Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Cơn Thịnh Nộ Của Lục Trình An
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc đám cưới bắt đầu, Triều Tịch trở lại lễ đường.
Cô ngồi ở gần hàng đầu tiên.
Chung Niệm không mời quá nhiều họ hàng, vì thế cũng không cần nhiều chỗ ngồi. Triều Tịch được sắp xếp ngồi ở hàng thứ hai, cạnh cô còn bốn ghế trống. Chưa kịp nhìn danh sách vị trí chỗ ngồi thì bên tai đã vang lên giọng nói: "Làm ơn nhường cho một chỗ nhé."
Cô ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của người đó.
Vị khách này có khuôn mặt đẹp đẽ, gây ấn tượng thị giác cực mạnh, vừa rực rỡ vừa khoa trương. Thấy Triều Tịch, cô ấy không có vẻ gì ngạc nhiên mà nói với bé gái xinh xắn đáng yêu đang được ôm trong lòng: "Bé quậy, chào dì đi."
Hoắc Triều Nhan có gương mặt xinh xắn như tranh vẽ: "Chị đẹp."
Tô Hoa Triều khẽ tặc lưỡi: "Sao con thấy cô gái nào xinh đẹp cũng gọi là chị thế?"
Hoắc Triều Nhan lấy tay che mặt, vùi đầu vào lòng cô ấy vì xấu hổ.
Triều Tịch cũng mỉm cười, sau đó tầm mắt nhìn lướt về phía sau, dừng lại trên người Hoắc Tuy.
Khi còn nhỏ, cô từng học vẽ tranh thủy mặc với Hoắc Mạnh Miễn nên cũng coi như là quen biết với Hoắc Tuy. Mỗi lần gặp Hoắc Tuy, cô đều gọi anh ấy một tiếng "anh Hoắc Tuy", lần này cũng không ngoại lệ.
"Anh Hoắc Tuy."
Hoắc Tuy gật đầu với cô: "Lâu rồi không gặp."
Lúc này Triều Tịch mới chú ý tới, bên cạnh Hoắc Tuy còn có một cậu bé nữa. Dáng người không cao lắm, thậm chí chỉ mới đến đầu gối Hoắc Tuy, trông có vẻ chưa đầy hai tuổi. Gương mặt như đúc từ Hoắc Tuy mà ra, khuôn mặt vô cảm, mặc vest thắt cà vạt trông như một quý ông tí hon.
Tô Hoa Triều và Hoắc Tuy ngồi xuống.
Hoắc Triều Nhan ngồi bên cạnh Triều Tịch, bàn tay bé nhỏ chọc chọc tay Triều Tịch, má lúm đồng tiền tươi tắn như hoa: "Chị ơi, chị đẹp quá."
Triều Tịch cũng mở lòng bàn tay, đặt tay cô bé vào đó, cười đáp: "Em cũng đẹp lắm."
Hoắc Triều Nhan cười tủm tỉm nhoài người lên đùi Triều Tịch.
Trên người cô bé thơm mùi sữa.
Cô bé bước những bước chân ngắn cũn tới bên cạnh Hoắc Diệp đang được Hoắc Tuy ôm vào chỗ ngồi, mò mẫm trong túi áo cậu bé, rồi dường như lấy được thứ gì đó ra cầm trên tay, ngẩng đầu lên, chạy đến bên cạnh Triều Tịch.
"Chị ơi."
"Hửm?"
Triều Tịch mở tay ra.
Thế là trong tay cô có thêm một viên kẹo sữa.
Triều Tịch nhìn về phía Tô Hoa Triều.
Tô Hoa Triều nhìn theo cũng ngạc nhiên: "Con bé chỉ đồng ý cho anh trai kẹo của nó thôi. Ngoài ra thì mới cho hai người, em là người thứ hai đấy."
"Người còn lại là ai thế?"
Tô Hoa Triều nhìn cô đầy ẩn ý, rồi thản nhiên nói ra một cái tên: "Lục Trình An."
"..."
Triều Tịch bật cười nhìn Hoắc Triều Nhan.
Hoắc Triều Nhan nhìn cô bằng gương mặt ngây thơ, bất chợt hỏi: "Chị đẹp ơi, chị có bạn trai chưa?"
"Hửm?"
"Chú của em cũng đẹp trai lắm, chị có đồng ý làm bạn gái của chú ấy không?" Hoắc Triều Nhan nhoài người lên đùi Triều Tịch, dùng cả tay chân muốn trèo vào lòng cô. Cô bèn đưa tay ra ôm cô bé lên đùi.
