Chương 7

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Trí ngạc nhiên.
Trần Tứ đáp lại Thẩm Trí: Bánh ngon lắm đó. Tôi nhớ đại minh tinh ở nhà anh rất thích đồ ngọt phải không? Giới thiệu cho anh ấy thử đi!
Thẩm Trí trả lời: Anh ấy vẫn chưa đi làm về.
Nghe giọng điệu của hai người, có vẻ họ rất thân thiết.
Từ Khả không ngờ hai người này lại quen biết và có mối quan hệ tốt đến vậy.
Trần Tứ là một blogger thời trang nổi tiếng trên mạng xã hội, tài khoản của cô ấy có dấu tích xanh và hàng triệu người hâm mộ. Đêm hôm trước, khi nhìn thấy cô ấy, Từ Khả đã cảm thấy rất quen thuộc, như thể đã từng gặp ở đâu đó. Chỉ đến khi lướt trang cá nhân của cô ấy, Từ Khả mới nhận ra Trần Tứ chính là blogger nổi tiếng kia.
Nhưng dường như làm blogger chỉ là công việc phụ của cô ấy.
Từ Khả thực sự rất ngưỡng mộ một cô gái tự tin, phóng khoáng như Trần Tứ. Hôm đó, khi Trần Tứ giới thiệu tên mình với ý nghĩa là một món quà, Từ Khả đã hiểu rằng bố mẹ cô ấy hẳn phải yêu thương cô ấy rất nhiều, coi cô ấy như một món quà trời ban.
Còn cô, lại bị bố mẹ đối xử bất công chỉ vì là con gái.
Từ Khả vốn định nhấn thích bài viết và bình luận cảm ơn, nhưng chợt nhớ ra Trần Tứ và Thẩm Trí quen biết nhau. Cô sợ Thẩm Trí hiểu lầm mình muốn lợi dụng mối quan hệ nên đành thôi.
Ăn xong, cô tiếp tục công việc, hoàn thành việc tráng bánh và sau đó phát sóng trực tiếp.
Nhưng vì cô làm bánh và trang trí rất nhanh nên đã quay video xong từ lúc nào không hay.
Tạm thời không có khách đặt bánh kem, cô liền cầm laptop ngồi sau quầy thu ngân để chỉnh sửa video vừa quay.
Ngã tư đường vẫn luôn náo nhiệt, tiếng xe cộ không ngớt. Vô số nhóm bạn trẻ dạo phố, thỉnh thoảng ghé vào tiệm nhìn ngó một lượt rồi lại tươi cười rời đi.
Có lẽ thời tiết hôm nay rất đẹp. Sau một đợt rét kéo dài, hiếm hoi lắm mới thấy ánh mặt trời nên dù trời vẫn còn hơi se lạnh, lòng người vẫn muốn ra ngoài tận hưởng chút nắng ấm.
Tiệm của Từ Khả đã hoạt động trên các nền tảng giao hàng, nên hôm nay có khá nhiều đơn đặt mang đi. Một số loại bánh ngọt và bánh su kem đã được bán hết.
Cô vừa giao đơn bánh cho anh shipper, đúng lúc định đứng ngoài sưởi nắng thì thấy một chiếc SUV màu trắng đỗ bên đường.
Cửa xe mở ra, hình dáng cao lớn, mảnh khảnh của người đàn ông lập tức in bóng xuống mặt đất. Ánh nắng tình cờ chiếu vào người anh, khiến mái tóc bồng bềnh như được dát ánh bạc, tạo cho anh vẻ đẹp không thật.
Từ Khả nghiêng người nhìn, thấy anh vòng ra mở cửa phía sau, cúi nửa người vào trong. Lát sau, anh ôm ra một bé gái đáng yêu, bế trên tay.
Hình như bé gái này thường xuất hiện trong các bài đăng trên vòng bạn bè của anh, chắc hẳn là con gái anh rồi.
Một lớn một nhỏ đi đến cửa tiệm. Nhìn kỹ, đứa bé này vô cùng xinh xắn, đáng yêu đến mức ảnh chụp cũng khó lòng lột tả hết, giống như một con búp bê tinh xảo được nghệ nhân tài ba điêu khắc vậy.
