Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Chương 62
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng biết thế nào, sau khi kết thúc cách ly thì bệnh cảm của Triều Tịch vẫn chưa khỏi, kéo dài đã hơn nửa tháng rồi.
Cô luôn không để ý lắm nhưng chủ nhiệm Vương thì lại lo lắng, sau buổi họp tối đã gọi cô ở lại: "Tôi đã đổi lịch trực rồi, cô về nghỉ ngơi ba ngày đi, dưỡng bệnh cho tốt vào."
Triều Tịch: "Chỉ là cảm nhẹ thôi mà."
"Đã gần một tháng rồi đấy."
"..."
Chủ nhiệm Vương lại xem qua lịch làm việc của cô thời gian gần đây: "Khoa của chúng ta là khoa bận rộn nhất trong bệnh viện, hơn nữa cũng là khoa có ít nữ nhân viên nhất. Không còn cách nào khác, cường độ công việc quá cao, mỗi ca mổ mất đến bảy tám tiếng, mấy cô gái thực sự rất khó mà chịu nổi. Thật ra tôi vẫn không hiểu tại sao cô lại chọn khoa Ngoại thần kinh nhỉ?"
Triều Tịch: "Khoa này không tốt ạ?"
"Không phải không tốt, chỉ là quá mệt thôi." Chủ nhiệm Vương vốn biết rõ hoàn cảnh gia đình cô nói: "Ngành Y có rất nhiều lựa chọn mà cô lại cố tình chọn cái ngành bận rộn nhất này, cô theo đuổi điều gì vậy?"
Triều Tịch chỉ cười mà không trả lời.
Chủ nhiệm Vương xua tay: "Được rồi, dạo gần đây cô chưa được nghỉ ngơi đủ, về nhà nghỉ vài ngày đi, dưỡng bệnh cho tốt vào. Mỗi lần vào văn phòng đều nghe cô ho, nghe mà tôi đâm ra bực mình."
Thế là Triều Tịch được nghỉ ba ngày nhưng sáng hôm sau cô đã bị Lục Trình An bế khỏi giường.
Tối qua cô thức khuya xem tài liệu, vừa xem xong thì mệt lả, định lên giường ngủ thì lại bị anh kéo lại. Giờ cô vẫn còn ngái ngủ, chân tay mềm nhũn trong vòng tay anh, khẽ rên rỉ: "Em buồn ngủ lắm, đừng trêu chọc em nữa."
Lục Trình An, cứ hễ đến ngày nghỉ là anh ta lại cực kỳ phóng túng.
Anh nghiêng đầu hôn lên má cô, giọng cười trầm ấm: "Buồn ngủ lắm à?"
Triều Tịch dựa vào vai anh khẽ ừ hử.
Lục Trình An bế cô từ trong chăn ra, hai tay đặt dưới đùi cô như bế một đứa trẻ rồi ôm cô vào nhà tắm.
Nhà tắm có mặt bàn bằng đá cẩm thạch.
Khi Triều Tịch được đặt lên đó, làn da tiếp xúc với mặt đá lạnh buốt khiến cô tỉnh cả ngủ như bị giật mình: "Lục Trình An!" Cô bất mãn gọi.
Vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt cô vẫn còn long lanh nước, không hẳn là tức giận mà ngược lại còn có vẻ nũng nịu.
Lục Trình An chống tay hai bên người cô rồi chậm rãi tiến đến gần, khẽ thì thầm bên tai: "Lớn tiếng hơn chút nữa đi, như tối qua ấy, hửm?"
"..."
Anh trông có vẻ như đang rất vui, ánh mắt tràn đầy ý cười, đôi môi chạm nhẹ lên môi cô, giọng trầm khàn mang theo chút mờ ám: "Anh chưa từng thử ở đây..."
Nửa câu sau anh không nói hết, nhưng ánh mắt lại nhìn cô đầy ẩn ý, tràn ngập những suy nghĩ khác lạ.
Triều Tịch đẩy anh ra: "Em đói rồi."
"Đói ở đâu cơ?"
Tay anh lướt xuống dưới, tinh quái chạm vào eo cô: "Chỗ này à?"
Sự tiếp xúc bất ngờ khiến Triều Tịch mềm nhũn cả người, cô cắn môi, run rẩy thốt lên: "Anh..."
Hành động của Lục Trình An không dừng lại, anh nghiêng đầu hôn cô.
Tiếng thở dốc khàn đặc, mờ ám vang vọng khắp phòng tắm.