Hai tay Hoắc Triều Nhan nâng mặt Triều Tịch lên, gương mặt non nớt của trẻ con lại tỏ vẻ nghiêm túc như người lớn ngắm nhìn Triều Tịch, bỗng nhiên cô bé tựa vào vai Triều Tịch, khẽ thì thầm bên tai cô: "Chị ơi, chị là người xinh đẹp nhất mà em từng gặp đó."
Triều Tịch nhìn về phía Tô Hoa Triều: "Chị còn đẹp hơn mẹ em à?"
"Mẹ em không phải người." Cô bé dứt khoát đáp.
Tô Hoa Triều: "..."
Nhưng ngay sau đó đã nghe thấy cô bé nói: "Mẹ em là nàng tiên á."
Triều Tịch bật cười.
Hoắc Triều Nhan lại nói: "Chị ơi, chị có đồng ý làm bạn gái chú của em không? Chú của em đẹp trai lắm đó, cũng tốt vô cùng. Chú ấy tốt với em còn hơn cả ba nuôi nữa, chú ấy thương em lắm."
Trẻ con vốn dĩ luôn vô tư nói ra những lời trong lòng.
Triều Tịch cũng không bận tâm nhưng bỗng dưng Hoắc Triều Nhan kêu lên: "Chú ơi."
Cô bé lay Triều Tịch: "Chị ơi, chị mau nhìn chú của em đi, mau nhìn chú của em đi."
Triều Tịch cũng đành nhìn về phía đó, trước mắt, một bóng hình đã che khuất cô.
Cô ngửa đầu lên, người tới là Lục Trình An.
Hoắc Triều Nhan vừa khoa tay múa chân trong lòng cô, vừa đưa tay đòi anh bế, cười ngọt ngào: "Chú hai ơi."
Lục Trình An giơ tay ra, bế Hoắc Triều Nhan ra khỏi vòng tay Triều Tịch.
Hoắc Triều Nhan hào hứng hỏi: "Chú hai ơi, chị gái này đẹp quá, cháu thích chị ấy lắm, chú làm bạn trai của chị ấy nhé?"
Triều Tịch không ngờ người chú mà Hoắc Triều Nhan luôn nhắc tới trên môi chính là Lục Trình An.
Lục Trình An bật cười: "Cháu cũng phải hỏi chị đẹp xem chị có đồng ý làm bạn gái chú hay không đã chứ."
Hoắc Triều Nhan cảm thấy mình có lý nên không hề rụt rè: "Chị ấy sẽ đồng ý thôi, chú đẹp như thế cơ mà."
Có người tới gọi Lục Trình An, anh giơ tay vuốt vuốt mái tóc của Hoắc Triều Nhan: "Được rồi, đưa em trai cháu đi tham gia hôn lễ của ba mẹ nuôi đi."
Hoắc Triều Nhan và Hoắc Diệp là các em bé rải hoa trong tiệc cưới.
Cô bé cũng không quên việc của mình, trượt những bước chân nhỏ xuống khỏi vòng tay Lục Trình An, rồi cẩn thận đỡ Hoắc Diệp đang ngồi bên cạnh xuống ghế, kéo cậu bé đi cùng Lục Trình An.
Đi được mười mấy mét, lại xòe tay nắm lấy tay Hoắc Diệp, chạy về phía Triều Tịch.
"Chị ơi, chú hai của cháu đẹp trai thật mà, chị thích chú ấy sẽ không thiệt thòi đâu."
Chờ đến khi Hoắc Triều Nhan biến mất trong tầm mắt của mọi người, Triều Tịch mới hỏi Tô Hoa Triều: "Con gái chị bao tuổi rồi?"
"Bốn tuổi rưỡi." Tô Hoa Triều cười cong cong mi mắt: "Rất biết cách quấy phá người khác."
Đúng là biết cách quấy phá người khác thật.
Triều Tịch hỏi cô ấy: "Bình thường cô bé cũng giới thiệu bạn gái cho Lục Trình An thế à?"
