161. Chương 161: Cơn Mưa và Lời Dối Trá

Cô Giáo Mai

Chương 161: Cơn Mưa và Lời Dối Trá

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 161 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, bác Huệ muốn lên Củ Chi thăm mấy người quen. Lấy lý do trời đang nắng gắt, bác đề nghị nó tình nguyện chở mình đi. Đây là cơ hội hiếm hoi, nó không thể bỏ lỡ.
Suốt cả ngày, bác Huệ trò chuyện rôm rả với bạn bè, thân mật đến quên cả thời gian. Đến tận chiều muộn, gần 5 giờ, hai bác cháu mới rời khỏi nhà.
Trên đường về, trời bỗng đổ mưa. Nó nhìn thấy một vũng nước bẩn bên đường, liền điều khiển xe lao thẳng vào. Nước bắn tung tóe lên người cả hai bác cháu. Nó viện cớ quần áo ướt sũng và bẩn thỉu, đề nghị dừng chân tại một khách sạn ven đường.
– Sao chúng ta lại vào đây? – Bác Huệ ngạc nhiên hỏi.
– Quần áo bác cháu mình đều ướt rồi. Về thành phố quê xa thế này, trời lại đang mưa, cháu nghĩ chúng ta nên nghỉ chân ở đây. Họ sẽ giặt sấy quần áo cho, rồi tạnh mưa là về.
– Giặt sấy có kịp không cháu?
– Bác không biết à? Khách sạn nào cũng có máy sấy khô, chỉ cần một tiếng là xong thôi.
Nó dắt xe vào khách sạn. Bác Huệ tin tưởng, cho rằng nó còn trẻ nên cứ theo. Nó đăng ký một phòng VIP, rồi dẫn bác lên tầng.
Lên phòng, nó vào nhà tắm thay áo. Khoác lên mình chiếc áo choàng của khách sạn, nó quay ra nói với bác Huệ:
– Bác vô thay áo đi. Cháu sẽ đưa quần áo ướt cho họ giặt.
– Thế bác mặc gì?
– Giống như cháu nè, bác mặc cái áo này đi. Nó chỉ vào chiếc áo treo trên móc.
– Ừ, cũng được. Cháu đợi bác chút.
Bác Huệ bước vào nhà tắm. Một lát sau, bà đi ra, khoác trên người chiếc áo choàng mỏng manh. Nó mặc thì không sao, nhưng bác mặc trông thật kỳ cục. Áo ngắn và mỏng, khiến bắp chân mập mạp của bà lộ rõ. Da thịt bác lồ lộ…
Nó cầm bộ quần áo bác đưa, cùng với quần áo của mình, rồi gọi điện xuống lễ tân.
Một lát sau, nhân viên phòng gõ cửa. Nó mở cửa, đưa quần áo cho họ, không quên dặn dò:
– Anh giặt sấy gấp giùm tôi nhé.
– Yên tâm, một tiếng nữa sẽ có đồ trả lại.
Nó quay sang hỏi bác Huệ:
– Bác muốn uống gì không?
– Cháu gọi cho bác một ly sữa nóng.
Nó gọi nhân viên phòng mang lên một ly sữa nóng cho bác, và một ly cà phê cho mình. Nó lén đưa cho nhân viên tờ 200 ngàn.
– Em cầm tiền uống nước nhé, em giúp anh việc này được không?
– Dạ, anh cần gì cứ nói. Em sẵn lòng. – Nhân viên nhanh nhẹn nhận tờ tiền.
– Em bỏ cái này vào ly sữa giùm anh nhé, nhớ kín đáo đó. – Nó đưa gói thuốc kích dục mà tối qua nó đã tán nhuyễn nhưng chưa kịp dùng thì mẹ nó về.
– Chuyện nhỏ mà anh. – Nhân viên mỉm cười. – Anh cần “nó” không?
– Cần gì? – Nó hỏi lại.
– “OK” đó.
– “OK”? Ồ, không cần đâu. Đây là chuyến bay “sạch” mà. – Nó cười nham nhở.
– Dạ, em hiểu rồi. – Nhân viên quay đi.
Vào phòng, nó thấy bác Huệ đã tựa mình trên ghế sofa, hai bắp đùi lộ ra trắng hồng. Nó đứng sau lưng bác, nhìn xuống đôi chân trần của bà. “Chúng” đẹp quá, da trắng nõn nà. Bà Huệ quay lại, bắt gặp ánh mắt của nó. Bà xấu hổ, vội kéo áo xuống che đùi, nhưng cách đó lại làm lộ rõ hơn khuôn ngực căng đầy của bà qua khe áo. Nó đã nhìn thấy cả hoa văn của chiếc áo lót bà đang mặc…
– Bác Huệ năm nay bao nhiêu tuổi rồi? – Nó hỏi.
– Bác bằng tuổi bố cháu đó. – Bà Huệ trả lời.
– Bố cháu năm nay 42, vậy bác cũng 42 tuổi?
– Đúng rồi đó cháu.
– Bác đã 42 tuổi thật sao? Cháu không tin.
– Sao vậy? Bác nói thật mà. Hồi đó bác học cùng lớp với bố cháu đấy.
