Đơn hàng đặc biệt và tin nhắn quấy rối

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi

Đơn hàng đặc biệt và tin nhắn quấy rối

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh thiếu đi một chút vẻ nghiêm túc và sắc sảo so với buổi tối hôm đó cô nhìn thấy anh.
Khí chất và tướng mạo của người đàn ông này đều rất ưu tú, hơn nữa lại có mối quan hệ tốt với Thẩm Trí nên cô đoán rằng anh hẳn là một người rất giàu có. Những lời cô vừa nghe được cũng cho thấy anh ấy quen biết Trần Tứ, chắc hẳn họ cùng một hội bạn bè.
“Cô không thể nói chuyện sao?” Lâm Giai Ngọc đi đến quầy tính tiền, chú ý tới những dòng chữ trên bảng hiệu liền hỏi cô.
Từ Khả gật đầu, vội viết: [Xin chào, anh cần gì ạ? Bánh kem còn lại đều ở đây.]
“Ờ tôi muốn đặt một cái bánh kem.” Lâm Giai Ngọc nói rồi nhìn Từ Khả: “Cô có thể làm theo mẫu không?”
Từ Khả gật đầu.
[Nếu anh muốn đặt kiểu dáng, mùi vị như thế nào thì cứ gửi hình ảnh cho tôi.]
Cô nhanh chóng viết xuống.
“Tôi muốn đặt cho mẹ tôi, cũng không cần nhiều hoa văn đâu, giống cái này nè, màu đỏ rất đẹp, đừng ngọt quá!” Lâm Giai Ngọc liếc nhìn tấm hình rồi chỉ vào một chiếc bánh kem nhung đỏ hai tầng, đường kính tám và sáu tấc.
[Anh có yêu cầu gì khác không? Ví dụ kiêng nguyên liệu gì hoặc dị ứng không ăn được thứ gì không?] Từ Khả hỏi.
“Đừng bỏ phô mai hay đại loại những thứ giống vậy, mẹ tôi không thích. Cứ làm giống hình mẫu là được, không cần trang trí quá phức tạp đâu, nhưng phải có bơ động vật nhé!” Lâm Giai Ngọc nghiêm túc yêu cầu.
Sau khi Từ Khả ghi lại những yêu cầu vào giấy thì viết tiếp: [Anh yên tâm, kem dùng làm bánh trong cửa hàng tôi đều làm từ bơ động vật. Khi nào thì anh lấy ạ?]
“Sáu giờ tối mai tôi đến lấy.” Lâm Giai Ngọc trả lời, anh ấy vẫn cứ nhìn chằm chằm Từ Khả trong lúc nói chuyện.
Mặt thì xinh đẹp nhưng quần áo lại có vẻ lỗi thời, giống như của một bà lão.
Có thể là do lạnh nên theo cổ áo của cô, anh thấy cô mặc rất nhiều lớp quần áo, màu sắc lộn xộn còn đeo thêm tạp dề.
“Cô và anh Thẩm Trí có quen biết hay sao?” Sau khi đánh giá cô một lượt thì anh ấy không nhịn được mà hỏi.
Từ Khả đang ghi chú lại những yêu cầu, nghe đến đây thì cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh ta rồi lại lắc đầu.
Lâm Giai Ngọc: “Thật sao? Tôi không tin!”
Từ Khả: “…”
Cô cảm thấy người đàn ông trước mắt tuy tuấn tú nhưng chỉ cần mở miệng ra là sẽ phá hỏng hình tượng mà anh ta vất vả gây dựng. Đàn ông mà sao lại lắm lời đến vậy.
[Tôi vô tình làm xước xe của anh ấy nên mới quen biết anh ấy.]
Sợ anh ta hiểu lầm nên cô lập tức giải thích.