"Không đâu." Không biết Tô Hoa Triều nghĩ đến cái gì, bỗng lên tiếng chế nhạo: "Lục Trình An thương yêu con bé nhất, mặc dù lúc nào cũng bi bô muốn giới thiệu người yêu cho cậu ấy nhưng cô nhóc đó tiêu chuẩn cao lắm đó, yêu thích cái đẹp vô cùng, cảm thấy là một cô gái cực kỳ xinh đẹp thì mới xứng với chú hai mà nó yêu thương nhất. Có mấy lần Thẩm Phóng mang con bé đến Quốc tế Thẩm thị, chỉ một lượt mấy ngôi sao nữ nổi tiếng đang hot nhất, cố ý dụ dỗ con bé để con bé giới thiệu cho Lục Trình An, kết quả con bé chẳng nhìn trúng được ai."
Nói đến đây, Tô Hoa Triều liếc qua Triều Tịch.
"Ngay cả một cô nhóc cũng cảm thấy hai người xứng đôi."
Từ đầu đến cuối, trong mắt Triều Tịch luôn ánh lên chút cảm xúc nhàn nhạt, cô không mặn không nhạt mỉm cười: "Thế sao?"
Tô Hoa Triều nhận ra được sự khác thường của cô nên hỏi: "Sao vậy?"
"Không có gì."
Đám cưới cũng bắt đầu ngay sau đó.
Tâm trí Triều Tịch không đặt vào hôn lễ, trong đầu cô toàn là những lời mà Quý Quân Lăng đã nói với cô trong nhà vệ sinh. Sau khi trở về, gặp bất kỳ ai quen biết, cô đều cảm thấy họ dường như đều biết Lục Trình An đã làm những gì vì cô.
Tất cả những người đó dường như đang vô tình hay cố ý cho cô biết trong khoảng trống mười năm đó đã xảy ra những chuyện gì.
Chỉ riêng Lục Trình An, cho đến bây giờ anh vẫn chưa nói một lời nào. Rốt cuộc thì anh phải kiên nhẫn, phải yêu cô đến mức nào mới có thể im lặng không nói như thế?
Triều Tịch nhìn Lục Trình An đang đứng trong góc cúi người xoa đầu Hoắc Triều Nhan. Cả người anh toát lên vẻ dịu dàng, khuôn mặt nở nụ cười nhẹ nhàng.
Cô cũng vô thức mỉm cười theo.
Đám cưới tiến hành đến một phân đoạn, cánh hoa hồng bay ngập trời. Trong biển hoa mênh mông mờ mịt, trái tim Triều Tịch dường như chỉ còn lại sự dịu dàng và ấm áp.
Mười năm qua có thế nào cũng không còn quan trọng nữa. Đời người, quan trọng nhất chính là giây phút hiện tại.
…
Sau khi đám cưới kết thúc, Lục Trình An ôm Hoắc Triều Nhan đã chơi đến mệt lử tới. Cô bé đang ngủ trong lòng Lục Trình An, Hoắc Tuy ôm lấy cô bé với động tác vừa cẩn thận vừa dịu dàng.
Hoắc Tuy: "Con bé lại quấy phá em nữa rồi."
Lục Trình An cũng không để tâm: "Mấy đứa bé ở tuổi này, vẫn luôn nghịch ngợm mà." Anh nói xong thì cúi đầu nhìn Hoắc Diệp đang túm lấy ống quần mình. Cậu bé vẫn chưa đi thành thạo lắm, thế mà vẫn không chịu để Lục Trình An bế, chỉ yên lặng đi theo sát bên cạnh anh.
Anh giơ tay ra xoa đầu Hoắc Diệp: "Đợi đến khi thằng bé lớn thêm chút nữa cũng sẽ thích nghịch ngợm thôi."
Hoắc Tuy cười nhạt, đưa mắt nhìn Hoắc Diệp: "Không ai quản cả, cứ để thằng bé tự nhiên đi."
Đến giờ phút này, Hoắc Tuy lại trở về vẻ lạnh nhạt vô tình, sự dịu dàng vừa rồi tựa như chỉ là ảo ảnh.
Sau khi tiễn nhà Hoắc Tuy về xong, Lục Trình An cởi áo khoác ngoài ra, vắt trên cánh tay.
Hôm qua trời vẫn còn mưa lất phất, hôm nay bầu trời lại trong xanh, thậm chí còn có mặt trời rực rỡ. Trên trán Lục Trình An cũng thấm đẫm một lớp mồ hôi mỏng.
Lục Trình An: "Cô bé này thật biết cách quấy phá người khác mà."
Rõ ràng là một câu oán trách, nhưng Triều Tịch vẫn nhìn thấy vài phần hâm mộ trong đôi mắt anh.
Suy nghĩ lại thì, anh cũng đã ba mươi tuổi rồi.
