208. Chương 208: Những phút giây bí mật

Cô Giáo Mai

Chương 208: Những phút giây bí mật

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 208 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 208
Minh nhìn đồng hồ đã gần 6 giờ tối mà vẫn chưa thấy dì Cúc dậy nấu bữa tối. Nó lo lắng, không biết dì có chuyện gì không. Nó len lén bước lên phòng dì, hé cửa nhìn vào, thấy dì đang ngồi dậy với vẻ đề phòng.
– Ờ này, cháu vào đây làm gì? – Giọng dì hơi ngạc nhiên.
– Cháu thấy đã gần 6 giờ rồi mà dì vẫn chưa dậy, lo quá nên vào xem dì sao. – Nó nhanh nhảu nói rồi lách người vào phòng.
– Không… không, dì không sao… Cháu ra ngoài đi. – Dì Cúc vẫy tay ra hiệu.
– Dì có sao không? Dì mệt à? – Nó đóng cửa lại.
– Dì không sao.
Dì Cúc ngồi thẳng dậy, tựa lưng vào thành giường, gập gối ngồi thu mình nhìn nó với vẻ cảnh giác. Nó ngập ngừng bước tới bên giường và ngồi xuống. Liếc mắt thấy chiếc áo lót của dì vẫn còn treo dưới chân giường, nó hiểu ngay rằng dì đang không mặc gì bên trong chiếc váy ngủ mỏng manh kia. Cơn sóng dục dâng lên khiến nó cảm thấy rạo rực.
– Dì… chuyện trưa nay… dì có giận cháu không? – Nó bắt đầu câu chuyện.
– Thôi chuyện qua rồi Minh, đừng nhắc lại nữa… dì xin cháu… – Dì Cúc nói nhanh như muốn kết thúc.
– Nhưng cháu thật sự cảm thấy tuyệt vời… Cháu đã biết được thân thể dì, đã được làm ‘chuyện đó’ với dì… Những khoảnh khắc tuyệt vời đó với người dì ruột của mình, cháu không bao giờ quên. – Nó nói và trèo lên giường.
– Đừng… dì xin cháu… cháu đừng lại gần dì. – Dì Cúc co rúm người lại, hoảng hốt vẫy tay loạn xạ.
– Dì đừng sợ… cháu yêu dì… Dì đừng xua đuổi cháu. – Nó tới sát bên dì, định vòng tay ôm lấy.
– Không… không, Minh ơi, dì xin cháu… – Dì Cúc vùng vẫy đẩy tay nó ra.
– Thôi nào dì… dì cho cháu ôm một chút thôi. – Nó vừa nói vừa né tránh đôi tay đang khua loạn xạ của dì, túm lấy và giữ chặt.
– Đừng Minh ơi… dì xin cháu… – Dì Cúc sợ hãi van xin.
– Có sao đâu, cháu yêu dì mà… có gì mà dì phải sợ. – Nó ôm dì sát vào mình, vỗ về an ủi.
– Dì là dì ruột của cháu mà, tội lỗi lắm cháu ơi… – Dì Cúc nức nở.
– Có ai biết đâu dì, mà chúng ta đã lỡ làm chuyện ‘tội lỗi’ này rồi… – Nó trấn an dì. – Cháu yêu dì…
– Dì có chồng, có con rồi cháu ơi… Cháu tha cho dì đi… – Dì Cúc nghẹn ngào cựa quậy trong vòng tay nó.
– Cháu có bảo dì bỏ chồng, bỏ con đâu, dì cháu mình chỉ tranh thủ những lúc thế này thôi mà.
– Không, làm thế này tội lỗi lắm cháu ơi… Dì xin cháu đấy. – Dì Cúc nhìn nó van xin.
– Tội lỗi gì đâu, sao dì cứ cổ hủ thế. Chỉ là một chút thay đổi trong cuộc sống thôi. – Nó cười nheo mắt nhìn dì.
– Như thế là ngoại tình, là loạn luân đấy cháu. Dì không thể nào làm thế được… – Dì Cúc cúi mặt nhìn xuống.
– Dì đừng quan trọng hóa vấn đề quá, có ai biết được đâu, đây là chuyện giữa dì và cháu, mình đâu có làm ảnh hưởng đến ai… – Nó cười xoa đầu gối dì, định thò tay vào giữa hai bắp đùi đang co lại của dì.
