Chương 10

Cô Ấy Không Thể Nói - Quý Tinh Hồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mỗi lần phát sóng trực tiếp, Từ Khả đều hối hận vì bản thân không thể nói chuyện. Nếu không, cô có thể nói rõ về trọng lượng của từng nguyên liệu cần thiết khi cho vào, để người xem hiểu rõ hơn, nếu họ muốn học làm bánh thì cũng dễ dàng hơn một chút.
Cô chưa bao giờ tự ti vì mình không nói được, nhưng mỗi khi cần giao tiếp, cô lại ghen tị với người khác, giống như cô vẫn luôn ghen tị với những người có một gia đình ấm áp và hạnh phúc vậy.
Sau này cô cũng có cố gắng tập nói nhưng vẫn không được, nên cô không gượng ép bản thân nữa.
Hiện tại trong buổi phát sóng trực tiếp có khoảng hơn 200 người đang xem, con số này tương đối nhiều rồi.
Cô đã cho bánh bông lan vào lò nướng, bây giờ đang bắt đầu chuẩn bị phần kem dâu tây.
Thực ra làm bánh nhung đỏ không quá khó, nhưng thứ cô làm là loại bánh Thích Phong*, cốt bánh được làm từ bột men đỏ để tạo màu.
*Ở Việt Nam đại loại giống bánh Red Velvet, ảnh minh họa bánh nhung đỏ Thích Phong dưới bình luận.
Sau khi bánh chín, phần cốt bánh màu đỏ sẽ được sấy khô, sau đó xay nhuyễn thành bột, rây mịn rồi rắc lên mặt bánh kem.
Màu sắc thật sự vô cùng đẹp, là một màu đỏ cổ điển lộng lẫy.
Trên màn hình phát sóng trực tiếp có rất nhiều người đang bình luận sôi nổi.
Từ Khả nhìn lên màn hình, trên khoảng trống có một người dùng tên tài khoản là “Bốn con mèo một con chó” đã gửi tặng cô mấy món quà, cũng khá đắt tiền.
Bốn con mèo và một con chó?
Trong đầu cô lập tức hiện lên ảnh đại diện Wechat của Thẩm Trí, có bốn con mèo đang ngủ trên đầu một con chó.
Cô biết rằng đây khó có khả năng là Thẩm Trí, nhưng cô cảm thấy có người tặng mình quà đắt như thế cũng không phải điều tốt đẹp gì.
Mục đích cô phát sóng trực tiếp không phải để nhận quà, mà đơn thuần chỉ là chia sẻ niềm vui và phương pháp làm bánh, đồng thời quảng bá cho tiệm bánh nhỏ của mình mà thôi.
Đôi khi cô sẽ tắt tính năng tặng quà. Mặc dù cô rất vui khi có thêm một chút thu nhập, nhưng cô không muốn khiến người khác phải bỏ ra một số tiền lớn chỉ để mua quà tặng khi cô phát sóng. Cô vui vì nhận được một hai tệ, vì cô cảm thấy kiếm tiền một cách nhẹ nhàng vẫn tốt hơn cả.
Thực ra cô cũng không dùng nền tảng này thường xuyên. Bình thường cô chỉ dùng web Alphabet, Weibo và Tiểu Hồng Thư để đăng tải các video hướng dẫn làm bánh do cô tự quay.
Tất cả chỉ là để quảng bá cửa tiệm. Ban đầu cũng không có mấy người hâm mộ, đâu đó khoảng chục người. Trong hai năm qua, cô đã thu hút được nhiều người hâm mộ hơn, giúp việc kinh doanh cũng khởi sắc đáng kể.
Từ Khả vừa thấy người nọ lại tiếp tục tặng đến một món quà đắt tiền khác, cô liền rửa sạch tay, gõ vài chữ: [Không cần tặng quà đâu, nhấn thích là được rồi, cám ơn bạn]
Sau khi gửi đi, cô lập tức tắt tính năng tặng quà, rửa tay rồi lại tiếp tục làm bánh kem.
Thẩm Trí đang ngồi trong văn phòng. Anh giống như khám phá ra một “thế giới mới” trong việc tặng quà nên anh cứ hăng say tặng, nào ngờ phát hiện chức năng này không còn khả dụng nữa.
