Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Ký ức đau thương
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Triều Tịch đến bệnh viện, Giang Yên đã được truyền dịch trong phòng bệnh.
Trong phòng truyền dịch lúc nửa đêm không có nhiều người, cực kỳ yên tĩnh, chỉ có chiếc tivi màn hình phẳng sáng nhấp nháy, đang chiếu bộ phim thần tượng thanh xuân nổi tiếng trong giới trẻ.
Giang Yên và Lục Hứa Trạch đang ngồi quay lưng về phía cửa, hoàn toàn không phát hiện Triều Tịch và Lục Trình An.
Khi đến gần, Triều Tịch nghe thấy giọng của hai người.
Giang Yên: "Em không chỉ mắt nhìn người kém mà chỉ số EQ cũng cực thấp!"
Giọng cô ấy rất yếu nhưng lại đầy vẻ phê bình.
Nỗi lo lắng của Triều Tịch đã giảm bớt.
Cô khẽ nhếch môi, khi đến gần Giang Yên thì đưa tay xoa đầu cô ấy: "Nhìn em thế này, hình như không có chuyện gì nghiêm trọng nhỉ?"
Giang Yên quay đầu lại, nước mắt lưng tròng: "Chị."
Triều Tịch ngồi xuống bên cạnh cô ấy: "Ừm."
Giang Yên quay qua nhìn thấy Lục Trình An thì ngạc nhiên hỏi: "Đàn anh Lục, sao anh cũng tới vậy?"
Triều Tịch xem hồ sơ bệnh án của cô ấy: "Anh chị tình cờ đi cùng nhau thôi."
Giang Yên nói đầy ẩn ý: "Đã giờ này rồi mà hai người còn tình cờ ở cùng nhau sao?"
Triều Tịch liếc nhẹ cô ấy, sau đó cất hồ sơ bệnh án rồi liếc nhìn Lục Hứa Trạch đang ngồi bên cạnh, giọng điệu trách móc như người lớn: "Vậy còn em, sao giờ này rồi mà em vẫn ở cùng Lục Hứa Trạch?"
Nói đến chuyện này, Giang Yên cực kỳ tức giận, giống như một đứa trẻ bị bắt nạt về nhà mách bố mẹ: "Chị ơi, chị không biết đâu, Doãn Tụng đã sắp đặt rất nhiều nến ở dưới ký túc xá để tỏ tình với em, nhưng em còn chưa kịp đồng ý thì người này..." Cô ấy bực bội chỉ vào Lục Hứa Trạch: "Người này... Cậu ấy cầm bình chữa cháy ra dập tắt hết chỗ nến đó!"
"..."
Giang Yên tức không chịu nổi: "Đây là lần đầu tiên trong đời em được tỏ tình nhưng mọi chuyện lại kết thúc như thế này." Cô ấy chán nản, đá nhẹ Lục Hứa Trạch một cái rồi lại than thở với Lục Trình An: "Đàn anh Lục, anh cảm thấy những gì Lục Hứa Trạch làm có phải là việc mà một người bình thường nên làm không?"
Lục Trình An nhìn về phía Lục Hứa Trạch, nhẹ giọng nói: "Giải thích đi."
Lục Hứa Trạch bứt tóc bực bội, nói: "Này, không phải chứ, chị biết Doãn Tụng là ai không mà nhận lời người ta?"
Giang Yên: "Không phải người ta cũng là sinh viên khoa Hóa giống em à?"
"..." Lục Hứa Trạch bình tĩnh chỉ vào mình: "Khoa Hóa ở đây này."
Khóe miệng Giang Yên giật giật.
Lục Hứa Trạch nói: "Trước đó Doãn Tụng đã có rất nhiều bạn gái, người ta đào hoa như thế, loại người ngây thơ như chị có đối phó nổi không? Người ta thấy chị ngốc nên mới trêu đùa chị đấy."
Giang Yên không vui lắm: "Em hiểu người ta lắm à?"
"Dù sao cũng hiểu rõ hơn chị."
