Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1
Chương 26
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đáng yêu…”
Bàn tay còn lại của Mặc Lâm vô thức đưa về phía tai Cố Nguyên. Khi gần chạm tới thì đột nhiên dừng lại, bởi chủ nhân của chiếc tai kia lập tức né người, ánh mắt lóe lên vẻ cảnh giác: “Anh định làm gì?!”
Mặc Lâm khẽ cong môi, nụ cười mập mờ đến cực điểm: “Sao vậy, cậu hoảng rồi à?”
Nghe vậy, Cố Nguyên lập tức nhíu mày: “Tôi không hiểu anh đang nói gì.”
Mặc Lâm gần như bất lực xoa trán, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng, kiên nhẫn: “Không sao, chúng ta có thể từ từ…”
Trong đầu Cố Nguyên lúc này chỉ còn vang vọng bốn chữ “cậu hoảng rồi à”. Cậu trầm ngâm vài giây rồi nói: “Anh đang nói đến phản ứng căng thẳng do dopamine và norepinephrine gây ra, đúng không?”
(*Phản ứng căng thẳng do dopamine và norepinephrine là một phần của cơ chế “chiến đấu hoặc bỏ chạy” khi cơ thể đối mặt với stress. Dopamine và norepinephrine, cùng với epinephrine (adrenaline), đều tham gia vào quá trình này, nhưng mỗi chất đảm nhiệm vai trò riêng biệt. – Bác Gô nói, Chan không hiểu, Chan bị ngu. Cảm ơn.)
Mặc Lâm khựng lại một chút, trong lòng thầm thán phục khả năng phân tích của cậu: “Nếu cậu nhất định muốn hiểu theo hướng đó… thì cũng được.”
“Tôi cho rằng anh đã xịt nước hoa chứa pheromone,” Cố Nguyên nói, “khiến tôi tiếp nhận sai tín hiệu hóa học.”
Nói xong, cậu lấy miếng gạc đặt lên tay Mặc Lâm, xé băng dính, cố định miếng gạc lên lòng bàn tay anh. Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh gọn, không chút biểu cảm.
Xong việc, Cố Nguyên ném cây bông đã dùng vào thùng rác, dáng vẻ chẳng khác nào một khối băng biết đi.
Mặc Lâm thầm nghĩ: Thì ra cũng có thể lý giải theo cách này… xem ra kiến thức của mình còn quá hạn hẹp.
Hai người vừa bước ra khỏi văn phòng thì Mộng Lan đi tới: “Thầy Mặc, Chu Tiết nói chỉ khi anh vào, cô bé mới chịu khai.”
Đúng lúc này, Mặc Lâm cảm nhận được ánh mắt Cố Nguyên đang dán chặt lên người mình. Anh khẽ ho hai tiếng: “Tôi không hề xịt loại nước hoa đó. Nếu cậu không tin… có thể giám sát tôi 24 giờ, tôi hoàn toàn không ý kiến.”
“Được.” Cố Nguyên rút điện thoại ra xem giờ: “Vậy thì bắt đầu từ bây giờ!”
Để làm rõ lý do gây ra phản ứng căng thẳng bất thường của bản thân, cậu cho rằng việc giám sát hành vi của Mặc Lâm suốt 24 giờ là cần thiết, nhằm loại trừ mọi khả năng can thiệp nhân tạo.
Mép môi Mặc Lâm nhếch lên thành một đường cong: “Cậu chắc chứ?”
Cố Nguyên: “Dĩ nhiên!”
Chiều hôm đó, tiết học cuối cùng là tự học. Trong lớp 9A, Thu Nghiêu ngồi gần cửa sổ, cầm bút chì nhanh tay phác họa khung cảnh bên ngoài vào sổ ký họa. Xa xa, cậu thấy học sinh lớp 7A đang tập thể dục trên sân bóng.
Cậu tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc, rồi cũng nhìn thấy Chu Tiết ngồi dưới gốc cây lớn bên bức tường. Cô bé ngồi đó, ngơ ngác nhìn ra xa, không mặc đồng phục, như thể bị cô lập khỏi thế giới xung quanh.
Trời lạnh thế này, không mặc áo khoác dễ bị cảm lắm chứ?
Vừa nghĩ vậy, dường như Chu Tiết có cảm giác, ngước mắt nhìn về phía cậu. Dù khoảng cách xa, nhưng vẻ bất lực trên gương mặt cô bé khiến Thu Nghiêu vô thức cảm nhận rõ mồn một.
Cậu đặt bút xuống, xin phép cán bộ kỷ luật: “Tớ đi vệ sinh một chút.”
Thu Nghiêu ngồi xổm xuống bên cạnh Chu Tiết: “Sao không đi học thể dục?”
“Đau bụng.” Giọng cô bé rất nhỏ, nhưng từ ngữ điệu có thể cảm nhận được cô thực sự không khỏe.
