Cô Giáo Mai
Chương 103: Những ánh mắt kín đáo
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng thứ ba hôm đó, đúng giờ, Thủy lên taxi ra sân bay đón vị khách bí mật. Cô đoán già đoán non không biết ông ta là ai, cứ tưởng đó là một vị thanh tra già dặn, nghiêm nghị, nhưng ngược lại, ông khách lại là một người đàn ông cao ráo, da trắng, ngoài 40, ăn vận lịch lãm với chiếc kính vàng và bộ vest trẻ trung. Ông nói năng điềm đạm, lịch sự, khiến Thủy không khỏi ngạc nhiên khi nhận ra:
– Bác Tiến!
– Ồ, cháu… cháu là…
– Cháu Thủy, con trai của bố Khang đây ạ!
– Ồh… Thủy con bố Khang… bác nhớ ra rồi… hồi bé bác hay bế cháu mà… giờ cháu đã lớn thế, xinh xắn như vậy, sao cháu lại ra đón bác?
– Bác Mạnh nhờ cháu ra đón bác, đưa bác về khách sạn. Bác Mạnh sẽ gặp bác sau.
– Cảm ơn cháu!
Trên đường về thành phố, ông Tiến trò chuyện vui vẻ với Thủy. Từ cách xưng hô "bác cháu", ông Tiến dần chuyển sang cách gọi thân mật "anh em" như thể đã quen từ lâu. Ông kể rằng lâu lắm rồi mới có dịp về thành phố, bởi lần trước đã hơn năm năm. Thủy cảm thấy cuốn hút bởi sự chân thành, cởi mở của ông, nhất là khi ông khen ngợi vẻ đẹp duyên dáng, thông minh và nữ tính của cô.
Sau khi đưa ông Tiến đến khách sạn, Thủy tạm biệt ông ta. Những ngày sau, tối nào cô cũng phải cùng ông Mạnh và ông Tiến tham dự các buổi tiệc. Dường như mối quan hệ giữa họ trở nên thân thiết đến lạ thường. Thủy nhận ra rằng ông Tiến rất để ý đến cô – mỗi khi cô quay lại, ông đều nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Ông cư xử vẫn lịch sự, nhưng cô bắt đầu cảm thấy ngượng ngập trước những cái nhìn đó.
Vào buổi trưa thứ sáu, sau khi "nghỉ ngơi" tại căn hộ của Thủy, ông Mạnh nói:
– Thủy, mấy hôm nay em tiếp khách giỏi lắm, anh Tiến cũng khen em nhiều. Cuối tuần này, anh định mời ông ấy đi xa, thư giãn và thể hiện lòng hiếu khách. Hay chúng ta đưa anh ấy ra Vũng Tàu nhỉ? Anh có nhắc đến chuyện này trước đây, và anh ấy có vẻ thích lắm. Anh và anh Tiến có thể đi, nhưng anh ấy cứ nhất quyết muốn có em cùng. Em chuẩn bị đồ đi chiều nay nhé, chỉ ba anh em mình thôi.
Thủy không lạ gì những chuyến đi kiểu này, cô gật đầu nhẹ nhàng hỏi:
– Chắc chủ nhật về anh nhỉ?
Ông Mạnh gật đầu:
– Ừ, nhưng trước tiên, em ngồi xuống đã, anh có chuyện muốn nói.
Thủy ngồi xuống, nhìn ông Mạnh chờ đợi:
– Chuyện hơi khó nói, nhưng thôi, anh em mình đã hiểu nhau rồi. Chuyện là… anh Tiến mê em lắm, nhưng không dám nói. Anh ấy ngại mối quan hệ với bố em, nên anh ấy đã nói thẳng với anh. Anh muốn nhờ em một việc… rằng trong chuyến đi Vũng Tàu này, em nên "chăm sóc" anh Tiến cho anh nhé.
Thủy ngơ ngác, mắt tròn mở:
– Cái gì… anh nói gì… em không hiểu.