“À, thì ra chiếc Porsche anh ấy vừa mua là do cô làm hư.” Lâm Giai Ngọc nở nụ cười: “Buồn cười thật, chiếc xe kia của anh ấy hơn hai triệu tệ lận, nghe nói hôm đó là lần đầu tiên anh ấy lái xe ra khỏi nhà luôn.”
Nhất thời Từ Khả không biết nên trả lời thế nào cho phải. Cô nhớ đến chiếc xe sang trọng của Thẩm Trí, thoạt nhìn thì thật mới nhưng cô ngàn vạn lần không ngờ đó lại là chiếc xe vừa mới mua, còn là lần đầu tiên được lái ra khỏi nhà.
Vậy, có phải trong lòng anh ấy cảm thấy cực kỳ không thoải mái, thậm chí là còn khó chịu nhíu mày không?
Chuyện này đối với ai cũng sẽ tức giận thôi, kể cả là cô đi chăng nữa. Đừng nói là chiếc xe mới mua, thậm chí là bộ quần áo lần đầu mặc ra ngoài mà bị người khác làm dơ hoặc làm rách thì cô cũng sẽ khó chịu và tức giận thôi.
[Thật sự là ngày đầu tiên lái ra ngoài sao?]
Từ Khả không nhịn được mà xác nhận lại thêm lần nữa.
“Hình như là vậy!” Lâm Giai Ngọc tràn đầy hứng thú nhìn cô:
“Anh ấy muốn cô bồi thường bao nhiêu tiền?”
Cô lắc đầu, tiếp tục viết chữ rồi giơ lên cho anh ta xem: [Tiên sinh, mời anh để lại tên cùng số điện thoại liên lạc.]
“Ôi cô gái nhỏ, đây là muốn bắt chuyện với anh sao? Không ngờ em lại trực tiếp đến vậy nha.” Lâm Giai Ngọc cười đến có chút vô lại pha thêm vẻ bất cần.
Từ Khả: “…”
Mặc dù Từ Khả không nói gì nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười nhìn anh ta.
[Anh đặt bánh kem, tôi cần phải có thông tin liên hệ của anh để tiện cho việc giao bánh kem.]
“…” Lúc này đến lượt Lâm Giai Ngọc cạn lời.
“Chết tiệt!” Anh ta văng tục một tiếng nhằm che giấu sự ngượng ngùng của mình: “Lâm Giai Ngọc, số điện thoại 158XXX.”
Từ Khả cũng không biết là chữ Ngọc nào mới chính xác, đành viết một chữ đồng âm với tên anh.
“Trả tiền trước hay sao? Giá giống như trên ảnh không?” Lâm Giai Ngọc lấy điện thoại di động ra.
Từ Khả gật đầu.
Một chiếc bánh bông lan hai tầng như thế tới tận 300 tệ, rất đắt. Bình thường rất ít khách đặt nên nếu có người muốn thì cô phải thu tiền cọc trước, bằng không lúc làm xong mà khách đặt nói không cần nữa, cô bán không được thì vô cùng lãng phí.
Thanh toán xong Lâm Giai Ngọc không vội rời đi, anh ta đặt tay lên quầy tính tiền, tiếp tục hỏi: “Cô còn chưa trả lời chuyện anh Thẩm Trí yêu cầu cô bồi thường bao nhiêu tiền nữa kìa.”
[100 tệ.]
Thật sự là Từ Khả bị anh ta hỏi đến mức không còn cách nào. Ánh mắt người này mang theo vài phần tà khí cứ mãi đứng đó nhìn chằm chằm vào cô, thật sự so với cảm giác cô gặp vào tối hôm đó không giống nhau chút nào.
“Ôi đệt, anh ấy đúng là hào phóng, thương hoa tiếc ngọc ghê ha.”
Vẻ mặt Lâm Giai Ngọc mang theo tia kinh ngạc: “Khó trách tôi luôn cảm thấy anh ấy rất để tâm tới cô, đúng là không dễ dàng. Phụ nữ có thể khiến anh ta để ý như vậy chẳng có mấy người cả.”
