Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu
Quý Vân Vãn thất lạc
Cô Ấy Ở Trong Vực Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi bước xuống lầu, Nghiêm Liệt bắt gặp Nguyên Triệt bị đưa tới Sở Cảnh sát.
Thấy anh, Nguyên Triệt tỏ ra căm phẫn: “Nghiêm Liệt, không phải anh giỏi lắm ư? Khi nào anh mới trả Vân Vãn về cho tôi hả!”
Nghiêm Liệt dừng bước, nhìn cậu ta.
Nguyên Triệt tức giận rít lên: “Chỉ có tên b**n th** trong bệnh viện kia mới biết Vân Vãn đang ở đâu. Mau thức tỉnh gã đi! Tôi không tin chỉ bẻ gãy một chân gã mà gã vẫn không tỉnh. Một chân chưa đủ, thêm một cánh tay, miễn sao gã không chết là được, phải không?”
Nghiêm Liệt tiến đến trước mặt cậu ta.
Nếu không bị hai cảnh sát khống chế, Nguyên Triệt đã tấn công Nghiêm Liệt rồi. Anh hô to: “Đủ rồi!”
“Cậu nghĩ mình đang cứu cô ấy à? Cảnh sát đang cố gắng tìm cô ấy. Cậu như thế không chỉ gây phiền phức cho chúng tôi, mà còn cho cả cô ấy nữa!”
“Chỉ cần chị ấy sống sót trở về, chỉ cần chị ấy bình an, dù phải ngồi tù tôi cũng cam lòng!” Nguyên Triệt mắt đỏ ngầu, toàn thân run rẩy: “Anh có cách thì cứu chị ấy mau! Qua thêm một phút, thêm một giây, không biết chị ấy sẽ chịu khổ sở cỡ nào...”
“Cậu hãy bình tĩnh chờ tôi, đừng gây rối.” Nghiêm Liệt trầm giọng dặn dò: “Tôi sẽ đưa cô ấy trở về an toàn.”
Nguyên Triệt vùng vẫy: “Buông ra, tôi phải tìm chị ấy!”
Nghiêm Liệt mặc kệ cậu ta. Nếu không nhốt cậu ta lại, không biết cậu ta sẽ còn gây chuyện gì.
Đến bệnh viện, Nghiêm Liệt đi thẳng vào phòng bệnh của Lâm Tu.
Cảnh sát canh gác nơi này suốt hai mươi bốn tiếng, vì đến giờ họ vẫn thấy việc Lâm Tu hôn mê thật kỳ lạ.
Song, sau khi chuyên gia tới kiểm tra, scan não của gã, họ xác nhận gã thật sự hôn mê, chứ không phải giả vờ.
Do cơ chế hôn mê phức tạp, nguyên nhân khó xác định, nên ngay cả chuyên gia cũng không thể kết luận được nguyên nhân. Não và thần kinh của gã không hề tổn thương, chỉ bị thương ngoài da. Cuối cùng, chuyên gia đoán gã bị rối loạn căng thẳng sau sang chấn vì một k*ch th*ch nào đó, dẫn tới hôn mê kéo dài.
Nói thẳng ra, kết luận như vậy chẳng khác gì không kết luận.
Với cảnh sát, Lâm Tu khỏe hay bệnh không quan trọng, quan trọng là... gã phải tỉnh táo để phối hợp điều tra!
Trước đó, dựa vào hồ sơ tâm lý hung thủ mà Quý Vân Vãn lập, họ khoanh vùng Lâm Tu là nghi phạm trong vụ án giết người hàng loạt 9.25. Sau khi điều tra, hỏi thăm người quen xung quanh tám nạn nhân, cảnh sát phát hiện vài nạn nhân từng yêu một thợ makeup khá nổi tiếng. Lâm Tu đã tiếp xúc với ít nhất năm nạn nhân, từng giúp họ trang điểm. Đặc biệt, gã còn tặng họ son môi.
Theo điều tra, bố mẹ Lâm Tu mất từ nhỏ. Mồ côi năm 10 tuổi, gã phải ở nhờ nhà mợ. Gã có thiên phú nghệ thuật, từng học ở trường đại học kiến trúc nổi tiếng, nhưng chưa tốt nghiệp. Đáng lẽ gã có tương lai xán lạn, song không rõ vì sao đột nhiên nghỉ học, chuyển sang ngành nghề không liên quan đến kiến trúc.