Thu Nghiêu nhớ lại mấy bạn nữ trong lớp mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt đều kêu đau bụng, thầy thể dục cũng thông cảm, luôn cho nghỉ.
Chẳng lẽ cô bé cũng đến tháng rồi?
“Áo khoác của cậu đâu?” Thu Nghiêu hỏi.
Thấy Chu Tiết cúi đầu không nói, cậu chợt nhớ đến chiếc áo đồng phục từng thấy trong cống nước bẩn trước đó, trong lòng cũng hiểu ra phần nào.
Lòng Thu Nghiêu chùng xuống: “Lại bị chúng nó bắt nạt à?”
“Quen rồi.”
Cô vừa nói vừa ôm vai, co người lại, trông thật tội nghiệp.
“Về nói ba cậu mua cái mới đi.”
“Ông ấy sẽ không đưa tiền đâu.”
“Cậu là con ruột thật không đấy? Sao lại đối xử với cậu thế? Thuê người giúp việc còn phải trả lương, cậu ngày nào cũng chăm thằng con trai của ông ta, mà lại bị đối xử như vậy sao?” Thu Nghiêu bức xúc.
Nói xong, cậu cởi áo khoác ra đưa cho cô: “Mặc tạm đi, đừng để cảm lạnh, rồi lại lây sang tớ.”
Chu Tiết ngẩng đầu, mắt long lanh: “Cảm ơn, tớ sẽ trả lại ngay khi về nhà.”
“Không cần vội, tớ còn nhiều áo mà.”
Vừa dứt lời, chuông tan học vang lên.
“Đúng rồi, tối nay vẫn như cũ, gặp nhau trên gác mái.” Thu Nghiêu dặn thêm.
Bảy giờ rưỡi tối, Chu Tiết về đến nhà. Trước mặt Chu Vinh Quang, cô nói áo khoác đồng phục bị mất, xin mua cái mới. Khuôn mặt ông lập tức sầm lại: “Lại mua đồng phục? Học kỳ này mày đã mua bao nhiêu rồi hả?!”
“Tụi nó ném áo xuống rãnh nước, con chẳng lẽ nhặt lên mặc tiếp sao?”
“Mày không hòa đồng là lỗi của mày. Sao Thu Nghiêu không bị bắt nạt? Bao bạn cùng lớp vẫn bình thường, sao tụi nó cứ nhắm vào mỗi mày?”
“Ba bớt nói đi!” Chu Uyển Đình lau tay, bước tới chỗ Chu Tiết: “Về đúng giờ, cho em trai ăn đi.”
“Nhưng con còn nhiều bài tập! Tại sao hai người không tự làm?”
“Ba mẹ còn phải kiếm tiền! Không kiếm thì con uống gió Tây Bắc à? Tiền kiếm được đều tiêu hết vào các con, giờ bảo mày cho em ăn cũng than vãn? Mẹ dễ dàng gì đâu, tối qua nướng xiên bị phỏng hai bọng nước to tướng, sáng sớm đã phải dậy làm việc…” Nói đến đây, nước mắt bà lăn dài: “Con lớn thế này rồi, sao không hiểu chuyện? Không biết thông cảm cho người lớn, mẹ thật sự lạnh lòng…”
“Cái con này đúng là vô ơn, nói một câu đã trừng mắt như kẻ thù, sau này lớn lên chắc còn muốn lật trời, mà cô còn mơ nó nuôi mình lúc về già? Nằm mơ!” Chu Vinh Quang thêm vào.
Chu Tiết thở dồn dập, mặt đỏ bừng: “Mấy người đối xử với con như vậy, sau này sẽ hối hận!”
Chu Vinh Quang tức giận buông việc, tát mạnh vào mặt cô: “Còn dám cãi hả?!”
Một khách hàng bên cạnh thấy vậy, cố ý lên tiếng giải vây: “Anh ơi, xiên thịt nướng xong chưa?”
“Có ngay, ra liền, xin lỗi, con nít không nghe lời…”
Chu Vinh Quang đi ra nướng xiên, Chu Uyển Đình lau nước mắt rồi tiếp tục tươi cười đón khách.
Chu Tiết đứng trong quán, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô – có người thương hại, có người khinh miệt. Mỗi cái nhìn như lưỡi dao sắc, âm thầm đâm vào tim cô.
Cô không chịu nổi thêm giây nào, liền bế thằng em trai đang chơi trong góc lên lầu, tay cầm sẵn bát thìa.
Đứa em trai suốt ngày chỉ biết ăn và quậy phá đã trở thành bóng ma trong lòng cô. Từ khi nó ra đời, mọi thứ tốt đẹp trong nhà đều thuộc về nó. Còn cô, chỉ vì muốn mua một bộ đồng phục mà cũng bị mắng chửi thậm tệ.
Nhìn đứa trẻ trong tay, cô càng nghĩ càng uất ức, không sao hiểu nổi.