– Không, đừng làm thế, Minh… Dì không thể, dì xin cháu… – Dì Cúc khép chặt hai đầu gối, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.
Minh không mấy bận tâm đến những phản ứng yếu ớt của dì, nó ôm hai cẳng chân dì kéo thẳng ra, giữ lấy một chân và bắt đầu vuốt ve hai bên đùi dì. Nó nhìn vẻ mặt đau khổ của dì với vẻ thích thú, úp bàn tay lên mu lồn dì xoa xoa. Dì Cúc tức giận gạt tay nó ra, che ‘chỗ đó’ lại, môi mấp máy như muốn khóc.
– Minh ơi… đừng mà… dì xin cháu đấy…
– Hì hì… dì đừng sợ… cháu yêu dì…
Nó cười, rời bỏ ‘chỗ đó’ của dì, tiến lên sờ soạng trên bụng dì, định vén váy dì lên để luồn vào. Thấy vậy, dì Cúc vội nắm giữ vạt váy, môi lắp bắp:
– Đừng Minh ơi… như thế là loạn luân đó cháu…
– Hì hì… Thì đằng nào trưa nay dì cháu mình cũng đã loạn luân mấy lần rồi, giờ loạn luân thêm lần nữa dì cũng chẳng mất mát gì đâu. Dì cứ giữ khư khư làm gì, thoải mái đi. – Nó ghé tai dì thì thầm. – Chỉ có hai dì cháu mình với nhau, tội gì không chơi cho sướng hả dì. – Nó đưa tay lên ngực dì xoa xoa.
– Không không… – Dì Cúc luống cuống đẩy tay nó ra.
Mặc kệ sự phản đối, nó chộp lấy một bên vú dì, bóp mạnh. Bầu vú to đầy cả bàn tay, núm vú nhô lên cồm cộm dưới lòng bàn tay nó. Dì Cúc khổ sở chống đỡ nhưng bất lực. Nó cũng vén được váy dì lên, thọc tay vào bên trong… Dì Cúc dấm dứt chịu đựng bàn tay nó đang sờ mó bên trong ngực dì, rồi nó kéo dây váy dì trễ xuống khỏi vai, móc một bên vú dì ra và ghé miệng vào.
– Lại bú nữa rồi, thế này thì mình chịu sao nổi.
Dì Cúc khẽ kêu lên, gắng gượng đẩy nó ra, nhưng nó vẫn lăn xả ôm lấy vú dì mà mút. Dì Cúc mím môi, nghiêng người đẩy miệng nó ra khỏi vú mình, kéo dây váy che ngực. Dì quay mặt đi nói nhỏ:
– Thôi Minh… dì nhột lắm…
– Hì hì… rồi dì sẽ quen, sẽ thích mà. Để cháu bú tiếp. – Nó nói, gỡ tay dì ra.
– Thôi… – Dì Cúc lắc đầu. – Cháu buông dì ra để dì dậy.
– Ấy ấy… Dì… – Nó giữ dì lại.
Dì Cúc đành miễn cưỡng ngồi yên, biết rằng dù không muốn, dì vẫn phải chấp nhận nó. Nó đã được một lần, đâu chịu yên. Hơn nữa, nó khỏe như trâu, nếu dì không chịu, nó sẽ dùng vũ lực cưỡng đoạt như trưa nay.
Minh chậm rãi tuột hai dây váy khỏi vai dì, bộ ngực căng tròn của dì phơi bày trước mắt. Nó đỡ lấy hai bầu vú nặng trịch, lắc lắc thích thú, ánh mắt sáng lên đầy ngưỡng mộ:
– Vú dì đẹp quá… dì cho con bú vú dì nhé… – Nó thì thầm, lại ghé miệng vào.
Dì Cúc rùng mình, cắn môi kìm nén cảm xúc rộn ràng dâng lên. Dì quay mặt đi, mặc nó vừa mút vừa rờ hai bên vú. Khuôn mặt nó áp vào bầu vú dì, miệng hóp lại nút chặt núm vú, tay kia sờ mó vân vê đầu vú còn lại. Nó áp người bên cạnh dì, day dưới.
