Có Chồng Chết Thường Xuyên Đều Biết
Chương 105: Ngoại truyện - Những bí mật bên nhau
Có Chồng Chết Thường Xuyên Đều Biết thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù miệng nói vậy, nhưng khi Lư Sâm bưng đĩa cá diêu hồng xào kiểu Tứ Xuyên và tôm cay ra, Bạch Duy vẫn lồm cồm bò khỏi phòng và ăn hết sạch.
Sau bữa ăn, Bạch Duy xoa bụng no nê, có lẽ vì áy náy khi đã lạnh nhạt với Lư Sâm lâu nay, cậu chủ động hỏi: "Cái tên Nhậm Quân Nghiêu đó, giờ vẫn làm phiền anh không?"
Bạch Duy không hiểu nổi, Nhậm Quân Nghiêu và Lư Sâm không cùng khóa mà sao lại có thể gây sự được? Có lẽ là vì cả ba người đều tham gia câu lạc bộ kịch và câu lạc bộ văn học, và Lư Sâm đã cướp mất cơ hội diễn xuất của Nhậm Quân Nghiêu.
Từ khi Lư Sâm gian lận môn Ngữ văn để vào Đại học Bắc Đô, Bạch Duy lúc nào cũng căng thẳng, lo lắng cậu ta sẽ bị đuổi vì điểm trung bình GPA dưới 1.7. Vì thế, cậu tham gia đủ thứ hoạt động của trường, sợ Lư Sâm sẽ bị Nhậm Quân Nghiêu gài bẫy trượt môn.
(GPA (Grade Point Average) là điểm trung bình tích lũy, dùng để đánh giá kết quả học tập của học sinh, sinh viên sau một kỳ học, một năm học hoặc toàn bộ khóa học.)
Lư Sâm thì tỏ ra rất thản nhiên: "Nhậm Quân Nghiêu là đồ bỏ đi."
Bạch Duy nghe vậy vô cùng sốc, từ khi nào mà Lư Sâm dám gọi người khác là đồ bỏ đi như thế?
Dù Lư Sâm và Nhậm Quân Nghiêu đã kết oán, nhưng Bạch Duy vẫn hỏi sau bữa ăn: "Sao anh không lo chuyện này?"
Lư Sâm chỉ lắc đầu: "Chuyện của hắn ta, em không cần lo lắng."
"Ồ." Bạch Duy thở phào, "Em mong anh giải quyết ổn thỏa chuyện này."
Cậu vừa định gọt trái cây, quay lưng lại thì nghe Lư Sâm nói: "Nếu không có em ở đây, anh định xử hắn ta bằng vũ lực."
???
"Nhưng anh nghĩ, em sẽ lo lắng hơn nếu anh làm vậy, sẽ luôn lo lắng cảnh sát phát hiện. Vì thế, anh quyết định dùng cách khác." Lư Sâm nói, "Bởi vì anh muốn luôn ở bên em."
Tai Bạch Duy chợt nóng bừng, anh nhận ra Lư Sâm học được rất nhiều lời lẽ thừa thãi, thường xuyên khiến mình xấu hổ. Cậu chỉ gằn giọng "ừ" rồi định chạy về phòng.
Lư Sâm: "Vậy em yêu, rốt cuộc em bị bệnh gì vậy?"
"..."
Bạch Duy vội vàng chạy về, đóng sập cửa lại.
...
Dù Lư Sâm dò hỏi suốt mấy ngày, Bạch Duy vẫn im như thóc, nhất quyết không tiết lộ bệnh tình. Đến khi không chịu nổi, cậu mới nói: "Có những chuyện dù là người thân cũng không thể chia sẻ."
Lư Sâm ngơ ngác: "Hả? Vậy có thể chia sẻ với ai?"
Bạch Duy: "..."
Lư Sâm: "...Bạn đời?"
"Cái gì mà bạn đời, suốt đời này có được bạn đời hay không còn chưa chắc." Bạch Duy tức giận.
Mặt cậu lập tức sạm lại. "Sao em không thể giữ chút bí mật cá nhân cho mình?" Cậu vừa nói xong liền hối hận, sợ Lư Sâm bị tổn thương. Nhưng biểu cảm của Lư Sâm lại trở nên tươi sáng kỳ lạ, khiến Bạch Duy vô cùng bối rối.