Bình thường ở độ tuổi này của anh, mọi người cũng đã thành gia lập nghiệp.
Mười năm hao phí đó, cũng không phải là không đáng nhắc đến. Nếu không phải mười năm đó, có lẽ họ đã ở bên nhau, có lẽ đã kết hôn sinh con từ lâu. Nếu có con...
Có lẽ còn lớn tuổi hơn cả Hoắc Triều Nhan.
Triều Tịch không kìm được mà cảm thấy khó chịu, khẽ cất giọng: "Em nghe Tô Hoa Triều nói, anh thương Hoắc Triều Nhan nhất đấy."
Lục Trình An cười nhạt: "Trẻ con là để yêu thương mà."
"Sao thế, anh cũng muốn có con à?" Cô buột miệng hỏi.
Lục Trình An nhíu mày, bất chợt dừng bước, không báo trước mà tiến lại gần Triều Tịch. Anh khẽ đưa mắt, đôi mắt đào hoa đầy ý cười và tình cảm, chậm rãi nói: "So với có con, điều anh thích hơn chính là… quá trình tạo ra đứa bé."
Triều Tịch: "..."
…
Sau khi trở về biệt thự, hai người nghỉ ngơi một lát rồi đến nhà hàng ăn cơm.
Vừa mới tới nhà ăn, đã nghe thấy tiếng người gọi.
Là Thẩm Lâm An.
Anh ta và Thẩm Túy đang ngồi ở vị trí đầu dãy. Thấy Lục Trình An và Triều Tịch, cả hai cùng giơ tay vẫy: "Cùng nhau ăn nhé?"
Lục Trình An và Triều Tịch đưa mắt nhìn nhau, thế là họ đi tới ngồi xuống.
Thẩm Túy: "Hôm nay tôi và anh trai tôi nhìn thấy cô ở lễ đường xong mà vô cùng ngạc nhiên. Tôi cứ nghĩ cô đến cùng Kiểm sát Lục, không ngờ cô lại đến đây với tư cách là bạn của Chung Niệm."
Triều Tịch mỉm cười.
Thẩm Túy: "Nhưng cô và Chung Niệm quen biết nhau khi nào thế? Chung Niệm đã ra nước ngoài từ nhỏ rồi."
"Quen biết nhau ở nước ngoài thôi." Cô nói.
Thẩm Túy gật đầu, cô ta không phải người dễ dàng bỏ qua chuyện gì. Ngay cả khi phẫu thuật cũng vậy, có rất nhiều đề tài để trò chuyện. Bàn tiệc này đều do cô ta làm cho không khí sôi nổi.
Cho đến khi sắp ăn xong, bỗng nhiên Thẩm Túy nhớ ra điều gì đó, hỏi Triều Tịch: "Trước khi đám cưới bắt đầu, tôi thấy cô và một người phụ nữ khác ở trong nhà vệ sinh một lúc lâu. Tôi nói trước nhé, tôi chỉ muốn đi vệ sinh nên mới đi ngang qua đó thôi, không có thói quen nghe lén đâu. Tôi thấy hai người nói chuyện thì bèn đi vào nhà vệ sinh khác trong biệt thự rồi, chỉ là lúc quay lại đi ngang qua vẫn thấy hai người đang ở đó. Cô gái đó... hình như tôi đã từng nhìn thấy ở đâu đó, có cảm giác rất quen thuộc."
Vẻ mặt Triều Tịch vẫn bình thản, cô lạnh nhạt nói: "Cô ta là Quý Quân Lăng."
Bên tai vang lên tiếng gõ mạnh trên mặt bàn gỗ.
Lục Trình An hỏi với giọng trầm: "Quý Quân Lăng?"
"Đúng đúng đúng, chính là cô ta." Thẩm Túy bỗng nhớ ra, hiếm khi giọng nói lại có vài phần khinh miệt: "Cô ta là tiểu thư nhà họ Quý gì đó đúng không, nổi tiếng lắm đó."
Triều Tịch: "Nổi tiếng ư?"
"Đúng thế." Nhà họ Thẩm là dòng dõi thư hương, không thường xuyên qua lại nhiều với giới chính trị và doanh nhân, vì thế cũng không biết quá nhiều chuyện trong giới này. Thỉnh thoảng cô ta sẽ kể những tin đồn mà mình nghe ngóng được cho Triều Tịch: "Tôi nghe nói cô ta là con nuôi, ba mẹ nuôi của cô ta có một cô con gái ruột, sau đó không biết thế nào, cô con gái ruột lại bị đuổi đi, cô ta ở lại. Ừm, đây là một phiên bản."
