168. Chương 168: Cuộc gặp gỡ đầy sóng gió

Cô Giáo Mai

Chương 168: Cuộc gặp gỡ đầy sóng gió

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 168 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh cười, lòng sung sướng tột độ. Chỉ một cử động nhỏ, dương vật cứng ngắc của nó đã lại chui sâu vào người bác Huệ lần thứ hai trong ngày.
– Ah…
Bà Huệ không kìm được, khẽ kêu lên một tiếng. Miệng bà vẫn hơi hổng ra, không thể khép lại được khi dương vật cứng ngắc của cháu lại từ từ xuyên sâu vào bên trong… Trên người bà, Minh bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, dương vật của nó đều đặn xuyên vào cái khe ướt nhờn của bà. Vừa cảm thấy ngượng ngùng trước chồng, bà Huệ vẫn không thể cưỡng lại được những cơn khoái cảm dâng trào. Bà nhắm mắt, dang rộng đôi đùi, để mặc cho dương vật của cháu thọc sâu vào mình theo bất cứ tốc độ nào.
Một lúc sau, khi quá sung sướng, bà Huệ mới mở mắt ra. Bà ngẩng đầu nhìn xuống bụng mình, nơi dương vật của cháu cứ liên tục xuyên vào với tốc độ như chiếc máy khâu. Thân thể ướt nhờn của cháu khiến bà càng thêm hưng phấn.
– Ôi… ôi… Minh ơi…
Minh đẩy nhanh nhịp độ, khiến bà Huệ vừa nhìn xuống dương vật lao vào mình vừa rên khẽ. Mỗi lần dương vật xuyên sâu, bụng của cháu lại va vào bụng bà nghe tiếng "bạch" rõ to. Minh không chống tay nữa, hai cánh tay vòng ra sau ôm chặt lấy lưng bà Huệ, ngực cháu ép sát vào ngực bà. Chỉ còn phần hông của cháu nhấp nhô liên tục, dương vật xuyên ra xuyên vào người bà càng lúc càng nhanh, như ngựa phi nước đại. Những tiếng "bạch bạch" từ việc va chạm bụng vang lên liên hồi, mồ hôi trên người cháu bắt đầu lấm tấm.
Cơn thèm khát của bà Huệ hôm nay được thỏa mãn quá mức. Những cú xuyên sâu của dương vật khiến bà không kìm được cơn cực khoái. Hai tay bà đặt dọc theo người, siết chặt chăn. Hông bà co thắt, âm đạo như muốn ôm chặt lấy dương vật của cháu không để nó thoát ra. Bà há hốc miệng, mặt đỏ bừng, bật ra tiếng kêu đầy nữ tính:
– Trời ơi… Minh ơi… bác sung sướng quá…
Cảm giác như điện chạy khắp người bà. Minh, ướt đẫm mồ hôi, cũng đang ở đỉnh điểm hưng phấn. Cháu dồn hết sức lực để đẩy mạnh vào người bà như vận động viên chạy nước rút. Sau một cú đẩy mạnh, thân thể cháu căng cứng, hai tay ôm chặt lấy lưng bà, ghì chặt háng cháu vào háng bà, dương vật xuyên sâu tận bên trong.
– Ôi… bác Huệ ơi… cháu ra rồi… – Minh nghiến răng nói.
Bà Huệ cảm nhận dòng chất lỏng ấm áp từ đầu dương vật cháu phọt ra mạnh mẽ, theo từng nhịp giật của toàn thân cháu.
Sau khi xuất tinh xong, Minh ngượng nghịu bật dậy khỏi người bà Huệ, lúng túng nói:
– Cháu… cháu xin lỗi bác…
– Sao vậy? – Bà Huệ mỉm cười, ngạc nhiên.
– Lần này cháu… cháu xuất tinh quá nhanh… – Cháu sợ chưa kịp làm bác sung sướng…
– Không sao… bác cũng sung sướng rồi mà… – Bà Huệ mỉm cười.
Bà Huệ ngồi dậy, hai đùi vẫn dang rộng. Bà tò mò cúi xuống nhìn bụng dưới của mình. Đám lông rậm đen mượt quanh khe ấy đã ướt sũng, dính sát vào da. Hai môi âm đạo như miệng con sò, nõn nà và hơi sưng lên, trông đầy vẻ no nê thỏa mãn.
Thật sự bà cũng cảm thấy thỏa mãn. Khi bà ngồi dậy, cơ bụng thắt lại, đẩy dòng chất trắng đục đầy trong âm đạo ra ngoài. Bà đỏ mặt nhìn thấy dòng dịch nhớt nháp chảy dài xuống tấm đệm.
Không nói ra lời, bà Huệ thầm nghĩ:
– Thằng nhóc này xuất tinh nhiều thật. Lần thứ hai mà xuất nhiều như thế, đúng là trai trẻ có khác.
Rồi bà Huệ đứng dậy đi vào nhà tắm. Tính bà không chịu được bẩn, chỉ cần hơi có mồ hôi dính trên da là bà đã thấy khó chịu, huống hồ là chỗ ấy cứ nõn nà như vậy. Bà đắm mình trong dòng nước mát, cảm giác thật sảng khoái sau hai lần ân ái.
Bà Huệ và Minh, sau hai lần lên đỉnh, giờ đây nằm trần truồng trên giường nghỉ ngơi. Bỗng có tiếng gõ cửa:
"Cộc… cộc… cộc…"
Minh khoác vội chiếc áo lên người, bước ra mở cửa. Đó là cậu phục vụ phòng mang quần áo đến. Cậu nhìn Minh cười.
– Dạ, quần áo của anh chị đây. Mọi chuyện vui vẻ chứ anh?
– Nhiều chuyện! – Minh đóng cửa lại.
Nhìn đồng hồ, gần 6 giờ 30 tối. Suốt hơn một tiếng đồng hồ, cháu đã ở bên bà Huệ trong khách sạn, làm được hai lần. Thật là hiếm có cơ hội như thế này…
Mưa đã tạnh, bà Huệ nhìn ra ngoài cửa sổ:
– Mình về thôi, cháu.
– Dạ!
Hai người mặc quần áo chỉnh tề, bước xuống lầu. Vừa định dắt xe ra thì trời đột nhiên đổ mưa lớn. Minh nhìn ra ngoài đường, mưa trắng xóa, ngập ngụa. Chẳng thể nào về được nữa. Cháu quay sang bà Huệ:
– Giờ làm sao bác?
– Đợi mưa tạnh rồi về.
– Ok!