Giang Yên lầm bẩm: "Không lẽ người này lạc đường biết quay lại, lãng tử quay đầu thì sao? Em cảm thấy người ta rất chân thành với em." Tuy nói vậy nhưng cô ấy càng nói càng mất tự tin.
Lục Hứa Trạch lạnh lùng hừ một tiếng: "Lãng tử sẽ không quay đầu."
Triều Tịch nghe được câu này thì hướng ánh mắt về phía Lục Trình An.
Lục Trình An lúng túng quay đầu đi chỗ khác.
Lại nghe Triều Tịch nói: "Lãng tử cũng có khả năng quay đầu."
Giang Yên nhảy dựng lên, nói: "Em nhìn đi, chị ấy cũng cảm thấy như vậy."
"Nhưng mà…" Triều Tịch nhấn mạnh: "Em có chắc chắn mình là lý do người ta dừng lại không?"
Cả căn phòng bỗng chốc im lặng một lúc lâu.
Giang Yên lẩm bẩm nói: "Em cũng không thích người ta lắm, em chỉ cảm thấy người ta rất đẹp trai, cũng đối xử rất tốt với em, chơi game cũng rất giỏi nên mới... Dù sao em độc thân, người ta cũng độc thân, người trẻ tuổi nói chuyện yêu đương thì có sao! Nhỡ đâu sau khi ở bên nhau, người ta phát hiện em đáng yêu như thế, thú vị như vậy, sau đó không kìm được yêu em thì sao?"
Lục Hứa Trạch lạnh lùng đả kích: "Tỷ lệ này còn thấp hơn cả việc chị đánh rắm có mùi thơm."
Triều Tịch im lặng thở dài cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người và hỏi: "Vậy tại sao em lại vào bệnh viện?"
"Thì bạn trai sắp có được lại chạy mất, em giận một chút thì có sao?" Giang Yên nói: "Em kéo cậu ấy ra con hẻm sau ăn lẩu gà, không ngờ nồi lẩu gà của quán kia lại cay như vậy, lẩu gà Trùng Khánh đúng là chuẩn vị Trùng Khánh."
Lục Hứa Trạch không nói nên lời: "Lẩu gà Trùng Khánh không phải đến từ Trùng Khánh mà người sáng lập tên là Trùng Khánh."
"..."
Hai người cãi nhau không ngừng.
Triều Tịch ngẩng đầu nhìn bình truyền dịch đã vơi đi hơn một nửa, sau đó cô quay đầu lại nhìn về phía Lục Trình An vẫn đứng đó không nhúc nhích và nói: "Anh ngồi xuống đi."
Lục Trình An ngồi xuống bên cạnh cô.
Trong lúc chờ không có việc gì để làm nên Triều Tịch cứ dán mắt vào màn hình tivi trong phòng truyền dịch.
Chỉ là không ngờ chương trình đang chiếu trên TV lại là một bộ phim truyền hình có sự tham gia của Doãn Lạc.
Triều Tịch chăm chú xem tivi.
Lục Trình An im lặng, ánh mắt có chút nặng nề: "Anh ra ngoài hút điếu thuốc."
Anh đứng dậy rời đi.
Khi anh quay lại, Giang Yên đã truyền dịch xong xuôi.
Điều hiếm thấy là Giang Yên và Lục Hứa Trạch không nói chuyện nữa, chỉ lặng lẽ ngồi trên ghế và cúi đầu xem điện thoại.
Triều Tịch gục đầu vào vai Giang Yên ngủ thiếp đi.
Trong khoảng thời gian này cô quá bận rộn, công việc cá nhân và công việc của đoàn làm phim, lúc nghỉ ngơi còn phải xem các loại tư liệu, tổng thời gian nghỉ ngơi mỗi ngày chưa được năm tiếng.
Giang Yên vẫn giữ tư thế ngồi bất động, khi nhìn thấy anh tới, vẻ mặt cô ấy hiện lên sự mong chờ.
Lục Trình An nhíu mày đi tới, anh nhẹ nhàng cẩn thận bế Triều Tịch lên.
