Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1
Chương 54: Say Hay Tỉnh?
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan
Mặc Lâm đứng sát bên, giọng nói mập mờ như gió thoảng: “Tôi nghiện em rồi.”
Anh chống một tay lên tường, cố giữ thăng bằng.
Đôi mắt dài, mơ màng nhìn thẳng vào Cố Nguyên: “Tôi nghiện em mất rồi…”
Cố Nguyên siết chặt cơ thể: “Anh nên về nhà.”
Mặc Lâm đưa tay kia, nhẹ nhàng đặt lên má Cố Nguyên – nơi đã ửng hồng: “Tôi biết em đang lo lắng…”
Anh chớp mắt, giọng khàn khàn: “Em phải hiểu, tôi rất hiếm khi mất kiểm soát… Tôi đã cố kìm nén, nhưng em… là cám dỗ trí mạng đối với tôi.”
Cố Nguyên bỗng thấy đầu óc choáng váng – nhưng lần này, cậu hiểu.
Cái gọi là “cám dỗ” mà Mặc Lâm nói, cậu cảm nhận được rõ ràng: mỗi lần anh lại gần, cơ thể cậu như bị kích hoạt một cách kỳ lạ, phản ứng bản năng, không thể kiềm chế bằng lý trí.
“Em có thể hoàn toàn tin tưởng tôi…” Hơi thở Mặc Lâm phả nhẹ lên môi Cố Nguyên: “Có thể dựa vào tôi… cũng có thể làm tổn thương tôi… Tôi cho phép em làm bất cứ điều gì với tôi.”
Ngón tay anh trượt xuống, chạm vào mu bàn tay Cố Nguyên – mềm mại, ấm áp.
Anh kéo tay cậu đặt lên ngực mình: “Em cứ thoải mái giày vò nó, tôi không phản đối.”
Lòng bàn tay áp vào lồng ngực nóng bỏng, qua lớp áo sơ mi mỏng, Cố Nguyên cảm nhận rõ trái tim đập dồn dập như trống trận.
Cậu nhíu mày: “Anh bị hội chứng Stockholm à?”
Mặc Lâm sững lại một thoáng.
Có lẽ vừa rồi nói sâu quá, Cố Nguyên không hiểu hết ý anh.
“Nên ra ngoài đi, Ôn Tử Hàm đang đợi ngoài kia.” Cố Nguyên nói. “Nếu anh không uống hết, cậu ta sẽ không bỏ cuộc… Anh còn chịu được không?”
Mặc Lâm thầm nghĩ: Chuyển đề tài nhanh thật!
“Anh không cần gượng ép, nếu không ổn thì nói ra.” Cố Nguyên thêm vào.
Cậu vừa dứt lời, định mở cửa phòng tắm – nhưng tay vừa chạm vào tay nắm đã bị Mặc Lâm nắm lấy, kéo lại.
Khoảnh khắc đó, Cố Nguyên gần như chắc chắn: Mặc Lâm đang giả say. Ánh mắt anh quá sắc bén, hoàn toàn không phải của người đã ngà ngà.
Cố Nguyên bị ép sát vào tường, trán chạm trán: “Đừng đi…”
Cậu gần như nghẹt thở trong hơi thở của anh. Trạng thái này của Mặc Lâm hoàn toàn khác lạ – như một đứa trẻ đang dỗi hờn.
Bên phòng khách, Ôn Tử Hàm ngồi một mình, cảm thấy hơi chán. Cậu cố kìm nén không nghĩ lung tung về chuyện trong phòng tắm, nhưng đầu óc cứ tự động chạy theo hướng đó!
Đi đi lại vài vòng, bỗng nhiên cậu phát hiện ba lá bài úp mặt dưới điện thoại của Mặc Lâm.
Tò mò trỗi dậy.
Có nên xem thử không?
Ôn Tử Hàm lật ba lá bài lên – cả người sững lại.
Chỉ chốc lát sau, cậu nhíu mày.
“Được rồi… tôi không đi.” Cố Nguyên nói. “Anh buông tay trước đã.”
Mặc Lâm ngoan ngoãn buông, nhưng ngay sau đó, đầu anh rúc vào hõm cổ Cố Nguyên.
Giọng nói mơ màng, khàn khàn: “Em thơm quá…”
Cố Nguyên định đẩy ra, tay vừa đưa lên thì khựng lại giữa không trung.
Tên này vừa nói gì cơ?
Cố Nguyên: “Cái gì?”
