204. Phượng đối diện với cám dỗ

Cô Giáo Mai

Phượng đối diện với cám dỗ

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 204 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 204
Công ty của ông Mạnh đăng tin tuyển thư ký riêng trên báo *Tuổi Trẻ*, Phượng đã nộp đơn ứng tuyển. Với vẻ ngoài xinh đẹp, quyến rũ cùng sự thông minh sắc sảo, cô ngay lập tức chiếm được thiện cảm của ông Mạnh ngay từ lần gặp đầu tiên. Phượng được nhận vào làm thư ký riêng với thời gian thử việc hai tháng. Nếu vượt qua kỳ thử việc, cô sẽ được ký hợp đồng chính thức.
Phượng vui mừng khi nhận được công việc này. Nó không chỉ phù hợp với chuyên môn của cô mà mức lương cũng rất cao—lương thử việc đã lên tới 1.000 đô la. Tuy nhiên, trong tháng đầu tiên, cô phải vật lộn với khối lượng công việc khổng lồ, suốt ngày chạy ngược chạy xuôi để xử lý đống giấy tờ chất đống.
Ông Mạnh có vẻ là một người trí thức, sáng sủa, nhưng Phượng nhận thấy ông không nhạy bén trong công việc, thậm chí còn thua xa những quản lý trẻ tuổi người nước ngoài về khả năng điều hành. Điều đó cũng dễ hiểu, bởi lẽ ông thuộc kiểu những "cựu chiến binh cách mạng" ở Việt Nam—họ được đề bạt dựa trên lý lịch, công trạng và huy chương chứ không phải năng lực chuyên môn. Ông Mạnh cũng nằm trong số đó.
Trong công ty, ông Mạnh tỏ ra nghiêm túc, không sa đọa như những giám đốc trẻ thời nay. Từ khi Phượng làm thư ký cho ông, cô chưa bao giờ thấy ông đi nhậu hay giải trí. Tuy nhiên, với kinh nghiệm tiếp xúc với đàn ông, Phượng đã sớm nhận ra ông Mạnh đang che giấu bản chất thật của mình.
Mặc dù lúc nào ông Mạnh cũng tỏ ra đạo đức, nhất là trước đám đông, nhưng khi chỉ có một mình cô bên cạnh, ông thường tỏ vẻ vô tình, đôi khi còn cố tình chạm vào người cô. Nhiều lần, cô bắt gặp ánh mắt thèm thuồng của ông nhìn chằm chằm vào cơ thể mình như muốn lột trần cô vậy. Không chỉ với cô, có lần Phượng còn tình cờ nhìn thấy ông Mạnh có cử chỉ không đứng đắn với Thủy—một cô sinh viên xinh đẹp đang thực tập tại công ty. Khi cô bước vào phòng, ông Mạnh vội vàng bỏ tay khỏi mông cô sinh viên.
Nghe đồng nghiệp bàn tán, Phượng mới biết ông Mạnh có vợ là một hiệu trưởng trường danh tiếng, cực kỳ xinh đẹp. Mọi người còn nói ông là một người đàn ông đứng đắn, nghiêm túc với nhân viên nữ. Nhưng Phượng biết tất cả chỉ là giả tạo. Vẻ đẹp của cô đã khơi dậy dục vọng của ông Mạnh, nhưng có lẽ vì vẻ ngoài đoan trang của cô nên ông ta còn ngại ngần, không dám quá trơ trẽn.
Phượng nghĩ thầm:
— Giá mà ông ta biết được quá khứ của mình, chắc ông đã nhảy xổ vào mình ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ rồi.
Từ khi hai vợ chồng trở về nước, anh Nguyên—chồng cô—đối xử với cô vô cùng yêu thương. Phượng cũng cảm thấy hối hận về những gì mình đã làm trước đây và tự nhủ:
— Mình sẽ không phản bội chồng nữa!
Thực tế, từ khi về nước, ngoài Minh—một người đàn ông đẹp trai, giỏi giang trong chuyện chăn gối và từng giúp đỡ cô rất nhiều trong lúc khó khăn (thậm chí còn mua xe cho cô)—Phượng không còn quan hệ với ai khác. Cô quan hệ với Minh vì anh ta không chỉ đẹp trai mà còn rất hào phóng, nhất là khi cô gặp khó khăn.
Vì vậy, khi thấy ông Mạnh dù thèm muốn mình nhưng không dám vượt quá giới hạn, Phượng cũng cảm thấy nhẹ nhõm và cố né tránh những lúc phải ở một mình với ông ta.
Công việc và cuộc sống của Phượng cứ thế trôi qua. Sắp hết thời gian thử việc—gần hai tháng—và cô đã quen với vị trí thư ký tổng giám đốc. Ông Mạnh từng nhiều lần tán tỉnh cô, nhưng cô đều khéo léo lảng tránh, kể cả trong những chuyến công tác riêng. Ông Mạnh tưởng Phượng là người vợ đức hạnh nên cũng dè dặt, hơn nữa, ông sợ tai tiếng ở công ty.
Gần đây, công ty của Phượng đang tuyển thêm nhân viên. Vừa đăng báo tuyển dụng xong, hồ sơ đã ùn ùn kéo đến. Phượng không phụ trách việc này nên không mấy quan tâm. Cho đến một hôm, khi đến công ty, cô thấy trước cửa phòng ông Mạnh có một nhóm cô gái trẻ đang chờ phỏng vấn. Hỏi ra mới biết đó là những sinh viên mới ra trường từ các trường Đại học Ngoại ngữ, Ngoại thương…
