Cô Giáo Mai
Chương 159: Sự quyến rũ của người phụ nữ tứ tuần
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 159
Những ngày qua nhà Minh khá đông người. Ông Mạnh đã đi công tác về, chị Mận về quê cũng đã lên, bố Minh lại mời bác Khang – bố chị Thủy – về nhà chơi, sau đó thêm bác Kim Huệ – vợ bác Khang, mẹ chị Thủy – cũng lên chơi...
Tối hôm qua, hai người em gái xinh đẹp của bác Kim Huệ là Kim Ngọc và Kim Ngà cùng chị Thủy ghé chơi ăn tối rồi về. Chị Thủy không lạ gì, "người quen" mà. Nó đã có ấn tượng đặc biệt với hai người phụ nữ trạc tuổi mẹ – bà Kim Ngọc và Kim Ngà, nhất là chiếc vòng cổ hình rắn bí ẩn của bà Kim Ngọc trên bộ ngực trắng nõn, khiến nó có cảm giác khao khát muốn "khám phá". Đó cũng là lý do nó có giấc mơ kỳ lạ về hai người phụ nữ này...
Nó nằm trằn trọc với hình ảnh năm người phụ nữ trong đầu: mẹ, bác Kim Huệ, bà Kim Ngọc, bà Kim Ngà và chị Kim Thủy. Hình ảnh chị Thủy trẻ trung, nhí nhảnh đầy khêu gợi; hình ảnh bác Huệ đằm thắm trong nhà tắm với cặp mông trắng phau; hình ảnh hai người phụ nữ Kim Ngọc, Kim Ngà đầy bí ẩn; rồi lại nhớ đến hình ảnh khêu gợi khi ngủ của mẹ. Cuối cùng nó cũng thiếp đi...
Trưa hôm sau, nhà Minh chỉ còn ba người: Minh và vợ chồng bác Khang. Bà Mai có việc phải ra trường, ông Mạnh cơ quan có việc cần giải quyết, còn chị Mận thì qua nhà ngoại. Bữa trưa, bác Huệ vào bếp...
Những ngày trước Minh đã "no nê" trong "Tuần trăng mật" với mẹ nên không để ý nhiều đến bác Huệ. Khuôn mặt bác Huệ không có gì đặc biệt so với mẹ. Nhưng đã mấy ngày không được "gần" phụ nữ, và sau khi chứng kiến cảnh bác Huệ và bố làm chuyện ấy trong nhà tắm tối qua, nó tự nhiên lại cảm thấy "thèm" người phụ nữ này. Chắc do tâm lý, cái gì bố có thì nó cũng có, chẳng phải những người phụ nữ của bố như mẹ, chị Mận, chị Thủy nó đều "xơi" rồi sao?
Nó bắt đầu "chú ý" kỹ hơn đến bác Huệ – một người phụ nữ của bố đã ngoài tứ tuần. Nó muốn biết ở người phụ nữ ngoài tứ tuần này có gì hấp dẫn mà tối qua bố phải liều đến thế khi có mẹ ở nhà...
Và nó bắt đầu bị cuốn hút khi nhìn bác Huệ đứng nấu ăn bên bàn bếp. Nó vừa trò chuyện với bác Khang trong khi xem TV vừa thỉnh thoảng ngắm nhìn bác Huệ đang nấu nướng.
Bác Huệ dáng người đậm, khá mập mạp, đã qua ba lần sinh nở. Chiếc cạp quần bác đang mặc bị kéo lên cao làm đũng quần bó chặt lấy mông và háng, nó nhìn thấy rõ cả quần lót bên trong. Chiếc quần lót khá to với những chấm hoa nhỏ, đôi mông bác vẫn rất đẹp, không thua gì mẹ – nở nang, tròn trịa, chắc nịch, cong vổng ra sau với cái khe mông sâu hút.
Giá như chiếc quần lót bác Huệ mặc thời trang hơn thì đôi mông ấy sẽ vô cùng hấp dẫn. Ngắm bác Huệ từ phía sau, Minh mơ màng nghĩ đến tư thế "chơi chó", chắc chắn sẽ tuyệt vời với một đôi mông như thế. Hai tay ôm lấy hông, dướn người lên đẩy vào, cặp mông rung lên núng nính, cảm giác mềm mại êm ái, thật không còn gì sung sướng hơn. Chỉ cần nhìn thôi nó cũng có thể hình dung được cảm giác khi va chạm với đôi mông ấy.
Vài lần hiếm hoi khi bác Huệ xoay người lại lấy gia vị, Minh có thể nhìn thấy phía trước của bác. Chiếc đũng quần kéo cao làm cho "tam giác huyền bí" của bác nổi căng trước háng, kích thích trí tưởng tượng của Minh, khiến nó thực sự tò mò về "cái đó" của bác.