Ông Mạnh cười, nói nhỏ:
– Em có để ý không? Anh Tiến ngưỡng mộ em lắm. Anh ấy nói với anh rằng chưa bao giờ gặp một cô gái thành phố nào xinh đẹp, duyên dáng như em.
Rồi ông hạ giọng, vẻ trịnh trọng:
– Anh ấy rất quan trọng với anh, anh muốn anh ấy vui. Em giúp anh nhé, Thủy.
Ông Mạnh nháy mắt. Thủy đỏ mặt, lúng túng:
– Anh định bảo em… chiều anh ấy… chuyện đó à? Không được đâu anh ơi, kỳ quá!
Ông Mạnh mỉm cười, không trả lời. Ông châm thuốc, nhìn cô chằm chằm một lúc rồi mới nói:
– Anh biết em không muốn làm thế, ai chứ "người tình" của anh thì anh phải hiểu. Tuỳ em thôi, em thấy mức độ được đến đâu thì chiều thôi. Anh không ép em, cứ thoải mái. Anh chỉ muốn anh ấy vui, em coi như vì công việc vậy. Dù thế nào, anh không ghen hay trách em đâu.
Thủy gật đầu, không nói gì. Suy nghĩ về lời ông Mạnh khiến cô băn khoăn. Cô thầm nghĩ:
*Cái ông này trơ trẽn thật. Ai lại bảo "người tình" của mình đem thân xác ra chiều chuộng bạn của mình chứ? Họ đều là bạn của bố mình, thuở nhỏ đã từng bồng bế mình, giờ lại muốn làm chuyện đó với mình… ngượng quá!
Chiều hôm đó, đúng giờ, ông Mạnh lái xe đến đón Thủy. Ông Tiến nhanh nhẹn mở cửa, chào cô với vẻ thích thú, nhìn cô chằm chằm. Thủy mặc quần bò thấp, áo sơ mi xanh nhạt, đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng cao ráo và nở nang của cô. Mái tóc buộc gọn sau gáy để lộ cổ trắng trẻo. Ông Mạnh ngồi ghế trước, nhường ghế sau cho cô và ông Tiến.
Đầu óc Thủy vẫn vương vấn câu chuyện ông Mạnh nói, cô lúng túng khi nhìn vào mắt ông Tiến. Lúc nhìn ra ngoài cửa kính, cô bất giác phát hiện ông Tiến đang liếc nhìn cặp đùi thon dài và ngực căng của mình với vẻ thèm muốn. Dù quen với ánh mắt đàn ông, cô vẫn ngượng ngập khi nghĩ đến lời ông Mạnh, tưởng tượng cảnh mình "chiều" một người đàn ông lịch lãm, tuổi gần bằng bố mình, và cũng là bạn bố mình.
Đến Vũng Tàu, ông Mạnh dặn:
– Mỗi người một phòng nhé, ở chung không tiện, nhất là có anh Tiến.
Tại lễ tân, ông Mạnh đặt ba phòng cao cấp sát nhau trên tầng cao. Thủy vào phòng mình, mở cửa sổ ngắm toàn cảnh Vũng Tàu như bức tranh. Bỗng có tiếng gõ cửa bên tường – phòng cô thông với phòng ông Mạnh. Ông ấy cười:
– Phòng em thấy thế nào? Đây là chỗ đẹp nhất đây.
– Dạ, em thích lắm!
– Thôi em nghỉ ngơi, thay đồ, rồi chúng mình đưa anh Tiến ra ngoài dạo và ăn tối.
Thủy gật đầu, định đóng cửa thì ông Mạnh ngăn lại:
– Cứ khép lại thôi, đừng gài chốt làm gì.
Thủy vào phòng tắm, tắm xong mặc bộ váy hoa xám ôm sát, để lộ bờ vai tròn trịa mà ông Mạnh vẫn khen đẹp. Dưới sảnh khách sạn, ông Mạnh và ông Tiến đã đợi sẵn cô, họ đã thay đồ thoải mái.