[Hả?]
Từ Khả bị lời nói của anh ta làm cho giật mình.
Cô hoàn toàn không cảm thấy Thẩm Trí để ý tới cô, nếu có thì cùng lắm là một chút lòng thương hại mà thôi.
Đổi lại là người khác thì anh vẫn sẽ đối xử như vậy.
Đặc biệt hôm nay nhìn thấy bộ dáng anh mang theo một đứa trẻ, Từ Khả càng thêm tin tưởng Thẩm Trí là người đàn ông với nội tâm dịu dàng mềm mại.
“Bất quá cô cũng không thể nói chuyện.” Lâm Giai Ngọc lầm bầm bên cạnh, giọng nói còn mang theo vài phần tiếc nuối: “Xem ra gia cảnh cũng chẳng tốt mấy.”
“Anh ấy cũng không đến mức như vậy chứ, phụ nữ thích anh ấy rất nhiều cơ mà.”
Từ Khả rất ngạc nhiên, không phải Thẩm Trí đã kết hôn và có con rồi sao? Người đàn ông này đang nói cái gì vậy?
“Vô vị ghê.” Lâm Giai Ngọc tiếp tục lẩm bẩm rồi đi ra ngoài: “Tôi đi trước đây, ngày mai nhớ đúng giờ phải có bánh nhé!”
Từ Khả cũng không để ý đến lời nói kỳ quái của anh mà gật đầu.
Ai ngờ vừa đi đến cửa thì người đàn ông đó lại quay vào nói: “Anh ấy dặn tôi phải thường xuyên đi ngang qua đây, chú ý xem cô có gặp rắc rối gì hay không.”
Từ Khả sửng sốt nhìn anh, muốn xác nhận lời anh nói là thật hay giả.
“Tuy vậy cô cũng đừng đem lòng yêu anh ấy, anh ấy chỉ là người có bề ngoài dịu dàng mà thôi.” Trước khi tiêu sái rời đi thì Lâm Giai Ngọc bỏ lại một câu như thế.
Lâm Giai Ngọc rời đi một lúc rồi, cũng có khách mới đi vào. Lúc này cô mới kịp phản ứng lại những gì mà anh ta vừa nói.
Cô cảm thấy nhất định là Lâm Giai Ngọc đã hiểu lầm gì đó rồi, cô đối với Thẩm Trí thật sự không có nửa điểm tâm tư nào, cũng chưa từng nghĩ tới phương diện kia.
Tuy nhiên cũng khó trách anh sẽ hiểu lầm. Người đàn ông như Thẩm Trí, chỉ cần dựa vào vẻ bề ngoài thôi cũng có thể khiến không ít nữ sinh mê mệt, chưa kể điều kiện gia thế ưu việt của anh ấy.
Chỉ là… Lâm Giai Ngọc nói là Thẩm Trí bảo anh ta để ý động tĩnh bên cô, sợ rằng cô gặp phải phiền toái gì.
Cô nhớ ra chiều nay trước khi Thẩm Trí rời đi cũng có hỏi cô gần đây có gặp phiền toái gì hay không?
Cô cảm thấy hơi kỳ lạ.
Đóng gói bánh cho khách rồi thu tiền, Từ Khả cầm điện thoại lên muốn gửi tin nhắn cho Thẩm Trí nhưng khi nhấp vào khung chat của hai người thì cô lại có chút do dự.
Sau một hồi ngập ngừng thì tin nhắn quấy rối kia lại gửi đến nữa.
[Từ Lai Đệ, tôi biết chị ở nơi nào, xem xem tôi đối phó chị ra sao.]
[Ba mẹ sinh ra chị thì chị không phải nên trả ơn cho họ sau ngần ấy năm hả? Đồ không có lương tâm thì sẽ bị trừng phạt.]
[Làm sao chị lại có thể giả vờ rằng chị không quen biết ba mẹ chứ? Mẹ nó!]
