Chương 6

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô cũng không hiểu dựa vào đâu mà họ lại có thể trơ trẽn đến mức đòi tiền mình.
Ngoại trừ việc sinh cô ra thì trước nay họ đã cho cô được gì, chứ đừng nói đến việc nuôi dưỡng cô khôn lớn. Trong ký ức của cô, trước khi được đến nhà cha mẹ nuôi sống, bọn họ luôn đánh chửi, thậm chí dùng những lời lẽ khó nghe để nhục mạ cô, suýt chút nữa thì họ đã dìm chết cô rồi.
Huống chi là cái thằng xưng là em trai trên danh nghĩa mà cô còn chưa từng thấy mặt kia, khi họ bán cô đi, mẹ ruột cô mới vừa vặn mang thai Từ Vọng Long mà thôi.
“Nếu đã thành lập quan hệ nuôi dưỡng thì theo pháp luật hiện hành, cô và cha mẹ ruột đã cắt đứt quan hệ rồi.” Nữ cảnh sát giải thích với cô.
Nghe vậy, Từ Khả nhìn nữ cảnh sát, cô cũng không rõ mình và cha mẹ nuôi đã đăng ký thành lập quan hệ nhận nuôi hay chưa, nhưng cô nhớ rằng trước khi mình được tám tuổi thì tên cô vẫn chưa được ghi vào sổ hộ khẩu. Phải đợi đến khi cha mẹ ruột xuất hiện quấy rối gia đình cha mẹ nuôi, tên cô mới được thêm vào sổ, sau đó cô mới có thể đến trường đi học. Nếu vậy, chắc là kể từ đó cũng chứng minh quan hệ nuôi dưỡng giữa cô và cha mẹ nuôi đã được thiết lập rồi.
[Tôi không muốn họ lại đến quấy rầy tôi nữa, tôi sợ họ đến cửa tiệm của tôi gây náo loạn.]
Từ Khả lại viết xuống một câu.
Nữ cảnh sát nhìn cô rồi thở dài một hơi, đưa bản ghi chép vừa ghi qua cho cô ký tên xác nhận: “Phía cảnh sát đã ghi nhận báo án của cô, bây giờ cô ký tên ở đây rồi quay về trước đi, bên phía chúng tôi sẽ tiến hành các bước xử lý tiếp theo.”
Từ Khả gật đầu, sau khi ký tên xong cô lại viết hai chữ “cảm ơn” xuống cuốn sổ rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.
“Để tôi đưa cô ra ngoài.” Nữ cảnh sát đứng lên đi theo cô ra ngoài.
Từ Khả nhìn cô ấy một cái rồi cười, thật sự rất biết ơn cô ấy.
Vừa đi ra khỏi đại sảnh đã phải đối mặt với một cơn gió lớn, hai tay Từ Khả đút chặt trong túi áo lông của mình, còn mặt thì vùi sâu vào khăn quàng cổ.
“Cô bị câm bẩm sinh à?” Nữ cảnh sát hạ mắt nhìn cô.
Thoạt nhìn cô không giống như đã hai mươi tám tuổi, nhìn khuôn mặt thì hệt như sinh viên đại học, chẳng qua là đôi tay kia xinh đẹp nhưng vừa nhìn đã biết là một đôi tay làm lụng vất vả.
Từ Khả lắc đầu, cô bị câm từ năm tám tuổi.
“Vậy, cô có thể phát ra âm thanh sao?” Nữ cảnh sát lại hỏi tiếp.
Cô gật đầu.
Nữ cảnh sát dừng bước chân, nhìn cô mà nói: “Thực ra chuyện của cô không dễ giải quyết, đối phương hiện tại cũng chỉ là gửi tin nhắn đe dọa, việc cảnh cáo hay phạt tiền đối với hắn cũng không có tính răn đe, ngược lại có khả năng sẽ khơi dậy tâm lý phản kháng của hắn.”
Đôi mày Từ Khả cau lại.
Thật ra cô cũng hiểu rằng bọn họ có thể trơ trẽn và bất chấp lý lẽ như vậy chính là vì không sợ bị cảnh cáo hay phạt tiền. Bọn họ còn có thể đổ oan cho cảnh sát.
“Nhưng nếu thực sự họ dám tìm tới cửa tiệm thì cô phải lập tức báo cảnh sát, không thể nói chuyện cũng không sao, chỉ cần phát ra một âm thanh cũng được rồi. Hoặc là nhờ người có thể nói chuyện giúp cô báo công an, trong tiệm cô có camera theo dõi không?” Nữ cảnh sát hỏi.
