164. Chương 164: Cuộc trò chuyện táo bạo

Cô Giáo Mai

Chương 164: Cuộc trò chuyện táo bạo

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 164
Đợi cho cơn sướng lắng xuống, nó mới ngồi dậy rút dương vật ra khỏi âm đạo bác, nhìn bác nằm thở hổn hển với đôi mắt đờ đẫn vì khoái cảm chưa dứt. Lỗ âm đạo đỏ hồng của bác từ từ khép lại, những giọt tinh khí còn sót lại trào ra. Nó vội dùng tay bịt lấy âm đạo bác, vét hết tinh trùng trét lên quanh môi âm đạo bác, ướt sũng cả lớp lông. Nó vừa bóp cái lỗ ẩm ướt đó vừa thọc hai ngón tay vào trong âm đạo nóng ấm của bác mà ngoáy khiến bác liên tục ngả người lăn lộn. Lâu sau, nó rút tay ra nằm xuống bên bác, đưa bàn tay ướt sũng ấy lên bóp bầu ngực bác.
Bà Huệ quay qua nhìn nó, vừa mãn nguyện sung sướng, vừa xấu hổ thẹn thùng, bà cười rồi vờ giơ nắm đấm vào trán nó:
– Trông cháu ghê lắm…
– Hì hì… "ghê" nghĩa là gì hả bác?
– Cháu hư quá… Cháu chẳng kiêng nể gì bác cả, bác còn hơn tuổi mẹ cháu đó, vậy mà cháu dám "làm chuyện ấy" với bác.
– Thế bác có giận cháu không? – Nó hỏi trêu.
– Có, để về nhà bác mách bố mẹ cháu cho mà xem… Làm trò bậy bạ như thế.
– Hì hì… – Nó cười – Cháu sợ lắm… bác đừng mách bố mẹ cháu nha…
Nó nghĩ tới mẹ, không biết mẹ sẽ phản ứng thế nào khi biết nó đã nằm trên người bà Huệ mà hành sự như đã từng làm với mẹ. Chắc mẹ sẽ tức giận lắm. Và còn bố nó nữa, không biết bố sẽ làm gì khi người đàn ông tối qua bố nó vừa mới "chơi", giờ lại đến lượt nó. Nó mỉm cười một mình vì ý nghĩ đó rồi quàng tay ôm bà Huệ kéo vào lòng.
– Cháu hư quá… bác đã bảo ra ngoài rồi mà… sao cháu còn dám vào trong bác…
– Cháu xin lỗi… cháu sướng quá, không thể chịu được…
– Cháu chỉ biết nghĩ đến mình thôi, không biết nghĩ cho bác gì hết.
– Chuyện gì hả bác?
– Bác vẫn còn kinh nguyệt mà.
– Là sao? Ý bác nói là bác vẫn có thể có thai à?
– Hứ… còn gì nữa…
– Hì hì… có thai thì đã sao?
– Tôi mà có thai là sẽ bắt đền "anh" đó…
– Hì hì… bác định bắt đền cháu sao?
– Thì bắt anh nuôi chứ sao?
– Bác có dám không? – Nó trêu.
– Minh ơi… bác sợ lắm… sợ như lần đó… – Bà Huệ bật ra.
– Lần đó làm sao hả bác? – Nó ngạc nhiên.
– Không… không có gì… – Bà Huệ lúng túng.
– Bác cứ yên tâm, cháu sẽ mua thuốc cho bác uống, sẽ không có chuyện gì đâu.
– Ừh… vậy cũng được.
Bàn tay nó lại thò xuống háng móc vào âm đạo bác. Bà Huệ nắm cổ tay nó giữ lại, nguýt dài một cái.
– Thôi đi "anh"… "anh" làm người ta mệt mỏi như thế rồi còn muốn nữa hay sao, giờ lại còn vọc nữa.
