229. Chương 229: Cuộc đào thoát của bà Mai

Cô Giáo Mai

Chương 229: Cuộc đào thoát của bà Mai

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 229 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 229
Tính đến nay, đây là ngày thứ ba bà Mai bị giam trong hang sói, trở thành nô lệ tình dục cho cả bầy sói đực. Số lượng sói đực trong đàn đã tăng gấp đôi, chắc chắn là nhờ sự xuất hiện của bà Mai, vì tất cả chúng đều là đực. Đàn sói chỉ rời hang vào ban đêm để kiếm ăn, còn ban ngày, chúng ở lại hang thay phiên nhau hãm hiếp "con mồi". Mỗi con đều rất hăng, bởi với chúng, "con mồi" này lạ lùng, có thể đem lại những khoái cảm không tưởng.
Thuật ngữ "hãm hiếp" chỉ đúng trong những giây phút đầu tiên. Sau khi nhận thấy rằng khi "con mồi" hứng lên, nó sẽ mang lại nhiều khoái cảm hơn, đàn sói trở nên vô cùng thông minh. Chúng tìm đủ mọi cách để kích thích "con mồi" trước khi cưỡi lên.
Cách hiệu quả nhất là khi cả chục con sói vây quanh bà Mai, liếm khắp toàn thân. Hai bầu ngực của bà được giao cho hai con sói to nhất (sau con sói đầu đàn) đảm nhiệm, còn âm hộ - phần ngon nhất - đương nhiên do con sói đầu đàn đảm nhận. Sau khi liếm kích thích, con sói đầu đàn sẽ mời một con khác cùng tham gia. Chỉ sau vài phút liếm như vậy, bà Mai không cần thúc giục cũng tự động chổng mông cho từng con sói. Thậm chí, bà còn dùng tay kích thích từng con "ra", khiến đàn sói vô cùng thích thú, tranh nhau để được bà Mai kích thích.
Bánh kem là thứ bà Mai ghét nhất. Hồi trước, bà từng nổi giận trong một buổi tiệc tại khách sạn lớn ở thành phố vì bị ném bánh kem vào người. Bà quan niệm rằng loại thức ăn này chứa quá nhiều chất béo, phá hủy dáng vóc mà bà đã vất vả xây dựng suốt bao năm. Thế nhưng, trong hai ngày qua, thức ăn của bà lại toàn là bánh kem. Nó còn dễ chịu hơn nhiều so với những miếng thịt sống do đàn sói tha về trong những ngày đầu.
Lũ sói tưởng rằng "con mồi" cũng ăn thức ăn như chúng, nên tha về toàn thịt sống. Làm sao bà Mai có thể nuốt nổi những thứ đó? Thà nhịn đói còn hơn. Mãi đến khi con sói đầu đàn đi săn về với một chiếc ba lô đầy bánh kem, sữa tươi và một số đồ lặt vặt khác - chắc là của một khách du lịch - thì bà mới hiểu ra.
Vừa gặm bánh, bà Mai vừa đảo mắt nhìn ra cửa hang, cách đó vài chục mét. Đàn sói giam cầm "con mồi" rất hiệu quả. Ban ngày, khi biết "con mồi" không thể trốn thoát khỏi sự canh gác của chục con sói, chúng thay nhau hãm hiếp cho đến khi bà Mai kiệt sức. Đến đêm, khi đàn sói đi săn, chỉ để lại một con canh gác. Nếu bà Mai không chịu hợp tác, cả đàn sẽ tìm đủ cách kích thích hoặc dọa nạt cho đến khi bà phải tự nguyện chổng mông.
Có lần, nhận thấy không thể chống cự lại đàn sói (chúng cũng không dám làm hại bà), bà Mai giả vờ kiệt sức, nằm ườn ra không chịu chổng mông. Nhưng "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", đàn sói không dễ bị lừa. Chúng thay nhau liếm kích thích âm hộ bà Mai suốt hàng giờ, buộc bà phải chịu thua. Lần đó, vừa bị hãm hiếp, bà Mai vừa khóc. Bà biết mình lại một lần nữa bị bản năng tình dục đánh bại. Dù là người phụ nữ dũng cảm, kiên trì và thông minh, bà không chịu đầu hàng. Thay vào đó, bà vạch ra một kế hoạch mới.
