17. Chương 17: Cõng mẹ xuống mồ

Cô Gái Trong Lồng: Trăng Tối Sương Mù, Cẩn Thận Với Ngọn Nến thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhắc đến nhà họ Chu, bà nội lập tức hoảng sợ: "Vậy... Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Bà đỡ nhìn ra ngoài, nói với bà nội: "Phải chôn tạm bà dâu xuống đất trước khi mặt trời mọc. Giờ tìm quan tài, chuẩn bị chỗ chôn. Nếu không thể nhập thổ trước bình minh, bà cứ chờ chết đi!"
Bà nội gật đầu, lập tức cùng bố ra ngoài lo liệu chuyện quan tài và mồ mả.
Mấy việc tang tóc này ít nhất cũng cần hai, ba ngày để chuẩn bị.
Tuy nhiên, ông nội nhà họ Vương ở đầu thôn đang hấp hối, gia đình đã chuẩn bị sẵn quan tài.
Bà nội đi cầu xin người ta, bỏ ra gấp năm lần tiền mới mua được chiếc quan tài, rồi tìm mấy người khiêng về nhà.
Quan tài đã sẵn sàng.
Bố vào phòng định bế mẹ lên, nhưng thi thể mẹ nằm trên chiếc giường xiêu vẹo cứ như một tảng đá, không hề nhúc nhích.
Bà nội lại phải nhờ thêm người tới di chuyển thi thể.
Thi thể mẹ như đã bén rễ, mấy người đàn ông cùng nâng cũng vô tác dụng.
Bà đỡ liếc nhìn, nói nhỏ: "Đừng cố nữa, con dâu nhà bà oán khí quá nặng, bao nhiêu người nâng cũng chẳng ăn thua đâu."
Bà nội sợ đến mặt mày tái nhợt, khẩn cầu bà đỡ: "Bà Hứa, bà có tài năng, mau giúp nhà tôi nghĩ cách đi."
Bà đỡ bước đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống, nói: "Cô bé, cháu hãy cõng mẹ mình xuống mồ đi."
Tôi lắc đầu.
Dù mẹ gầy yếu, tôi mới chỉ mười bốn tuổi, làm sao có thể cõng nổi mẹ.
Hơn nữa, tôi cũng chẳng muốn cõng mẹ xuống mồ.
Bà nội hại chết mẹ, mẹ dặn phải ở lại báo thù, tôi cũng muốn mẹ báo thù.
Như nhìn thấu tấm lòng tôi, bà Hứa khuyên nhủ: "Trương Vũ Đồng, cháu không phải muốn mẹ cháu về báo thù đó chứ? Cháu có biết nếu hồn mẹ cháu thất lạc, không chỉ bà nội cháu chết mà bố cháu cũng không sống nổi?"
Dù bà nội đáng giận, nhưng trong lòng tôi, bố tôi cũng không kém phần tàn nhẫn.
Thời còn sống, mẹ thường than khổ nhưng không hề trách bố, chỉ nói bố quá hiếu thuận, chỉ biết nghe lời bà nội.
Lúc đầu tôi tin, nhưng lớn lên, tôi chợt nhận ra bà nội là kẻ xấu, bố tôi cũng chẳng kém.
Thấy tôi im lặng, bà nội nóng giận, cầm sào tre mắng tôi: "Đồ khốn, cõng mẹ mày xuống mồ đi. Nếu mày không mở đường sống, tao bây giờ đánh chết mày, đem đứa em mày ra sông dìm chết!"
Nhìn sào tre của bà nội, tôi vội quay người bảo vệ em gái.
Bà Hứa ngăn bà nội lại, kéo tôi: "Hôm nay cháu không cõng, bà nội cháu sẽ giết cháu, em cháu cũng không sống nổi. Cô bé, nghe lời, cõng mẹ cháu xuống mồ đi. Nếu không, mẹ cháu không chỉ về báo thù bà nội và bố cháu, mà còn đưa cả cháu và em gái đi."