Nó cười rút tay lên ôm lấy bà Huệ mà hôn hít… Bà Huệ cũng hôn "thằng bé"… Xong xuôi, bà Huệ nằm sang một bên, trong đầu bà hiện về ký ức 19 năm trước…
19 năm trước…
Năm đó Huệ 23 tuổi, chồng là anh Khang… Lúc đó anh Khang bệnh nặng phải mổ, số tiền cần là 20 triệu, một khoản lớn thời bấy giờ (vàng lúc đó chưa tới 1 triệu đồng/lượng). Huệ không biết kiếm đâu ra, bèn nhớ đến anh Mạnh – bạn học cùng quê với anh Khang, gia đình giàu có…
Tại nhà anh Mạnh… Nghe Huệ cầu khẩn, anh Mạnh đồng ý giúp số tiền đó, bảo Huệ không cần trả vì là bạn bè. Huệ mừng rỡ vô cùng. Sau đó anh Mạnh mời Huệ ăn tối… Trong bữa, Mạnh rót rượu cho mình và Huệ. Vì cần sự giúp đỡ, Huệ không thể từ chối nên uống cạn, khiến cô nóng bừng, mặt đỏ, mắt long lanh đáng yêu vô cùng…
Anh Mạnh trò chuyện vui vẻ, rót hết ly này đến ly khác, Huệ không ngờ mình uống nhiều đến thế, không thấy khó chịu mà chỉ cảm thấy rạo rực, đầu hơi choáng…
Mạnh nhìn Huệ chăm chú rồi đứng dậy, đi vòng ra sau, đặt hai tay lên vai cô. Chiếc áo lót của Huệ vốn chỉ che nửa dưới, nửa trên tròn đầy hiện rõ. Mạnh cúi xuống nói khẽ:
– Huệ… em đẹp quá…
Huệ bối rối, đỏ mặt:
– Em có đẹp gì đâu, anh cứ chọc em… Vợ anh mới đẹp, cô ấy là hoa khôi trường, em còn thua xa Mai…
– Mỗi người có vẻ đẹp riêng mà em. – Mạnh cười.
Huệ không biết xử lý thế nào, sợ Mạnh giận. Cô không thể đẩy tay anh ra vì đang cần tiền. Cô đứng im, thở gấp, hai vai co lại. Cảm thấy bàn tay Mạnh từ từ đưa xuống ngực, nhẹ nhàng nắn bóp…
Qua hai lớp vải, Mạnh vẫn cảm nhận sức căng của đôi vú thanh tân. Huệ không dám phản kháng, xấu hổ quay mặt sang. Thấy vậy, Mạnh khẽ lùa bàn tay trái vào khe hở áo, chạm vào ngực cô. Cô giật mình:
– Anh Mạnh… Đừng anh…
Huệ vội quay người né tránh. Mạnh không quan tâm, tay tiếp tục mơn man da bầu vú cô, rồi luồn vào áo lót, chạm vào đầu vú cô. Cảm giác như điện giật, cô vặn người thở dồn dập, đưa tay giữ tay Mạnh nhưng không dám đẩy ra.
Mạnh nắn bóp vú phải Huệ, ngón cái và trỏ mân mê đầu vú khiến nó cứng lên. Bàn tay phải Mạnh gỡ tay Huệ ra, đặt xuống đùi, rồi từ từ mở cúc áo cô… Huệ ngồi im như bị thôi miên, mặt nóng bừng vì xấu hổ, biết mình làm điều trái đạo đức với chồng, nhưng tâm trí tê liệt. Cô sợ Mạnh giận, cần tiền, lại thêm hơi rượu khiến cô choáng váng. Cúc áo đầu tiên bật ra, cô hốt hoảng:
– Kìa anh, lỡ có người thấy…
– Yên tâm đi… chỉ có mình anh. – Mạnh thì thầm.
Mạnh từ từ cởi tiếp chiếc cúc thứ hai, rồi thứ ba. Cuối cùng, áo cô mở phanh, lộ tấm thân nõn nà, trắng mịn cùng đôi vú căng tròn tuổi 23. Mạnh thở dồn dập, luồn hai tay vào áo ngực cô, ôm trọn hai bầu vú mà nắn bóp.
Huệ đờ người, chỉ biết ngồi im chịu trận, lòng đầy tội lỗi với chồng.
