Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1
Chương 55: Dưới ánh đèn vàng
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Nguyên ngủ say mê mệt, hoàn toàn chẳng hay biết mình đang được Mặc Lâm ẵm vào phòng ngủ. Trên gương mặt cậu vẫn còn vương chút hơi men, đôi môi hơi hồng, cổ hơi ngả ra sau, đường nét xương hàm hiện rõ khiến người ta không khỏi ngắm nhìn.
Làn da trắng như ngọc của Cố Nguyên vốn đã đủ khiến người ta mê mẩn, sau khi uống rượu càng thêm phần hồng hào, như được thoa thêm lớp son mỏng. Cậu ngủ say đến nỗi ngay cả khi được đặt lên giường cũng chẳng hề tỉnh giấc.
Mặc Lâm cởi chiếc áo khoác ngoài của cậu, đầu ngón tay nhẹ nhàng đặt lên chiếc khuy áo sơ mi xám bên dưới, do dự không biết có nên cởi thêm một chiếc khuy nữa để cậu ngủ thoải mái hơn.
Bỗng nhiên, Ôn Tử Hàm đứng ở cửa phòng, ho khẽ: “Anh định làm gì thế?!”
Giọng của Ôn Tử Hàm đầy vẻ khó chịu: “Tôi chỉ là đồ trang trí thôi à?”
Mặc Lâm cẩn thận đắp chăn cho Cố Nguyên, rồi ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của cậu thêm giây lát, hạ giọng: “Hãy nói nhỏ thôi.”
Ôn Tử Hàm nhăn mặt như bánh bao, cũng hạ giọng: “Anh nhìn đủ chưa?”
“Làm sao mà nhìn cho đủ được.” Mặc Lâm khẽ nhếch môi, trong lòng ngọt ngào như vừa uống mật.
“Đừng có quá đáng như vậy! Đã muộn lắm rồi. Không ngủ thì tôi đuổi anh ra ngoài đấy!” Ôn Tử Hàm bắt đầu mất kiên nhẫn.
Mặc Lâm đứng dậy khỏi đầu giường, đôi chân dài của anh nổi bật đến mức chói mắt. Anh bước lại gần Ôn Tử Hàm, một tay khoác lên vai cậu ta: “Đi, sang nhà tôi ngủ.”
“Tại sao tôi phải sang nhà anh? Tiểu Quế Viên đã chuẩn bị giường cho tôi rồi!”
Mặc Lâm dụi trán: “Tôi sợ cậu không ngoan ngoãn.”
“Anh không tin tôi à? Nếu tôi là loại người đó, Tiểu Quế Viên đã sớm bị tôi ăn đến tận xương!”
“Vấn đề là có cậu ở đây tôi không ngủ được… Cậu mang theo hành lý rồi, tôi chuẩn bị giường cho.”
Lúc Mặc Lâm tắm xong, mặc áo choàng bước ra, thì thấy Ôn Tử Hàm đang ngồi xổm trên ban công, mèo con đang được cậu ta trêu giỡn.
“Con mèo này tên gì?”
“Nguyên Nguyên.” Mặc Lâm vừa lau tóc vừa trả lời: “Nuôi nó lâu rồi.”
Ôn Tử Hàm nổi hết da gà: “Viên gì cơ, chẳng lẽ là chữ Nguyên trong Cố Nguyên?”
(*
圓 (yuán) nghĩa là tròn,
原 (yuán) nghĩa là Nguyên, phát âm giống nhau nên Ôn Tử Hàm không phân biệt rõ được.
*)
Mặc Lâm đi đến tủ lạnh lấy ra một chai nước soda: “Ừ, đúng chữ đó.”
Ôn Tử Hàm nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường: “Nuôi lâu… có ý gì à?”
Mặc Lâm uống một hơi hết nửa chai: “Thật ra, tôi và Cố Nguyên quen nhau từ rất lâu rồi.”
“Hả?” Ôn Tử Hàm lập tức ngồi xuống ghế, sẵn sàng nghe chuyện.
