Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng
Định nghĩa 'lưu manh' của Lục Trình An
Cô Ấy Xinh Đẹp Vô Cùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai tháng nữa lại trôi đi, sức khỏe Triều Tịch vẫn chưa hồi phục hẳn, việc uống thuốc của cô lúc nhớ lúc quên. Không thể trách cô được, thường ngày khi bận rộn, cô đến ăn cơm cũng không có thời gian, chứ đừng nói chi đến uống thuốc. Có khi thuốc cho một tuần mà cô phải uống đến mười ngày mới hết.
Thế mà vẫn còn là may mắn rồi.
Lục Trình An lại còn để tâm hơn cả Triều Tịch.
Ngày nào đến giờ cơm, anh cũng gọi điện nhắc cô uống thuốc. Thỉnh thoảng, lúc cô đang phẫu thuật không nghe máy được, anh sẽ gửi tin nhắn nhắc nhở.
Thế nhưng, số thuốc ở nhà vẫn chẳng thấy vơi đi chút nào.
Đúng vào dịp cuối tuần, Lục Trình An mang thuốc đến bệnh viện cho cô.
Khi sắp đến văn phòng cô, anh đúng lúc thấy Lương Diệc Phong từ trong đi ra, tay cầm điện thoại đang nói chuyện với ai đó. Ánh mắt lướt qua, Lương Diệc Phong nhận ra Lục Trình An, liền nhướn mày bảo người ở đầu dây bên kia: "Chờ anh chút, chú hai Lục đến rồi."
Lương Diệc Phong hỏi: "Sao cậu lại đến đây thế?"
"Anh mang cơm cho Triều Tịch. Cô ấy có ở văn phòng không?"
"Vẫn đang trong ca phẫu thuật, chắc sắp xong rồi."
"Sắp xong là khoảng bao lâu nữa?"
Lương Diệc Phong lạnh lùng đáp: "Ba bốn tiếng nữa, khá nhanh đấy chứ."
"..."
Lương Diệc Phong cũng không nói thêm gì, cầm điện thoại bước ra ngoài. Lục Trình An nghe anh ấy nói với người bên kia: "Chú hai Lục đang nghỉ, đến đây đưa cơm cho Triều Tịch... Anh không có ý bảo em mang cơm cho anh đâu nhé, anh không thiếu cơm ăn. Thật đấy, không phải là anh bảo em mang cơm đến đây đâu."
"..."
Sau khi vào văn phòng, Lục Trình An ngồi xuống chỗ của Triều Tịch để chờ cô.
Triều Tịch rất kỹ tính, thế nên bàn làm việc của cô được sắp xếp vô cùng gọn gàng. Điều này khiến cho mấy túi thuốc Y học cổ truyền trên chiếc khay sắt ở góc phải bàn càng trở nên nổi bật hơn bao giờ hết.
Có khoảng ba túi thuốc.
Lục Trình An thở dài.
Ánh mắt anh vừa di chuyển đã thấy ngay một tờ giấy ghi chú đặt dưới khay.
Anh rút ra, nhìn thấy nội dung trên đó, khóe miệng không kìm được mà khẽ cong lên.
Chữ viết trên tờ giấy ghi chú màu xanh trông gọn gàng, rõ ràng.
Triều Tịch viết: [Cuối tuần Lục Trình An có thể sẽ đến, nhớ cất hết thuốc đi, nhớ kỹ.]
Hai chữ "nhớ kỹ" cuối cùng còn được cô dùng bút màu khác gạch đi gạch lại mấy lần nhằm nhấn mạnh.
Dù vậy thì mấy túi thuốc trong khay vẫn còn nguyên y.
Lục Trình An lấy bút, từ tốn viết thêm vào: [Đã thấy, em tiêu đời rồi.]
Khi Triều Tịch hoàn thành ca phẫu thuật, cô mệt mỏi trở về văn phòng, thấy Lục Trình An đang ngồi ở chỗ của mình. Cô vừa định bước vào, ánh mắt cô liếc thấy chiếc khay thuốc Y học cổ truyền trên bàn mình.