Mạnh rút tay ra, kéo tuột dây áo lót xuống, để lộ toàn bộ bầu vú trắng nõn, tròn căng, đầu vú hồng hồng cứng. Mạnh thì thào:
– Em có bộ ngực đẹp quá, chồng em thật may mắn…
Lời khen sống sượng khiến Huệ ngượng chín người, nhưng cô không biết nói gì.
– Mình cố chịu đựng anh ta chút vậy, không thì sẽ hỏng hết, đang cần tiền cứu anh Khang, chịu đựng anh ta chút thôi… – Huệ tự nhủ.
Mạnh đứng dậy, gọi:
– Em qua đây với anh đi…
– Anh Mạnh… em… em…
– Em lại đây! – Giọng Mạnh như ra lệnh.
Huệ miễn cưỡng đứng dậy, ngực đập thình thịch vì sợ hãi. Cô nghĩ:
– Không biết còn trò gì nữa đây.
Mạnh kéo Huệ đứng trước mặt, mắt rực lửa. Anh gỡ hai tay Huệ đang ghì áo, bỏ buông thõng dọc thân, rồi cởi áo cô vắt lên lưng ghế. Từ từ, Mạnh cởi nốt áo lót chưa kịp kéo dây, thả rơi lên áo. Nửa người Huệ đã hoàn toàn phơi bày. Cô vội khoanh tay che ngực, mắt rưng rưng nhìn Mạnh đầy cầu khẩn.
– Anh Mạnh… em xin anh… đừng anh…
Ngồi trên ghế, Mạnh luồn hai tay vào dưới váy lụa Huệ, vuốt ngược lên đùi cô, mơn man lớp thịt mềm, rồi vòng ra sau, luồn vào quần lót sa tanh nhỏ xíu, nắn bóp mông tròn lẳn, vừa mềm mại vừa rắn chắc…
Nắn bóp hồi lâu, Mạnh rút tay ra phía trước. Huệ giật nảy mình khi tay anh chạm vào chỗ kín, ngón tay thám hiểm nơi đó, vân vê lớp lông mượt, nắn nắn lớp thịt mềm tại cửa mình đang run rẩy hé mở. Không kiên nhẫn hơn, hai tay Mạnh thô bạo kéo tụt quần lót xuống dưới đầu gối, cô định giữ lại nhưng không kịp, chỉ kêu lên:
– Kìa, anh Mạnh… đừng anh, em xin anh…
– Em ngoan nào… cho anh ngắm em chút thôi…
– Em xin anh…
Mặc cho Huệ van lơn, Mạnh đứng dậy ôm chặt cô, hôn tới tấp lên đôi môi mềm. Cô nhắm nghiền mắt, không đáp ứng nhưng cũng không né tránh. Mạnh kéo hai tay cô quàng lên cổ mình, cô miễn cưỡng làm theo…
Ở tư thế này, người Huệ hoàn toàn trần trụi. Hai bàn tay Mạnh tha hồ vò xé thân thể cô. Rất nhanh, khóa kéo sau lưng váy cô bị kéo xuống, váy rơi xuống sàn, mắc vào hai chân cô cùng quần lót. Bây giờ cô hoàn toàn không còn che giấu được gì…
Nhận ra tình thế, Huệ xấu hổ muốn khóc. Ngoài chồng, chưa người lạ nào thấy thân thể cô. Cô luôn ăn mặc kín đáo, ngay cả với chồng, khi mới yêu cô cũng mất thời gian dài mới để anh khám phá. Dù đã là vợ chồng, cô vẫn ngượng ngùng khi đứng trần truồng trước mặt anh. Thường cô không bao giờ tự cởi hết quần áo, chỉ nhắm mắt nằm im để chồng cởi cho mình dưới ánh đèn ngủ mờ mờ…
Vậy mà hôm nay, cô bị Mạnh – bạn học, bạn nối khố của chồng – lột trần không thương xót, không dám kháng cự, buộc phải ôm hôn anh ta và để anh ta tha hồ giày vò thân thể mình.