Ban đầu anh còn tưởng là thẻ của mình hết tiền, sau đó anh mới phát hiện ra rằng hóa ra tính năng tặng quà đã bị chủ kênh livestream tắt đi.
Anh cúi đầu nhìn cô gái trong video. Cô chỉ lộ nửa khuôn mặt và đôi tay luôn bận rộn trên màn hình.
Thực ra anh cũng không biết đây là tài khoản của Từ Khả, nhưng buổi trưa nay khi đang ăn cơm thì Trần Tứ đang xem video cô làm bánh.
Anh chỉ vô tình lướt qua rồi phát hiện đó là video của Từ Khả, chính là chiếc bánh kem màu hồng phối xanh lam mà anh đã thấy hôm đến tiệm, là bánh Trần Tứ đặt cô làm.
Trần Tứ là trưởng phòng kế hoạch của công ty game, nên hai người họ thường xuyên liên hệ công việc với nhau.
Thấy anh nhìn, Trần Tứ liền kéo anh lại và nhiệt tình giới thiệu về tiệm bánh này, thậm chí còn nhấp vào trang cá nhân của tài khoản Từ Khả dùng để đăng tải video nữa.
[Siêu Khả Dĩ]
Ngoại trừ công việc, anh rất ít khi xem những video như thế này.
Ngay cả ứng dụng video ngắn anh tải về điện thoại cũng chỉ để nghiên cứu thị hiếu khán giả cho trò chơi mình đang phát triển mà thôi.
Thật trùng hợp, khi anh đang xem video quảng bá trò chơi, nền tảng lại gợi ý video làm bánh của Từ Khả. Vì vậy, trong một khoảnh khắc hứng thú, anh liền nhấp vào tài khoản của cô và thấy cô đang phát sóng trực tiếp.
Thẩm Trí cảm thấy rất mới lạ, đây là lần đầu tiên anh thấy cô qua video. Trong buổi phát sóng, ngoài âm thanh lạch cạch của dụng cụ kim loại, thỉnh thoảng có tiếng trò chuyện, ngoài ra không có gì khác.
Đây hoàn toàn khác với những buổi livestream ca hát, nhảy múa hay quảng bá sản phẩm. Nó dường như có một sức hút kỳ lạ, khiến người xem cảm thấy vô cùng bình yên.
Anh biết đến tính năng tặng quà trên livestream cũng là do lần trước Duy Duy chơi điện thoại của anh, vô tình nạp mấy nghìn tệ vào tài khoản. Bình thường anh cũng chẳng dùng đến, hôm nay thấy Từ Khả liền không kìm được muốn tiêu hết số tiền này.
Ai mà biết anh vừa mới làm Đại Ca Nhất Bảng* chưa kịp thỏa mãn mà cô đã tắt luôn tính năng tặng quà này.
*
Thẩm Trí lại tìm xem những video khác của cô, vì đây là nền tảng video ngắn nên mỗi cái cô đăng tải chỉ dài chưa đầy một phút.
Anh lại quay lại buổi livestream, thấy Từ Khả đang gọt xoài, có lẽ là nguyên liệu cho một chiếc bánh kem khác.
Số lượng người xem trong buổi livestream ngày càng giảm, chỉ còn khoảng trăm người.
Từ Khả vẫn luôn rất nghiêm túc làm việc. Cô dùng hai chiếc điện thoại, một cái để phát sóng trực tiếp, còn một cái dùng để quay lại quá trình làm bánh. Bởi vì chất lượng clip cắt từ buổi livestream không được tốt lắm nên cô đành phải dùng hai điện thoại.
Sau khi rắc lớp bột nhung đỏ cuối cùng, chiếc bánh nhung đỏ hai tầng cũng đã hoàn thành một cách mỹ mãn. Vẻ đẹp của màu đỏ vừa diễm lệ vừa quyến rũ, những quả dâu tây đỏ mọng rực rỡ khiến người ta nhìn là đã thèm.
Trong màn hình, mọi người đang bình luận sôi nổi.
Từ Khả cầm điện thoại quay cận chiếc bánh kem, sau đó xoay một vòng.
Sau khi quay xong, cô bắt đầu đóng gói bánh kem. Vì là bánh hai tầng nên cần hết sức cẩn thận, lỡ làm hỏng thì công sức đổ sông đổ bể.
