7. Khi Mưa Giữa Chúng Ta

Có Gió Thổi Qua - Lại Lạnh Lùng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mỗi lần nỗi nhớ trào dâng, tôi lại mơ thấy con cá đuôi đỏ đã chết. Đuôi nó quẫy nhẹ, mặt nước gợn sóng lan xa. Thế giới dưới đáy tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng ve sầu trên bờ, cùng giọng Trần Vọng Trì đang khẽ gọi tên tôi.
Tôi biết đó chỉ là mơ, bởi Trần Vọng Trì hiếm khi gọi cả họ lẫn tên tôi. Sau khi rời quê, cái tên tôi như bị chôn vùi dưới trận tuyết trên đường về phương Bắc.
Trong mơ, tôi bị dòng nước níu giữ, cảm giác an toàn bỗng trở về. Tiếng rì rào của sông biển tuôn qua tai tôi.
Và tôi lại nhớ giọng nói của Trần Vọng Trì.
Khi đất trời phủ sắc xanh non, tôi thường vào rừng tìm lá cây. Lá cây muôn hình vạn trạng, tôi đã dành biết bao thời gian ở đó, nhưng chẳng bao giờ tìm được chiếc lá nào giống hệt chiếc lá Trần Vọng Trì cầm.
Rồi tôi nhớ đến câu nói của một vĩ nhân: trên đời chẳng có hai chiếc lá nào giống nhau.
Câu ấy khiến tôi bực bội. Cuối cùng, tôi cũng tìm được một chiếc gần giống.
Bởi giữa chiếc lá có một lỗ sâu hình ngôi sao, y hệt như Trần Vọng Trì từng dùng nó để nhìn vào mắt tôi.
Những đường gân lá uốn lượn, mỏng manh. Tôi nghĩ đến những mao mạch trên mí mắt anh, nơi tôi từng khẽ cắn như con sâu gặm nhấm chiếc lá.
Ánh nắng xuân xuyên qua chiếc lá rơi xuống đất, như một bầu trời sao thu nhỏ. Ban ngày, mặt đất cũng nở những đóa pháo hoa.
Tôi cẩn thận cất giữ chiếc lá, viết lên đó ba chữ “620”, rồi đặt vào ngăn tủ, không dám chạm vào, không dám nhìn lâu.
Trên phố thường có người bán sách cũ. Một ông trung niên đeo kính bày sạp dưới gốc đa đối diện tiệm mì. Ông không mấy quan tâm đến việc bán hàng. Dù khách có hay không, tay ông vẫn cầm cuốn sách cũ, đọc say sưa.
Tôi tò mò về ông, về những suy nghĩ trong đôi mắt xám xịt ấy, về nguồn sinh lực nơi thân hình gầy gò của ông.
Những lúc quán vắng, tôi giả vờ qua lại, ngồi xổm trước sạp sách lật tìm. Thỉnh thoảng tôi hỏi ông nghĩa của mấy chữ trong sách.
Ông chỉ thỉnh thoảng trả lời, phần lớn thời gian chẳng để ý đến tôi.
Tôi nghĩ chắc do mình hỏi ngốc nghếch, vì tôi đọc sách chẳng nhiều.
Rồi tôi mua cuốn sách ấy. Khi trả tiền, ông không nhận, chỉ bảo tôi mời ông tô mì ramen.
Tôi coi ông như người tốt.
━━━━━━━━━━
Đêm ấy sấm sét rung trời, mưa ào đổ. Cánh cửa sổ gỗ cuối cùng cũng bị gió thổi bung. Cơn mưa cuốn theo gió, ướt sũng những tờ báo tôi trải trên bàn.
Tôi chân trần nhảy xuống giường, vội vàng cứu chữa, nhưng mực trên giấy nhòe đi, như dòng sông khóc.
Tôi chỉ nhận ra vài dòng tôi viết cho Trần Vọng Trì. Lời ấy nóng bỏng, chân thật, chẳng chút giấu diếm vì biết sẽ chẳng bao giờ gửi đi. Tôi thấy tiếc vô cùng.
Những lời câm lặng bị cơn mưa xuân nuốt chửng, ngay cả tôi, kẻ viết ra, cũng chẳng thể viết lại lần thứ hai.
Trần Vọng Trì sẽ chẳng bao giờ biết được.
Cơn mưa bão khiến tôi nhớ đến những ngày xưa, khi tôi và Trần Vọng Trì ngồi xổm dưới ánh đèn quán net. Trước mặt chúng tôi cũng là mưa, những cơn mưa dai dẳng và dữ dội.
Đốm lửa đỏ giữa ngón tay anh là vết thương hở trên tim tôi. Chúng tôi ngồi im lặng, đôi khi ánh mắt chạm nhau, như hai cây cối âm thầm sinh trưởng, rễ cành quấn quýt.