Năm 16 tuổi, gã từng báo cảnh sát vì bị quấy rối t*nh d*c. Song, kẻ quấy rối lại là một phụ nữ nước ngoài 40 tuổi.
Size giày của gã khớp với dấu giày số 42 ở hiện trường vụ án.
Gã từng đi khám bệnh vì nghĩ mình gặp vấn đề về giới tính, hồ sơ bệnh án vẫn lưu ở bệnh viện. Cũng vì vậy, gã bị bạn bè bắt nạt khi còn đi học.
Lâm Tu trông rất trẻ, giống với hồ sơ tâm lý hung thủ của Quý Vân Vãn. Gã 28 tuổi, cao khoảng 1m75, dáng người, ngoại hình, khí chất đều trên trung bình, cử chỉ thanh nhã. Chưa kể, ở nơi cư trú, họ phát hiện hầu hết trang phục của gã chỉ có hai màu trắng đen. Chuộng trang sức cao cấp, ví dụ như đồng hồ hiệu. Gã yêu cầu nghiêm khắc với thân hình, thức ăn trong tủ lạnh toàn rau xanh và hoa quả. Thích sạch sẽ đến mức nhất định.
Tuy không tìm thấy hung khí trong nhà gã, song họ thấy hàng trăm thỏi son trên bàn trang điểm. Trong đó, nhiều thỏi son được cho là của nạn nhân. Họ mang toàn bộ son về kiểm tra, có lẽ chúng sẽ trở thành chứng cứ buộc tội.
Ngoài ra, họ lục soát khắp nơi trong ngoài, nhưng không phát hiện thêm manh mối.
Đồng nghiệp của gã kể, hầu hết mọi người đều thấy tính cách gã kỳ lạ. Dù nam hay nữ, gã chỉ chú ý đến ngoại hình và vẻ đẹp của họ. Điều này phù hợp với lời Quý Vân Vãn từng nói: Ở xu hướng tính dục, gã bị cả nam lẫn nữ thu hút.
Huống hồ, có người nói gã từng muốn ra nước ngoài làm phẫu thuật chuyển đổi giới tính.
Thế nên, Lâm Tu khá giống với hồ sơ tâm lý hung thủ của Quý Vân Vãn.
Vậy rốt cuộc vấn đề ở đâu? Tại sao ngày thứ hai sau khi Lâm Tu bị bắt, Quý Vân Vãn lại mất tích? Còn thi thể bị phân xác của Trịnh Nhã thì xuất hiện ở nhiều nơi khác nhau?
Đến nay, họ vẫn chưa thu thập đủ thi thể của Trịnh Nhã. Có lẽ các phần của thi thể đã bị vứt bỏ ở nhiều địa điểm không xác định, cũng có khả năng vẫn đang trong tay hung thủ.
Rốt cuộc tên hung thủ là ai, có mối quan hệ gì với Lâm Tu?
Quý Vân Vãn... rốt cuộc giờ cô còn sống hay đã chết?
Đứng cạnh giường bệnh của Lâm Tu, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của gã, Nghiêm Liệt trầm ngâm.
Nếu nói về nỗi căm phẫn và sốt ruột, anh không thua kém Nguyên Triệt. Thậm chí, khi biết tin phát hiện thi thể, anh đã sợ hãi tuyệt vọng khôn cùng.
Song, anh phải giữ bình tĩnh.
“... Tôi biết anh sẽ tới ngay. Dù tôi gặp nguy hiểm, anh cũng có khả năng cứu được tôi.”
Câu nói ấy của cô vẫn khắc sâu trong tâm trí anh.
Ngón tay Lâm Tu thon dài, móng sơn màu đỏ tươi, gã thường xuyên đeo găng tay. Ngoài ra, bông tai của gã có màu đỏ, búp bê vải được gửi tới Quý Vân Vãn cũng có màu đỏ.
Một người cố chấp với màu đỏ như thế, song quần áo chỉ quanh quẩn hai màu đen trắng.