Triều Tịch vội vàng rụt chân lại.
Cô khẽ hắng giọng, cố ý nói: "Tiểu Mộng vừa gọi em, em qua xem một chút."
"Vậy à?" Giọng Lục Trình An có vẻ hờ hững, anh không vội, rất kiên nhẫn nói: "Không sao, hôm nay là cuối tuần, anh không đi làm nên có thể ngồi đây cả ngày mà chờ em."
Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "cuối tuần".
"..."
Triều Tịch quay người lại.
Lục Trình An ngồi trên ghế của cô ngả người ra sau, đầu ngón tay phải cầm tờ giấy ghi chú, miệng khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, có vẻ hơi nghiền ngẫm.
"..."
Hàng mi Triều Tịch khẽ rung lên. Gần đây Lục Trình An thật sự rất quan tâm đến việc cô uống thuốc. Bản thân cô cũng rất chú ý nhưng thật sự quá bận nên mới lơ là. Để tránh bị anh trách móc, Triều Tịch quyết định ra tay trước: "Sao anh lại đụng vào đồ của em?"
"Em để trên bàn, anh chỉ nhìn thấy thôi mà."
"Anh nhìn thấy thì là của anh à?" Triều Tịch tiến đến gần, nghiêm túc nhìn anh, trách móc: "Đây là hành vi lưu manh đấy anh biết không?"
"..."
Lục Trình An nhướn mày, dường như không ngờ cô lại nói vậy, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên nhưng nhanh chóng chuyển thành ý cười, giọng nói nhẹ nhàng hỏi cô: "Thật không?"
Giọng điệu ôn hòa nhưng lại ngầm chứa ý đe dọa.
Khoảng cách giữa Triều Tịch và anh chỉ còn vài mét, giờ đã qua giờ nghỉ trưa nên trong văn phòng ngoài hai người họ thì không còn ai khác. Trong đầu cô thoáng hiện lên một ý nghĩ không lành, thế nhưng rất nhanh cô đã bình tĩnh dừng bước.
Khi cô vừa định xoay người bỏ chạy, Lục Trình An hành động còn nhanh hơn cô, ba bước thành hai bước đã đến trước mặt, giữ chặt cánh tay cô rồi kéo lại.
Động tác nhanh chóng kéo cô vào lòng anh.
Triều Tịch không dám nhìn anh, cô cúi đầu nên ánh mắt cô rơi ngay vào yết hầu của anh, thấy nó khẽ chuyển động. Giọng nói của anh nóng bỏng phả vào trán cô, trầm thấp lại pha chút ý cười hỏi: "Chạy gì hả?"
"Em có chạy đâu," cô lẩm bẩm.
Lục Trình An lạnh lùng hỏi: "Thật không?"
"..."
"Còn nữa." Ánh mắt Lục Trình An nhìn xuống, dừng lại ở đôi môi dưới của cô. Môi cô nhạt màu, dưới ánh nắng chiếu vào, đôi môi ướt át trông như được bôi son bóng, lấp lánh lạ thường. Ánh mắt anh tối đi, giọng khàn nhẹ, ngữ điệu cợt nhả nói: "Cái vừa rồi chưa phải là lưu manh, còn cái này..."
Anh cố ý dừng lại.
Mặt anh chầm chậm tiến lại gần, hơi nghiêng đầu, chóp mũi chạm nhẹ vào mí mắt dưới của cô, hơi nóng phả vào mặt cô, nhồn nhột.
Khi cô chưa kịp phản ứng, anh nhẹ nhàng đặt môi lên môi dưới của cô.
Dường như hơi ấm từ miệng anh theo đôi môi hơi hé của cô mà len lỏi vào trong. Giọng nói mập mờ, hoàn toàn không chút ngượng ngùng khi làm điều này ngay trong văn phòng: "Đây mới là lưu manh."
Triều Tịch đẩy anh ra, căng thẳng nhìn về phía cửa.