[Có.]
Từ Khả lấy di động ra đánh chữ cho cô ấy xem.
“Camera theo dõi nên giấu kín một chút, nếu hắn muốn động thủ thì có thể buộc tội hắn cố ý gây hấn.”
[Cảm ơn cô, cảnh sát Lý. Tôi nhất định sẽ chú ý, nếu như hắn ta mà tìm tới thật thì tôi sẽ cố gắng mà báo cảnh sát.]
Từ Khả nhìn cô với ánh mắt vô cùng biết ơn, khi cô ấy nghe được chuyện cô bị cha mẹ bán đi thì có phản ứng rất lớn, khẳng định là cũng đồng cảm với thân phận con gái của mình.
“Đây là chức trách của tôi, cô không cần nói lời cảm ơn đâu, mau trở về thôi.” Cảnh sát Lý cười nói.
[Cảm ơn.]
Từ Khả lại đánh thêm hai chữ “cảm ơn” rồi mới rời đi.
Cục cảnh sát cách cửa tiệm của cô không quá xa nên cô cũng không lái xe, một đường thẳng mà chạy chậm về tiệm.
Hôm nay là cuối tuần, người đến mua bánh hoặc đặt bánh ít hơn, tuy rằng chưa đến giữa trưa nhưng trong tiệm chỉ có một dì giúp việc chân cẳng không mấy khỏe. Cô lo rằng dì ấy trụ không nổi.
“Tiểu Khả trở lại rồi hả? Sao rồi, sẽ thụ lý vụ này chứ?” Vừa vào tiệm thì dì đã lo lắng mà hỏi cô.
Từ Khả gật đầu, lại hướng tới dì mà lộ ra vẻ mặt tươi cười, ý bảo dì không cần quá lo lắng đâu.
Nhưng mà dì vẫn thấy hơi lo lo, đôi chân khập khiễng đi tới quầy thu ngân bên kia:
“Có khách đặt một chiếc bánh kem, yêu cầu những gì dì có viết ở đây cho con, họ nói khoảng bốn giờ chiều sẽ đến lấy.”
Từ Khả làm một vài cử chỉ rồi nhìn về hướng camera ở góc phía sau quầy thu ngân.
Phải dùng cái gì để che bây giờ nhỉ? Làm một mô hình bánh kem, rồi tìm thêm vài phụ kiện trang trí đặt xung quanh để không bị lộ liễu.
“Đang nhìn gì vậy?” Dì thấy cô cứ nhìn lên trần nhà thì hỏi.
Từ Khả lắc đầu, cô đi đến quầy thu ngân nhìn những yêu cầu khách đặt bánh mà dì đã ghi lại.
“Vậy dì về trước đây, nếu buổi chiều quá bận làm không kịp thì báo dì một tiếng.” Dì nhìn cô vẫn còn chút lo lắng: “Hôm nay cái người gửi tin nhắn cho con sẽ không đến đây quấy rầy chứ?”
Từ Khả có nói với bà chuyện cô bị người lạ nhắn tin quấy rầy, cũng rất lo sợ sẽ liên lụy đến bà.
Bà luôn cảm thấy cả nhà người kia còn thua cả loài súc vật, lúc trước vì muốn có con trai mà cảm thấy cô bé là gánh nặng liền bán cô đi, bây giờ còn chẳng biết xấu hổ mà chạy đến đòi tiền cô.
Con người Từ Khả thật sự rất tốt, tuy rằng bản thân khó khăn, thậm chí đến cả nói chuyện cũng không thể nhưng đã luôn dốc sức làm lụng nhiều năm như vậy mới có được cửa tiệm bánh ngọt như hiện tại, mỗi ngày còn lo lắng chuyện buôn bán không mấy tốt.
Nhìn lại bà xem, chân cẳng không còn đi đứng bình thường được nữa, bây giờ ngay cả tìm một công việc rửa chén, bưng bê cũng khó khăn. Trong nhà không có tiền, vì thế cô liền gọi bà đến giúp việc và trả tiền mặt, cho dù một ngày bà đến đây phụ giúp một giờ hay hai giờ đều sẽ như cũ mà trả cho bà một khoản tiền công xứng đáng.
Không phải ngày nào bà cũng sẽ đến phụ giúp, nhưng đối với Từ Khả thì số tiền này không hề nhỏ đối với cô.
