Nụ Hôn Bất Ngờ

Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng

Nụ Hôn Bất Ngờ

Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có lẽ vì quá mệt mỏi, cộng thêm việc không được nghỉ ngơi đầy đủ, nên lần này, Triều Tịch đã ngủ một giấc cực kỳ sâu.
Cô còn mơ một giấc mơ.
Giấc mơ ấy lại trùng khớp một cách bất ngờ với giấc mơ cô từng có trước đây.
Cô mơ thấy cảnh tượng mười năm trước, lần đầu gặp Lục Trình An. Giấc mơ lần trước dừng lại ngay sau khi anh rời đi, nhưng không ngờ, lần này lại có phần tiếp theo…
Triều Tịch đi ra ngoài, nhìn thấy Lục Trình An đang dựa vào xe, cúi đầu châm thuốc.
Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, trông vừa nhã nhặn vừa lịch lãm. Khuôn mặt thoáng vẻ mệt mỏi. Dường như nhận ra có người đang nhìn mình, anh khẽ nâng mí mắt, ánh mắt hờ hững lướt qua một cách thờ ơ.
Người đàn ông có đôi mắt hoa đào cực kỳ xinh đẹp, khi cười lên, sóng mắt dao động, vô cùng quyến rũ, giống như một yêu tinh.
Anh ngậm điếu thuốc, giọng nói hơi khàn: "Tìm anh à?"
Triều Tịch nhíu mày: "Không phải tìm anh."
Cô quay người rời đi. Tiếng bước chân vang lên phía sau, rồi người đàn ông bước tới đi sánh vai cùng cô.
Lục Trình An cà lơ phất phơ hỏi: "Không tìm anh mà em nhìn anh làm gì?"
Triều Tịch khó hiểu: "Tôi không thể nhìn anh sao?"
"Không thích anh mà còn nhìn anh sao?" Anh nhếch mép nhìn cô chằm chằm, rồi nói: "Còn nói chuyện với anh nữa chứ?"
Triều Tịch không thể chịu nổi nữa, dừng bước, xụ mặt: "Lục Trình An!"
Lục Trình An: "Em còn biết cả tên anh cơ đấy."
Triều Tịch: "Anh là lưu manh à?"
"Muốn anh đùa giỡn lưu manh với em sao?" Anh nói xong, rút điếu thuốc trong miệng ra. Đột nhiên, không hề báo trước, anh nghiêng người lại gần cô. Hơi thở anh vẫn thoang thoảng mùi thuốc lá khi nói chuyện nhưng không hề khó chịu: "Vậy em phải làm bạn gái anh."
Triều Tịch hoàn toàn không theo kịp suy nghĩ của anh.
Anh trông rất lịch sự và cực kỳ nghiêm túc, song cách nói chuyện và hành động lại hoàn toàn giống một tên cặn bã.
Triều Tịch: "Dựa vào đâu mà tôi phải làm bạn gái anh chứ?"
"Cũng đúng, em không phải bạn gái anh." Lục Trình An gật đầu, trên môi hiện lên một nụ cười cợt nhả: "Em là vợ chưa cưới của anh, vị trí này quan trọng hơn bạn gái nhiều chứ."
Triều Tịch bị lời trêu ghẹo này chọc tức, nhưng không thể không thừa nhận điều anh nói là sự thật.
Thấy cô không nói gì, Lục Trình An được đà lấn tới, ung dung gọi: "Vợ ơi?"
Triều Tịch thực sự không thể nhịn được nữa, thẹn quá hóa giận, vung tay tát vào mặt anh một cái.
Bàn tay cô đánh vào mặt anh, cảm giác thật ấm áp. Cô không dùng nhiều sức nhưng tiếng tát vẫn cực kỳ vang dội và chân thật.
Triều Tịch mở mắt ra.
Trước mắt cô là khuôn mặt Lục Trình An, bàn tay cô vẫn giơ lên giữa không trung, rất gần má anh.
Ánh nắng ban mai mờ nhạt, bụi bay lơ lửng trong không khí. Trên má trái Lục Trình An loáng thoáng xuất hiện một dấu đỏ gần như khớp với hình dáng bàn tay cô.
Triều Tịch: "..."
Cơn buồn ngủ nhập nhèm trong mắt cô hoàn toàn biến mất.
Lục Trình An cũng có chút phản ứng không kịp. Anh thấy chăn cô bị kéo xuống nên cúi người định chỉnh lại cho cô, nhưng không ngờ vừa đắp chăn xong, cô đang ngủ mơ lại tát anh một cái.
Quà cảm ơn sao?
Lục Trình An nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm, chất chứa những cảm xúc không tên.