Xác nhận không có ai nhìn thấy, cô nói: "Đây là văn phòng đấy."
"Trong văn phòng thì không được lưu manh hả?" Anh hỏi rất ngây thơ, thấy vẻ mặt giận dỗi của cô, anh ra vẻ bừng tỉnh: "Được rồi, anh hiểu rồi, vậy thì..."
Ánh mắt anh sáng ngời, môi đỏ tươi, khi cười lên trông như yêu nghiệt.
Anh bình thản bổ sung nốt nửa câu còn lại: "Lần sau, trước khi lưu manh, anh sẽ nhắc em trước."
Triều Tịch không thể hiểu nổi suy nghĩ của anh: "Chẳng lẽ anh không nên nói là sẽ không có lần sau nữa hả?"
Lục Trình An nhướn mày: "Không được."
"Tại sao?"
"Vì nếu anh không làm gì em, em sẽ làm gì anh mất."
Triều Tịch nghi ngờ tai mình: "Em sẽ không làm gì anh đâu!"
"Em chắc chứ?"
Triều Tịch đáp chắc chắn: "Em chắc chắn."
Lục Trình An mỉm cười dịu dàng, hiếm khi không phản bác mà gật đầu đồng ý: "Được thôi."
Triều Tịch vì vừa làm phẫu thuật xong nên chưa kịp ăn trưa, giờ thì đói không chịu nổi nữa rồi. May mà khi đến, Lục Trình An đã mang theo một phần cơm. Như thể đã dự đoán cô sẽ phải phẫu thuật, anh đặc biệt dặn nhà hàng để thức ăn vào hộp giữ nhiệt.
Dù đã gần ba tiếng trôi qua nhưng đồ ăn vẫn còn ấm nóng.
Lục Trình An mua quá nhiều thức ăn nên Triều Tịch ăn không hết. Cô vươn tay kéo tay áo anh, muốn anh ăn cùng như mọi khi. Nhưng vừa kéo tay áo anh, cô đã nghe giọng anh đùa cợt: "Em định giở trò với anh à?"
Triều Tịch yếu ớt giải thích: "Em chỉ kéo áo anh thôi mà."
Lục Trình An gật gù: "Em muốn cởi áo anh."
"..."
Anh nhếch môi cười tinh nghịch, trong mắt ánh lên nét cười, từ tốn nói tiếp: "Rồi sau đó em định làm gì anh, lưu manh hả?" Anh nói xong còn khẽ 'chậc' một tiếng, tự mình gật đầu, giọng điệu miễn cưỡng nói: "Được rồi, anh tạm chấp nhận em giở trò lưu manh với anh đấy."
Giọng Triều Tịch đầy vẻ ngạc nhiên: "Sao em phải làm gì anh chứ?"
"Vì thân hình anh đẹp mà."
"..." Gương mặt Triều Tịch không cảm xúc: "Anh đẹp ở chỗ nào?"
Lục Trình An nhướn mày, dường như không hài lòng với lời cô nói. Anh đột nhiên xoay người chống tay lên bàn, nhìn cô chăm chú, giọng điệu lười nhác nhưng vẫn ép hỏi: "Anh không đẹp à?"
"Anh gần bốn mươi rồi." Triều Tịch lạnh lùng nhìn anh một lượt rồi thở dài, thoáng chút tiếc nuối nói: "Già, xuống sắc rồi!"
Vậy mà...
Còn muốn cô gọi là anh trai!
Triều Tịch vô cảm đáp: "Không gọi đâu."
Lục Trình An: "Không gọi gì?"
"... Anh nói xem?"
"Anh trai hả?" Anh cười bỡn cợt: "Anh đâu có bảo em gọi anh là anh trai đâu."
Triều Tịch thấy có gì đó lạ lẫm.
Lục Trình An bình thản nói: "Tình huống của chúng ta đặc biệt, em không thể gọi anh là anh trai."
"..."
"Dù gì chúng ta là tình yêu chị em." Lục Trình An mỉm cười nói: "Nên anh phải gọi em là..."
