Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Bà Nội Ra Đi, Sự Thật Về Lục Trình An Hé Lộ
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triều Tịch rơi nước mắt, nghẹn ngào: "Cháu sống tốt lắm, sống tốt lắm bà."
"Sống tốt là được rồi, sống tốt, thế là tốt lắm rồi, như vậy bà cũng yên tâm." Bà cụ mơ màng ngủ thiếp đi, trong miệng vẫn lầm bầm: "Triều Tịch nhà chúng ta... Triều Tịch nhà chúng ta..."
Mãi đến hơn hai giờ đêm, Triều Tịch mới rời khỏi phòng bệnh.
Vừa bước ra, cô đã nhìn thấy Quý Cảnh Phồn với vẻ mặt cứng đờ. Anh ta giơ tay chỉ về một phía, Triều Tịch nhìn theo hướng anh ta chỉ.
Là Quý Quân Lăng.
Cô ta mỉm cười dịu dàng và hào phóng: "Triều Tịch."
Triều Tịch vừa khóc xong một trận, không còn hơi sức đâu mà để ý đến cô ta, giọng điệu rất lạnh nhạt: "Tôi chỉ về thăm bà một lần thôi, thăm xong sẽ đi ngay. Vé máy bay tới London là mười hai giờ."
Đây chính là điểm mà Quý Quân Lăng thích nhất ở Triều Tịch.
Hiểu chuyện, hào phóng, chu đáo mọi mặt, sẽ không bao giờ khiến người ta phải thất vọng.
Giống như ban đầu khi bà cụ bị bệnh, biết được tủy của Quý Quân Lăng phù hợp với bà cụ, Quý Quân Lăng cũng không thể không hiến tặng, vì cô ta mang ơn nhà họ Quý. Song bà cụ đã cao tuổi rồi, bác sĩ cũng nói, hiến tủy sẽ có nguy hiểm, hơn nữa cũng chưa chắc đã chữa khỏi được cho bà cụ.
Không phải là không thể hiến, nhưng cũng không nhất định là phải hiến.
Ngay thời điểm cô ta do dự, Triều Tịch đã tìm đến cô ta.
Lúc đó Quý Quân Lăng đã nói một câu: "Nhưng tôi có lấy được cái gì đâu, cô nói có đúng không Triều Tịch? Cô là cháu ruột của bà ấy chứ đâu phải tôi."
Triều Tịch quá hiểu con người Quý Quân Lăng.
Cô ta có tham vọng nên đã chiếm được một vị trí riêng tại nhà họ Quý, nhưng còn thiếu một thứ để tham vọng của cô ta có thể trở thành sự thật.
Đó chính là thân phận.
Là thân phận cô cả của nhà họ Quý.
Mặc dù trên danh nghĩa cô ta là cô cả của nhà họ Quý, nhưng toàn bộ gia đình nhà họ Quý, bao gồm cả Quý Quân Lăng, đều hiểu rõ, chỉ cần một ngày Triều Tịch còn ở đây thì Quý Quân Lăng sẽ không thể nào ngóc đầu lên được.
Triều Tịch nhìn cô ta nói: "Cô hiến tủy cho bà thì tôi sẽ rời khỏi nhà họ Quý."
Quý Quân Lăng bất ngờ nhìn cô: "Cô thật sự sẽ rời nhà họ Quý sao?"
"Cô biết mà, tôi chưa bao giờ để ý đến những thứ này." Triều Tịch thật sự không hề để ý đến mấy thứ này, hơn nữa, liên quan đến những người mà cô yêu thương thì cho dù cô có quan tâm, nếu phải lựa chọn thì cô cũng sẽ vứt bỏ những vật ngoài thân này: "Nếu cô đồng ý với tôi thì tôi cũng sẽ đồng ý với cô, tôi chưa bao giờ nuốt lời."
Quý Quân Lăng: "Được."
Sau đó, Quý Quân Lăng hiến tủy. May mắn là tuy tuổi tác bà cụ đã cao nhưng ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ, không có biến cố nào ngoài ý muốn. Sau thời gian nghỉ ngơi và điều dưỡng tại bệnh viện, các bác sĩ đã đưa ra kết quả khiến cả nhà hài lòng.
Mà Triều Tịch cũng không nuốt lời, cô rời khỏi nhà họ Quý, rời khỏi Nam Kinh, đi suốt bảy năm.
Bảy năm này Quý Quân Lăng dựa vào danh phận cô cả của nhà họ Quý mà sống rất thuận buồm xuôi gió. Bản thân nhà họ Quý đã như một tấm thẻ thông hành, mà cô ta lại là cô cả duy nhất của nhà họ Quý, đương nhiên cũng nhận được không ít lời ca tụng, tán dương, trong công việc cũng thuận lợi vô cùng.