– Thật vậy sao? Cháu hơi bất ngờ.
– Cháu bất ngờ về chuyện gì?
– Bác đã 42 tuổi rồi mà trông bác vẫn còn trẻ quá. Cháu cứ tưởng bác chỉ 30 thôi. (??? – Bà Huệ cố lừa nó).
– Hì hì… cháu xạo quá…
– Cháu nói thật mà… nhìn “dáng” bác còn tuyệt lắm…
– Cháu cứ trêu bác, bác đã ngoài tứ tuần, sinh ba con rồi mà “dáng” còn đẹp gì. Bác đã xồ xề như con lợn nái rồi. – Bà Huệ đỏ mặt.
– Không dám đâu…
Nó cố gắng kiềm chế, thản nhiên vừa trò chuyện với bác vừa xem tivi. Mười phút sau, nhân viên phòng mang nước lên, vừa cười vừa nói nhỏ với nó:
– “Xong” rồi đó anh.
– OK!
Bà Huệ cầm ly sữa lên nhấp vài ngụm, rồi tiếp tục xem tivi. Nó vẫn trò chuyện với bác, thỉnh thoảng lại khen bác khiến bà vừa xấu hổ, vừa vui. Khoảng mười lăm phút sau, thuốc bắt đầu phát huy tác dụng… Bà Huệ cảm thấy cơ thể rạo rực, mắt ngây dại. Đầu óc không còn tỉnh táo, cứ mơ màng…
Đây là khoảnh khắc nó chờ đợi bấy lâu. Nó tiến lại gần bác Huệ, nhẹ nhàng, ân cần. Nó nhìn sâu vào đôi mắt đang bối rối, mơ màng của bà.
– Bác Huệ… bác hấp dẫn quá… – Nó thì thầm vừa đủ nghe.
– Cháu cứ trêu bác… Bác đã là “bà già” ngoài 40 rồi… Còn hấp dẫn gì nữa chứ…
– Cháu nói thật… bác còn hấp dẫn và khêu gợi lắm…
Bà Huệ đờ người, không nói gì. Bà nhìn gương mặt “thằng bé” đang từ từ tiến sát lại, bối rối ngả người ra sau, tựa vào thành ghế. Đầu óc bà trống rỗng như một khoảng không mênh mông…
– Bác Huệ… cháu… cháu thích bác… bác “cho” cháu nha…
– Ơ kìa Minh… cháu nói gì vậy?
– Bác Huệ… bác “cho” cháu được 1 lần với bác nha…
– Ôi… Minh… bác già rồi… đừng… bác xin… – Bà Huệ thở gấp gáp – Bác già rồi, còn hấp dẫn gì nữa chứ. Cháu hãy tìm những cô trẻ hơn… Ơ kìa Minh…
– Giờ đây chỉ có cháu và bác… cháu sẽ làm cho bác thấy bác vẫn còn rất hấp dẫn…
Bàn tay Minh từ từ rê lên đùi bà Huệ, vuốt ve nhẹ nhẹ. Bà Huệ sợ hãi ngồi dịch sang bên. Nó áp sát lại, bàn tay len vào giữa hai đùi bà, từ từ tiến sâu vào bên trong… Bà Huệ chụp vội hai bàn tay giữ chặt, giọng nghẹn lại:
– Đừng làm thế… Minh… Bác già rồi…
– Bác chưa già, cháu sẽ làm cho bác biết là bác vẫn chưa già. Cuộc đời này còn nhiều điều thú vị lắm, bác ạ.
Nó thì thầm, bàn tay tiến sâu hơn, chạm tới cái chỗ mềm mại, ấm áp giữa hai đùi bà Huệ, ngay bên dưới tay bà đang giữ. Bàn tay nó chậm nhưng quyết liệt đẩy hai bàn tay của bà lên trên, chiếm lấy phần giữa hai đùi bà. “Chúng” thật mềm mại và nóng. Nó cảm nhận được những sợi lông đang lạo xạo trong quần lót bà.
Bà Huệ vừa cố đẩy tay nó ra khỏi “chỗ đó” vừa dịch ra xa. Bao nhiêu nó sáp lại bấy nhiêu, cuối cùng bà bị đẩy vào tận góc sofa, bị kẹt cứng giữa thành ghế và nó. Bà Huệ định đứng dậy thì nó đã quàng tay qua vai bà, kéo bà xuống.
– Không… Minh ơi… Cháu đang làm gì thế này… Chúng ta không thể… – Bà Huệ thảng thốt, run rẩy như người mất hơi.
– Sao chúng ta lại không thể? Bác là đàn bà, cháu là đàn ông… Giờ đây chỉ có hai ta thôi mà… – Nó hỏi lại, áp mặt vào cổ bà Huệ, hôn nhè nhẹ.
– Ôi… Đừng Minh…
Bà Huệ rùng mình vì làn môi nó lướt trên da cổ bà, lưỡi nó liếm nhẹ vào dái tai bà, kèm theo hơi thở nóng hổi phả bên tai. Tự bao giờ không rõ, bàn tay nó đã vượt lên trên cạp quần lót của bà, đang từ từ luồn vào trong… Bà chỉ còn biết kẹp cứng hai đùi lại, nhưng vô ích…
Bà Huệ cảm nhận được ngón tay nó đang miết vào cái khe của mình… Ôi, “chỗ ấy” của bà đã ướt từ khi nào mà bà chẳng hay. Ngón tay nó nhay nhay trên cái chỗ rất nhạy cảm của bà khiến bà ríu cả người…