“Mười lăm năm trước, có một bé gái bị chết cháy, cảnh sát kết luận là tai nạn. Lúc đó ba tôi làm cố vấn ở sở cảnh sát nên tôi biết chuyện này.”
Ôn Tử Hàm ngay lập tức hiểu ra: “Bé gái đó chẳng phải là em gái của Cố Nguyên sao?”
“Đúng vậy.” Mặc Lâm gật đầu: “Có một cậu bé đến báo án, nhất quyết nói em gái mình bị giết hại… Cảnh sát không tin lời của một đứa trẻ. Vì cậu ấy không chịu về nhà, tôi lại đang ở sở nên được giao nhiệm vụ an ủi cậu ấy.”
“Tôi không nói chuyện với cậu ấy, cuối cùng tôi cũng không còn cách nào khác, đành dùng tiền tiêu vặt mua cho cậu ấy một chiếc đùi gà.”
Mặc Lâm bật cười: “Kết quả là vừa ăn xong liền mở miệng nói chuyện… Cậu biết cậu ấy nói gì không?”
“Nói gì?”
“Cậu ấy hỏi còn nữa không?” Mặc Lâm chìm đắm trong ký ức: “Cậu ấy cứ như chưa từng được ăn đùi gà vậy, một hơi ăn liền năm cái, mà hồi đó đùi gà rất to!”
“Cuối cùng tôi tiêu hết tiền trong người, mua cho cậu ấy một xô đùi gà… Lúc cậu ấy ôm xô gà về nhà mới chịu cười với tôi một cái.”
“Không ngờ hồi nhỏ anh đã là một nam thần ấm áp…” Ôn Tử Hàm lẩm bẩm: “Cậu quen cậu ấy trước cả tôi. Nhưng hồi đó anh bao nhiêu tuổi… đã biết yêu rồi sao?”
Mặc Lâm: “Không phải hồi đó, chính xác là hồi cấp hai.”
“Cấp hai?” Ôn Tử Hàm ngạc nhiên, lại tiếp tục nghe.
“Tôi gặp một cô gái rất xinh đẹp trong một buổi đấu thầu bất động sản… Hình như cô ấy là nhân viên lễ tân được thuê tạm thời.”
Ôn Tử Hàm như đã đoán ra: “Đừng nói là lần Cố Nguyên giả gái đó nhé?” Ôn Tử Hàm cười đến mức không thở nổi.
Mặc Lâm hơi ngạc nhiên: “Cậu cũng biết?”
“Hồi đó cậu ấy thiếu tiền quá, việc gì cũng dám làm. Chỉ riêng chuyện này tôi đã trêu cậu ấy mấy năm trời.”
“Ừm,” Mặc Lâm nói: “Ban đầu tôi không nhận ra cậu ấy là con trai, chỉ cảm thấy khí chất của cậu ấy rất lạnh lùng. Đến khi cậu ấy thay đồ xong, mặc đồng phục trường tôi bước ra từ phòng thay đồ, tôi còn tưởng mình gặp phải yêu tinh.”
“Thật đấy, đừng nói là anh, năm đó tôi cũng… thôi, không nói nữa… À đúng rồi, anh cũng học trường trung học số 7 à? Sao trước giờ tôi chưa gặp anh?”
“Tôi học trên hai khóa, cậu không biết cũng bình thường.”
“Ồ, còn biết là hơn hai khóa, chắc lúc đó cũng tìm hiểu về Cố Nguyên lắm nhỉ?”
“Cậu ấy rất nổi tiếng trong trường, không cần tìm cũng biết… Cũng vì chuyện đó mà tôi mất phương hướng một thời gian, về vấn đề xu hướng tình dục, tôi đọc rất nhiều sách. Cuối cùng tôi nhận ra, không phải tôi thích đàn ông, cũng không phải thích phụ nữ. Tôi chỉ đơn thuần, thích một mình cậu ấy…”
Mặc Lâm bỗng cười nhẹ: “Cậu không ngủ à?”