Mưa rơi ướt sũng thân thể. Tôi hỏi anh có thể ôm hay hôn không.
Chúng tôi trốn tránh mưa rào mùa hạ, trốn tránh những lời dò xét của cha mẹ, cam chịu sống dưới ánh đèn đường, trở thành bến đỗ của nhau.
Rồi tôi ôm tờ báo ướt khóc, khóc cho những suy nghĩ trống rỗng và lệch lạc của mình. Tôi không biết làm sao vừa thừa nhận yêu Trần Vọng Trì, vừa giả vờ xem anh như anh em.
Tôi đã ngây thơ tuân theo mọi quy tắc xã hội, bất kể nội tâm dậy sóng thế nào.
Cơn mưa ấy kéo dài đến sáng. Bầu trời sáng lên nhưng vẫn phủ một màn u tối, ngột ngạt.
Tôi nhớ đến cuốn sách cũ và chiếc lá trong rừng, vội mở ngăn kéo xem có bị ướt không.
Chiếc lá tôi dán băng keo, kẹp trong sách. Trang đầu cuốn sách đề tên Trần Vọng Trì. Tôi dùng cách ấy để tưởng nhớ anh.
Với tôi, chỉ cái tên Trần Vọng Trì mới là mùa hạ.
Nhưng chúng tôi lại gặp nhau vào mùa xuân.
Ngay khi tôi ngẩng đầu, Trần Vọng Trì đã đứng bên kia đường, cách tôi không xa. Điếu thuốc trên tay anh đã ướt từ lâu nhưng anh chẳng buồn vứt đi. Giữa chúng tôi là sự im lặng dữ dội. Đôi mắt vừa tĩnh lặng vừa sầu muộn ấy cuối cùng không kìm được tiết trời u ám, nếu không, sao giữa chúng tôi lại có cả đại dương ngăn cách.
Nếu tôi không nhìn thấy gò má gầy của Trần Vọng Trì, có lẽ tôi đã chẳng sớm biết đến cảm giác đau lòng. Mọi xúc cảm hỗn loạn ấy đều theo cơn mưa gió mà ướt nhòe nơi khóe mắt.
Tôi thấy nước mắt Trần Vọng Trì.
Đôi tay anh run rẩy, nâng lấy mặt tôi. Động tác không vững nhưng dữ dội.
Anh đã khóc sao?
Trần Vọng Trì không trả lời. Không cửa sổ, anh đẩy tôi đến trước bàn, tay kia kéo rèm cửa lại.
Tấm rèm nhanh chóng ướt sũng, màu nhạt nhòa trở nên thẫm và nặng trĩu.
Tôi ngửi thấy mùi mưa trên người anh, ẩm ướt. Khi anh hôn tôi, thời gian trôi thật chậm, như lớp rêu xanh mọc dần trên phiến đá.
Ánh xanh nhạt của buổi sáng xuyên qua rèm, hơi thở chúng tôi biến thành màu xanh lam, mờ ảo.
Vậy nên Trần Vọng Trì à, chúng ta cần gì phải nhắc về quá khứ, tương lai mù mịt bất định, chỉ có hiện tại mới là sâu sắc nhất.
Cuốn sách cũ trên bàn rơi xuống đất, trang giấy khẽ lay động rồi dừng lại nơi tôi dùng chiếc lá đánh dấu. Trang ấy có đoạn tôi thuộc lòng:
– Một nửa ý nghĩa cuộc đời tôi là ở chỗ giành được tình yêu của em. Tôi biết em cũng yêu tôi, nhưng chưa bao giờ tôi dám mong người kiêu hãnh như em sẽ nói với tôi điều ấy. Bây giờ em đã nói, và đúng vào lúc tôi chẳng còn gì, khi thế giới và đàn bà đã hoàn toàn ruồng bỏ tôi. Tôi nhận tấm lòng của em và cảm ơn em. [Trích sách Narcissus và Goldmund]
Tôi dùng ngón tay che mí mắt anh, che đi những mao mạch nơi ấy. Hơi ẩm trên đầu ngón tay chẳng biết là mưa hay gì khác. Tôi do dự không biết có nên gọi anh là “anh trai” không.
“Trần Thành Hạ.”
Trần Vọng Trì đột nhiên gọi tôi như vậy.
Chỉ trong giây lát anh gọi tên tôi, cơn mưa xuân từ trời rơi xuống đã gột sạch lớp tuyết tích tụ, và cái tên tôi chôn sâu dưới tuyết ấy đã lộ diện trở lại.
Sáng hôm ấy, chúng tôi chìm đắm trong biển sâu, xuyên qua khu rừng sương mù, bước lên chuyến tàu vỏ xanh chòng chành.