Lư Sâm nói: "Tuyệt vời, có nghĩa là hiện tại em không có bạn đời, và bí mật này cũng không thể chia sẻ với bạn đời của em."
Bạch Duy tức tối: "Được rồi, em biết năm nay môn Logic học của anh chắc chắn sẽ trượt."
Cậu định chạy đi, nhưng tay nắm cửa bị Lư Sâm nắm chặt.
Tim Bạch Duy đập thình thịch, ngẩng đầu nhìn thấy bóng tối bao phủ lấy mình. Lư Sâm cao hơn cậu một cái đầu, dễ dàng dồn cậu vào góc tường. Ngoài bức tường kia, chỉ còn lại hắn.
Lư Sâm không nói gì, chỉ nắm cổ tay Bạch Duy nhìn cậu. Bạch Duy theo ánh mắt hắn, thấy hắn đang nhìn xương quai xanh của mình.
"..."
Cảm giác bị xâm phạm ngày càng rõ rệt.
"...Có chuyện gì không?" Bạch Duy hỏi.
Lư Sâm dường như càng ngày càng không biết dừng, xâm phạm ranh giới giữa hai người. Bạch Duy nhớ đến lời đàn chị từng than phiền không bao giờ gặp được Bạch Duy một mình.
Bạch Duy và Lư Sâm trong các dịp xã giao giống như hai cặp song sinh dính liền.
"Em thực sự sẽ không cảm thấy khó chịu sao? Không cảm thấy bị xúc phạm sao?" Đàn chị nói vậy.
Bình thường Bạch Duy chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này. Lư Sâm bên cạnh cậu quá đỗi bình thường, như nước hòa vào nước, cậu đã quen từ lâu.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên cậu cảm thấy mình bị xâm phạm.
"Ồ. Anh đang nghĩ, em không định nói với anh bệnh tình của mình sao?" Lư Sâm nói, "Anh học y, biết đâu có thể giúp em."
"..."
Bạch Duy cố gắng rút tay khỏi tay Lư Sâm, nhưng kinh hãi phát hiện mình không thể. Cậu quay mặt đi, cố cười gượng: "Thôi đi, đồ bỏ đi."
"...Nếu không có gì bất ngờ, GPA của anh năm nay sẽ cao hơn Nhậm Quân Nghiêu."
Sau năm phút, Lư Sâm cuối cùng cũng buông tay. Bạch Duy đặt tay sau lưng, cảm thấy da tê rần, toàn là mồ hôi của Lư Sâm hòa lẫn mồ hôi mình. Chưa bao giờ cậu muốn lau sạch mu bàn tay nhanh đến thế.
"Bạch Duy."
"Hả?”
"Tuần sau anh phải họp với thầy hướng dẫn, về Chủ Nhật mới về." Lư Sâm nói, "Em cũng đừng học hành quá sức. Anh nghe nói một AP nổi tiếng vừa tốt nghiệp ở trường bên cạnh mới bị đột tử vì làm việc quá sức."
(Tác giả search cũng không biết AP là gì, chỉ biết là một chương trình đào tạo thôi, bác nào biết chỉ tác giả nhé)
Bạch Duy: "Ừm... Em lại không học khoa học thần kinh."
Bóng tối trên người cậu khẽ động, Bạch Duy nghĩ mình có thể thở phào. Nhưng Lư Sâm không rời khỏi cậu.
Cậu cảnh giác nhìn hắn, nhưng Lư Sâm chỉ dịu dàng nói: "Anh sẽ rất nhớ em."
"...Ừm"
"Hẹn gặp lại Chủ Nhật."
Đây sẽ là một thứ Tư, thứ Năm, thứ Sáu và thứ Bảy. Chủ Nhật không có Lư Sâm. Suốt năm ngày, Bạch Duy chẳng thiết tha ở lại trường. Đàn chị cậu vô cùng sốc:
"Chị vốn nghĩ Lư Sâm không có ở đây, em sẽ tích cực tham gia hoạt động hơn! Sao Lư Sâm đi rồi, em lại không tham gia hoạt động nào cả." Đàn chị than thở, "Trời ơi, chị vốn nghĩ em sẽ bị cậu ta quấn lấy đến phát phiền."
Bị quấn lấy đến phát phiền sao?
Bạch Duy đột nhiên nhận ra, nếu không có Lư Sâm, cậu chẳng có hứng thú với hầu hết hoạt động trường. So với việc kết bạn, hòa đồng, cậu thích ở một mình hơn. Trên đường về không có người bên cạnh, trong nhà cũng chẳng có ai cùng ăn tối.