– Ôi trời ơi, ‘cái của nó’ đang cộm lên bên đùi mình, chẳng mấy chốc nó lại cởi quần lót mình ra và làm ‘chuyện đó’ một lần nữa thôi.
Dì Cúc thở dài sườn sượt, buông xuôi hai tay đầu hàng. Bàn tay nó rời khỏi vú dì, đưa xuống lần mò dưới bụng dì, nhẹ nhàng chui vào bên trong váy, lần lần chui vào quần lót dì.
– Ôi trời… lại thế nữa rồi…
Dì Cúc cựa mình rên rỉ. Nó xoa xoa trên đám lông rậm rạp, day day trên cái mu dày, ngón tay khẽ lách vào khe lồn khều móc. Dì Cúc thở ra nặng nhọc, kèm theo những tiếng ư hư nho nhỏ rất đàn bà. Ngón tay nó dần gây cho dì cảm giác sung sướng, thinh thích khó tả, râm ran dậm dật giữa hai mé trong đùi khiến dì phải gồng cứng hai bắp đùi lên chống đỡ. Ngón tay nó đưa xuống sâu, ngọ nguậy giữa hai diềm thịt nhỏ, chui vào lỗ dì, ngón tay móc móc ngược lên trên. Dì Cúc nghiến chặt hai hàm răng.
– Ui dza… Chao ôi cái ngón tay, nó làm gì thế không biết…
Dì Cúc rên lên trong cảm giác quặn thắt, như có ai đó nắm lấy dạ con bóp vậy. Dì nắm lấy cổ tay nó giữ lại.
– Thôi Minh…
Giọng dì nhẹ như gió thoảng, khuôn mặt ửng hồng, lấm tấm mồ hôi trên chóp mũi. Nó cười, nhìn vẻ mặt vừa sung sướng vừa xấu hổ của dì:
– Thấy chưa… Cháu đã nói mà… Sướng không dì?
Nó ôm lấy hông dì Cúc, kéo dì trượt xuống nằm dài ra giường, rồi trườn đè lên dì cười rúc rích như trêu chọc. Dì Cúc vội xoay đi, nằm úp sang bên để tránh, cười nhưng vẫn cố vớt vát:
– Thôi thôi… buông dì ra…
Nó nhìn xuống cái mông cong cong của dì đang vổng lên, khe mông sâu hoắm, chợt nghĩ đến lúc được nằm úp lên đó mà dập, dương vật tự dưng giật giật trong quần. Nó lồm cồm bò dậy, nắm lấy hai bên váy chị kéo phắt xuống một cái…
– Ờ kìa Minh…
Dì Cúc giật mình xoay ngửa lại, tay định túm váy nhưng chiếc váy đã bị nó tụt xuống tận eo dì… rồi kéo xuống cổ chân dì… nó đang loay hoay tháo ra khỏi đôi chân dì. Vẫn còn chiếc quần lót che thân, dì Cúc ôm giữ lấy ‘thành trì’ cuối cùng ấy với vẻ không chắc chắn, nhìn nó bối rối ngượng ngùng.
– Ờ kìa Minh… làm gì thế, đưa trả váy cho dì nào…
– Dì cháu mình làm ‘chuyện đó’ lại lần nữa nhé.
– Đừng… – Dì Cúc phản ứng yếu ớt.
Nó cười, vứt cái váy đi, sà xuống bên dì vuốt ve mu lồn dì trong quần lót, cảm nhận đám lông dày êm êm dưới lớp vải lót mỏng. Dì Cúc mũm mĩm không ra cười cũng không ra mếu, vừa thẹn thùng vừa thích thú nhưng không dám thú nhận. Dì bối rối quay đi tránh cái miệng nó đang ghé vào mặt mình. Nó thì thầm:
– Dì quay lại đây cho cháu hôn dì cái nào…
Nói rồi, nó đỡ tay dưới cằm dì, khẽ bóp nhẹ khiến môi dì chu lên, gắn môi lên đó mút mút để làm ướt rồi bắt đầu hôn nhẹ nhàng, chậm rãi. Dì Cúc chưa quen nhưng dần dần thấy thích thú, đôi môi dì mềm dần ra, bắt đầu có những đáp ứng vụng về…