Bản thân Lâm Tu tồn tại nhiều mâu thuẫn, bên ngoài gã như đàn ông, song bên trong lại là phụ nữ.
Ngoài phòng bệnh, Triệu Lâm tìm được Sở Phong: “Đội trưởng vào hơn nửa giờ rồi mà chưa ra à? Anh nói xem, anh ấy có làm chuyện gì kích động không?”
“Không đâu, chắc anh ấy đang nghiên cứu cách đánh thức gã thôi.”
“Chuyên gia còn không đánh thức được, anh ấy có thể ư?”
“Không chắc nữa...” Sở Phong thở dài: “Đến giờ vẫn chưa điều tra ra manh mối nào có thể tìm thấy Cố vấn Quý. Cơ hội duy nhất nằm trên người Lâm Tu, nên bất kể thế nào cũng phải thử.”
“Anh nói xem liệu Cố vấn Quý đã...”
“Không thể nào!” Sắc mặt Sở Phong thay đổi: “Quý Vân Vãn phúc lớn mệnh lớn, cô ấy nhất định sẽ không sao, cậu đừng nói bậy.”
Triệu Lâm cũng tự tát mình, ngăn không nói linh tinh.
Dù sao, đã gần bốn mươi tiếng kể từ lúc Quý Vân Vãn mất tích. Nếu cô thật sự đối mặt với một tên tội phạm giết người hàng loạt b**n th**, dù không chết cũng sẽ bị tra tấn.
Từ lúc biết cô mất tích, đến nay Nghiêm Liệt vẫn chưa chợp mắt dù chỉ phút. Dù không nhận ra vẻ mệt mỏi trên mặt anh, họ vẫn lo lắng cho trạng thái của anh.
“Không được, sắp bốn mươi phút rồi.” Triệu Lâm đã nhìn đồng hồ mười mấy lần, không nhịn được: “Tôi phải vào xem thôi, mong Đội trưởng Nghiêm của chúng ta đừng xảy ra chuyện gì.”
Nghe vậy, Sở Phong cũng luống cuống. Không gõ cửa, cả hai xông vào.
Kết quả vừa vào cửa, cả hai sững sờ.
Lâm Tu tỉnh rồi.
Còn Nghiêm Liệt rút súng, chĩa vào nghi phạm của rất nhiều vụ án mạng, anh lạnh lùng nhìn gã: “Tôi hỏi một lần nữa, Quý Vân Vãn đang ở đâu?”
Sở Phong và Triệu Lâm vô thức rút súng. Giây sau, Lâm Tu giơ hai tay lên, trông khá bình tĩnh: “Đừng căng thẳng như vậy, bây giờ tay tôi trói gà còn không chặt, không làm gì được đâu.”
Sở Phong tức giận bảo: “Nói! Anh đang giấu Cố vấn Quý ở đâu!”
“Tôi? Lúc các người bắt tôi, chẳng phải cô ấy còn ở ngay bên cạnh tôi sao?” Lâm Tu nói: “Tất nhiên không phải tôi giấu cô ấy rồi.”
Nghiêm Liệt cất súng, ra hiệu cho họ đừng nói thêm. Sở Phong và Triệu Lâm cũng hạ súng. Nhìn tình trạng hiện giờ của Lâm Tu, gã thật sự không làm gì được.
Lâm Tu tái nhợt mặt mày, ánh mắt đen thẫm, thoạt trông không giống hôn mê hai ngày, mà cứ như ba đêm không ngủ.
“Tôi có thể dẫn các người đến chỗ cô ấy bị giam... Nhưng điều kiện tiên quyết là cô ấy còn sống. Nếu không, có lẽ thứ các người tìm thấy chỉ là thi thể không nguyên vẹn của cô ấy thôi…”
Gã chưa nói xong, đã bị Nghiêm Liệt xách khỏi giường bệnh: “Anh muốn nói gì?”
Anh siết chặt cổ áo Lâm Tu, gã gần như không thở nổi, sắc mặt chuyển từ tái nhợt sang tím sậm: “Vì người bắt cóc cô ấy... còn tàn bạo hơn Châu Kế Phàm, hơn cả tôi. Các người đánh thức tôi muộn quá. Tôi thật sự không dám đảm bảo... bây giờ Quý Vân Vãn còn sống không.”