Cậu xem tivi một lúc, thế mà lại chán.
Hiếm khi mở bảng tin, tin đầu tiên lại là của đồng môn Lư Sâm đăng. Một nhóm người ăn lẩu, đồng môn vươn tay chụp ảnh chung. Lư Sâm ngồi ở góc bàn.
Bạch Duy đột nhiên tức giận, hôm nay là tối thứ Sáu, có lẽ cậu có thể làm gì đó. Mấy ngày trước, cậu cũng từng nghĩ đến chuyện này. Nhưng Lư Sâm và cậu sống cùng nhau, cố ý thuê phòng khách sạn một ngày cũng kỳ lạ... Hôm nay đúng là thời điểm thích hợp để thử.
Bạch Duy muốn thử xem mình có bị lãnh cảm không.
Cậu lén trở về phòng, cảm thấy như đang làm việc xấu. Có lẽ vì đây là nơi cậu và Lư Sâm cùng sinh sống, cậu mở iPad, tìm kiếm rất lâu, cuối cùng cũng tìm được vài video.
...
Một đêm trôi qua, Bạch Duy ngoài việc tự làm mình đau ra chẳng có cảm giác gì. Sáng hôm sau thức dậy mệt mỏi và tuyệt vọng, nhận ra mình chẳng hứng thú với đàn ông hay phụ nữ.
Cậu xuống cửa hàng tiện lợi mua thuốc, đứng ở góc hành lang hút. Sáng thức dậy mệt mỏi, cậu mặc chiếc áo khoác gió đen, tóc hạt dẻ rũ loạn, trông mệt mỏi và phóng khoáng, có chút hung tợn.
Đang nhả khói, một người đàn ông đi về phía cậu. Bạch Duy quen người này, hắn mặc vest xám, sống gần đó, sinh viên trường mỹ thuật khác, được nhiều bạn học Bạch Duy thích.
"Chào." Người đàn ông cười, ngón tay kẹp thuốc Seven Stars, "Cho tôi mượn lửa được không?"
Bạch Duy đưa bật lửa, nhưng đối phương đưa tay, dùng đầu thuốc chạm vào đầu thuốc của cậu.
Bạch Duy cau mày, đặt thuốc xuống. Người đó cười như không để ý, nói: "Người cùng sở thích?"
"Không hiểu ý anh." Bạch Duy nói.
"Thích đàn ông?" Người đó thản nhiên nói.
Bạch Duy cau mày: "Không phải. Trông cậu không giống người thích phụ nữ."
"Tôi chẳng thích ai cả." Bạch Duy khô khốc nói, "Không hứng thú."
"Không hứng thú với đàn ông, cũng không hứng thú với phụ nữ, chẳng lẽ thích người ngoài hành tinh?" Người đó nhún vai, cười: "Cậu đã thử chưa?"
"Cái gì?"
"Với đàn ông hay phụ nữ?"
"..."
"Ồ. Cậu chưa thử. Không thử sao cậu biết mình không thích?" Người đó cười.
"Thử với anh?" Bạch Duy chế giễu.
"Không hứng thú với vai trên không có nghĩa là không hứng thú với vai dưới. Biết đâu vai dưới lại là điểm mạnh của cậu thì sao." Người đó đột nhiên ghé sát, phả hơi thuốc vào mặt cậu, "Thử không?"
Bạch Duy không thể chịu nổi, phun ra: "Cút!"
Người đó bỏ đi. Bạch Duy đứng một mình, nhất thời nảy ra ý tưởng mới.
Có lẽ như người đó nói... Bạch Duy không hứng thú với phía trước, vậy phía sau thì sao?
...
Biết đâu đấy?
...
Tối thứ Bảy, Bạch Duy lén về nhà, tay xách túi nhỏ. Cậu tắm rửa sạch sẽ, nằm lên giường, nhìn vật trong túi, ngón tay ướm thử, chìm vào nghi ngờ.
Vật này lớn đến thế sao?
Bị thương thì sao?
"Có lẽ mình nên uống thuốc trước đã." Bạch Duy nghĩ, "Uống vài liệu trình... mình sẽ tốt hơn bây giờ."
Cậu ngồi khoanh chân, trong lòng suy nghĩ nhiều chuyện.
Sau khi chữa khỏi, cậu lại muốn làm gì?