Anh bất ngờ nghiêng đầu ghé sát vào tai Triều Tịch.
Giọng anh rất khẽ, tựa như lời thì thầm. Hơi thở ấm áp phả vào tai Triều Tịch, nóng hổi như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua rồi tạo ra cảm giác ngứa ngáy khắp tai cô.
Anh kéo dài giọng gọi cô: "Chị."
Triều Tịch chớp mắt, rồi lại chớp mắt thêm lần nữa.
Dường như tiếng gọi ấy đã đánh cắp cả trái tim lẫn linh hồn của cô, phải mất một lúc lâu cô mới lấy lại tinh thần.
Trong bữa tối, mọi người bàn tán về việc đứa bé trong bụng Chung Niệm là trai hay gái.
Thẩm Phóng gãi đầu, háo hức hỏi: "Dù là trai hay gái, anh ba, em có thể kết thân hơn với anh được không?"
Lương Diệc Phong: "Không được."
"Sao vậy?"
"Anh không muốn sau này con anh có ba vợ như em."
"Sao em lại không được?"
"Không chững chạc." Lương Diệc Phong tìm một lý do mà Thẩm Phóng không thể nào cãi lại, nhưng thật ra lý do anh không muốn kết thân với Thẩm Phóng còn nhiều hơn thế nữa. Ví dụ như nói nhiều, không trưởng thành, quá đỏm dáng, vân vân và mây mây.
Lục Trình An nhân cơ hội nói: "Hay là kết thân với con tôi đi?"
Lương Diệc Phong càng tỏ vẻ ghét bỏ: "Cậu còn chưa có vợ mà đã đòi à?"
Lục Trình An nghẹn lời, không nói nên câu nào.
Triều Tịch bình thản nói: "Vậy kết thân với tôi đi, Chung Niệm, cậu thấy sao?"
Chung Niệm: "Cũng được nhưng nếu đứa bé là con gái thì sao?"
Triều Tịch chưa kịp nói gì.
Lục Trình An đã chen vào: "Vậy thì yêu đương chị em, quá tuyệt vời đúng không?"
Khi anh nói câu này, tay chống cằm, ánh mắt chằm chằm nhìn Triều Tịch, trong mắt đầy tình ý: "Giờ chuyện yêu đương chị em đang rất thịnh hành mà, cho con trai chúng ta bắt kịp xu hướng, giống như... ba mẹ nó vậy."
Câu cuối cùng anh không nói ra thành lời mà chỉ làm khẩu hình với Triều Tịch.
Triều Tịch cảm thấy hơi khó chịu, cô theo phản xạ từ chối: "Thôi bỏ qua đi."
Chung Niệm: "Ơ?"
"Tớ là người khá truyền thống, không thể chấp nhận yêu đương chị em." Cô cố tình quay đầu nhìn Lục Trình An, cố ý nói thêm: "Không thể chấp nhận việc nam nhỏ hơn nữ."
Sự thất vọng của Chung Niệm hiện rõ trên mặt.
Triều Tịch nghĩ rằng nói xong câu này thì Lục Trình An sẽ kiềm chế một chút.
Không ngờ rằng...
Anh đột nhiên vươn tay nắm lấy tay cô, kéo cô về phía mình. Cô chưa hiểu chuyện gì đã bị anh kéo tới gần: "Làm gì vậy?" Câu hỏi vừa cất lên đã ngừng bặt.
Lục Trình An đặt tay cô vào một vị trí nào đó.
"Không thể chấp nhận nam nhỏ hơn nữ à?" Tay anh đặt dưới bàn ăn, ấn tay cô xuống thấp hơn. Trên mặt vẫn giữ nụ cười khẽ, ý ngầm đầy ám chỉ hỏi: "Nhỏ?"
"..."
Triều Tịch bỗng nhớ lại lời Lục Yến Trì mô tả về anh hôm trước.
Đúng là súc sinh.
Người đàn ông trước mặt quả thật xứng đáng với danh hiệu ấy, súc sinh đúng nghĩa.