Bà Mai thay đổi hoàn toàn thái độ với đàn sói. Những ngày tiếp theo, không cần đàn sói thúc giục, bà tự nguyện phục vụ chúng. Không những thế, bà còn tình nguyện hợp tác với nhiều con sói cùng lúc. Khi đang hứng với một con, hai tay bà vừa kích thích hai con khác, còn miệng thì bú cu của một con nữa. Nhờ vậy, cuộc ân ái với đàn sói vừa nhanh chóng kết thúc, vừa đỡ mệt hơn.
Thấy "con mồi" ngoan ngoãn phục tùng, đàn sói cũng lơ là cảnh giác. Bà Mai có thể tự do di chuyển trong hang, thậm chí ban ngày còn ra khỏi hang, nhưng luôn có một con sói đi theo sát bên. Đến đêm, khi đàn sói đi săn, chỉ để lại một con canh gác. Bà Mai đã tích trữ được một ít bánh kem và sữa đề phòng trường hợp phải chạy trốn nhiều ngày.
Đêm đó, sau khi đàn sói lục tục kéo nhau đi săn, chỉ còn lại một con canh gác. Bà Mai lục trong chiếc ba lô mà con sói đầu đàn mang về, lấy ra vài viên thuốc ngủ. Đây chính là lý do mấy ngày qua bà tìm đủ mọi cách để giảm số lượng sói canh gác. Nếu có hai con, lượng thuốc ngủ này sẽ không đủ để hạ gục chúng.
Hòa tan thuốc ngủ vào ly sữa đã pha sẵn, bà Mai mang đến chỗ con sói canh gác. Đó là một con sói nhỏ, luôn phải đứng cuối cùng trong đàn khi chia sẻ chiến lợi phẩm, trong đó có cả "con mồi". Thấy bà Mai đến gần, con sói đứng dậy gừ gừ chào mừng, ngửi ly sữa nhưng không uống. Bà Mai cảm thấy thất bại hiện rõ trên khuôn mặt. Đây là số thuốc ngủ duy nhất bà có.
Bà Mai cố gắng trấn tĩnh, rồi đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Bà đến gần, vuốt ve kích thích con sói. Đến khi thấy nó hứng lên, bà đổ một ít sữa vào âm hộ mình, để cho con sói bú. Bà làm như vậy nhiều lần, đến khi hết ly sữa. Thuốc ngủ không có tác dụng tức thời, nên sau khi uống xong, con sói vẫn chưa mê man. Để thuốc ngấm nhanh hơn, bà Mai chủ động liếm cu của nó, sau đó cho nó hãm hiếp mình. Khoảng 15 phút sau, con sói trượt khỏi người bà Mai, lăn kềnh xuống nền hang.
Chờ con sói ngủ say hẳn, bà Mai lén rời khỏi hang. Đến cửa hang, thấy một tảng đá lớn, bà định quay lại đập con sói nhưng cuối cùng lại thôi. Bước ra khỏi cửa hang, bà Mai dừng lại xác định phương hướng. Mặc dù đến đây vào ban đêm, nhưng bà vẫn nhớ được vài mốc đường. Giờ chỉ cần xác định lại.
Bà Mai không chậm trễ. Bà biết đàn sói có thể quay về bất cứ lúc nào, tùy thuộc vào việc chúng có săn được mồi hay không. Vừa rời khỏi hang khoảng 200-300 mét, tim bà như ngừng đập khi nghe thấy tiếng rú đầy tức giận của con sói đầu đàn. Theo sau là vô số tiếng rú từ bốn phương, lũ sói đã phát hiện "con mồi" chạy trốn.
Bà Mai chạy không ngừng, bất chấp những cành cây quật vào người. Tiếng sủa truy đuổi của đàn sói càng lúc càng gần. Phía sau, con sói đầu đàn xuất hiện với đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng nhe ra đầy giận dữ. Hai con sói khác từ đâu chạy tới, bám hai bên sườn bà Mai, nhưng không tấn công. Theo luật của đàn sói, con đầu đàn sẽ là người xông vào "con mồi" đầu tiên. Khoảng cách giữa bà Mai và con sói đầu đàn ngày một rút ngắn: 10 mét... 9 mét... 8 mét... 5 mét... Con sói lao tới, chụp lấy thân hình đang chạy của bà Mai.
– Áaaaaaaaaaa…