...
Không biết đã trôi qua bao lâu, Quý Vân Vãn cảm thấy thể lực và sức chịu đựng bị rút cạn. Song kẻ kia rất kiên nhẫn, vẫn liên tục thay đổi cách tra tấn cô.
Quả thật, đối với người không sợ chết, không sợ uy h**p, thà chết chứ không chịu thua như cô, thay vì hành hạ thể xác, hiển nhiên hành hạ tinh thần sẽ khiến tên b**n th** này thấy thú vị hơn.
Chỉ cần cô tỏ ra sợ hãi quá trình tra tấn, cây búa bên tai cô sẽ đập xuống cổ cô vào lần tiếp theo.
Một món đồ chơi còn sống, đương nhiên sẽ thú vị hơn xác chết nằm im không vùng vẫy.
Khi cô định ngủ, một thứ đột nhiên quất vào bên cạnh cô. Mùi hăng ùa vào xoang mũi, dạ dày cô quặn lên.
Mẹ nó, tên khốn kiếp này!
Quý Vân Vãn thầm mắng. Có lẽ thấy tấn công tinh thần vô dụng, kẻ kia bèn đổi sang tấn công vật lý.
Người nọ chợt đến trước mặt cô, khàn khàn cười: “Đói bụng rồi? Muốn nhìn cơm trưa tôi chuẩn bị cho cô không?”
Quý Vân Vãn không nhúc nhích.
Qua vài giây, miếng vải che mắt cô thình lình bị kéo xuống, một cái đầu đầm đìa máu tươi xuất hiện trước mặt cô.
Dẫu tố chất tâm lý vượt xa người thường cỡ nào, lúc này cô cũng hãi hùng.
Không phải cô chưa từng thấy thi thể đẫm máu, thậm chí xác chết không lành lặn, song thứ trước mắt...
Khuôn mặt này... thuộc về người cô biết.
Cô không ngờ mình sẽ thấy mặt Trịnh Nhã trong tình trạng thế này.
Cô gái kia mới 22 tuổi, rõ ràng cô ấy đã có thể bắt đầu cuộc đời mới.
Tóc Quý Vân Vãn bị kéo căng, trước mắt cô là một người đeo mặt nạ hung tợn, mặc áo mưa trong suốt.
Giống hệt kẻ tấn công cô trong đêm mưa kia.
Không sai, chính là hắn.
Đau đớn khiến cô ch** n**c mắt sinh lý, song cô vẫn mở to mắt, nhìn xuyên qua hai lỗ hổng ở vị trí hai con mắt trên mặt nạ.
Khoảnh khắc cô chạm mắt với đối phương, người nọ đột nhiên nổi giận tát vào mặt cô, bàn tay thô ráp lập tức để lại vết hằn màu đỏ trên má cô.
“Cô nhìn xem, cô ta là Trịnh Nhã, bệnh nhân của cô đấy.” Người đeo mặt nạ túm tóc cô, ép cô nhìn đầu Trịnh Nhã: “Cô nhìn mắt cô ta cho rõ. Có phải không giống ánh mắt khi gặp cô dạo trước không? Bây giờ cô ta ngoan hơn nhiều, đúng không?”
Quý Vân Vãn trắng bệch mặt, trong mắt hiện rõ nỗi thương xót.
“Cô đang tội nghiệp cô ta? Chẳng lẽ cô không nhớ, cuộc đời của cô ta đã bị hủy hoại từ lâu rồi sao? Hơn nữa, cô còn góp một phần vào đấy. Nếu không tại cô, có lẽ cô ta vẫn có thể sống tiếp cuộc đời vui vẻ ngập trong lời nói dối.”
Quý Vân Vãn khó chịu th* d*c, mùi máu tươi nồng nặc ùa vào xoang mũi, k*ch th*ch lên não cô, khuôn mặt trắng bệch đáng sợ của Trịnh Nhã in sâu trong mắt cô.
Quý Vân Vãn nhắm mắt, nhớ về lúc cô gái kia quỳ rạp xuống đất khóc nức nở.
Hối hận, bất lực, phẫn nộ và đau đớn, vô số cảm xúc đan xen, khiến nội tâm cô dâng lên từng đợt sóng cuồn cuộn.