Mới mấy ngày trước, cô còn lén nghe Chu Vinh Quang nói muốn dành tiền để sau này cưới vợ cho thằng con quỷ đòi nợ này. Chỉ cần nó còn sống, cô sẽ không bao giờ được yên.
Cho em ăn xong, cô mở tập bài tập ra làm, nhưng thằng bé ngồi dưới đất lảm nhảm, phá hỏng việc học. Cô quát vài câu, nó bật khóc. Cô đành gác bài tập, dỗ em nín.
Tám giờ rưỡi, bên bức tường ván gỗ bên cạnh vang lên những tiếng gõ đều đặn – tín hiệu giữa cô và Thu Nghiêu.
Cô gõ đáp lại, lấy cuốn album treo tường xuống, bóc miếng dán hoạt hình, lộ ra một cái lỗ nhỏ.
Qua đó, Thu Nghiêu đứng bên kia: “Tớ nghe hết rồi… Ba mẹ lại mắng cậu nữa à? Haizz, nếu là tớ thì đã bỏ nhà đi từ lâu rồi. Mẹ tớ còn tốt hơn, ít nhất bà ấy biết nghĩ cho tớ một chút.”
Thấy cô không trả lời, cậu tiếp: “Lên trên nói chuyện đi.”
Lát sau, một tấm trần hành lang được mở ra, chiếc thang gỗ thả xuống. Chu Tiết đội mũ, đeo găng tay, men theo thang leo lên gác xép.
Đèn bàn sáng rực, chiếu lên những bức bích họa tuyệt đẹp trên tường. Thu Nghiêu đam mê hội họa, mơ ước trở thành họa sĩ.
“Chu Tiết, sau này cậu muốn trở thành người như thế nào?” cậu bỗng hỏi.
Cô suy nghĩ rất lâu rồi mới nói: “Tớ muốn trở thành một người bình thường.”
“Cậu có gì mà không bình thường chứ?”
Chu Tiết cố gượng cười, không trả lời.
Bên này, Chu Hạo chơi một mình bỗng phát hiện chị gái biến mất, liền gào khóc inh ỏi. Chu Tiết bất đắc dĩ: “Hay là bế nó lên đây đi, nó không chịu rời người đâu.”
Hai người cùng bế Chu Hạo lên gác mái. Lên đến nơi, thằng bé mải mê chơi đồ chơi, còn Chu Tiết và Thu Nghiêu tiếp tục nói chuyện. Một lúc sau, Chu Tiết nhờ Thu Nghiêu vẽ cho mình một bức chân dung. Cậu liền xuống lấy giấy bút.
Không ai để ý, Chu Hạo lén bò theo, trèo đến mép gác mái rồi trượt chân ngã xuống, đầu đập mạnh vào thang gỗ.
Thu Nghiêu hoảng hốt, vội gọi tên Chu Tiết. Khi cô xuống, Chu Hạo đã bất tỉnh. Cậu định gọi điện thoại bàn, nhưng bị Chu Tiết ngăn lại.
Hai người bế Chu Hạo trở về quán nướng. Chẳng bao lâu, thằng bé bắt đầu nôn, mặt đỏ bừng, rồi ngừng thở sau hai phút.
Chu Tiết bình tĩnh dọn dẹp vết nôn trên nền nhà, sau đó đưa quần áo dính máu và chất nôn cho Thu Nghiêu. Khi cậu mang đi, cô đứng nhìn thi thể em trai, ánh mắt trống rỗng.
“Lúc đó, em đã nghĩ đến việc đẩy nó từ trên lầu xuống… Nhưng vết máu trên đầu đã bị lau, dễ bị phát hiện điều bất thường. Đúng lúc đó, bình dầu điện đang bật, em nghĩ… thôi thì quẳng nó vào đó luôn cho xong.”
Cô lấy áo khoác đồng phục trong cặp ra mặc, đi vào bếp, kéo thùng giấy đặt cạnh bình dầu. Với độ cao này, Chu Hạo hoàn toàn có thể tự trèo lên.
Xong việc, cô rửa tay thật kỹ, rồi mới bế thi thể em xuống lầu.
Sau khi ném Chu Hạo vào bình dầu, cô trở về phòng, cởi áo khoác, bỏ vào túi nilon, rồi dùng kéo rạch bụng con gấu bông, nhét túi vào trong, khâu lại cẩn thận, đặt gọn gàng bên đầu giường…
Nghe xong lời khai của Chu Tiết, những người có mặt đều âm thầm đưa ra phán đoán: Có lẽ đây không phải tai nạn, mà là một vụ mưu sát được lên kế hoạch từ trước.
Thế nhưng, không tìm được bất kỳ bằng chứng nào chứng minh đây là giết người chứ không phải tai nạn.
Trên đời có hai thứ không thể nhìn thẳng — một là mặt trời, hai là lòng người…
Hết chương 26