Im lặng gần năm giây, Triều Tịch lúng túng nói: "Em xin lỗi."
Lục Trình An đưa tay sờ mặt. Anh đứng thẳng dậy, chạm vào bên má bị cô tát, đột nhiên bật cười. Giọng nói anh mang theo tiếng cười vụn vặt: "Cáu kỉnh khi thức dậy sao?"
Cô ngồi dậy từ trên giường, băn khoăn không biết có nên kể cho anh nghe về giấc mơ của mình hay tìm lý do nào đó để lấp liếm qua mặt anh.
Triều Tịch nhớ lại giấc mơ đó, đặc biệt là cảnh anh nói câu "vợ ơi" không đứng đắn ở phút cuối cùng, giống như một nút phát lại trong đầu cô.
Khuôn mặt cô không kiềm chế được mà đỏ lên.
Lục Trình An nhìn thấy phản ứng của cô, hơi nghiền ngẫm: "Thật sự là cáu kỉnh khi thức dậy sao?"
Triều Tịch lấy lại tinh thần, hùa theo đối phó qua loa với anh: "Ừ, cảm giác bực bội khi thức dậy rất nặng."
"Vậy lúc trực ca ở bệnh viện thì sao? Em cũng đánh người à?"
"Em ngủ ở bệnh viện không sâu giấc."
"Ngủ trên giường anh thì sâu giấc sao?"
Lục Trình An khẽ mỉm cười nhìn cô, giọng điệu hết sức miễn cưỡng: "Vậy sau này, mỗi ngày đều ngủ trên giường anh đi."
Triều Tịch lúc này mới nhận ra, cô đang ngủ ở một nơi không phải phòng ngủ của mình, thậm chí không phải phòng khách mà cô từng ngủ ở nhà anh lần trước, mà là phòng ngủ của Lục Trình An.
Triều Tịch: "Sao em lại ở đây?"
"Tối qua em ngủ thiếp đi ở bệnh viện, anh bế em về." Lục Trình An cúi đầu nhìn đồng hồ, thấy thời gian không còn sớm, anh quay người mở cửa phòng thay đồ, vừa đi vào lấy áo khoác, vừa nói chuyện với Triều Tịch: "Giang Yên đã gọi cho em mấy lần mà vẫn không thể đánh thức em dậy."
Triều Tịch đương nhiên không tin: "Anh lừa em."
"Ừ." Anh thẳng thắn thừa nhận: "Sao em khó lừa thế?"
Triều Tịch ngẩng cằm lên: "Em hai tám tuổi rồi đấy."
Lục Trình An cầm một bộ đồ, khoác lên cánh tay.
Anh dựa vào cửa một cách lười biếng, đôi lông mày lạnh lùng khẽ nhướn lên: "Hửm?"
"Con gái mười tám tuổi mới dễ bị lừa, em hai tám tuổi rồi, liếc mắt một cái là biết anh nói thật hay giả ngay." Triều Tịch tựa đầu vào giường, ngũ quan bị ánh nắng buổi sáng chiếu vào, khiến khuôn mặt cô như được phủ lên một lớp lọc mờ ảo, hòa nhã và điềm tĩnh.
Cô nhẹ nhàng cười: "Nên anh không thể lừa được em đâu."
Lục Trình An đột nhiên bước tới, đứng trước mặt cô, giơ tay phải lên. Quần áo theo động tác của anh rơi xuống đất. Giây tiếp theo, mắt Triều Tịch bị anh che lại, một hơi thở ấm áp phả vào xoang mũi.
Khi không nhìn thấy, các giác quan khác trở nên vô cùng nhạy cảm. Mọi cử động của anh dường như được phóng đại lên nhiều lần, giải phóng ra một sự mập mờ và quyến luyến. Ví dụ như giọng nói anh cố tình đè thấp, mang theo mùi vị mê hoặc lòng người: "Thật ra vừa rồi anh muốn hôn em."
Tim Triều Tịch đập thình thịch, đôi mi ẩn dưới lòng bàn tay anh khẽ run rẩy.
Lục Trình An đột nhiên thả lỏng tay.
Ánh sáng trước mắt lại khôi phục. Cô ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt Lục Trình An.
Vẻ mặt anh bình thản, đôi mắt hoa đào hơi nhướn lên, đuôi mắt cong cong, nở một nụ cười trêu chọc. Giọng điệu cũng không đứng đắn cho lắm: "Em cảm thấy là thật lòng hay chỉ lời nói dối để lừa gạt em?"
Hai tay Triều Tịch đặt dưới chăn siết chặt ga trải giường. Cô cố gắng bình tĩnh, không thay đổi sắc mặt: "Là nói dối."