Khuôn mặt tròn trịa, mũm mĩm, đôi mắt to tròn với con ngươi đen láy, hàng mi dày và dài tự nhiên cong vút. Cô bé đội một chiếc mũ lông hình gấu trúc che kín hai tai.
Vì thời tiết se lạnh, cô bé mặc quần áo rất dày, trông càng mũm mĩm, đáng yêu hơn.
Từ khi mở tiệm đến nay, Từ Khả thường thấy những đứa trẻ đến mua bánh ngọt cùng cha mẹ. Bây giờ, các bé đều rất dễ thương. Ví dụ như “chiếc bánh bao” tròn trịa trước mặt này, có thể nói là đứa trẻ xinh xắn nhất cô từng gặp.
Nhưng cô bé trông không giống Thẩm Trí lắm.
Chẳng phải người ta vẫn nói con gái sinh ra thường giống bố hơn sao?
Từ Khả nhìn chằm chằm đứa bé được Thẩm Trí bế trên tay vài giây, sau đó lại ngước nhìn Thẩm Trí.
Một người đàn ông đẹp trai như thế lại ôm thêm một đứa trẻ đáng yêu, cảnh tượng ấy thật tuyệt vời và cuốn hút.
Đặc biệt, hơi thở của Thẩm Trí dường như trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, không còn vẻ điên cuồng như trước. Anh bế bé gái trong lòng, một tay đỡ phía dưới, một tay vòng qua ngực giữ chặt bé.
Cái vẻ đáng yêu này đặc biệt thu hút ánh nhìn của mọi người.
Ngay cả khi anh chỉ vừa đi ngang qua, đã có mấy người đi đường ngoái đầu nhìn theo.
“Duy Duy, chào cô đi con” Thẩm Trí nâng bảo bối của mình lên và nhẹ nhàng nhắc nhở cô bé.
“Chào chị ạ” Giọng nói của bé gái mũm mĩm rất trẻ con, còn hơi ngọng nghịu.
Từ Khả không biết nên trả lời thế nào, cô cũng không thể nói. Vì thế, cô hốt hoảng vẫy tay chào bé gái mũm mĩm trước mặt. Nhưng bé gái cứ nhìn chằm chằm khiến cô không khỏi căng thẳng mà đứng thẳng người.
“Cô vội vàng thế làm gì?” Thẩm Trí nắm tay bé gái áp lên má cô, nhẹ giọng nói.
Đó là một cái chạm rất ấm áp trong ngày se lạnh như vậy. Bàn tay nhỏ xíu vừa ấm vừa mềm mại ấy lập tức xoa dịu sự hoảng loạn trong lòng cô.
Từ Khả mỉm cười với cô bé, đôi mắt cong cong và lúm đồng tiền nơi khóe miệng như được nhuộm đẫm ánh nắng.
Cô lại quay về quầy thu ngân, cầm bút viết thật nhanh vào cuốn sổ.
[Bé gái thật xinh, thật đáng yêu]
Đây là lời khen ngợi chân thành.
“Ừm, bé tên Thẩm Duy, Duy trong ‘duy nhất’”
Nhắc đến cháu gái, ngữ khí của Thẩm Trí vô cùng dịu dàng.
Duy nhất, thật là một cái tên ý nghĩa. Chắc khi Thẩm Trí đặt tên này thì anh ấy đã rất yêu vợ mình.
[Duy Duy muốn ăn gì?]
Từ Khả vui vẻ hỏi, cô ngước mắt nhìn bé gái mũm mĩm vẫn đang mê mẩn ngắm nhìn tủ bánh của mình.
Đôi mắt cô bé sáng rực vẻ chờ mong, suýt chút nữa dán chặt lên mặt kính tủ.
“Bánh rất ngon nên Duy Duy rất thích. Bởi vậy, hôm nay tôi đưa con bé đến đây” Thẩm Trí nói thêm.
Nghe được lời khen ngợi ấy, Từ Khả càng vui vẻ hơn. Cô không ngừng mỉm cười, không nhịn được mà vươn tay sờ nhẹ vào bàn tay nhỏ xíu trắng nõn của bé gái mũm mĩm.
“Duy Duy chọn món bánh con muốn ăn đi, không được chọn cái lớn quá đâu nhé” Thẩm Trí liếc nhìn Từ Khả một cái rồi quay sang nói với cháu gái mình.