Anh hành động rất nhẹ nhàng, chậm rãi và dịu dàng, không làm Triều Tịch thức giấc.
Sau khi rời bệnh viện, Lục Hứa Trạch nói: "Anh ơi, em và chị Giang Yên sẽ không làm phiền hai người nữa, chúng em đón xe về trường học."
"Ừm."
Giang Yên nhìn bóng dáng Lục Trình An đang ôm Triều Tịch, trong lòng cô ấy dâng lên một cảm xúc khó tả. Một lát sau, cô ấy đột nhiên vội vàng chạy tới.
"Đàn anh Lục." Cô ấy nhỏ giọng nói.
Lục Trình An đặt Triều Tịch vào ghế lái phụ, điều chỉnh chỗ ngồi, đóng cửa xe và quay lại nhìn về phía Giang Yên.
Lục Trình An: "Có chuyện gì?"
Giang Yên suy nghĩ mấy giây mới mở miệng: "Em biết anh là chồng chưa cưới của chị."
"Ừm."
"Đàn anh Lục." Giang Yên mấp máy môi, nước mắt chực trào, giọng cô ấy rất quả quyết: "Chị rất thích anh."
Lục Trình An vốn thờ ơ, bỗng ngước mắt lên.
Anh ngước mắt lên, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin nổi.
Giang Yên nói: "Chị ấy vốn không có ý định rời khỏi Nam Kinh, chị ấy cũng không làm sai gì cả, chỉ là chị ấy... quá lương thiện, em chưa từng thấy ai tốt như chị ấy."
Nói đến đây, cổ họng Giang Yên nghẹn lại, cô dụi mắt, nghẹn ngào nói: "Chị ấy quyết định rời khỏi Nam Kinh sau khi trả lời một cuộc điện thoại. Em không biết người ở đầu dây bên kia nói gì nhưng sau khi gọi xong, chị ấy muốn rời đi. Em đã hỏi chị ấy là tại sao phải đi."
Đến bây giờ, Giang Yên vẫn còn nhớ cảnh tượng ngày hôm đó.
Triều Tịch là người đẹp nhất mà cô ấy từng gặp, thế nhưng khuôn mặt xinh đẹp như vậy lại tràn đầy tuyệt vọng và bất lực, ánh mắt trống rỗng và cô đơn như thể bị cả thế giới bỏ rơi.
Triều Tịch ngồi trên ghế sofa, ánh nắng chói chang bên ngoài càng khiến cô cảm thấy tuyệt vọng, ngột ngạt như đang ở trong một cống ngầm tối tăm.
"Chị bị anh ấy từ bỏ rồi, thậm chí bọn chị còn chưa chính thức gặp nhau một lần nào, chị đã bị anh ấy từ bỏ." Khi đó Triều Tịch mới mười tám tuổi, dù hiểu chuyện và trưởng thành đến mấy, khi đối mặt với người mình yêu, cô vẫn không thể giấu được tình cảm và sự rung động trong lòng.
Tương tự như vậy, khi nghe tin người mình yêu bỏ rơi, trái tim cô như rơi xuống vực sâu không đáy.
Cô nắm chặt tay thành nắm đấm, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, đau đến bật máu.
Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.
"Thật kỳ lạ, chị cũng chưa gặp anh ấy được mấy lần, tại sao khi nghe được chuyện này, chị lại đau khổ đến mức muốn chết vậy chứ? Hình như chị không có lý do gì để ở lại nơi này nữa."
Ngày ấy đã trôi qua rất nhiều năm, khi đó Giang Yên lại nhỏ tuổi nhưng cô ấy vẫn nhớ rất rõ mọi chuyện ngày hôm đó. Cô nhớ rõ đó là ngày Triều Tịch tuyệt vọng với thành phố này, cô ấy nhớ rõ rằng trong cuộc đời vốn tươi sáng và phóng khoáng của Triều Tịch cũng từng có những tháng ngày u ám.
Giang Yên nói: "Gần đây em mới biết anh là chồng chưa cưới của chị ấy. Đàn anh Lục, chị của em chỉ..." Cô ấy nói được nửa chừng thì nghẹn lại, tiếng "chỉ là" cứ ngập ngừng mãi không thành lời.