Họ đều cao ráo, trẻ trung, trang điểm xinh đẹp. Tự nhiên Phượng cảm thấy lo lắng. Cô sang phòng tổ chức hỏi thì được biết ông Mạnh đang trực tiếp tuyển trợ lý cho mình. Trở về phòng, cô ngồi xử lý hợp đồng nhưng đầu óc không thể tập trung. Cô thầm nghĩ:
— Chắc ông ta thấy tán tỉnh mình mãi không được nên chán và định thay mình bằng một cô thư ký khác trẻ trung xinh đẹp hơn, nhất là dễ dãi hơn. Mà tụi con gái trẻ trung này đang bằng mọi giá muốn có việc làm, chẳng sợ điều gì.
Nghĩ đến bản thân, Phượng lại giật mình:
— Thế này thì mình gặp nguy rồi! Nếu mất vị trí thư ký này, mình biết làm việc gì khác nữa? Thời buổi này, kiếm một công việc phù hợp chuyên môn mà lương cao chẳng dễ dàng.
Thời gian thử việc của cô sắp hết. Trong công ty, mọi vị trí đều đã có người đảm nhiệm, nếu giờ phải làm công việc của một nhân viên bình thường, Phượng nghĩ mình không thể chịu nổi. Cô ngồi ngẫm nghĩ mãi, không biết phải làm sao.
Mấy ngày nay, Phượng để ý thái độ của ông Mạnh. Cô định bụng:
— Nếu ông ta còn có hành động sàm sỡ, mình sẽ… im lặng cho ông ta.
Nhưng ông Mạnh vẫn bình thường như mọi ngày, thậm chí còn có vẻ vui vẻ. Chuyện tuyển dụng thì cô biết phải sang tuần sau mới bắt đầu. Phượng thấy khó xử và biết rằng mình phải tìm cách xoay chuyển tình thế.
Tình cờ buổi chiều, ông Mạnh hỏi cô:
— Mai em có bận việc nhà không, Phượng?
— Dạ không, có chuyện gì không anh?
— Vậy em sắp xếp đi công tác cùng anh ở Vũng Tàu nhé. Chúng ta nghỉ lại đó hai đêm, xong việc rồi về. Được không em?
— Dạ được anh.
— Em không sợ chồng em ghen à? Mấy ông chồng hay ngại vợ đi công tác xa với sếp lắm.— Ông Mạnh cười hỏi.
— Dạ, không sao đâu anh, công việc mà anh.— Phượng nhoẻn miệng cười.
Trưa nay ở Vũng Tàu, sau khi ăn cơm với đối tác xong, họ rủ ông Mạnh và Phượng đi hát karaoke đến tận gần ba giờ sáng mới về. Khi về khách sạn, lên đến tầng (Phượng và ông Mạnh ở hai phòng cạnh nhau), cô định bụng:
— Nếu ông ta lại giở trò tán tỉnh như mọi khi, mình sẽ chấp thuận.
Nhưng trái với suy nghĩ của cô, khi đến cửa phòng mình, ông Mạnh quay lại nói:
— Chúc nghỉ đi nhé!
— Dạ, chào anh!
Rồi ông mở cửa bước vào phòng. Phượng suy nghĩ mấy ngày nay:
— Đằng nào mình cũng không còn "nguyên vẹn" với chồng nữa, mình từng có một thời… Thôi, chịu đựng thêm chút nữa vậy. Mất mát gì đâu… Ông ta vui vẻ, mình cũng được vui lây.
Cô cũng thấy thương ông Mạnh, lúc nào cũng khổ sở vì thèm khát mình. Phượng quyết định sẽ cho ông ta cái ông ấy muốn… nếu ông ta dám làm tới.
— Nhưng sao ông ấy lại dửng dưng như vậy nhỉ? Chắc ông ta thấy mình quá đứng đắn nên hết hy vọng, hoặc ông ấy đã tìm được cô sinh viên trẻ trung xinh đẹp để thay mình.
Về phòng, Phượng ngồi ngẫm nghĩ, lòng rối như tơ vò. Cuối cùng, cô tặc lưỡi quyết định:
— Thôi thì đằng nào cũng thế! Ông không dám chủ động, mình chủ động vậy.
Phượng đứng dậy vào phòng tắm, rửa sạch sẽ, xức chút nước hoa, chải chuốt kỹ lưỡng rồi mặc bộ váy ngủ màu trắng ngà. Xong xuôi, cô nhấc điện thoại gọi sang phòng ông Mạnh. Sau vài hồi chuông, giọng ông Mạnh vang lên:
— Alô… ai đấy?
Phượng ngập ngừng một lát rồi nhỏ nhẹ:
— Dạ… em ạ… anh đang làm gì vậy?
— Chưa… anh vừa tắm xong… cũng định chợp mắt một tí. Có gì không em?
— Dạ… anh… anh có mỏi lưng không…
— Ừm… ngồi nhiều cũng hơi mỏi.
— Vậy em xin phép sang đấm lưng cho anh một lát nhé.
Phượng cố làm giọng cười đùa cho tự nhiên. Nghe cô nói vậy, ông Mạnh hơi sững lại một chút rồi trả lời với giọng nhanh, hồi hộp:
— Ừ… em sang đi… thế thì còn gì bằng.
— Dạ!
Cô đứng dậy nhìn lại mình lần nữa trong gương, rồi tặc lưỡi:
— Thôi đành vậy, lại đành phải có lỗi với chồng một lần nữa thôi. Dù sao, mình đã hứa với anh ấy đây sẽ là "người đàn ông cuối cùng" của mình…