– Trông "nó" như thế thì chắc hẳn sờ sẽ rất sướng tay.
Người nhà quê như bác Huệ thường không quen đứng khi làm bếp, họ thường ngồi xổm mỗi khi có thể. Mỗi lúc như thế lại khiến nó "xốn mắt". Bác Huệ ngồi nhặt rau, hai đầu gối ép vào ngực khiến phần trên cặp vú lòi ra sau cổ áo trễ rộng và giữa hai đùi, qua lớp quần mỏng dính, "cái đó" của bác hằn lên rõ cả múi và khe. Minh thấy khô cả cổ, nuốt khan khi những hình ảnh ấy đập vào mắt. Vừa nhìn vừa nghĩ thầm:
– Ông bố mình quả là biết nhìn "hàng", "xơi" luôn cả con lẫn mẹ. Mà không hiểu bác Khang liệu có đáp ứng nổi cái cơ thể người phụ nữ tứ tuần ngồn ngộn kia không? Kiểu này thì cứ phải gặp mình, sướng hơn bố mình làm là cái chắc. Đảm bảo bác chỉ khóc rưng rức vì sướng, cái phom người mập mập kiểu kia mà nằm đè lên, ôm lấy mà dập thì êm phải biết.
Nghĩ đến đó nó hình dung cảnh bác Huệ trần truồng, hực lên, quằn quaja ở bên dưới nó sau mỗi cú dập xuống. Tự nhiên thấy đũng quần căng lên bức bối, nó đưa mắt đi nơi khác, cố gắng lái suy nghĩ ra khỏi những hình ảnh đó để con cu nguội bớt.
– "Nó" mà dựng lên bây giờ thì phiền toái lắm...
Nó thầm nghĩ và tập trung xem TV cho đến khi bác Huệ gọi bác Khang và nó vào bàn ăn...
Sau bữa trưa, nó giúp bác Huệ rửa bát. Nó lăng xăng giúp bác bê dọn bát đĩa ra bồn rửa mặc dù bác luôn miệng bảo:
– Không cần đâu cháu, bác biết làm mà...
– Dạ... cháu giúp bác cho nhanh mà...
Nó cứ nấn ná ở bếp, thực ra muốn được ở gần bác Huệ, ngắm nhìn bác. Khi đứng sau lưng bác, nhìn cặp mông quyến rũ của bác đung đưa trước mặt, nó phải cố gắng kiềm chế mới không đưa tay ra sờ vào. Đôi bờ mông tròn cong vểnh, khe mông sâu, viền quần lót hằn lên sau lớp vải. Tất cả làm nó ngây ngất như say rượu.
Minh ngoái lại nhìn ra phòng khách, bác Khang đang ngồi ở salon quay lưng lại phía bếp, mải mê xem thời sự, chẳng để ý gì đến những chuyện sau lưng. Nó quay lại nhìn bác Huệ đang rửa bát, cái eo thon và cặp mông nhìn hấp dẫn quá khiến nó thèm được áp mình vào sau lưng bác nhưng không biết làm sao. May quá, nó thấy bác dốc ngược chai nước rửa chén lên mà bóp bóp nhưng không thấy gì chảy ra, vậy là chai đã hết. Nó lên tiếng:
– Để cháu lấy cho bác chai nước rửa chén mới, không biết mẹ cháu cất nó ở đâu.
Nó đứng sát sau lưng bác Huệ, vừa nói vừa vươn tay lên mở cánh tủ. Trong khoảnh khắc đó, cơ thể nó trùm lên toàn bộ phía sau lưng bác, bờ vai bác ở dưới tầm mắt, bụng nó áp vào lưng bác và vùng háng nó ép vào mông bác. Chỉ trong tích tắc ngắn ngủi cũng đủ để nó cảm nhận được sự mềm mại của đôi mông bác.
Khi phần dưới chạm vào mông bác Huệ, nó thấy người bác khẽ run lên... Bà Huệ cũng đã cảm nhận được "nó"... Bà chưa kịp phản ứng gì về sự đụng chạm "vô tình" thì nó đã lùi ra, bà cứ tưởng như đó chỉ là sự va chạm vô tình. Nó lên tiếng:
– Nước rửa chén nè bác.
– Bác cảm ơn! – Mặt bà Huệ hơi ửng đỏ – Chắc là nó vô tình – Bà nhủ thầm.
Nó đưa chai nước rửa chén cho bác Huệ và đứng xa ra, tim đập rộn rã trong lồng ngực. Cú va chạm vừa đánh thức bản năng giống đực trong nó. Ba ngày nay kể từ khi bố về, nó không làm "chuyện đó" với mẹ hay bất kỳ phụ nữ nào khác.