Trả ơn gì?
Trả ơn cho việc họ sinh cô ra trong sự đau khổ mà cô hoàn toàn không thể chấp nhận được hay sao?
Hoặc là trả ơn việc họ đã bán cô đi rồi lại tìm cách giành giật mua lại cô với mức giá lời hơn, dồn cô vào đường cùng, trong giai đoạn đau đớn sợ hãi nhất rồi biến cô thành một đứa câm không thể nói chuyện được hay sao?
Nếu như nói cô phải gánh chịu quả báo, thì chính là giây phút cô được sinh ra ở thế giới này đã là quả báo.
Nhưng nếu vậy thì ba mẹ ruột của cô càng phải gánh chịu quả báo nặng nề hơn nhiều lần.
Từ Khả nhìn tin nhắn, cô hít một hơi thật sâu rồi lần đầu tiên trả lời lại tin nhắn.
[Tôi đã báo cảnh sát, quấy rối cũng cấu thành tội. Xin hãy hiểu rằng về phương diện pháp lý thì tôi chẳng liên quan gì tới gia đình mấy người. Ngay cả khi cậu kiện tôi thì điều đó cũng không thể thay đổi được sự thật đâu.]
Cô hy vọng báo cảnh sát sẽ có chút uy hiếp đối với họ. Nếu như họ vẫn còn quan tâm tới đứa con trai này thì chắc hẳn sẽ không muốn cậu ta gặp chuyện gì đâu.
[Mẹ mày còn dám báo cảnh sát à? Mày đừng có làm trò mà hù dọa ông mày, đừng tưởng mày đi báo cảnh sát thì không cần phụng dưỡng ba mẹ nữa!!!]
[Ông đây không cần dọa mày đâu, con chó.]
Đầu bên kia nghe đến cô đã báo cảnh sát thì lời nói càng hung hăng, chửi toàn những lời khó nghe.
Từ Khả chặn số này, cô không muốn nhận những tin nhắn như thế này nữa. Nếu cần để làm chứng cứ thì những thứ này làm sao đủ được.
Cô lại quay về WeChat, nhấp vào ảnh đại diện của Thẩm Trí rồi gửi qua một câu:
Từ Khả: Lần trước anh lái chiếc xe đó là lần đầu tiên khi mua về đúng không?
Sau khi gửi tin đi thì cô thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Đoán chừng Thẩm Trí sẽ không trả lời cô, anh cũng không phải là người thích bị hỏi những chuyện riêng tư như vậy.
Thẩm Trí: Ai nói với cô? Sao cô biết?
Không ngờ rất nhanh Thẩm Trí liền trả lời lại cô.
Từ Khả cầm điện thoại lên nhưng liền bị mấy câu hỏi của anh làm cho khựng lại.
Thẩm Trí: Là cái thằng nhóc Lâm Giai Ngọc nói đúng không?
Anh lại tiếp tục gửi một tin qua.
Từ Khả cảm thấy người này nhanh nhạy quá, thế mà anh đã đoán ra được rồi.
Từ Khả: À, trước đó anh ấy có đến đặt bánh rồi tiện miệng nói cho tôi biết.
Thẩm Trí:…
Nhìn thấy chuỗi dấu chấm của anh, cô liền muốn bật cười.
[Cảm ơn anh đã luôn giúp đỡ việc buôn bán của tôi. Thật xin lỗi vì chuyện chiếc xe của anh.]
Cô lại trả lời tin nhắn. Cô cũng hiểu rằng Lâm Giai Ngọc đến tiệm cô đặt bánh kem phỏng chừng là do Thẩm Trí giới thiệu hoặc vì nể mặt Trần Tứ.
Thẩm Trí: Không có gì đâu, đừng nghe cái thằng Lâm Giai Ngọc nói năng lung tung.
Thẩm Trí: Thằng đó không biết giữ mồm miệng đâu, cái gì cũng có thể nói bừa hết.