Việc biết Triều Tịch trở về cũng chỉ là một sự tình cờ. Cô ta có một người bạn trên máy bay nhìn thấy một người, cảm thấy rất giống Triều Tịch, vì thế chụp ảnh lại gửi cho Quý Quân Lăng. Bức ảnh khá mờ, không rõ nét, Quý Quân Lăng cũng khó mà phân biệt được, nhưng cô ta luôn cảm thấy bất an. Vì thế sau giờ tăng ca buổi tối, cô ta đã đi tới bệnh viện.
Không ngờ.
Thật sự lại là Triều Tịch.
Thật ra cũng không có gì quá bất ngờ, bà cụ là một trong những người quan trọng nhất đời Triều Tịch. Hơn nữa, đã ba lần nhận được thư báo bệnh tình nguy kịch của bà, làm sao Triều Tịch có thể không trở về?
Quý Quân Lăng cười thoải mái: "Không sao, bà nội bị bệnh, cô quay về cũng là điều bình thường thôi."
Triều Tịch cũng chẳng còn hơi sức đâu mà đôi co với cô ta. Cô đã không nghỉ ngơi suốt ba ngày liên tục, lại còn ngồi máy bay hơn mười tiếng đồng hồ, trên đường đi chỉ chợp mắt được hai ba tiếng nhưng vẫn không đủ.
Cơ thể cô đã đến giới hạn, tinh thần cũng không được ổn định, gương mặt tái nhợt. Cô nghiêm túc nói: "Quý Quân Lăng, tôi là người nói được làm được. Tôi mệt rồi, đi về nghỉ ngơi đây."
Cô nhìn Quý Cảnh Phồn: "Đi thôi."
Quý Cảnh Phồn bước lên phía trước, rụt rè lên tiếng: "Chị ơi, để em đưa..." Ngay trước mặt Quý Quân Lăng gọi Triều Tịch là chị hình như không thích hợp lắm, anh ta sửa lại: "Em đưa chị ấy về."
Quý Quân Lăng: "Phải đưa về chứ, dù sao cũng là tới thăm bà nội, người ta là khách mà."
Dù có giả bộ hào phóng, thoải mái đến mấy, cuối cùng cô ta vẫn là một người nhỏ nhen, luôn tính toán thiệt hơn.
Sau này khi trở về khách sạn, Quý Cảnh Phồn đã xin lỗi Triều Tịch.
Triều Tịch lắc đầu: "Em cũng đâu có làm gì sai."
Ngày hôm sau bà cụ tỉnh dậy nhìn thấy Quý Minh Viễn, nắm chặt tay ông, run rẩy nói: "Ông ơi, hôm qua con đã gặp Triều Tịch rồi. Triều Tịch nhà mình vẫn xinh đẹp như thế. Con bé còn khóc trước mặt con nữa. Con bảo nó khóc cái gì chứ, con cũng già rồi, phải đi thôi, có gì mà phải khóc đâu, đúng không?"
Ông cụ mỉm cười, chiều theo ý bà: "Đúng thế, có cái gì để mà khóc đâu chứ."
Nhưng lại cười khổ trong lòng, chiều hôm đó bà cụ qua đời.
Có lẽ bởi vì ước nguyện duy nhất đã được hoàn thành, gặp được Triều Tịch, bà cụ cũng không còn gì tiếc nuối nữa.
Triều Tịch vừa xuống máy bay thì nhận được tin tức này.
Cô kéo sụp vành mũ xuống, cầm hành lý, bước đi vững vàng về phía trước, trông như không có chuyện gì xảy ra, nhưng dưới vành mũ, chiếc khẩu trang cô đang đeo đã ướt đẫm nước mắt.
...
...
Quý Quân Lăng dịu dàng mỉm cười: "Doãn Lạc nói với tôi là cô đã trở về, tôi còn bán tín bán nghi. Tối qua tôi còn về nhà một chuyến, nhưng ba mẹ cũng không hề hay biết chuyện cô đã về."
Cô ta cất thỏi son vào túi, tự nhiên và phóng khoáng nói: "Thời gian này tôi ra ngoài đi công tác, thế mà lại bỏ lỡ không ít chuyện. Nếu không phải Doãn Lạc nói cho tôi biết, tôi cũng không ngờ thì ra cô đang làm việc tại bệnh viện số 1 thành phố, thậm chí còn đang hẹn hò với Lục Trình An?"
Nhắc đến Lục Trình An, đôi mắt Triều Tịch lóe lên: "Làm sao?"