Có lúc bà không muốn nhận nhưng Từ Khả nói rằng nếu không cô sẽ đi tìm người khác.
Có đôi khi khách đặt bánh ở địa chỉ không xa nhưng vì không tiện đến lấy nên sẽ trả thêm chút phí giao hàng. Mỗi khi cô đi giao bánh vẫn cần có người trông coi cửa tiệm.
Các cửa tiệm hàng xóm xung quanh cho dù là tiệm lẩu hay là quầy hàng ăn vặt, nhà hàng gì đó, nếu giúp được thì cô sẽ giúp hết mình, mỗi cuối tháng còn giúp họ thống kê và quyết toán nữa.
Mọi người thật sự rất thích cô, cũng rất thương cô.
[Ừm, trên đường về dì đi cẩn thận chút, tuy trời tạnh mưa nhưng dì vẫn phải chú ý xe đó nha.]
Từ Khả viết.
“Được, đáng lẽ hôm nay dì sẽ làm đồ ăn ngon mang đến cho con.” Dì cười rồi nói thêm:
“Lần sau dì sẽ nấu món canh cá con thích nhé.”
Từ Khả cười gật gật đầu.
Dì đi rồi thì Từ Khả mới bắt đầu chuẩn bị bánh theo yêu cầu của khách hàng.
Việc buôn bán hôm nay cũng khá tốt, liên tục có khách đến mua bánh kem và bánh mì. Mẻ bánh mì mới nướng sáng nay đã bán hết sạch, cô dự định sẽ nướng thêm một mẻ mới.
Trời cuối cùng cũng tạnh mưa, còn hửng nắng khiến không khí ấm áp hơn chút, chắc chắn sẽ có nhiều người đi dạo phố.
“Tiểu Khả, có ở đây không?” Giữa trưa cô đang nướng bánh mì sau bếp thì một tiếng nói vang vào trong tiệm.
Là giọng nói cô rất quen thuộc, chính là chị chủ tiệm lẩu bên cạnh.
Là một chị gái thân thiện hòa đồng.
Từ Khả ở phía sau bếp hướng tới chị ấy mà vẫy vẫy tay, lúc này cô đang phát trực tiếp, giới thiệu về nguyên liệu làm bánh kem nên không tiện ra ngoài.
“Hôm nay nhà chị làm thịt một con gà ta, gà nhà dưới quê mang lên đó, ngon hơn gà chợ nhiều. Chị phần cho em một ít để đây nhé, đợi em hết bận thì hâm nóng lại mà ăn.” Hai tay chị chủ tiệm lẩu bưng một cái tô rất to.
Một bát là gà hầm khoai tây, vừa nhìn đã thấy thèm, mùi thơm còn lan tỏa khắp nơi. Hai bát còn lại là cơm và mấy món rau xào.
[Cảm ơn chị.]
Từ Khả vội vàng ra dấu bằng thủ ngữ, cô thường làm vậy với hàng xóm lắm nên họ đại khái có thể hiểu cô muốn nói gì.
Bởi vì hiện giờ cô không tiện viết chữ hay đánh máy, không hợp vệ sinh chút nào.
“Không sao đâu, em bận tiếp đi, chị không làm phiền em nữa nhé, chị về đây.” Chị chủ cười nói rồi rời đi.
Trong phòng phát sóng trực tiếp lúc này có hơn một trăm người đang xem, khi nghe thấy giọng chị chủ tiệm lẩu đến thì họ không ngừng bình luận và cảm thán.
Từ Khả cười trước màn hình điện thoại, dù là cô đang đeo khẩu trang nhưng khi cười đôi mắt hạnh cong cong, ánh mắt luôn rạng rỡ như thể chưa từng bị bao phủ bởi sương mù, khiến cho người khác thấy rất thoải mái.
Cô cũng luôn cảm thấy bản thân mình rất may mắn, tuy sinh ra trong gia đình không tốt nhưng khi trưởng thành thì gặp được rất nhiều người tốt.
Cha mẹ nuôi cũng tốt, nhận nuôi cô vì họ không thể sinh con, hình như cha mẹ ruột đã thuyết phục họ nhận nuôi cô, nhưng họ đối xử với cô vô cùng tốt, còn cho cô đi học. Chỉ tiếc là họ rời đi quá sớm, khi cô học lớp mười một thì họ đã qua đời, cô còn chưa kịp báo hiếu cho họ ngày nào.