Sau khi dừng lại mấy giây, cô ấy nói: "Cuộc sống của chị ấy cũng không tốt nên đàn anh Lục à, xin anh hãy đối xử tốt với chị ấy một chút." Giang Yên che mặt, nặng nề cúi đầu trước anh: "Chị ấy xứng đáng, chị ấy xứng đáng được hưởng mọi điều tốt đẹp."
Sau khi nói xong, Giang Yên quay người chạy đi, để Lục Trình An đứng đó một mình.
Đối với anh, tác động của câu chuyện cũ này lớn đến mức anh chưa từng trải qua, anh bắt đầu nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhất.
Anh nhớ lại mọi thứ sau khi họ gặp lại nhau, ngay cả những chi tiết vụn vặt cũng không bỏ sót.
Anh lại nghĩ tới ngày đó, khi cô nói "bên nhau", hai mắt cô rạng rỡ như mùa xuân.
Lục Trình An cúi đầu, đột nhiên khẽ cười.
Anh lại cười.
Trong mắt anh không phải nụ cười thật lòng, mà là vô số lời châm chọc và mỉa mai dành cho chính mình.
Vui vẻ sao?
Khi anh thích cô, cô cũng thích anh.
Anh không phải người duy nhất tuy tuyệt vọng nhưng vẫn tràn đầy hy vọng trong mười năm qua.
Nếu lúc trước anh kiên quyết hơn một chút, cứng rắn hơn một chút, sau khi biết tin thì chấp nhận thỏa hiệp, lựa chọn cúi đầu thì cô sẽ không rời đi.
Lục Trình An.
Tất cả đều đáng đời.
Anh nên nhận.
Nhưng Triều Tịch thì không.
Anh có gì để vui vẻ?
Tất cả là do anh gây ra.
Việc cô rời đi cũng do anh tạo ra.
Trong đầu Lục Trình An tưởng tượng ra cảnh Triều Tịch nghe tin hủy hôn. Dù anh cố gắng thế nào thì trong đầu anh, khuôn mặt của cô vẫn mờ mịt, không rõ ràng.
Anh không thể tưởng tượng được một người luôn sống dưới ánh mặt trời như cô sẽ tuyệt vọng đến mức nào?
Làm sao có thể có những cảm xúc tiêu cực?
Sao có thể như vậy được?
Anh đưa tay lấy bao thuốc ra, run rẩy cầm một điếu và cố gắng châm lửa. Sau khi thất bại mấy lần, chỉ có những tia lửa nhỏ lóe lên rồi vụt tắt, mũi ngửi thấy mùi thuốc lá khó chịu.
Anh phải thử đi thử lại rất lâu mới châm được điếu thuốc.
Làn khói mờ mịt khiến anh nhớ về mười năm trước.
Khi đó, anh và gia đình gần như đóng băng.
Lúc đó anh ấy rất phản nghịch, mỗi lần gia đình tụ họp, anh đều bị ba mình chỉ thẳng mặt mắng chửi: "Cả nhà họ Lục không ai giống mày! Mày làm mất hết mặt mũi của nhà họ Lục rồi!"
Nói vậy cũng không sai. Sinh ra đã mang họ Lục, bề ngoài tuy hào nhoáng nhưng thực chất có quá nhiều việc không thể tự quyết định.
Vòng bạn bè được định sẵn, loại người nào nên kết giao, loại nào nên tránh xa đều được nhồi nhét vào đầu từ khi còn bé. Huống hồ việc giáo dục nhân cách, ngay cả tương lai cũng đã được sắp đặt từ trước.
Đương nhiên tương lai của Lục Trình An cũng như vậy.
Anh bị yêu cầu trở thành một người có tính cách ôn hòa, thanh cao, đời tư trong sạch rõ ràng, sau khi tốt nghiệp sẽ thuận lợi vào viện kiểm sát, ổn định được công việc rồi thì xem mắt với đối tượng trong nhà đã sắp xếp rồi kết hôn.