Tựa như là biết Lâm Giai Ngọc chạy đến tiệm cô lắm chuyện nên Thẩm Trí còn đặc biệt nói thêm hai câu.
Từ Khả: Ừm tôi biết rồi. Bởi vì xe anh lần đầu lái ra ngoài mà còn bị tôi làm xước nên tôi hơi lăn tăn.
Sau khi gửi tin nhắn xong, cô sửa chữ Giai Ngọc trong tên của Lâm Giai Ngọc theo đúng chữ mà Thẩm Trí gửi tới. Trước đó vì nghe là Gia Dụ, hóa ra lại là Giai Ngọc*.
*[佳钰 và 加裕 đều phát âm là [Jiā yù], tên của Lâm Giai Ngọc là 林佳钰]
Có một vài khách hàng cùng lúc đến cửa tiệm nên nhất thời cô cũng không để ý lắm đến tin nhắn trên điện thoại của mình.
Có một khách đi đến đặt bánh kem sinh nhật.
Sau khi thu tiền hóa đơn của mấy khách hàng khác thì cô mới cầm lấy cuốn sổ ghi chú mà ghi lại những yêu cầu bánh kem khách cần đặt.
Chờ khi đã bận rộn xong hết thì số bánh ngon trong tiệm cũng không còn lại nhiều.
Cô cầm lấy di động nhìn qua, đã hơn chín giờ tối rồi, trong tiệm còn lại một cái bánh kem Oreo bốn tấc.
Thẩm Trí ở bên kia cũng trả lời tin nhắn.
Chỉ là không phải gửi đến văn bản mà là một đoạn ghi âm.
Cô bấm mở, liền nghe được một giọng nói ngọt ngào, mềm mại phát ra từ trong điện thoại.
“Con muốn ăn bánh kem, muốn ăn bánh kem cực ngon, con muốn ăn với ba. Ba luôn là một con cún luôn giành ăn với con. Con muốn ăn một cái bánh thiệt là to….”
Hàng loạt tin nhắn được gửi tới, giọng nói ngắt quãng và không quá rõ ràng, khiến cho Từ Khả không khỏi bật cười.
Nhưng hình như Thẩm Trí không quá thích ăn đồ ngọt, mà bé con lại nói anh ấy giành ăn với bé sao?
Thẩm Trí: Ngại quá, Duy Duy cầm điện thoại tôi không cẩn thận liền gửi nhiều như vậy.
Từ Khả: Không sao.
Sau khi gửi xong Từ Khả cũng buông điện thoại, không nói thêm gì nữa. Nói cho cùng thì anh ấy cũng đã kết hôn, cô sợ lỡ bị hiểu lầm thì không hay.
Cô nhìn một vòng trong cửa tiệm, dùng khăn lau sạch các giá trưng bày rồi dọn dẹp vệ sinh trong tiệm.
Lúc này mới cảm thấy đói bụng, cô đi qua tiệm bên cạnh gọi một bát mì chua cay để ăn. Cơn đói cũng đã vơi đi một nửa nên cô không vội ăn lắm.
Cuối cùng cái bánh kem bốn tấc được một cô gái trẻ mua, chắc là ăn sinh nhật vì cô gái ấy cũng muốn lấy thêm nến và mũ đội đầu.
Đêm nay công việc kết thúc tương đối sớm. Từ Khả tắm rửa xong thì muốn chui vào chăn nghỉ ngơi sớm một chút vì ngày mai cô còn phải làm nhiều loại bánh để bán trong ngày nữa.
Ngày mai có hai cái bánh kem đặt theo yêu cầu, đặc biệt là chiếc bánh nhung đỏ hai tầng của Lâm Giai Ngọc đặt. Chiếc bánh đó không dễ làm và lại rất đẹp mắt, nên cô muốn phát trực tiếp quá trình làm bánh vào ngày mai.