Ôn Tử Hàm: “Vẫn muốn nghe anh kể tiếp.”
Lúc này, quả béo vùng khỏi tay cậu, kêu “meo” một tiếng rồi quay về ổ của mình.
“Thế còn con mèo này thì sao? Nó có câu chuyện gì không?”
“Con mèo này cậu ấy từng vuốt ve.” Mặc Lâm nói: “Nên khi đi ngang tiệm thú cưng, tôi liền mua nó.”
Ôn Tử Hàm không thể tin nổi: “Tôi thấy anh hơi bệnh hoạn đấy, có phải anh từng lén theo dõi người ta không?”
“Không có, chỉ là tiện đường thôi.”
Mặc Lâm ném chai nước rỗng vào thùng rác: “Cậu không ngủ thì tôi ngủ.”
Ôn Tử Hàm đi ra ban công tiếp tục nhìn con mèo: “Nó bao nhiêu tuổi rồi?”
“Năm tuổi ba tháng.”
Mặc Lâm nói xong liền vào phòng, đóng cửa lại. Nhưng dường như anh không chút buồn ngủ.
Có lẽ do rượu, hôm nay anh đã nói quá nhiều. Không thể tiết lộ thêm nữa.
Những ký ức thời niên thiếu như thủy triều dâng trào, gần như nhấn chìm anh…
Ôn Tử Hàm nhìn chằm chằm con mèo, đếm ngón tay: “Năm năm? Năm năm trước chẳng phải Cố Nguyên đang ở nước ngoài sao?”
Cậu không biết những lời Mặc Lâm nói có bao nhiêu phần tin cậy, chỉ còn cách lấy điện thoại ra liên hệ một người bạn cũ: “Lão Vương… muốn nhờ anh tra giúp tôi một người…”
Nửa đêm, Cố Nguyên tỉnh giấc đi vệ sinh, phát hiện đèn đã tắt, phòng khách tối đen như mực, không thấy bóng người nào.
Hai gã đàn ông kia không phải là việc cậu cần bận tâm.
Do còn hơi say rượu, đầu óc cậu vẫn hơi choáng váng, lại thấy khát nước, định xuống bếp tìm chút nước uống.
Khi bật đèn phòng khách, phát hiện mặt bàn đã được ai đó dọn sạch, rác cũng đã đổ đi, sàn nhà sạch bong kin kít, cậu hơi ngạc nhiên.
Theo như cậu biết về Ôn Tử Hàm, chỉ cần còn chỗ đặt chân là cậu ta sẽ tuyệt đối không dọn phòng.
Thế nên người dọn dẹp chắc chắn không phải Ôn Tử Hàm.
Chỉ còn có thể là Mặc Lâm.
Mở tủ lạnh ra, phát hiện bên trong tủ lạnh có thêm vài chai soda. Cậu ngẩn người, hình như mình chưa từng mua soda, lúc Ôn Tử Hàm xuống dưới mua bia cũng đâu có mua soda, mà cậu ta thì không thể nào chu đáo đến thế.
Vậy nên, chỉ có thể là Mặc Lâm.
Cậu vặn nắp chai, uống vài ngụm. Loại soda mang vị ngọt này dường như có một sức hút đặc biệt, vừa có thể làm kiềm hóa nước tiểu, giảm tổn hại của bia đến cơ thể, lại vừa khiến trái tim vốn đã bình tĩnh lại khẽ rung động thêm lần nữa.
Một hình ảnh chợt lóe qua như xé toạc tâm trí cậu, cảnh hai người dán sát vào nhau trong phòng tắm dần dần hiện rõ. Các đốt ngón tay đang cầm chai nhựa siết chặt đến mức trắng bệch.
Thời gian gần đây, Mặc Lâm đã chiếm dụng quá nhiều thời gian và tâm trí của cậu, đến cả khoảng khắc tỉnh dậy giữa đêm để uống nước cũng không buông tha sao?