Đương nhiên là anh không muốn một cuộc sống như được lập trình sẵn.
Anh cũng quên mất mình bắt đầu chống lại gia đình từ khi nào.
Dù sao trong mắt mọi người sau này, anh chỉ là một công tử nhà giàu có đời sống riêng tư phóng túng, bê tha. Nhưng thực tế, bạn bè của anh đều là những người trong sạch và chính trực, Quý Lạc Phủ, Lương Diệc Phong, Thẩm Phóng, họ đều có xuất thân tốt, là người có nhân phẩm đàng hoàng.
Mà cái gọi là bạn gái hàng tuần cũng không sai, nhưng anh chỉ dừng lại ở mức ôm hôn.
Dù có lệch lạc đến đâu, anh vẫn có một giới hạn trong lòng.
Anh có thể có rất nhiều bạn gái nhưng cơ thể lại không thể chấp nhận ngủ cùng họ, anh luôn cảm thấy... Sau khi lên giường, anh phải dành cả phần đời còn lại cho người đó.
Đôi khi anh cũng sẽ cười nhạo bản thân, dù hành vi có phóng túng đến đâu, thực chất bên trong anh vẫn là con người mà nhà họ Lục mong muốn.
Trong khoảng thời gian đó, để anh chuyển ngành, trong cơn tức giận, ba mẹ đã nhốt anh vào phòng tối.
Anh biết chuyện hủy hôn là khi bác tư mang đồ ăn vào cho anh.
Trong căn phòng tối có rèm che kín, khi cửa mở, có tia sáng chiếu vào.
Khi Lục Khai Đường nhìn thấy đồ ăn được đưa vào trước đó vẫn nguyên vẹn, không hề động đến, ông ấy thấp giọng thở dài, thuyết phục gần nửa giờ nhưng Lục Trình An vẫn nằm im trên giường, không hề lên tiếng.
Trước khi rời đi, ông ấy đột nhiên nhớ ra chuyện này, nói...
"Ba con đã bàn bạc với nhà họ Quý và hủy bỏ hôn ước với cô bé nhà họ rồi."
Đầu óc đã chìm trong bóng tối nhiều ngày bắt đầu phản ứng chậm chạp, vì nhịn ăn quá lâu nên cơ thể anh trở nên trì trệ, yếu ớt, suýt chút nữa ngã khỏi giường.
Lục Trình An: "Hủy bỏ?"
Lục Khai Đường: "Ừm, hủy bỏ rồi."
Cánh cửa lại đóng lại.
Phòng ngủ lại rơi vào trong tối tăm lần nữa.
Sau khi Lục Trình An cố gắng tiêu hóa câu nói này, anh đập cửa như điên, giọng anh khô khốc và khàn khàn, hét lên như bị xé nát ruột gan: "Thả con ra!"
Giọng Lục Khải Đường bình tĩnh: "Đã đồng ý chuyển ngành chưa?"
"Ba, cho con ra ngoài!" Mắt anh đỏ hoe.
Lục Khải Đường: "Chưa nghĩ xong thì cứ tiếp tục suy nghĩ."
Lục Trình An dùng hết sức hét lên, anh liên tục đấm vào cửa, cánh cửa kêu rầm rầm, giọng nói đau đớn của anh vang vọng đến tận phòng làm việc. Cậu nhóc Lục Hứa Trạch nghe thấy liền khóc lóc cầu xin ba mình: "Ba ơi, ba thả anh ra đi, cầu xin ba thả anh trai ra ngoài đi, anh trai biết sai rồi, Hứa Trạch cũng biết sai rồi."
Sắc mặt Lục Khải Đường vẫn bình tĩnh: "Con không biết sai. Con cái không nghe lời thì phải chịu chút đau khổ mới nên người."
Càng về sau, anh không còn sức đập cửa nữa, cả người rã rời dựa vào cửa trượt xuống.
Trong đầu anh tràn ngập hình bóng Triều Tịch.