Thời gian trôi qua khá lâu.
Triều Tịch nhìn mình trong gương, quần áo trễ xuống vai, làn da lộ đầy những dấu vết hôn sâu cạn đan xen. Còn thủ phạm, anh ta đang đứng tựa vào tường, quần áo chỉnh tề xem điện thoại. Thấy cô nhìn anh với ánh mắt trách móc, anh nhướng mày quay đầu lại.
"Còn muốn lần nữa hả?" Đôi mắt Lục Trình An ánh lên nụ cười tràn đầy ý vị, vẻ mặt có chút khó xử: "Cho anh nghỉ chút đã, có tuổi rồi nên thể lực không bằng em được."
"..."
Triều Tịch súc miệng, thờ ơ đáp: "Anh im miệng giùm em."
"Muốn hôn à?" Lục Trình An cười khẽ ghé mặt lại gần, không chút xấu hổ: "Không ngờ Triều Tịch của anh qua một cái Tết lại trở nên chủ động đến vậy."
Anh dừng lại một chút, như thể tự mình quyết định: "Vậy sang năm em sẽ còn chủ động hơn nữa à?"
"..."
Triều Tịch: "Anh nghĩ đẹp nhỉ?"
"..."
Vài giây sau, cô thấy anh nhắm mắt đứng yên tại chỗ.
Triều Tịch: "Anh đang làm gì thế?"
Anh điềm nhiên trả lời: "Anh đang nghĩ."
"..."
...
Lục Trình An đặc biệt mời một bác sĩ Đông y lâu năm đến khám cho Triều Tịch.
Mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt, ngày đầu tiên bụng cô thường đau, sắc mặt tái nhợt, lần này lại bị cảm lạnh kéo dài suốt một thời gian, Lục Trình An vốn đã muốn đưa cô đi khám sớm nhưng thời gian này cô bận rộn đến nỗi không có lấy một ngày rảnh rỗi.
Đúng lúc mấy ngày nay cả hai đều được nghỉ, vì vậy Lục Trình An đã mời vị bác sĩ Đông y này.
Vị bác sĩ Đông y này khá nổi tiếng và rất khó mời.
Lục Trình An có thể mời được là vì bác sĩ này là ông cố của anh ấy.
Khi khám bệnh, ông cụ vừa mỉm cười nhìn Triều Tịch vừa liếc Lục Trình An: "Cháu mất công hẹn ông thế này, hóa ra là để khám cho một cô gái."
Lục Trình An giữ vẻ mặt hờ hững, cúi đầu khẽ nhếch mép cười.
Ông cụ nghiêng đầu nhìn Triều Tịch: "Thằng nhóc này khó chiều thật, lần đầu tiên ông thấy nó lo lắng chăm sóc người khác đến thế."
Triều Tịch kéo lại khăn quàng cổ, cố gắng giữ bình tĩnh, cô vừa định trả lời thì ông cụ đột nhiên chuyển sang chủ đề khác, có vẻ như không muốn tìm hiểu sâu thêm về mối quan hệ của hai người: "Cháu làm nghề gì vậy?"
Triều Tịch: "Bác sĩ ạ."
Ông cụ nhướng mày: "Thảo nào sức khỏe kém thế, ông sẽ kê thêm ít thuốc an thần, cháu nhớ chú ý nghỉ ngơi đấy nhé."
Triều Tịch gật đầu.
Ông cụ lại hỏi: "Hai cháu đã chuẩn bị có con chưa?"
Triều Tịch ngẩn ra.
Ông cụ mỉm cười: "Hỏi theo thông lệ thôi, đừng căng thẳng quá, ông cũng không có ý giục cưới đâu, ngay cả ba mẹ của thằng nhóc này còn chẳng quản được nó, ông cũng chẳng muốn giục giã làm gì."
Triều Tịch: "Chúng cháu chưa có ý định sinh con ạ."
"Ừm."
Ông cụ viết loằng ngoằng trên giấy, viết gần kín hai trang giấy rồi đứng lên lấy thuốc: "Chắc hai cháu không có thời gian sắc thuốc, ông sẽ sắc sẵn cho cháu, tối nay Yến Trì đến, ông sẽ bảo nó mang thuốc qua cho cháu, cháu ở đâu vậy?"
"Anh ấy biết địa chỉ của cháu rồi ạ."