"Còn một phiên bản khác chính là: Cô ta là con gái ruột, người bị đuổi đi là cô con riêng của nhà họ Quý. Trong giới luôn cảm thấy phiên bản thứ hai là thật, sao nhà họ Quý có thể cam tâm nuôi con gái của nhà người khác được, hơn nữa lại còn là một gia đình như nhà họ Quý." Thẩm Túy chống cằm: "Nhưng tôi lại cảm thấy phiên bản thứ nhất đúng hơn."
Triều Tịch thu lại nụ cười: "Vì sao?"
"Cô ta phô trương quá." Thẩm Túy rũ mắt xuống nên cũng không chú ý đến Thẩm Lâm An đang ngồi bên cạnh và khuôn mặt âm trầm của Lục Trình An đang ngồi đối diện: "Người mà nhà họ Quý nuôi dưỡng sẽ không phải là loại người như thế. Cô ta quá phô trương khoe khoang, cũng lợi dụng danh tiếng nhà họ Quý để làm việc."
Vẻ mặt Triều Tịch không hề lộ cảm xúc gì.
Thẩm Túy nói xong cũng tự nhận thấy những lời mình vừa nói quá phiến diện. Lỡ may Triều Tịch và Quý Quân Lăng là bạn thân của nhau thì lại thành ra cô ta đang chia rẽ mối quan hệ giữa hai người họ.
Cô ta mím môi, thăm dò: "Nhưng hình như cô và cô ta có quen biết nhau, hai người là bạn bè à?"
Triều Tịch: "Không phải."
Thẩm Túy thở phào một hơi, lại nghe thấy Triều Tịch ung dung thong thả bổ sung thêm một câu.
"Cô ta là chị tôi."
Hai giây sau, cô ta kinh ngạc thốt lên: "Cái gì, cô ta là chị cô ư?"
"Ừm." Cô nở nụ cười nhạt, có chút biết ơn xen lẫn thân thiện.
Thẩm Túy trầm mặc: "Cho nên..."
Triều Tịch cũng rất hào phóng, thản nhiên thừa nhận: "Ừm, trước đây tôi họ Quý, tên là Quý Triều Tịch."
Vừa dứt lời, Lục Trình An đã nắm lấy cổ tay cô, mặt trầm xuống, vẻ mặt hung dữ, đôi mắt phủ đầy khói mù. Anh không thèm nói cả câu "xin thứ lỗi" mà đã kéo Triều Tịch đi ra ngoài. Cô gần như bị anh lôi ra khỏi ghế, khi đứng lên còn hơi loạng choạng, suýt nữa thì vướng chân ghế mà ngã.
Thẩm Túy bị dáng vẻ của anh dọa sợ, môi cô ta khẽ mấp máy: "Lục..."
"Đừng nói nữa." Thẩm Lâm An dõi theo bóng lưng hai người đang rời đi, ánh mắt rét buốt, giọng nói cũng lạnh thấu xương như từng tầng băng vụn: "Đây là lần đầu tiên anh thấy có người thẳng tay đâm một nhát dao vào chỗ yếu ớt nhất của mình như thế. Cũng may là tính tình Triều Tịch tốt, nếu là người khác thì có lẽ đã hất bàn bỏ đi rồi."
Thẩm Túy tủi thân: "Nhưng mà em cũng đâu có biết cô ấy là em gái của Quý Quân Lăng đâu."
Cô ta thở phào vỗ ngực: "Vừa rồi em cũng đã tỏ rõ thái độ của mình, em không có nghe mấy lời đồn lung tung, em chỉ nói ra những cảm nhận của mình thôi. Triều Tịch mới là con ruột, dù sao thì... có thể giảm hình phạt được chứ, Luật sư Thẩm?"
Chân mày Thẩm Lâm An nhướn lên: "Em cũng đã nói rồi đấy, bên ngoài cũng đồn rằng cô ấy là con riêng."
Sau một hồi yên lặng, Thẩm Túy hỏi: "Anh có ý gì thế?"
"Lục Trình An là một con người rất bao che khuyết điểm." Anh ta lên tiếng.
Đầu óc Thẩm Túy mơ hồ: "Gì cơ?"