Tôi nhìn bà nội, biết rằng nếu hôm nay tôi không cõng mẹ xuống mồ, bà ta nhất định sẽ không tha cho chị em tôi.
Đành phải chịu.
Tôi gật đầu.
Bà nội giật em gái khỏi tay tôi, đe dọa: "Nghe lời bà Hứa cõng mẹ mày xuống mồ, tao sẽ trả em gái lại cho mày. Nếu tao chết, mày và con bé này cũng đừng hòng sống."
Tôi nắm chặt tay, trợn mắt nhìn lại.
Bà Hứa kéo tôi sang một bên, bảo tôi biết phải làm gì.
Tôi làm theo lời bà, bước đến bên mẹ, nắm lấy tay bà, nói: "Mẹ, đường Hoàng Tuyền khó đi, để con cõng mẹ qua cầu. Mẹ ở đây không tìm thấy họ, họ ở phía bên kia cầu, con dẫn mẹ đi tìm họ."
Lời này rõ ràng là dối người gạt quỷ.
Nhưng tôi vẫn nói hết, kéo tay mẹ. Quả nhiên, cơ thể mẹ nhẹ hơn tôi tưởng tượng.
Bà Hứa quấn một sợi dây màu đỏ quanh người tôi, nhét vào miệng tôi một viên đá đen, nói: "Cô bé, cõng mẹ cháu đi. Bà đi trước dẫn đường, cháu cứ mang theo viên đá và sợi dây này. Trên đường, dù có nhìn thấy gì hay nghe ai gọi, cháu cũng không được dừng hay quay đầu. Ngoài ra, hai chân mẹ cháu không được chạm đất. Nhớ lấy, nếu không cháu và em gái cháu đều phải chết."
Bà Hứa kéo sợi dây đỏ ra ngoài.
Tôi từng bước đi theo phía sau.
Vừa bước ra khỏi cửa, bên ngoài đột nhiên nổi sương mù.
Tôi không thấy bà Hứa đâu, chỉ nhìn thấy sợi dây màu đỏ kéo phía trước.
Tôi chỉ có thể nghe lời đi theo sợi dây đó.
Con đường ban đầu rất bằng phẳng, nhưng càng đi, đá dưới chân càng nhiều.
Tôi cúi đầu nhìn thử thì thấy dưới đất có những thứ màu trắng xám, rõ ràng không phải đá mà là xương người.
Xương người!
Tôi sợ đến mức hai chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ, nhưng nhớ lời bà Hứa dặn, tôi đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước.
Xương người xếp dưới đất thành một con đường, như thể không có điểm dừng.
"Cô bé, lôi này!" Giọng bà Hứa đột nhiên vang lên từ phía sau.
Tôi theo bản năng muốn quay người nhưng lại bị cánh tay mẹ chặn lại. Nhìn sợi dây màu đỏ tiếp tục kéo dài về phía trước, tôi bắt đầu cảm thấy bất an.
Bà Hứa dặn dù có ai gọi tôi cũng không được quay đầu, chỉ có thể đi theo sợi dây.
Tôi lặng lẽ đi theo, giọng nói phía sau bỗng chuyển thành giọng mẹ tôi.
"Con gái, mẹ đang ở ngay bên cạnh, con nhìn mẹ đi!" Mẹ tôi gọi.
Tôi có cảm giác sau gáy lạnh như băng, như thể thi thể mẹ đang phả hơi vào người tôi.
Tôi không dám quay đầu, đi nhanh hơn, tiếp tục đi về phía trước.
Lúc này, sương mù trước mặt đột nhiên tan biến.
Một cây cầu phủ đầy rêu cùng dòng sông đen bên dưới hiện ra.
Con sông rộng đến mức không thấy điểm kết thúc của cây cầu.
Tôi bước lên cầu, bụi đen bắn lên, mẹ tôi bỗng trở nên nặng hơn rất nhiều.