Mặc Lâm dụi mặt vào cổ cậu: “Em thật sự rất thơm…”
Khi nghe rõ, Cố Nguyên lập tức căng cứng toàn thân. Cậu cảm nhận được đầu lưỡi Mặc Lâm nhẹ nhàng liếm một cái lên cổ – mềm mại, tê dại, mang theo hơi ấm…
Da gà nổi khắp người. Cảm giác này cậu chưa từng có. Hai tiểu nhân trong đầu đang đánh nhau bỗng im bặt. Thế giới chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của Mặc Lâm và tiếng tim cậu đập thình thịch.
Cậu gần như cảm nhận được máu dồn lên theo động mạch cổ, lan sang hai má nóng bừng, còn một phần khác thì đang trào dâng dữ dội ở nơi nào đó phía dưới…
Cố Nguyên bắt đầu thở gấp, cảm thấy không khí loãng dần, còn người trước mặt thì ngày càng không an phận.
Đôi môi nóng bỏng của Mặc Lâm lướt qua chân tóc, rồi khẽ cắn vành tai, giọng nói mập mờ, kéo dài: “Hình như tôi sắp phát điên rồi…”
“Này, hai người định ra chưa?” Ôn Tử Hàm chờ lâu không nổi, cuối cùng lên tiếng.
Mặc Lâm nhắm nghiền mắt, cố kìm nén ngọn lửa trong lòng, quai hàm siết chặt.
“Em ra trước đi, để tôi bình tĩnh lại một chút.”
Nói xong, anh từ từ đứng thẳng, lùi lại một bước – suýt đụng vào bồn rửa mặt.
Cố Nguyên cảm thấy đầu óc mơ màng, Mặc Lâm cũng vậy. Trong tình huống này, những lời nói, hành động đều không thể coi là nghiêm túc.
Khi Cố Nguyên bước ra, Ôn Tử Hàm đang nằm trên sofa chơi điện thoại, liếc cậu một cái: “Sao rồi?”
“Anh ta say rồi.”
Ôn Tử Hàm hớn hở ngồi dậy: “Tửu lượng kém thật. Hay là, hai ta chơi trước?”
Cố Nguyên ngồi về chỗ, gật đầu đồng ý.
“Chơi kéo búa bao trước, đợi anh kia ra rồi tiếp tục.”
Hai người chơi, Cố Nguyên không quen mánh khóe, thua liền ba ván – uống ba ly. Đến ly thứ tư, Ôn Tử Hàm nheo mắt: “Lần này, nói thật lòng đi!”
Bụng Cố Nguyên đã đầy, vị bia chẳng dễ chịu gì.
“Muốn hỏi gì?”
“Chỉ một câu: cậu có thích người trong nhà tắm kia không?”
“Thích.” Cố Nguyên trả lời không do dự.
Ôn Tử Hàm gần như không kịp chuẩn bị tinh thần. Dù đoán trước có thể là “thích”, nhưng thẳng thắn đến vậy thì hơi quá!
“Cậu chắc chứ?” Cậu nhìn người gần như vô cảm kia – sự thẳng thắn này đáng tin đến đâu?
“Nếu xét về mặt sinh học,” Cố Nguyên nói, “thì đúng là tôi thích anh ta.”
Ôn Tử Hàm từ từ tiêu hóa câu trả lời, rồi nghiêm túc hỏi: “Hai người… đã làm chuyện đó rồi à?”
Cố Nguyên nhíu mày: “Cậu nói gì cơ?”
“Tôi nói… hai người có từng…”
Đúng lúc đó, cửa phòng tắm bật mở.
Mặc Lâm đứng ở khung cửa, nước nhỏ từng giọt từ cằm đẹp trai: “Hai người đang nói gì vậy?”
Ôn Tử Hàm càng nhìn càng thấy anh không giống say – còn biết quan tâm người ta đang nói gì nữa!
“Tôi thấy anh đừng gọi là Mặc Lâm nữa, đổi thành Mặc Lề Mề đi! Uống có chút rượu mà cũng phải nghỉ giữa chừng, chẳng thẳng thắn gì cả!”
Cậu bực bội, nhớ lại ba lá bài vừa lén nhìn thấy – càng thêm tức.
Ba người tiếp tục uống.
Bài của Cố Nguyên đã hết, trong thùng vẫn còn nửa thùng bia.
Ôn Tử Hàm đi vệ sinh lần nữa, dùng một lá số 6, tay còn lại hai lá.
Lúc trở lại, cậu thấy Mặc Lâm đang nhìn mình chằm chằm – ánh mắt phức tạp, trong ngực dâng lên cảm xúc khó tả.
Ôn Tử Hàm rùng mình: “Anh nhìn tôi làm gì? Trên mặt tôi có hoa à?”