Tìm một người bạn đời?
Nhưng Bạch Duy phát hiện, mình hoàn toàn không hứng thú với những người đàn ông hay phụ nữ mình gặp. Cậu khó mà tưởng tượng mình bên họ, chiều lòng họ, tìm hiểu họ, tất cả đều khiến cậu thiếu kiên nhẫn. Hơn nữa, nếu chữa khỏi lãnh cảm là để có mối quan hệ lãng mạn với người không quen biết, Bạch Duy sẽ thấy mọi chuyện, cuộc đời, mối quan hệ xã hội đều vô lý.
Mục đích của tình yêu là gì? Chia sẻ niềm vui? Bạch Duy cảm thấy mình chẳng có nhiều niềm vui để chia sẻ. Cậu cũng chẳng hứng thú với người khác. Hay là tiến tới hôn nhân?
Mà hôn nhân, chẳng lẽ không phải là nền tảng của quan hệ tài sản sao?
Nghĩ đến đây, khuôn mặt Lư Sâm hiện lên trong đầu cậu. Cậu nhận ra, nếu thế giới còn thứ gì khiến cậu kiên nhẫn, mang lại cảm giác an toàn không cần cố gắng, khiến cậu làm những việc mình không làm... thì chỉ có Lư Sâm.
Được rồi, cậu thừa nhận, tối qua nhìn thấy Lư Sâm vui vẻ với người khác, cậu cảm thấy thất vọng. Bởi vì ở nhà một mình, thật sự quá buồn chán, mà Lư Sâm lại vui vẻ với người khác.
Vậy cậu có thể chấp nhận yêu Lư Sâm không?
Bạch Duy giật mình trước ý nghĩ đó.
Cậu suy nghĩ lung tung, không để ý cửa phòng bị đẩy ra. Đến khi ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn thấy Lư Sâm đứng trước giường.
Lư Sâm cúi đầu, ánh mắt kỳ quái nhìn vật trên tay cậu.
Chiếc iPad vẫn hiển thị hình ảnh mười tám cộng. Bạch Duy vội giấu vật đó, nhưng vô tình bật công tắc... Tiếng rung động lớn truyền đến, mặt cậu đỏ bừng, cảnh tượng càng ngượng nghịu.
Cậu luống cuống định tắt, nhưng vô tình khiến vật đó rung mạnh hơn. Cả giường đều rung lên, tay Bạch Duy run, làm rơi vật đó vào... ch*n mình.
Bạch Duy: …
Lư Sâm đưa tay vào, tóm lấy chiếc máy trước khi Bạch Duy bật dậy. Hắn tắt nút.
Bạch Duy: …
Bạch Duy nhìn đồng hồ, chín rưỡi tối. Lấy cớ buồn ngủ, ngả xuống giường. Lư Sâm không định rời khỏi phòng, đứng yên tại chỗ, đôi mắt đầy ẩn ý.
"Sao hôm nay anh lại về?" Bạch Duy tấn công: "Không phải nói Chủ Nhật mới về sao?"
Im lặng.
Lư Sâm im lặng không nói gì.
Bạch Duy nhấc mí mắt, thấy hắn vẫn nhìn vật trong tay. Cậu cảm thấy sắp chết vì xấu hổ.
"Tại sao anh không gõ cửa trước khi vào phòng em?" Bạch Duy tấn công tiếp.
Lần này, Lư Sâm mở miệng, mặc dù không nhìn Bạch Duy, vẫn nhìn vật đó.
"Anh ngửi thấy mùi..."
"Ngửi thấy mùi gì?"
"Anh ngửi thấy mùi *c* của em rồi." Lư Sâm nói.
Bạch Duy sốc.
*c*
Làm sao Lư Sâm dám dùng từ này miêu tả cậu!
Bạch Duy nghe thấy đầu mình bùng lên tiếng, như thể tất cả hơi nóng đều trào lên, khó tin nói: "Anh... anh nói gì?"
"Em muốn *c*, nhưng còn thiếu chút." Lư Sâm đưa vật đó lên mũi ngửi, "Được rồi, em chưa dùng nó –"
"Anh..."
Bạch Duy suýt hét lên. Nhưng mũi cậu khẽ động, cảm thấy chút mùi ngọt ngào.
Cậu cau mày, đầu choáng váng, dựa vào giường lùi lại. Lư Sâm cuối cùng cũng nhìn cậu, đôi mắt xanh đậm khiến Bạch Duy kinh hồn.