Thẩm Lâm An cầm khăn giấy, chậm rãi lau miệng, sau đó nói rất chậm nhưng dường như lại chứa đựng ý sâu xa nào khác: "Người như Lục Trình An sao có thể cho phép người bên ngoài đồn đãi về Triều Tịch như thế?"
Dừng lại một lúc, anh ta cúi đầu xuống, như đã hiểu ra điều gì đó mà bật cười: "Càng sẽ không cho phép Triều Tịch tự nói về bản thân mình như thế."
...
Lục Trình An kéo rất mạnh, gần như lôi Triều Tịch đi về phía trước.
Anh sải từng bước lớn, đi rất nhanh, cô phải chạy những bước nhỏ theo sau.
Hành lang của biệt thự vừa dài vừa yên ắng, cuối hành lang là ngọn núi xanh đang ngủ say trong đêm tối, giờ phút này đang hòa mình vào màn đêm, chỉ còn lại từng đường cong lờ mờ trong màn đêm dày đặc.
Hành lang chỉ le lói vài ánh đèn chiếu sáng.
Triều Tịch bị anh kéo đi, cổ tay đau nhói, cô giằng ra: "Lục Trình An."
Lục Trình An không thèm để ý.
Cô cất cao giọng: "Lục Trình An."
Anh vẫn không quay đầu.
Triều Tịch cố hết sức hét lên: "Lục Trình An, em đau lắm."
Vừa hét xong câu này, quả nhiên Lục Trình An có phản ứng. Anh dừng bước, khoác tay ngang hông Triều Tịch, tiện tay kéo cô lại ép vào tường.
Bốn mắt nhìn nhau.
Khuôn mặt anh rất hung dữ, lúc lạnh lùng thì lại càng lộ rõ sự nham hiểm. Lửa giận đang bùng cháy nơi đáy mắt, giờ phút này trông anh tỏa ra sự công kích mang theo áp lực rất lớn.
Triều Tịch thở hổn hển.
Dường như anh còn mệt hơn cô, lồng ngực phập phồng, đôi môi vẫn luôn mím chặt, yết hầu khẽ nhúc nhích. Lúc anh mở miệng, giọng khàn đặc như đang ngậm cát để nói chuyện vậy: "Em cũng thừa nhận mình là con riêng à? Cái gì mà trước đây tên là Quý Triều Tịch? Làm gì có cái gọi là trước đây với sau này. Mẹ nó chứ, cả đời này em đều tên là Triều Tịch. Nếu như trước đây phải thêm một cái họ thì cũng là họ Lục..."
"Cái loại người như Quý Quân Lăng cũng xứng để em gọi là chị gái ư? Em đừng có mà coi nhẹ chính mình, cô ta chỉ là thứ rác rưởi đến từ xó xỉnh nào đó. Em gọi cô ta một tiếng chị gái là có ý gì?"
Bỗng nhiên Lục Trình An buông tay ra, lùi lại một bước.
Dáng vẻ của anh lúc này khiến người ta phải hoảng hốt, ngay cả Triều Tịch cũng hơi run rẩy.
Lục Trình An đưa tay khẽ nới lỏng cà vạt, động tác ngông cuồng không chút kiềm chế. Anh giơ chân lên đạp mạnh vào thùng rác bên cạnh, vừa lạnh lùng vừa khí phách nói: "Triều Tịch, em đừng khiến anh phải coi thường em, đừng tự đánh đồng bản thân với loại phụ nữ đó. Người phụ nữ mà Lục Trình An này coi trọng là người con gái xuất thân từ gia đình quyền quý, có ba có mẹ đàng hoàng."
"Nếu em cứ muốn được gọi là Quý Triều Tịch cũng được thôi. Em rời khỏi nhà họ Quý như thế nào thì anh cũng sẽ khiến Quý Quân Lăng phải rời khỏi nhà họ Quý như thế đó."
Ánh sáng ngoài hành lang mờ tối, cả người Lục Trình An toát ra hơi thở lạnh lẽo. Anh tựa vào tường, mắt hơi cụp xuống, ánh đèn chiếu xuống mí mắt anh tạo thành vùng tối mờ ảo, càng làm cho vẻ ngoài của anh thêm mơ hồ khó đoán.
Dưới ánh đèn mờ ảo, các đường nét trên gương mặt anh hiện lên rõ ràng và sắc nét, mỗi đường nét đều toát lên vẻ lạnh lùng, gân xanh trên cổ nổi cả lên.
Cả người chìm trong bầu không khí u ám và dữ dội.