Chỉ sau cái chạm mông ngắn ngủi đã khơi dậy máu dâm thường trực trong nó, con cu đã cương lên nhanh chóng. Cảm giác thèm muốn bác Huệ tăng lên dữ dội khiến nó chỉ muốn xông vào vật ngửa bác ra. Nó thấy nghẹn như có cục gì trong cổ, nuốt khan cố gắng kìm nén, day nhẹ con cu đang cứng đơ trong quần...
– Thôi, cháu ra bàn ngồi uống nước với bác trai đi, bác rửa loáng một cái là xong.
Bà Huệ đuổi khéo nó, bà vẫn còn thẹn vì sự "vô tình" lúc nãy, cũng đã lâu không được chồng làm "chuyện đó".
– Dạ!
Nó lên tiếng và quay ra ngoài bàn uống nước nói chuyện với bác Khang. Tuy nhiên, nó vẫn kín đáo quan sát bác Huệ. Càng ngắm, nỗi thèm khát càng dâng cao khiến nó quyết tâm phải tìm cách dụ dỗ, chiếm đoạt thân thể người phụ nữ tứ tuần này. Nhưng có một trở ngại khó vượt qua là sự có mặt của bác Khang. Bác cứ ở bên cạnh thì không "làm ăn" gì được, không tách được hai người thì không bao giờ có cơ hội. Giá mà có thể khiến bác Khang đi đâu đó một lúc thì hay biết...
– Àh... chỉ có cách đó thôi...
Nó mỉm cười đi lên lầu, mở tủ lấy hai viên thuốc – một viên thuốc ngủ, một viên thuốc kích dục – tán nhuyễn, cẩn thận cho vào hai gói khác nhau rồi đi xuống. Lại tủ lạnh lấy hộp nước cam 1 lít, đổ vào hai ly, kín đáo đổ gói thuốc ngủ vào một ly rồi cầm cả hai ly ra bàn.
– Bác uống nước cam đi, ăn xong uống một ly rất tốt. – Nó đặt ly có viên thuốc ngủ trước mặt ông Khang.
– Bác cảm ơn! – Ông Khang cầm ly lên nhấp hai ba ngụm.
Chương trình thời sự kết thúc, ly nước cam cũng hết, ông Khang cảm thấy buồn ngủ nên đi lên lầu nghỉ. Nó ngồi ở salon chờ đợi...
Nó nhìn bác Huệ, trông bác ngon lành quá. Mái tóc búi cao để lộ gáy trắng ngần, ngực nở mông cong, hông đầy đặn. Chẳng nhẽ mình liều xáp vào bác, ôm một cái, hôn lên gáy, tay bóp vú sờ xuống háng. Chẹp, thèm quá, nhưng nhỡ bác làm toáng lên thì có mà chết.
Nhưng "thằng em" nó đang dựng ngược lên trong quần rồi, bây giờ được chơi một cái thì sướng phải biết. Nó đứng dậy vào bếp, thấy bác đang sắp xếp đồ, giả vờ:
– Ấy... ấy... cái đó phải treo ở chỗ này nè bác.
Nó đứng lùi lại một tí, vòng tay qua sau lưng bác nhưng không tới, vươn người thêm ra và lúc này toàn bộ cơ thể nó áp vào phía sau bác Huệ. Con cu đang cương cứng "vô tình" nằm ngay chỗ hõm khe mông bác, cảm giác mềm mại êm ái, thích thú khiến nó không cưỡng được bản năng, dướn người lên dấn vài cái vào mông bác.
– Ơ kìa... cháu...
Nó nghe bác Huệ kêu khe khẽ và né người tránh sang một bên. Nó thu người về vị trí cũ, cười thản nhiên như đó chỉ là sự đụng chạm "vô tình" và nói:
– Xin lỗi bác, cháu vô ý quá.
– Ờ ờ... không sao đâu... Bác biết rồi... – Bà Huệ đỏ mặt lúng túng đáp lại.
Quả là không sao nhưng bà nhận thấy rõ rệt cái gì đó rất cứng ấn vào sau mông mình, mà "cái đó" thì còn có thể là gì khác ngoài "nó". Rõ ràng là "thằng bé" còn dướn lên dúi vài cái vào mình, khó mà nghĩ đó là sự vô ý. Bà bồi hồi nhớ lại cảm giác đêm qua với bố nó, sướng thì có sướng, nhưng hình như chưa "đã" thì phải. Chồng bà sức khỏe không tốt lắm nên không đáp ứng cho bà thường xuyên, mà bà lại đang vào thời kỳ "sung mãn"...
Nó thấy bác phản ứng như vậy không dám đường đột nữa, nấn ná thêm chút rồi lên phòng. Nó biết chắc rửa chén xong bác Huệ sẽ tắm, đã có "kế hoạch", việc gì cũng phải từ từ, không thể nóng vội...