Mặc Lâm im lặng.
Anh có ba lá số 4, và trừ bài trên tay Ôn Tử Hàm, tất cả bài chức năng khác đều đã ra. Nghĩa là, Ôn Tử Hàm đang giữ hai lá số 3.
Anh không nỡ để Cố Nguyên uống nên chưa đánh số 4. Nhưng Ôn Tử Hàm cũng vậy – giữ số 3, không đánh ra.
Hành động này khiến Mặc Lâm bắt đầu nghi ngờ.
Ôn Tử Hàm theo ánh mắt anh, nhận ra anh đang nhìn hai lá bài trên tay mình – trong lòng mơ hồ hiểu ra, đồng thời cũng ngửi thấy mùi thuốc súng đang bốc lên nồng nặc.
Cố Nguyên thấy hai người im lặng, đầu óc đã hơi men, tự xáo bài, mặt đỏ bừng rút một lá. Khi rút trúng lá K, cậu nửa tỉnh nửa mê cầm ly lên uống.
Hai người kia đồng loạt quay sang: “Để tôi uống thay!”
Chính câu nói ấy khiến không khí căng như dây đàn.
Ôn Tử Hàm: “Không cần anh, để tôi!”
Tay vừa đưa ra, đã bị Mặc Lâm chặn lại: “Bỏ xuống.”
Hai chữ nặng nề, đầy áp lực. Ôn Tử Hàm nhíu mày: “Được, để anh!”
Mặc Lâm cầm ly, từng ly một uống cạn, quai hàm siết chặt, ánh mắt nhạt màu thoáng hiện tia sắc bén như dao.
Ôn Tử Hàm bỗng bật cười. Cười một hồi, nụ cười tắt dần, cậu thở dài: “Này, ra đây một chút, tôi có chuyện muốn nói.”
Lúc này, Cố Nguyên đã ngồi trên sofa, mí mắt đánh nhau, rồi gục đầu ngủ.
Trên ban công, hai người đứng đối diện nhau.
Ôn Tử Hàm rút một điếu thuốc, châm lửa, hỏi Mặc Lâm có muốn hút không.
“Bỏ rồi.”
Biết Cố Nguyên ghét mùi thuốc, Ôn Tử Hàm đi ra góc ban công, tay kẹp thuốc đưa ra ngoài cửa sổ – để gió thổi bay khói.
Chi tiết nhỏ ấy lọt hết vào mắt Mặc Lâm.
“Tôi rất tò mò về cậu,” Mặc Lâm nói, “bạn, hay tình địch?”
“Chắc là bạn chứ?” Ôn Tử Hàm nửa đùa nửa thật, “nhưng nếu anh dám làm tổn thương Cố Nguyên, tôi sẽ dùng dao giải phẫu… giải phẫu anh!”
“Cậu yên tâm,” Mặc Lâm đáp, “tôi sẽ không cho cậu cơ hội đó.”
Ôn Tử Hàm thầm nghĩ: Nói thì ai chẳng nói được hay, quan trọng là làm được không!
Từ khi làm bạn với Cố Nguyên, cậu chưa từng thôi lo lắng.
“Hãy yên tâm giao cậu ấy cho tôi.” Mặc Lâm vừa nói, vừa rút từ túi ra một nắm kẹo đủ màu: “Cậu ấy nên có một màu sắc riêng. Tôi rất tự tin.”
Anh chọn một viên màu hồng, bóc vỏ, bỏ vào miệng.
“Chuyện này thì đúng là anh hơn tôi một bậc,” Ôn Tử Hàm vẫn cười đùa, “tôi chẳng bao giờ tự tin vào bản thân. Tôi thích rong chơi, đôi khi mấy ngày không về nhà. Thế giới quá hấp dẫn, tôi sợ mình lạc đường… nên tôi và Cố Nguyên chỉ có thể là bạn. Tôi nói vậy, mong anh hiểu.”
Mặc Lâm nhìn Ôn Tử Hàm với ánh mắt khác. Trông trẻ con, nhưng lại là người hiểu chuyện, biết vị trí của mình… và suy nghĩ rất xa.
“Tôi giấu kỹ vậy mà anh chỉ nhìn một cái đã thấu,” Ôn Tử Hàm thở dài, “mong anh đừng nói chuyện này với Cố Nguyên. Tôi sẽ là một người bạn đúng mực. Nhưng anh cũng phải suy nghĩ thật kỹ – mình có xứng đáng không. Nếu không chắc, thì đừng đến gần cậu ấy!”
**
Chan: Tui thích những người thông minh nói chuyện với nhau =)))
Hết chương 54