Quý Quân Lăng: "Trái lại thì Lục Trình An cũng không ngoài dự liệu của tôi, có thể chờ đợi cô nhiều năm như vậy, hơn nữa còn chẳng màng đến thân phận của cô. Cô biết không, ban đầu anh ta còn vì cô mà chuyển ngành đấy."
Sắc mặt Triều Tịch hơi ngưng lại.
Quý Quân Lăng không chú ý đến vẻ mặt cô thay đổi, tự nhiên nói: "Cô nói xem anh ta có kỳ lạ hay không, rõ ràng trước đây thay bạn gái như thay áo, bỗng dưng lại thay đổi tính nết. Doãn Lạc mới sử dụng chút mánh khóe, đồn khắp nơi rằng Lục Trình An bởi vì chia tay cô ta nên mới suy sụp, giữ mình trong sạch, không gần gũi nữ giới. Sau này khi Lục Trình An biết được, một người tính tình tốt như anh ta cũng phải sa sầm nét mặt, nói anh ta là vì Triều Tịch cô đó."
"À đúng rồi, không phải trước đây anh ta từng gây dựng Thẩm thị cùng với mấy anh Thẩm Phóng à? Ngay cả anh cả cũng nói anh ta đã đạt đến đỉnh cao của một doanh nhân thành đạt, chắc chắn Thẩm thị sẽ có ngày tỏa sáng rực rỡ. Kết quả không ngờ anh ta bỗng nhiên chuyển nghề, còn học luật. Gia đình anh ta khuyên anh ta chuyển ngành bao nhiêu năm trời cũng không có tác dụng. Ấy vậy mà, chỉ vì muốn giữ hôn ước của hai người, anh ta mới đi học luật đấy."
"Triều Tịch." Quý Quân Lăng dựa lưng vào tường, khóe môi cô ta vẫn nở nụ cười nhưng ánh mắt lại lạnh lùng lãnh đạm, quan sát Triều Tịch từ trên xuống dưới, giọng điệu giễu cợt mỉa mai: "Rốt cuộc thì cô có chỗ nào tốt mà đáng để anh ta thương nhớ cô nhiều năm như thế, thậm chí anh ta còn buông bỏ tất cả nỗ lực và những gì mình đã đánh đổi, sống một cuộc đời mà anh ta chưa từng hình dung tới?"
Quý Quân Lăng vẫn đang nói nhưng Triều Tịch đã không còn nghe được gì nữa.
Cô nhớ đến cuộc nói chuyện giữa mình và Quý Lạc Phủ ngày cô trở về khu tập thể.
Quý Lạc Phủ: "Ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi."
Triều Tịch nói: "Lục Trình An cũng sẽ thay đổi à?"
"Cậu ấy cũng hết cách rồi."
Cô nghe thấy thế chỉ cảm thấy buồn cười: "Không lẽ có ai ép anh ấy?"
Đêm tối mịt mùng, nhưng ánh mắt cô lại xao động, cũng không để ý đến ánh mắt khó hiểu của Quý Lạc Phủ: "Em thật sự nghĩ cậu ấy lúc nào cũng làm theo ý mình hả?"
Lúc đó Triều Tịch cũng không cho là phải: "Không phải à?"
Lúc đó Quý Lạc Phủ đã trả lời như thế nào nhỉ?
Triều Tịch suy nghĩ một hồi.
Lúc đó Quý Lạc Phủ đã trả lời nguyên văn như sau: "Con người ấy mà, bị ép một hai lần sẽ có kinh nghiệm, sẽ biết rằng làm theo ý mình thì phải trả giá rất lớn."
Lúc đó cô không cho là đúng.
Nhưng lúc này...
Bỗng nhiên cô hiểu rõ "học được cách biết điều" mà Quý Lạc Phủ đã nói rốt cuộc là có ý gì.
Thì ra con người không hề dễ dàng thay đổi.
Thì ra Lục Trình An cũng không phải là người thích làm theo ý mình.
Thì ra anh thật sự vô cùng yêu thương cô.
Không chỉ yêu cô tận mười năm, thậm chí anh còn đánh cược cả nửa cuộc đời còn lại của mình, chỉ vì một lần gặp lại sau nhiều năm xa cách, anh có thể thản nhiên không sợ trời không sợ đất nói với cô một câu.
"Triều Tịch, hôn ước của chúng ta vẫn nguyên vẹn."
Anh vẫn luôn giữ kín những gì mà mình đã bỏ ra, dù yêu đến mấy cũng không đáng nhắc tới, anh hèn mọn đến mức đó, chỉ vì muốn dùng hôn ước để trói chặt cô bên mình mà thôi.