Khi đã đóng gói và đặt bánh vào tủ lạnh sau quầy, cô mới xoa xoa cái lưng đau nhức, rồi nhìn vào điện thoại, mỉm cười vẫy tay, ý bảo muốn kết thúc buổi phát sóng.
Tắt livestream, cô mới cầm điện thoại lên xem tài khoản đã điên cuồng tặng quà cho mình ban nãy.
Bốn con mèo một con chó, ảnh đại diện này y hệt ảnh Wechat của Thẩm Trí.
Thật sự là Thẩm Trí sao?
Từ Khả rất kinh ngạc. Không thể nào trùng hợp đến mức dùng chung một tấm ảnh đại diện như vậy được?
Hơn nữa, ảnh trên Wechat của Thẩm Trí rõ ràng là chụp mấy con chó con mèo mà nhà anh nuôi. Trong vòng bạn bè của anh, ảnh của chúng thường xuyên xuất hiện lắm, còn hay lên sóng cùng con gái anh nữa.
[Trong buổi phát sóng trực tiếp có phải là anh đã tặng quà cho tôi không?]
Cô suy nghĩ một hồi nhưng mà cũng không nhịn được gửi tin nhắn hỏi anh.
Chờ một lúc mà Thẩm Trí vẫn chưa có trả lời cô.
Cô cũng tạm thời mặc kệ chuyện này. Trời sập tối, chắc là đến giờ tan ca rồi.
[Dì ơi, trời lạnh thế này dì về trước đi ạ]
[Còn hai ba ngày nữa là Giáng sinh, tiệm mình có lẽ sẽ bận hơn bình thường đó ạ. Con sẽ chuẩn bị bánh từ trước, dì cũng cần đến sớm hơn, thậm chí có khi con còn phải ra ngoài giao bánh nữa.]
Từ Khả giải thích với dì Lưu đang phụ việc trong tiệm.
Hôm nay cô đã nhận được vài đơn đặt hàng cho Giáng sinh, còn vài ngày nữa cũng là Tết Tây rồi. Có thể mấy ngày này cô sẽ làm thêm nhiều bánh ngọt để tặng khách.
Trong khoảng thời gian này thì thời gian ngủ của cô sẽ bị rút ngắn lại.
Nhưng được làm điều mình thích mà còn kiếm được tiền thì dù mệt vẫn thấy rất vui.
“Được, lúc đó dì sẽ qua sớm hơn chút.” Dì Lưu gật đầu.
Sau khi dì rời đi, Từ Khả mới đến quán ăn gần đó mua một bát bún.
Cô cầm điện thoại lên, Thẩm Trí vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô, nên cô cũng không bận tâm nữa.
Thay vào đó, có một thông báo mời kết bạn mới.
[Xin chào, bây giờ tôi có thể đặt bánh cho lễ Giáng sinh không?]
Vừa đồng ý lời mời kết bạn, bên kia đã gửi tin nhắn đến. Là khách hàng đặt bánh.
Từ Khả: Được ạ, bạn muốn đặt bánh gì?
[Tôi cần một số bánh ngọt đóng hộp và bánh kem. Tôi muốn loại tám tấc.]
Đối phương vừa nhắn tin vừa gửi kèm một tấm ảnh, là kiểu dáng và hương vị họ yêu cầu cho bánh ngọt đóng hộp.
Sắp có một đơn hàng lớn, hơn nữa những chiếc bánh này cũng không hề khó làm.
Từ Khả: Được, bạn có cần nó ngay ngày Giáng sinh không?
[Phải, chiều bốn năm giờ giao là được. Công ty chúng tôi đang tổ chức sự kiện mừng Tết Tây.]
[Bây giờ tôi đặt thì có muộn quá không? Hai ngày nay tôi bận rộn nên quên béng mất.]
Từ Khả: Vừa kịp lúc. Nhưng tôi không chắc hôm đó có kịp giao hàng không. Địa chỉ công ty bạn ở đâu? Nếu quá xa, có thể bên bạn phải tự đến lấy.
[Ở quảng trường Trịnh Thành, hình như cũng không xa lắm. Nếu hôm đó tôi có thời gian sẽ đến lấy.]
Địa chỉ quả thực là không xa lắm, nhưng Từ Khả cũng không lập tức đồng ý tự mình giao hàng.