Nếu không phải đầu óc có vấn đề, thì chắc chắn là bản thân đã phát điên!
Cậu ném chai rỗng vào thùng rác, quay vào phòng ngủ, kéo chăn trùm kín đầu, tự cuộn mình lại thành một cái kén kín mít.
Cái “kén” đó lăn qua lộn lại trên giường, nửa tiếng sau cuối cùng cũng phá kén mà ra, thở hổn hển từng ngụm lớn. Mặt cậu đỏ bừng, lan xuống cả tai và cổ.
Tại sao lại thành ra thế này?
Bắt đầu từ khi nào, mọi chuyện đã hoàn toàn mất kiểm soát?
Cậu giống như một con bướm vừa phá kén, phát hiện ra một góc nhìn mới mẻ hơn về thế giới, nhưng lại lo rằng khi dang cánh bay lên, sẽ rơi vào vực sâu…
Mặc Lâm bất ngờ xuất hiện trong giấc mơ của cậu. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Cố Nguyên cố gắng kiểm soát giấc mơ của mình, nhưng tình hình nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong cơn mộng mị hỗn loạn ấy, cậu nửa muốn chống cự, nửa lại không, cuối cùng vẫn không thoát được Mặc Lâm.
Sáng hôm sau, khi Ôn Tử Hàm thức dậy, phát hiện trong nhà Mặc Lâm đã biến mất. Cậu lập tức gõ cửa phòng Cố Nguyên.
Người mở cửa là Mặc Lâm.
Anh mặc quần áo ở nhà, tóc rũ nhẹ trước trán, trông thuận mắt hơn hẳn mọi ngày.
Nhưng vào lúc này nhìn thấy tên này, Ôn Tử Hàm vẫn có cảm giác khó chịu không rõ nguyên do.
Cố Nguyên đang ăn sáng, trong miệng đầy thức ăn, trông có vẻ rất ngon miệng. Ly sữa trên bàn đã vơi một nửa, chiếc sandwich trên tay cũng chỉ còn một miếng cuối cùng.
Ôn Tử Hàm: “Sao không gọi tôi ăn chung?”
Ôn Tử Hàm tiện tay với lấy một miếng sandwich trên bàn, cắn một cái mất hơn nửa.
“Cậu không cần điều chỉnh múi giờ à?” Mặc Lâm hỏi.
Ôn Tử Hàm lườm anh một cái, vừa nhai vừa nói: “Người trẻ như tôi cần gì điều chỉnh múi giờ… Ừm! Sandwich này ngon thật đấy, cậu làm à?”
Ôn Tử Hàm nhìn thoáng về phía Cố Nguyên, mặt Cố Nguyên không cảm xúc liếc sang Mặc Lâm đang ngồi cạnh: “Anh ấy làm.”
“Cũng đúng,” Ôn Tử Hàm nói: “Trước đây cậu đâu có ăn sáng. Tôi còn đang thắc mắc sao gần đây nhìn cậu có vẻ béo lên, hóa ra là có người chăm kỹ như vậy…”
Trong lòng Ôn Tử Hàm chợt thấy hơi chua xót. Cái chua đó lại pha thêm chút an lòng, khiến cậu khó mà tiêu hóa nổi.
Cậu nhanh chóng ăn xong miếng sandwich trong tay, vì ăn quá nhanh mà bị nghẹn, liền đi vào phòng bếp mở tủ lạnh lấy nước. Khi thấy hai chai soda đặt ở ngoài cùng, cậu hơi sững người, sau đó với tay lấy chai nước khoáng bên cạnh.
Tốt lắm.
Ít nhất còn tốt hơn trước kia nhiều.
Ôn Tử Hàm uống hai ngụm nước, nhưng càng uống lại càng nghẹn, cậu liên tục vỗ vào ngực mình. Dưới sự kích thích của thức ăn, tuyến lệ bắt đầu tiết nước điên cuồng.
Cậu nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, mãi một lúc sau, khối thức ăn cuối cùng mới chịu trôi xuống dạ dày.