Cậu sợ hãi như con mồi sắp bị săn.
"Cái gì..."
Lư Sâm đặt vật đó lên tủ đầu giường, trèo lên giường, đè lên người Bạch Duy.
Hắn nắm tay Bạch Duy, đặt lên môi mình. Đôi mắt đầy ẩn ý nhìn cậu.
"Thực ra anh còn lớn hơn, còn dài hơn vật đó." Lư Sâm nói, "Em muốn thử không?"
Bạch Duy định từ chối, nhưng cậu khẽ động, phát hiện mình đã trở thành suối nguồn ấm áp.
...
Sau đêm đó, Bạch Duy không bao giờ lo lắng về vấn đề lãnh cảm nữa.
Đến sáng thứ Hai cậu mới có sức bò dậy khỏi giường.
Sáng thứ Hai không có tiết, cậu dựa vào giường, gối đầu lên gối ôm eo, ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tại sao cậu lại quan hệ với Lư Sâm?
Hơn nữa còn là tự nhiên như vậy?
Bạch Duy không thể hiểu nổi. Khi Lư Sâm bưng nước nóng vào, thấy Bạch Duy đáng thương lại đáng yêu, như mèo trắng ngơ ngác nhìn cửa sổ.
"Vợ yêu~" hắn vui vẻ nói, cảm thấy việc về sớm một ngày quá tuyệt vời.
Sau khi Bạch Duy uống nước, nhớ ra định hùng hổ nhìn Lư Sâm. Nhưng Lư Sâm còn vui vẻ hơn, lấy lòng muốn giúp Bạch Duy xoa bóp eo, bị gạt ra.
"Không được, chiều có tiết." Bạch Duy trừng mắt nhìn hắn.
"Được rồi." Lư Sâm tiếc nuối nói, "Vậy tối chúng ta làm tiếp."
Bạch Duy: …
Dưới ánh mắt tử thần của Bạch Duy, Lư Sâm mặt dày nói: "Vợ yêu, bây giờ em có thể gọi anh là chồng chưa?"
"Cút."
"Hôm nay là ngày thứ hai chúng ta bắt đầu yêu nhau, em thấy vui không?"
"Sao lại là ngày thứ hai..." Bạch Duy vừa định ngồi dậy, nhớ ra hôm qua trên giường Lư Sâm đã tỏ tình không biết bao nhiêu lần, hình như cậu đều mơ mơ màng màng chấp nhận rồi.
Bạch Duy: …
Hình như ở bên Lư Sâm cũng không tệ.
Nhìn Lư Sâm xoa bóp bắp chân cho mình, Bạch Duy lẩm bẩm nghĩ vậy.
...Cho đến khi Lư Sâm lại sờ lên đùi Bạch Duy, cậu không thể chịu được nữa mà gạt hắn ra.
"Sao anh lại có kế hoạch như vậy? Rốt cuộc đã tưởng tượng về em bao nhiêu lần rồi?" Bạch Duy cuối cùng cũng chất vấn. Cậu cảm thấy Lư Sâm trong chuyện lên giường với cậu cực kỳ có kế hoạch, ví dụ như Lư Sâm vừa lột đồ đã lập tức hôn vào những chỗ mình thèm muốn lâu.
Mắt Lư Sâm đảo loạn. Một lúc sau, hắn nói: "Một cái đầu mấy ngàn lần."
...Chẳng lẽ Lư Sâm còn mấy cái đầu sao!
Lư Sâm: "Được rồi, lần đầu tiên có ý nghĩ là lúc mười lăm tuổi."
Ngay lúc đó Bạch Duy nghĩ đến khoảng thời gian thiếu an toàn, ngày nào cũng nằm ngủ cùng Lư Sâm. Cậu trừng to mắt, đột nhiên cảm thấy lúc đó mình đang rước hổ vào nhà.
Lư Sâm xoa bóp chân xong lại ôm mặt Bạch Duy hôn. Hắn bước lên mây, đắc chí, nhất quyết phải hôn thỏa thích hôm nay.
Bạch Duy vừa mở miệng hắn ra, vừa cảm thấy có lẽ mấy ngày này thôi. Sau này Lư Sâm sẽ trở lại bình thường.
Nhưng cậu không ngờ suy nghĩ của mình chỉ là mong ước xa vời.