Cô Giáo Mai
Chương 205: Những Giao Dịch Bí Mật
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 205 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 205
Phượng bước sang phòng của ông Mạnh. Cô vừa khẽ gõ cửa thì ông Mạnh, trong bộ pijama, đã mở cửa sẵn sàng như thể ông đang đứng chờ cô vậy. Ông nhìn cô với vẻ ngạc nhiên và lịch sự chìa tay mời:
– Em vào đi!
– Dạ!
Phượng cố gắng tỏ ra vui vẻ, bước vào phòng. Cô ngồi thoải mái xuống giường:
– Anh cũng thức khuya nữa nhỉ!
Cô nói liến thoắng đủ thứ chuyện với ông Mạnh, người vẫn đứng đó, vẻ ngạc nhiên chưa tan. Rồi Phượng vỗ vỗ tay xuống đệm:
– Nào… anh nằm xuống đây, em sẽ đấm lưng cho anh một lát cho đỡ mỏi.
– Ừm… được rồi… anh nằm đây.
Ông Mạnh ngả người nằm sấp xuống giường. Phượng xin phép kéo rèm cửa lại, tắt bớt đèn, chỉ để lại chiếc đèn ngủ, giải thích:
– Như thế này sẽ đỡ chói mắt và giúp thần kinh thư giãn hơn.
Rồi cô bảo ông Mạnh:
– Anh cởi áo ra cho em dễ xoa bóp nhé.
– Rồi… anh cởi. – Ông Mạnh cởi áo ra.
Phượng bắt đầu nhẹ nhàng mơn trớn lưng trần mập mạp của ông Mạnh, vừa trò chuyện linh tinh. Cô rất khéo léo, khiến ông Mạnh vô cùng sung sướng.
Trong căn phòng vắng vẻ của khách sạn, chỉ có hai người trên giường dưới ánh sáng mờ ảo, trong tư thế vô cùng gần gũi. Phượng nghĩ:
– Dù là thánh nhân hay không, chắc cũng không thể không bị kích động trước những điều này.
Ngoài lưng, cô còn nắn bóp tay chân cho ông Mạnh. Khi xoa bóp đùi, thỉnh thoảng cô vô tình chạm vào phần dưới háng ông ta, nơi cô biết rõ là bìu của ông Mạnh. Cô làm như vô ý, vừa cười nói thản nhiên khiến ông Mạnh mê mẩn, người cứ đờ ra.
Được một lúc, Phượng mỉm cười:
– Nào… anh lật người lên, em sẽ đấm bóp phía trước nhé.
– Ừm… anh nằm.
Ông Mạnh tỏ vẻ lúng túng, không muốn lật ngửa. Phượng cười, cố vần ông Mạnh ngửa ra:
– Thôi nào, anh… nằm ngửa đi.
Cuối cùng, ông Mạnh cũng bị cô lật ngửa. Vừa nằm ngửa, dương vật của ông ta, vốn bị nén chặt xuống giường, bật tưng lên, phồng căng quần. Phượng cười trêu:
– Anh Mạnh, sao “cậu bé” lại thế này?
Ông Mạnh lúng túng nhìn xuống:
– Anh… không hiểu sao… nó… nó… lại như vậy.
– Anh hư quá nha!
– Anh…
– Anh sao nè? Muốn rồi phải không? Để em xem nào…
Phượng bật cười, tắt nốt đèn ngủ, kéo tụt quần ngủ của ông Mạnh xuống. Bên dưới, ông không mặc gì thêm. Trong ánh sáng mờ mờ từ cửa sổ, Phượng thấy dương vật ông Mạnh trơ trọi, bật tưng, đầu nhẫy nhẫy như ướt. Cô nghịch ngợm nắm lấy, cảm nhận sự nóng hổi trong tay, nói giọng cợt nhả:
– Nào anh… bây giờ anh muốn làm gì với thư ký của mình?
– Anh… anh…
Ông Mạnh như bất ngờ trước sự bạo dạn của Phượng, chỉ ấp úng không thốt nên lời.
– Sao cứ ấp úng hoài…
Phượng tủm tỉm cười, kéo váy ngủ qua đầu, ném sang ghế rồi ngửa cổ, hất tóc ra sau, ưỡn ngực khoe vẻ đầy đặn. Cô vừa nhìn ông Mạnh với ánh mắt lẳng lơ, vừa từ từ nằm xuống cạnh ông, miệng khẽ:
– Thế nào anh… em tưởng anh muốn làm gì em chứ.
Ông Mạnh như bừng tỉnh, chồm lên, đè lên người trần truồng của Phượng, ôm chầm và hôn dữ dội. Một tay ông nắm dương vật, dí vào háng cô. Phượng mỉm cười, để ông hôn khắp mặt, cổ, miệng cười khúc khích:
– Kìa… anh định làm gì em thế này.
