánh mắt đó khiến người khác vô cùng đau lòng, hơn nữa gương mặt người phụ nữ này giống Từ Khả mấy phần.
Từ Kiêu cũng nhìn chằm chằm Thẩm Trí bằng ánh mắt dò xét, người đàn ông này không giàu thì cũng quyền quý, lại đẹp trai đến thế, cũng không biết có quan hệ gì với Từ Khả đây.
Đợi một lát thì Từ Khả đã làm bánh kem khách đặt xong, cô đem ra đặt ở tủ lạnh trong quầy.
Từ Khả xoa xoa tay nhìn Từ Kiêu, cô nhíu mày lại.
“Em không sao chứ?” Từ Kiêu lo lắng hỏi.
Từ Khả lắc đầu.
“Chị nghe nói bọn họ chạy đến đây đập tiệm em hả?” Nói đến chuyện này vẻ mặt của Từ Kiêu rất nghiêm trọng: “Em đừng mềm lòng.”
[Sao chị nghe nói được?]
Đôi mày Từ Khả nhíu càng chặt, chẳng lẽ bọn họ đã tìm được chị hai cô rồi sao?
“Trong lúc vô tình chị nghe được một người bà con xa nhắc tới.” Từ Kiêu nắm lấy tay cô: “Em đừng mềm lòng cũng đừng quan tâm gì hết, bọn họ dám làm dám chịu, nếu có khó khăn gì em cứ nói với chị.”
[Em không có khó khăn gì hết, chị đừng qua đây nữa.]
Khi Từ Khả viết chữ thì cô dùng sức thật mạnh tì lên đầu bút lông, trên giấy cũng hằn lên những vết rất sâu.
“Em là em gái của chị!” Từ Kiêu lớn tiếng nói một câu.
Những lời như này khiến cho Từ Khả và Thẩm Trí đều kinh ngạc, biết hai người là chị em ruột thì Thẩm Trí có hơi ngạc nhiên, mà Từ Khả còn sợ hãi hơn khi chị ấy lớn tiếng nhận là chị em với cô.
Cô lắc lắc đầu, chữ viết trên tay càng nhanh hơn, viết cũng không còn ngay ngắn: [Em và gia đình đó đã không còn quan hệ, em không phải chịu bất cứ trách nhiệm nào với họ cả, nhưng chị thì không giống vậy.]
Chị ấy không giống với cô, một khi để bọn họ tìm được, chắc chắn bọn họ sẽ luôn bòn rút tiền của chị, gây phiền phức cho chị.
“Chị là chị gái em ấy?” Từ Kiêu còn muốn nói gì đó nhưng mà Thẩm Trí đã lên tiếng hỏi trước.
Giọng anh trầm thấp, dễ nghe, vừa bình tĩnh vừa dịu dàng, phút chốc làm cho không khí căng thẳng trong tiệm dịu đi.
Từ Kiêu gật đầu nhìn Thẩm Trí.
“Tôi sẽ chăm sóc em ấy thật tốt, sẽ cùng em ấy chia sẻ khó khăn. Cho nên chị đừng lo lắng nữa, cũng hạn chế qua lại, ít nhất là trước khi những chuyện này được giải quyết xong thì chị đừng đến tìm em ấy.” Vẻ mặt của anh nghiêm túc, lời nói của anh vừa tự nhiên lại vừa dịu dàng.