"Được, ông sẽ bảo nó mang đến." Ông cụ dặn dò: "Mỗi lần Triều Tịch uống một gói thuốc, sau khi uống hết bảy ngày thì gọi điện cho ông, ông sẽ bảo người mang thuốc đã sắc qua tiếp."
Lục Trình An: "Dạ."
Cho đến khi rời đi, ông cụ cũng không hề hỏi rốt cuộc cô gái mà Lục Trình An đưa đến hôm nay là ai, hay mối quan hệ giữa anh và cô là gì.
...
Sau khi về nhà, Triều Tịch và Lục Trình An cùng đọc sách trong phòng làm việc như thường lệ. Kể từ khi cô chuyển đến, Lục Trình An đã mua thêm một chiếc bàn làm việc giống hệt bàn cũ và đặt cạnh bàn của anh.
Sau một khoảng lặng, Lục Trình An bỗng kéo ghế sát lại gần cô.
Triều Tịch tập trung đọc sách, hỏi lơ đễnh: "Hử?"
Anh đưa tay ra trước mặt cô.
Triều Tịch định rút tay ra nhưng trong thoáng chốc đã bị anh nắm chặt lấy.
Ngay sau đó, bên tai cô vang lên giọng nói mang theo nụ cười khẽ của anh, giọng điệu trêu đùa và đầy mờ ám: "Sao tự nhiên em lại nắm tay anh thế?"
"..." Triều Tịch nhìn anh với vẻ mặt bất lực, cố gắng giảng giải cho anh: "Là anh đưa tay ra trước mà, em chỉ muốn đẩy tay anh ra thôi." Cô ngừng lại, khó chịu nhấn mạnh: "Không biết bàn tay này đã nắm bao nhiêu cô gái rồi, phải đẩy ra thôi chứ."
"Khi anh yêu đương, anh không nắm tay." Anh cụp mắt, nét mặt hơi trầm ngâm nhưng lại có vẻ gì đó ngây thơ, ngay sau đó, anh nhướng mày nở nụ cười lười biếng trêu chọc, kéo dài giọng điệu: "Khi anh yêu, anh thường chỉ dùng ánh mắt."
Triều Tịch: "Vậy anh có thể yêu bằng ánh mắt với em được không?"
Anh vô thức nhếch môi, ánh mắt ngập tràn ý cười trắng trợn, bất chợt nghiêng người lại gần cô.
Hơi thở ấm áp của anh phả lên mặt cô, cô ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trên người anh. Cô chớp mắt, khoảng cách gần như vậy khiến tầm nhìn cô thu hẹp lại, chỉ còn thấy đôi mắt anh.
Đôi mắt đào hoa sâu thẳm đen láy, đuôi mắt hơi cong lên chứa đựng ý cười, cứ như ẩn chứa ánh sáng lấp lánh.
Triều Tịch giữ nguyên tư thế ngồi, không hề nhúc nhích: "Yêu bằng mắt cần phải gần thế này sao?"
"Anh chỉ yêu bằng mắt với người khác, còn với em..." Môi anh khẽ chạm vào môi cô, hơi nóng từ đó cứ như muốn thiêu đốt cô, giọng nói trầm thấp như thì thầm, hoàn thành nửa câu sau: "... Với em, anh muốn yêu bằng ánh mắt một cách mãnh liệt hơn."
Nhiệt độ trong phòng dường như bùng lên ngay lúc đó.
Lục Trình An mơn trớn môi cô, tiến gần thêm một chút nữa, môi và răng anh cạy mở đôi môi cô. Triều Tịch bị động lên tiếng rên khẽ, cảm nhận mùi thuốc lá thoang thoảng quen thuộc từ người anh.
Mùi ấy không hề khó chịu, thậm chí trong khoảnh khắc này, mùi hương ấy còn khiến người ta vô thức mê đắm.
Hương vị dần dần quyến rũ cô nhưng trong đầu cô còn sót lại chút lý trí: "Em còn đang đọc sách."
Chẳng mấy chốc, giọng nói của cô đã bị anh nuốt trọn.
Cô chớp mắt, thấy anh cụp mắt như nhận ra cô không mấy tập trung, anh khẽ nhướng mày, trong mắt lộ ra vẻ thèm muốn nồng đậm.
Anh đỡ mặt cô lên và nhẹ nhàng lùi lại một chút, hơi thở nóng bỏng, khàn đục: "Đừng đọc sách nữa."
Anh kéo tay cô xuống dưới, cởi bỏ áo sơ mi của anh.