Lục Trình An nhướn mày, khẽ thở dài, không giấu được sự tiếc nuối: "Bị em đoán trúng rồi."
Lòng Triều Tịch nặng trĩu.
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ: "Được rồi, anh đi làm đây." Nói xong, anh nhặt chiếc áo khoác rơi trên mặt đất, xoay người đi ra ngoài, thậm chí không thèm liếc nhìn Triều Tịch dù chỉ một cái.
Dường như những chuyện vừa rồi chỉ là một màn đùa cợt vô tâm, nhưng Triều Tịch đã thực sự bị cuốn vào.
Cô không thể che giấu nổi cảm xúc, lông mi rũ xuống, đuôi mắt trĩu nặng, đôi môi mím chặt, vẻ mặt uể oải. Nụ cười tự giễu chợt xuất hiện trên môi…
Người đang đi tới cửa đột nhiên quay lại.
Cô nhanh chóng thu lại cảm xúc, ngẩng đầu lên: "Anh…"
Những lời tiếp theo bị một nụ hôn bất ngờ nuốt ngược vào trong cổ họng.
Một nụ hôn nhẹ, rất nhẹ.
Chỉ là môi chạm môi, anh không tiến thêm bước nào, cũng không lùi lại. Đôi môi ấm áp chạm vào nhau. Anh mở mắt, nhìn thấy cô trợn tròn mắt vì sự tiếp xúc thân mật bất ngờ này, trong mắt anh lấp lánh ý cười, mang theo sự dịu dàng và quyến luyến.
Tựa như đã trôi qua rất lâu nhưng thực ra chỉ mới vài giây. Anh áp sát vào môi cô, nói: "Lừa em thôi, những gì anh nói đều là thật."
Vì quá ngạc nhiên, đôi môi cô đang mím chặt bỗng lơi lỏng ra. Vừa định nói gì đó thì lưỡi anh đột ngột xâm nhập vào miệng cô. Một bàn tay vòng qua cổ cô, giữ chặt, không để cô có bất kỳ lối thoát nào, buộc cô phải tiếp nhận nụ hôn của anh.
Thật sự đã trôi qua một hồi lâu, gần mười lăm phút sau, Lục Trình An mới buông cô ra.
Triều Tịch đã sớm không còn sức lực, dựa vào đầu giường. Lục Trình An hôn lên khóe môi cô, hơi thở gấp gáp, giọng nói mang theo chút dục vọng mơ hồ, khàn khàn và gợi cảm: "Xin lỗi, tại anh đến muộn."
Mười năm trước là tại anh đến muộn.
Triều Tịch không hiểu gì nhìn anh: "Cái gì?"
Vẻ mặt Lục Trình An bình thản, anh mỉm cười: "Không có gì."
"..."
Anh lại nói: "Sau này sẽ không như vậy nữa."
Triều Tịch hỏi: "Không như vậy nữa là sao?"
Anh cười mà không nói gì.
Triều Tịch vẫn mơ hồ.
Câu nói của Lục Trình An khiến những ngày sau đó, những lúc nghỉ ngơi sau giờ làm việc, Triều Tịch luôn mải nghĩ về điều này.
Anh đến muộn lúc nào?
Với lại, 'sau này sẽ không' là sao?
Khó hiểu quá.
Chẳng mấy chốc, đã đến lúc Giang Ngư vào đoàn làm phim.
Có lần Triều Tịch đang trao đổi với biên kịch, cô tình cờ liếc mắt về phía phim trường.
Giang Ngư và Lâm Bỉnh Dương đang quay cảnh đối diễn.
Đạo diễn hô "cắt" xong, tức giận bật cười, chống nạnh mắng: "Giang Ngư, cô đang diễn vai bạn gái cũ của Lâm Bỉnh Dương, vẫn còn lưu luyến anh ta. Ánh mắt cô nhìn anh ta phải tràn đầy tình yêu, phải lộ rõ khao khát."
Ông ấy lại chỉ vào Lâm Bỉnh Dương: "Còn nữa, cậu đã không còn tình cảm gì với Giang Ngư, ánh mắt cậu nhìn cô ấy đừng giống như nhìn dì múc đồ ăn."
"Ánh mắt nhìn dì múc đồ ăn là như thế nào? Tức là cậu hy vọng dì ấy cho cậu thêm nhiều thịt hơn nhưng cậu là người trưởng thành, không thể biểu đạt quá rõ ràng. Cậu có yêu người phụ nữ đó không? Không có! Vậy đừng dùng ánh mắt đó nhìn Giang Ngư nữa, tỉnh táo lại đi, cậu không yêu cô ấy!"
Giang Ngư và Lâm Bỉnh Dương gật đầu: "Vâng."
Nhưng chưa đầy mười phút…