Càng bước đi trên cầu, cơ thể mẹ tôi càng nặng trĩu.
Tôi đi từng bước trong tuyệt vọng, cánh tay mẹ như hai thanh sắt khiến tay tôi đau đớn, chân ngày càng yếu đi.
Không thể dừng lại.
Chân mẹ cũng không thể chạm đất.
Khi thấy ngón chân mẹ sắp chạm đất, tôi sợ hãi đứng thẳng người, tiếp tục đi về phía trước.
Có một lực nhỏ từ sợi dây đỏ kéo tôi qua cầu.
Giữa cầu, trên một bệ đá.
Bà Hứa đứng đó mỉm cười nhìn tôi, đưa cho tôi một cái bát: "Cô bé, mệt rồi đúng không? Đến nơi rồi, buông mẹ cháu xuống, uống chén nước đi."
Đến nơi rồi?
Tôi thở phào, định buông mẹ xuống nhận bát nước kia, nhưng sợi dây đỏ trên người tôi lại kéo đi.
Không đúng!
Sợi dây còn ở phía trước, vẫn chưa tới nơi!
Tôi không dám nhìn bà Hứa trước mặt, sợ hãi cúi đầu, đi tiếp.
Mà lúc này, cơ thể mẹ đột nhiên nhẹ lại, giống hệt lúc đầu, tôi cũng thấy thoải mái.
"Cô bé, đừng đi nữa, còn đi tiếp sẽ là Quỷ Môn Quan, không thể quay lại nữa." Bà Hứa đứng trên bệ đá nói với tôi.
Tôi do dự nhìn sợi dây màu đỏ, nhớ lời bà Hứa dặn lúc ở nhà, không dám quay đầu mà tiếp tục đi về phía trước.
Sắp hết cầu rồi.
Bà Hứa đứng bên kia cầu kéo sợi dây, nhìn tôi.
Tôi thở phào, muốn đi nhanh hơn thì lại có cảm giác quần áo bị túm lấy.
"Cô bé, đừng quay đầu, đi tiếp đi, đừng sợ." Bà Hứa ở đầu cầu gấp gáp gọi.
Giọng mẹ tôi ở phía sau lại vang lên: "Vũ Đồng, đừng đi nữa, con đi nữa sẽ không có đường rút lui đâu."
Tôi vô cùng kinh hãi, dừng lại.
Lực kéo góc áo tôi ngày càng mạnh.
Bà Hứa đang kéo sợi dây màu đỏ ở đầu cầu, máu từ tay bà ta chảy ra dọc theo sợi dây đi về phía tôi, lực kéo liền biến mất.
Tôi loạng choạng đi đến chỗ bà Hứa.
Bà Hứa nắm lấy tay tôi, lo lắng nói: "May mà mẹ cháu đến đây, nếu khi nãy cháu mà đi chậm thì đã bị kéo về rồi. Trời cũng sắp sáng, mau cõng mẹ cháu nhập quan đi."
Tôi gật đầu, lấy viên đá trong miệng ra, cùng bà Hứa đến nghĩa trang trên núi.
Bố và vài người dân đã đào mộ sẵn.
Mẹ tôi nằm trong quan tài nhưng mắt vẫn mở.
Bà nội đứng cạnh thấy vậy, vội hỏi bà Hứa: "Cô ta đã qua cầu Nại Hà, sao còn chưa nhắm mắt?"
Bà Hứa hạ giọng: "Oán khí nặng như vậy, chưa qua thất đầu sao có thể nhắm mắt? Bà đừng sợ, người cũng đã xuống mồ rồi, sau này bà đối xử tốt với hai cháu gái của mình, cô ấy sẽ tha cho bà."
Bà nội ôm em gái tôi trong lòng, liếc nhìn tôi.
Bố tôi cùng những người khác đậy nắp quan tài, lấp đất.
Mẹ tôi xuống mồ.