"Anh đẹp hơn sách nhiều." Yết hầu của anh khẽ nhấp nhô, giọng trầm khàn đầy thèm muốn bị kìm nén: "Hơn gấp vạn lần."
...
Tối hôm đó, Lục Yến Trì đến đưa thuốc. Triều Tịch ra mở cửa.
Người đàn ông đứng ngoài cửa mặc vest, đôi chân dài được quần âu ôm gọn, vai rộng, eo thon, một tay vắt chiếc áo khoác lông cừu đã gấp gọn, tay kia cầm một túi đồ, nhìn lên trên thì chạm phải gương mặt anh ấy.
Người đàn ông có vẻ mặt lạnh lùng, nụ cười trên mặt chỉ lướt qua chứ không chạm tới đáy mắt, đôi mắt đào hoa giống hệt Lục Trình An, hàng mi rủ xuống trông có vẻ ôn hòa nhưng lại pha chút lạnh lùng, xa cách.
Triều Tịch: "Anh là ai?"
"Lục Yến Trì."
Lúc này Lục Trình An vừa nấu xong thức ăn, anh bưng đĩa đồ ăn đi ra, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người nên nói: "Giáo sư Lục đến rồi à, để thuốc xuống là có thể về được rồi."
Lúc này Triều Tịch mới để ý thấy trong túi mua sắm của anh ấy là một túi thuốc Đông y.
Cô vội nghiêng người nhường chỗ cho anh ấy vào.
Lục Yến Trì lịch sự và khách sáo cảm ơn cô.
Lục Trình An: "Anh vào làm gì?"
"Ăn cơm."
"Tôi nấu cho người ăn." Lục Trình An lười biếng nói: "Không nấu cho cầm thú ăn."
"Anh mà cũng biết nấu ăn sao?" Anh ấy liếc nhìn món ăn rồi lại liếc nhìn Lục Trình An, vẻ mặt như không thể tin nổi: "Có ăn nổi không?"
Lục Trình An: "Không còn cách nào, bạn gái tôi yêu cầu tôi nấu mà."
Khi nói câu này, ánh mắt anh nhìn về phía Triều Tịch, trong mắt lấp lánh ý cười mang theo chút mờ ám đầy ẩn ý, trong đầu Triều Tịch vô thức hiện lên những hình ảnh vừa nãy.
Lục Trình An bất ngờ dừng lại: "Chúng ta chơi một trò chơi nhé?"
"Trò... trò gì?" Trán cô lấm tấm mồ hôi, anh đột ngột dừng lại khiến cô có cảm giác trống rỗng, cứ như có hàng nghìn con kiến đang bò trong người.
"Trò chơi chẵn lẻ."
"..."
Lục Trình An chậm rãi rút ra, nói: "Cược xem ai thua thì làm bữa tối?"
Triều Tịch ngẩng đầu lên, cô bị anh đặt trên bàn, nửa ngồi nửa lơ lửng, theo từng động tác của anh mà giọng cô cũng trở nên đứt quãng: "... Chơi thế nào?"
"Anh sẽ đếm từ một trở đi, xem em phát ra tiếng vào số chẵn hay số lẻ. Anh cược là em sẽ phát ra tiếng vào số lẻ..." Không cho cô kịp phản bác, Lục Trình An đã bắt đầu.
Triều Tịch cố gắng nhịn, cắn chặt môi dưới.
Cô đã nhịn đến số "32" mới phát ra tiếng.
Lục Trình An cười khẽ, trầm thấp, trong giọng nói mang theo chút thèm muốn nồng nhiệt, không hề thất vọng vì thua mà còn vui vẻ tột độ: "Vậy là anh thua rồi."
Sau khi tỉnh táo lại, Triều Tịch mới chợt nhận ra.
Sao vừa rồi cô lại đồng ý chơi với anh cơ chứ?
Nhớ lại chuyện vừa rồi, mặt Triều Tịch thoáng đỏ bừng lên, cô quay đầu giả vờ như không có chuyện gì, xoay người đi đóng cửa.
Lục Yến Trì tình cờ liếc thấy, anh ấy thấy trên mặt cô thoáng ửng hồng vì ngượng ngùng. Anh ấy dời mắt nhìn từ đầu đến chân Lục Trình An, thấy chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi anh không được cài, ánh sáng từ đèn bếp rọi xuống, cổ anh mơ hồ lộ ra vài vết đỏ.
Giọng anh ấy nhàn nhạt mang theo vẻ khinh bỉ: "Tôi là cầm thú, vậy anh là gì? Súc sinh."