Bé gái mũm mĩm lập tức ghé sát quầy bánh, nhìn vào tủ đầy những loại bánh kem tươi ngon, màu sắc đẹp mắt. Chiếc tủ lạnh chứa bánh kem này đối với cô bé hệt như ngôi nhà kẹo trong câu chuyện cổ tích mà cô bé từng nghe.
“Ở đây không có chuyện gì xảy ra chứ?” Trong khi Từ Khả đang nhìn ‘cục bông’ chọn bánh, Thẩm Trí lại nhìn cô và hỏi.
Từ Khả bị câu hỏi đột ngột của anh làm cho sửng sốt một lát, rồi cô lắc đầu.
“Xem ra tôi lo lắng quá nhiều rồi” Thẩm Trí lẩm bẩm.
Từ Khả nghe không rõ, cô nghiêng đầu nhìn anh một lúc, không nhịn được hỏi:
“Anh cao bao nhiêu?”
Anh ấy thật sự rất cao. Cô cao đến 1m65 mà hình như lại thấp hơn anh cả cái đầu.
Thẩm Trí: “1m86”
Thảo nào cao hơn cô tới 21 cm, cao hơn hẳn một cái đầu luôn!
“Con muốn cái này, cái này ạ” Giọng nói nhỏ nhẹ của bé gái mũm mĩm vang lên, cô bé đang chỉ vào một miếng bánh mousse sô cô la và nói.
Từ Khả lập tức xoay người lấy bánh kem, còn đang định hỏi mang về hay ăn tại chỗ thì đã nghe anh nói: “Ăn ở tiệm luôn”
Cô cầm nĩa nhỏ rồi đem bánh kem đặt ở cái bàn ngay góc cửa ra vào.
Rồi lại đến bên bàn nhỏ bật đèn sưởi lên.
Bé gái hưng phấn reo lên, nhìn Từ Khả và nói: “Cảm ơn chị ạ”
Từ Khả nhìn cô bé rồi bật cười. Tuy còn nhỏ như thế nhưng đã được gia đình dạy dỗ vô cùng lễ phép.
“Chỉ được ăn một miếng này thôi nhé!”
Thẩm Trí ngồi xuống, đặt cô bé lên đùi. Anh xắn một miếng bánh bông lan rồi đút cho cô bé một miếng, dặn dò.
“Dạ, dạ” Bé gái gật gật cái đầu nhỏ: “Con nói lời giữ lời mà”
Hai người ngồi ở đó, ánh nắng mặt trời giữa trưa trải dài trên mặt đất, nhìn thế nào cũng giống như một bức tranh đẹp mắt.
Từ Khả nhìn qua vài lần, trong mắt dấy lên một tia ngưỡng mộ. Cô lấy một tách sữa nóng từ quầy, cắm ống hút rồi đặt trước mặt Thẩm Duy.
“Cảm ơn chị ạ” Bé gái mũm mĩm lại nói.
Từ Khả thấy cô bé có vẻ thích, cô lại viết chữ hỏi Thẩm Trí:
[Anh có cần uống chút gì không? Sô cô la nóng? Chỗ tôi không có cà phê.]
“Không cần đâu, cô cứ làm việc của mình đi, không cần để ý chúng tôi đâu” Thẩm Trí lạnh nhạt trả lời.
Thấy vậy, Từ Khả quay trở về quầy thu ngân của mình, tiếp tục tải video cô vừa chỉnh sửa xong lên trang cá nhân.
Sau khi tải xong, cô lại nhớ đến lời cảnh sát Lí nói lúc trước nên tiếp tục lên mạng tra cứu tài liệu.
[Được thêm vào hộ khẩu thì có thể chứng minh được quan hệ nhận nuôi được thành lập hay không?]
Cô liên tục thay đổi vài tổ hợp từ khóa để tra cứu thêm.
Khoản 2 điều 1111 Bộ luật Dân sự quy định về quyền và nghĩa vụ của con nuôi với cha mẹ ruột và những người thân thích khác của con nuôi bị loại bỏ khi quan hệ nuôi dưỡng được thành lập.
Điều 1105 Bộ luật Dân sự quy định rằng quan hệ con nuôi được thành lập kể từ ngày đăng ký nhận nuôi.