Thậm chí anh còn chưa chính thức gặp cô một lần, anh đã chuẩn bị sẵn những gì mình sẽ nói khi gặp cô rồi, sau đó anh sẽ cho cô một lời tỏ tình duy nhất trong đời.
Nhưng cuối cùng chẳng có gì cả.
Triều Tịch đi rồi.
Sợi dây liên kết duy nhất giữa họ đã đứt lìa.
Rèm cửa kéo chặt, cắt đứt mọi nguồn sáng bên ngoài, căn phòng tối om.
Tiếng hét tuyệt vọng và giọng nói khàn khàn của anh không được đáp lại, bị bóng tối nuốt chửng.
Anh không biết đã bao lâu rồi.
Cho đến khi tỉnh lại, anh cảm thấy toàn thân đau nhức rã rời, đau đến mức chỉ biết thở dốc.
Anh mở mắt ra, vẫn là đêm tối như cũ.
Trên mặt có chất lỏng ẩm ướt không rõ từ đâu chảy qua.
Anh nhắm mắt lại.
Một lúc lâu sau, anh mới vịn vào tường đứng dậy.
Anh biết người bên ngoài có thể nghe thấy mình nói.
Lục Trình An: "Con chấp nhận sự sắp đặt của mọi người."
Chưa đầy một phút, cửa phòng mở ra, Lục Khải Đường đứng ở ngoài cửa.
Lục Trình An từ từ mở đôi mắt đang rũ xuống, sau khi thích nghi với ánh sáng, anh nói: "Con đồng ý làm kiểm sát viên, tham gia kỳ thi tư pháp, đi theo con đường mà mọi người đã sắp đặt nhưng con có một yêu cầu."
"Yêu cầu gì?"
"Hôn ước giữa con và Triều Tịch vĩnh viễn có giá trị. Nếu sau này con muốn cưới cô ấy, mọi người không được có bất cứ ý kiến gì."
Lục Khải Đường do dự một lúc lâu rồi gật đầu.
Sau khi được phép ra ngoài, anh lập tức liên lạc với Quý Lạc Phủ để hỏi địa chỉ của Triều Tịch. Tuy nhiên, ở đầu dây bên kia, Quý Lạc Phủ thở dài nói: "Em ấy đi rồi."
Lục Trình An sửng sốt: "Đi rồi?"
"Ừm, đã ra nước ngoài rồi." Quý Lạc Phủ nói: "Em ấy đi một mình, vào đêm hôm trước."
Khi đó Lục Trình An cũng hận Triều Tịch, hận cô vì sao không thể chờ anh, hận cô vì sao lại nhẫn tâm đến thế.
Nhưng về sau, so với tình yêu thì hận thù chẳng là gì cả.
Có người gặp mấy trăm lần vẫn không thể nảy sinh tình cảm, nhưng có người chỉ gặp một lần đã xác định sẽ đi cùng nhau hết quãng đời còn lại.
Còn bây giờ, thay vì oán giận sự tàn nhẫn và quyết đoán của cô lúc đó, anh lại càng...
Tự hận bản thân hơn.
Anh nên là một người biết nghe lời, nên học cách cúi đầu sớm hơn.
Con người mà, bị ép buộc một hai lần rồi sẽ có kinh nghiệm thôi.
Lục Trình An rất đồng tình.
Sau khi điếu thuốc tàn, Lục Trình An quay người lại, qua cửa kính xe, anh thấy Triều Tịch đang nằm trên ghế lái phụ, bình yên chìm vào giấc ngủ.
Em xứng đáng với mọi điều tốt đẹp nhất trên đời này.
Là anh, chính anh đã khiến em phải chịu thiệt thòi.
"Triều Tịch." Anh mở cửa xe, đột nhiên cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như lông vũ lướt qua môi cô. Trong mắt anh có muôn ngàn cảm xúc nhưng nụ hôn này không hề có chút dục vọng nào, anh nói với giọng điệu gần như thành kính: "Em xứng đáng với những điều tốt nhất và anh sẽ đặt chúng vào tay em. Anh ở đây, vẫn luôn ở đây, sẽ không bao giờ rời đi.