Cô sợ tiệm bánh của mình vào ngày đó cũng bận rộn.
Sau khi thương lượng xong thì bên kia đã đặt cọc một nửa tiền.
Từ Khả rất vui. Cô bắt đầu chuẩn bị một số nguyên liệu cần thiết, đặc biệt là một số loại trái cây, đồng thời cũng đặt hàng sớm để đảm bảo không thiếu nguyên liệu.
Sau những bộn bề công việc, tiệm đóng cửa vào lúc 11 giờ.
Từ Khả viết xong hóa đơn, cô mới rảnh rỗi xem điện thoại. Hôm nay tin nhắn quấy rối cũng không gửi tới, cũng không biết là cảnh sát có răn đe bọn họ hay không.
Cô lại bấm vào Wechat. Đến khi thấy ảnh đại diện Wechat, cô mới nhớ ra tin nhắn buổi chiều anh vẫn chưa trả lời cô.
Có lẽ chỉ là trùng hợp, Thẩm Trí sẽ không làm những chuyện như vậy. Nhưng hôm nay khi Lâm Giai Ngọc đến lấy bánh kem thì anh ta lại thông báo cho cô biết rằng mấy ngày nữa Thẩm Trí sẽ đi xem mắt.
Từ Khả thật sự không hiểu Lâm Giai Ngọc đang nghĩ gì vậy? Sao anh ta lại nói với cô chuyện cá nhân của Thẩm Trí chứ?
Cô cũng muốn hỏi anh ấy xem Thẩm Trí đã kết hôn chưa, nhưng Lâm Giai Ngọc vừa cầm chiếc bánh trong tay liền đi mất.
Hai ngày qua đặc biệt bận rộn. Mỗi ngày đều có rất nhiều đơn đặt bánh theo yêu cầu, đặc biệt là vào đêm Giáng sinh.
Hai ngày qua, Từ Khả gần như chưa ngủ.
Hai ba giờ sáng cô đã tranh thủ dậy để làm các món tráng miệng và nướng bánh mì bán trong ngày. Mấy hôm nay, các loại bánh hộp nhỏ và bánh bốn tấc rất được ưa chuộng, nên cô cũng gấp rút làm thật nhiều.
Nay là lễ Giáng sinh, mặc dù trời lạnh và có mưa nhẹ nhưng dù sao cũng sắp đến Tết nên đường phố vô cùng náo nhiệt. Rất nhiều cửa hàng đều vang lên những bài hát chủ đề Giáng sinh, để tiệm không quá yên tĩnh, Từ Khả cũng bật mấy bài nhạc vui vẻ.
Sau khi làm xong bánh mà công ty yêu cầu, Từ Khả cẩn thận đặt bánh lên chiếc xe máy điện của mình.
Hai hộp giấy được đóng gói kỹ càng, cột chắc chắn phía sau xe, còn hai hộp thì đặt ở bàn đạp phía trước.
Hai cái hộp phía trước là cô chạy sang mượn của chị bán hủ tiếu bên cạnh.
Chiếc bánh kem tám tấc đã chiếm hết một cái hộp lớn, nhưng may mắn thay, những thứ như bánh trứng, bánh bông lan cuộn, bánh mochi và các loại khác sau khi đóng gói cũng không chiếm quá nhiều không gian, vừa đủ chỗ.
Chỉ là khi chạy xe cô cần phải cẩn thận hơn, những món bánh ngọt mềm mại này sợ nhất là bị va đập, va mạnh quá rất dễ bị hỏng.
Ban đầu cô không định trực tiếp giao hàng vì trong tiệm thật sự rất nhiều việc, nhưng bên kia nói cũng bận nên gửi thêm phí giao hàng cho cô. Cô đồng ý giao vì tiệm bánh cũng phải chịu một phần trách nhiệm.
May mắn là nơi này không quá xa.
Từ Khả nói vài câu với dì Lưu rồi cẩn thận lái xe rời đi.
Trên đường có khá nhiều xe, vì trời mưa nên dẫn đến kẹt xe một đoạn.
Gió lạnh như dao cắt vào da thịt. Để đến được tòa nhà văn phòng của công ty khách hàng, cô mất hơn hai mươi phút so với thời gian bình thường.