Sau khi cha mẹ nuôi qua đời thì giáo viên và các bạn học trong trường đã giúp đỡ cô rất nhiều, thậm chí còn tổ chức quyên góp cho cô có cơ hội tiếp tục đến trường.
Dù là khi đi học, đi làm, hay khi tự mở một cửa hàng nhỏ bán đồ ăn, cô đều may mắn gặp được những người tốt bụng.
Ngay cả khi cô thật vất vả mua được căn phòng nhỏ chỉ khoảng bốn mươi mét vuông, đó cũng là do cô may mắn gặp được người chủ tốt bụng.
Tuy căn phòng đã có tuổi đời mười lăm, mười sáu năm nhưng nhìn chung vẫn được giữ gìn rất kỹ càng, lúc đó chủ cũ thấy cô thật lòng muốn mua nên đã giảm thêm cho cô hai vạn tệ.
Ngôi nhà đã được cho thuê, hơn nữa tiền thuê nhà hàng tháng cũng gánh được một nửa chi phí cửa tiệm.
Bây giờ tiệm bánh ngọt của cô cũng mở được gần hai năm, hàng xóm xung quanh đối xử với cô cũng rất tốt.
Khi còn bé, những vận xui cô đã trải qua hết, vì vậy sau này mọi thứ cô gặp phải đều tốt đẹp.
Ngay cả khi gặp phải những điều tồi tệ, cô cũng có thể vượt qua bằng một nụ cười tươi tắn.
Từ Khả liếc nhìn màn hình, cô rất vui khi nhận được những bình luận như vậy.
Bận rộn một lúc, sau khi nướng bánh xong thì những nguyên liệu cần thiết cũng đã được chuẩn bị, chỉ chờ lát nữa là trang trí lên bề mặt bánh.
Cô cầm điện thoại lên quay phần cơm mà chị hàng xóm vừa đem qua cho mọi người xem, sau đó gõ chữ: 'Em ăn trước, tắt phát sóng trực tiếp nhé~'
Cô bưng phần cơm chị hàng xóm cho vào lò hâm nóng, lúc đó có hai người khách lần lượt vào tiệm, một người mua chiếc bánh kem nho xanh cỡ bốn tấc, một khách mua bánh mì cô mới nướng.
Từ Khả ngồi sau quầy thu ngân từ từ ăn cơm, thịt gà ăn rất ngon, đúng là ngon hơn gà chợ nhiều, ăn kèm với cơm lại càng bắt miệng.
Bình thường cô ăn cơm rất tùy ý, khi bận rộn thì nấu vội một gói mì hoặc ăn bánh, còn lúc không quá bận thì dùng nồi cơm điện để nấu mấy món như súp gà hoặc súp sườn.
Hoặc là luộc chút rau cũng được.
Ở cửa hàng này không thể có thêm một cái bếp nữa vì nhiều khói dầu, hơn nữa bình thường hàng xóm cũng đem qua cho cô một vài món ăn ngon.
Khi ăn, Từ Khả mở WeChat lên xem có khách hàng nào đặt bánh không. WeChat của cô đã kết bạn với rất nhiều khách hàng, và trên khoảnh khắc của cô cũng toàn là ảnh bánh do mình làm.
Không ai đặt bánh hết vì vậy cô đành mở dòng thời gian bạn bè lên xem.
Sau khi lướt xuống, cô thấy Trần Tứ vừa đăng một bài viết mới.
Là chiếc bánh hôm kia chị ấy đặt, có hai tấm ảnh, một cái là bánh chưa cắt và một cái đã cắt ra, sốt dâu bên trong chảy ra nhìn rất ngon miệng.
Khi đặt thì Trần Tứ nói cô ấy không thích ăn sô cô la, vì vậy cô đã dùng dâu tây và anh đào để làm sốt bên trong bánh, sốt được làm từ những miếng trái cây cắt vụn nấu cùng sữa.
Bức ảnh chắc là chụp qua bộ lọc nên màu sắc đẹp hơn rất nhiều, hoặc do kỹ thuật chụp ảnh tốt nên nhìn có chút mơ mộng.
Trần Tứ: Bánh kem mousse siêu siêu siêu ngon luôn, đánh giá 5 sao nhé, cửa tiệm tên [Tiệm đồ ngọt Siêu Khả Dĩ], ở con phố bên cạnh.
Bài đăng này được đăng khoảng một giờ trước trên vòng bạn bè, Từ Khả kinh ngạc phát hiện, vậy mà Thẩm Trí lại bình luận dưới bài viết này trên vòng bạn bè.