Sau khi tìm hiểu thêm vài điều khoản khác, cô mới biết thông thường khi thêm hộ khẩu cho con nuôi thì phải đăng ký xác lập quan hệ nhận nuôi.
Cô nhìn màn hình máy tính, dù đã biết những điều này nhưng vẫn cảm thấy bất lực.
Những người không biết xấu hổ như thế liệu có bị quản thúc bởi những ràng buộc của pháp luật không?
Bọn họ có thể không kiêng nể gì mà vòi tiền cô, thậm chí là uy hiếp cô. Cho dù cô đã báo án thì phỏng chừng sau này những chuyện như thế còn lặp lại rất nhiều lần. Có một số người dường như phải dùng đến phương thức bạo lực mới khiến họ ngoan ngoãn.
Từ Khả nghĩ không ra bản thân có thể sử dụng phương thức bạo lực nào hơn nữa, hay là dùng cách 'Trạng chết Chúa cũng băng hà' sao?
Nhưng cô thật sự không đành lòng. Nghĩ đến bố mẹ nuôi vất vả nuôi dưỡng cô lớn lên, cho cô đi học đến cấp ba, mà bản thân cô cũng đã nỗ lực bấy lâu nay mới miễn cưỡng có được cuộc sống thoải mái hơn một chút.
Từ Khả nhìn màn hình rồi thở dài thật sâu. Cô cũng chỉ có thể cẩn thận đề phòng, tự bảo vệ bản thân thật tốt.
“Hoan nghênh quý khách”
Âm thanh điện tử từ cửa vang lên, hai cô gái trẻ tuổi bước vào. Lúc chọn bánh kem, họ không nhịn được mà ngó về phía Thẩm Trí đang ngồi bên kia.
Một lớn một nhỏ ngồi yên tĩnh như thế thật đáng chú ý, không hề phát ra âm thanh gì cả.
“Chắc là minh tinh đó, lớn lên với gương mặt này mà không nổi tiếng sao được? Không chừng còn nổi hơn cả Lê Triệt ấy chứ!”
“Nhưng mà thật sự rất đẹp trai! Lần đầu tiên tôi thấy một người đàn ông đẹp trai đến vậy ngoài đời thật đấy. Nếu không có đứa trẻ ngồi trong lòng thì tôi đã muốn chạy đến hỏi xin thông tin liên lạc rồi!”
“Đàn ông đẹp trai cao lớn giờ kết hôn sớm vậy sao?”
Hai cô gái trẻ vừa chọn bánh kem vừa thì thầm.
Trong cửa tiệm rất yên tĩnh, giọng nói của họ cũng không quá nhỏ. Từ Khả có thể nghe rõ ràng thì chắc hẳn Thẩm Trí cũng nghe được.
Cô ngước mắt nhìn Thẩm Trí bên kia. Trên mặt anh không có biểu cảm gì khác thường, chỉ chăm chú đút bánh kem cho bé gái mũm mĩm trong lòng. Một miếng bánh kem cũng chẳng còn bao nhiêu, anh lại dùng tay lau miệng nhỏ còn dính bánh của cô bé.
Tựa như xung quanh chẳng có gì cả, chỉ có bảo bối nhỏ trong lòng anh mà thôi.
Mấy cô gái trông cũng không lớn lắm, cười nói vui vẻ, sau đó mua hai cái bánh mì, một cái bánh kem rồi đi đến quầy thanh toán.
Khi thanh toán, cô chú ý thấy một trong số các cô ấy hình như đang chụp ảnh Thẩm Trí.
Tuy rằng có thể hiểu được tâm lý của các cô ấy, cô cũng hiểu Thẩm Trí quá đẹp trai. Dù ở ngoài đường lớn, khi gặp người đẹp cô cũng quay đầu nhìn thêm mấy lần, nhưng cô vẫn cảm thấy chụp lén người khác là hành vi không mấy lịch sự.
Từ Khả chỉ vào số tiền được hiển thị trên máy tính tiền rồi vỗ nhẹ tay cô gái.
Trên máy tính tiền có dán một tấm biển dễ thấy: “Chủ tiệm không nói được, vui lòng nhìn số tiền trên màn hình”
Khi cô gái thanh toán tiền xong thì liền rời đi, Từ Khả cũng không biết cô ấy có chụp được ảnh anh hay không.