Nhưng cô vẫn dạng rộng hai chân, thuận tiện cho ông Mạnh. Ông Mạnh vừa hôn, vừa ấn dương vật vào chính giữa hai môi cô…
Phượng hôn lại, nắm chặt miệng khi ông hôn vào môi cô, bụng hơi ưỡn lên đón nhận. Khi dương vật đã lút sâu, ông Mạnh bắt đầu thụt ra vào. Phượng bứt môi ra, cười hỏi:
– Thế nào anh, anh đang làm gì với thư ký của mình? Anh không sợ chị Hiệu trưởng ở nhà sao?
Ông Mạnh thở khàn:
– Ôi… Phượng… anh thích quá… cảm ơn em… thế mà anh cứ tưởng Phượng…
Phượng cười thành tiếng, vỗ nhẹ vai ông:
– Tưởng… tưởng… chứ anh tưởng gì… bây giờ anh đã thỏa lòng rồi chứ, anh và em coi như hiểu nhau rồi nhé.
– Anh hiểu… anh hiểu…
Ông Mạnh thở phì phò, dập vội vã như thể cơn thèm đã dồn nén lâu nay. Chiếc giường rung lên theo nhịp của ông. Phượng nghĩ:
– Cái ông này yếu thật, dương vật to mà dập mạnh thế này, mới một lát đã căng thẳng như sắp…
Phượng âu yếm đặt tay lên lưng ướt mồ hôi của ông Mạnh, nói giọng âu yếm:
– Hự… thế nào… anh không định tuyển thư ký mới thay em… hự… chứ?
Ông Mạnh mắt nhắm nghiền, miệng lắp bắp:
– Ồ… không… không… Em tuyệt vời như thế, anh tuyển thư ký khác làm gì… ối…
Bỗng ông Mạnh căng cứng, kêu “ối” hốt hoảng, xuất vọt ra. Phượng quắp chặt chân ông sau lưng, cười thích thú:
– Anh cứ xuất thoải mái vào em đi, anh không phải lo ngại gì cả.
– OK!
Phượng cảm nhận chất lỏng ấm trào ra theo nhịp giật nhẹ của dương vật ông Mạnh. Khi ông ngừng hẳn, cô buông ra, cười trêu:
– Em tưởng thư ký chỉ nhận việc do anh giao, không ngờ bây giờ lại phải nhận thêm những thứ kỳ lạ thế này nữa… Thôi, anh đã giao hết cho em rồi, thả em ra đi chứ.
Ông Mạnh cười ha hả, bẹo má Phượng:
– Anh thật bất ngờ… biết cô thư ký xinh đẹp như em tuyệt vời đến thế, anh đã sớm “giao” cho em cái “ấy” của anh rồi… không ngờ cô thư ký lại tuyệt vời như vậy… không biết anh đang tỉnh hay mơ đây.
Hàng rào đạo đức giả tạo giữa cô và ông Mạnh đã bị xóa bỏ. Phượng không cần giả bộ đoan trang nữa, ông Mạnh cũng thả sức cho dục vọng trỗi dậy. Họ không cần giữ ý, hai cơ thể trần truồng quấn quýt, cười đùa nghịch ngợm nhau.
Bên cạnh cô thư ký nõn nà, ông Mạnh làm sao kiềm lòng được. Phượng cho ông nghỉ ngơi chốc lát rồi bắt đầu nghịch ngợm ông với cái miệng nóng bỏng của mình…
Ông Mạnh ôm ấp thân thể mềm mại của Phượng, làn da thịt mịn màng như nhung đủ khiến ông hưng phấn. Được Phượng mơn trớn, sức lực đàn ông trỗi dậy, dương vật ông ta lại đứng thẳng hiên ngang.
Lần này, không cần chủ động, chính Phượng ngồi dậy, cưỡi lên người ông Mạnh, lựa tư thế ngồi lên dương vật ông, khiến nó đâm thọt vào cô, rồi cô nhún lên nhún xuống như phi ngựa.
Vừa nhìn ông Mạnh dâm đãng, Phượng nhịp nhàng dùng âm đạo vuốt lên vuốt xuống suốt chiều dài dương vật ông, tạo ra những tiếng động ướt át nhục dục.
Ông Mạnh không chống cự được lâu, rên lên sung sướng rồi xuất vọt ra, tinh dịch vọt ngược sâu trong cô khiến cô rợn người, âm đạo cô co bóp như muốn hút hết tinh dịch ông Mạnh.
Phượng làm ông Mạnh sung quá, ông xuất ào ào đến kiệt sức. Xong, ông nằm liệt trên giường.
Và thế là, ngoài công việc thư ký, Phượng còn là người tình của ông Mạnh…