Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1
Chương 60: Cảm Xúc Mới Lạ
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tôi cũng muốn!”
Cố Nguyên vừa bước lên xe đã nghe thấy Mặc Lâm thốt lên một câu chẳng đầu chẳng đuôi.
“Anh đang nói cái gì vậy?”
Cậu cảm thấy vô cùng khó hiểu. Dù Mặc Lâm nói đúng là tiếng người, nhưng hoàn toàn không hiểu ý anh ta muốn diễn đạt.
“Số điện thoại cậu viết lên tay Ôn Tử Hàm… tôi cũng muốn.”
Mặc Lâm nhấn mạnh, sợ Cố Nguyên không hiểu rõ.
“Anh không lưu số của tôi à?”
Mặc Lâm biết trước sẽ bị hỏi như vậy, nhưng nghe Cố Nguyên nói thế, anh lại càng thấy tủi thân. Mày khẽ cau lại, người vốn luôn thông minh bỗng chốc lúng túng, không biết làm sao để đứa trẻ này hiểu được cảm xúc đang dâng trào trong lòng mình.
“Cái đó… không giống nhau.” Khi ghen, Mặc Lâm bỗng trở nên trẻ con một cách bất ngờ.
Cố Nguyên thầm nghĩ: Tên này rốt cuộc đang nói gì vậy?
Theo kinh nghiệm của cậu, khi gặp chuyện không thể lý giải, chỉ có hai lựa chọn: hoặc là lập tức đồng ý, hoặc là bỏ đi cho xong. Yêu cầu của Mặc Lâm tuy kỳ lạ, nhưng cậu không thấy phản cảm. Thế là Cố Nguyên rút cây bút vừa dùng lúc nãy ra khỏi túi, hỏi: “Anh muốn viết ở đâu?”
Mặc Lâm hơi khựng lại, không ngờ Cố Nguyên lại đồng ý nhanh vậy.
Anh suy nghĩ một chút, rồi đưa lòng bàn tay phải ra: “Viết vào đây.” Mười ngón tay nối liền với tim.
Đầu bút lướt nhẹ trên da, để lại dãy số điện thoại. Cảm giác ấy thật chân thực — thứ mà Mặc Lâm có thể nhìn thấy, chạm vào, và chỉ cần giơ tay lên là nắm lấy được.
Ngón tay Cố Nguyên rất đẹp, lần nào anh cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần. Giờ cả hai bàn tay đang áp lên tay anh, cảm giác mềm mại khiến tim anh rung lên.
Lòng bàn tay ngứa ngáy, kéo theo cả trái tim cũng bắt đầu ngứa theo.
Cơn ghen như cơn mưa rào, đến mạnh mẽ mà đi cũng nhanh. Những cảm xúc khó chịu trước đó dường như tan biến.
Anh chợt cảm thấy mình thật vô lý. Chỉ là một số điện thoại thôi, có gì mà phải để bụng đến thế? Huống chi động cơ của Cố Nguyên hoàn toàn hợp lý.
Trước kia, anh luôn kiểm soát cảm xúc rất tốt. Nhưng mỗi khi đứng trước Cố Nguyên, anh lại bất giác trở nên non nớt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Mặc Lâm đã nghiêm túc tự kiểm điểm, tìm cách tiêu hóa cơn cảm xúc hỗn loạn này.
Nhưng ngay khi Cố Nguyên viết xong và rút tay ra, cảm xúc ấy lại trào dâng lần nữa...
Bàn tay vốn không nghe lời bỗng chốc siết chặt cổ tay Cố Nguyên.
Cố Nguyên khẽ nhíu mày, cảm thấy ngày càng không thể hiểu nổi hành động của người này. Cậu định trách móc thì nghe thấy Mặc Lâm nói một tiếng xin lỗi.
Anh ta đang định làm gì vậy?
Vừa xin lỗi, vừa không chịu buông tay? Với Cố Nguyên, hành động này như một bí ẩn chưa lời giải.
Ngón tay Mặc Lâm dừng lại, rồi chậm rãi buông ra.
Dù đã buông, lòng anh vẫn thấy chưa thỏa mãn, vẫn còn chút gì đó nuối tiếc.
Ở hành lang tầng hầm, Ôn Tử Hàm đứng lặng nhìn xe của hai người dần khuất bóng.
Khi xe lướt qua, cửa kính ghế lái từ từ hạ xuống. Mặc Lâm quay đầu, cười với cậu.
Ánh mắt Ôn Tử Hàm liếc vào trong xe, cảm thấy có gì đó không ổn.
Hình như anh ta đang nắm tay Cố Nguyên. Dù chỉ trong tích tắc, cậu chưa kịp nhìn rõ.
Nhưng điều cậu thấy rõ là tay Cố Nguyên đang siết chặt dây an toàn, và vành tai cậu đã đỏ bừng.
Ôn Tử Hàm suy nghĩ một chút, rồi gật đầu — chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Vậy là, hai người đã ở bên nhau rồi sao?
Quả nhiên, con trai nuôi lớn rồi sẽ theo người khác. Làm “phụ huynh” cũng chỉ có thể góp ý, chứ không thể can thiệp.
Ôn Tử Hàm châm một điếu thuốc, lấy điện thoại nhắn tin: [Tên này cũng tạm ổn, tùy cậu quyết định.]
Gửi xong, cậu bỗng thấy trống vắng, như có thứ gì trong lòng vừa mất đi. Khi bước vào lối thoát hiểm vắng lặng, cảm giác cô đơn ập đến.
Trong xe, tay trái Cố Nguyên vẫn đang nằm trong lòng bàn tay Mặc Lâm. Anh chỉ dùng một tay lái xe, chẳng hề vướng víu.
Ngón tay Mặc Lâm khẽ mân mê những đầu ngón tay trắng nõn. Cố Nguyên rụt rè, nhưng vẫn lạnh lùng hỏi: “Anh đang làm gì?”
Nói là trị liệu thì nắm tay còn lý do, chứ tùy tiện sờ soạng là sao?
“Cảm giác thế nào?” Mặc Lâm mỉm cười hỏi.
“Tê tê, lại nóng nữa… đủ rồi, hôm nay dừng ở đây!”
Nghe vậy, Mặc Lâm bật cười khẽ. Thực ra anh cũng căng thẳng, lòng bàn tay ướt mồ hôi, nhưng vẫn không chịu buông: “Tôi đang hỏi… cảm giác trong lòng cậu thế nào.”
Cố Nguyên định rút tay lại, nhưng bị Mặc Lâm nắm chặt hơn: “Nói ra.”
Lông mày cậu nhíu lại, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ mà cậu chưa thể xác định: “Không nói được.”
“Sao lại không nói được?” Mặc Lâm bật cười. Đối phương nói câu đáng yêu như vậy với khuôn mặt nghiêm túc, khiến anh như bị chạm trúng điểm yếu sâu thẳm nhất trong tim.
“Vì… nói ra thì sẽ xấu hổ đúng không?”
Cố Nguyên lặp lại trong đầu. Bỗng nhiên, như khám phá ra một vùng đất mới...
Cảm xúc này… chính là xấu hổ sao?
Cậu hơi bất ngờ.
Mặc Lâm liếc nhìn vẻ mặt Cố Nguyên, lòng đã phần nào đoán được.
Trị liệu mới bắt đầu, mà Cố Nguyên đã tiến bộ nhanh đến vậy.
Dù hiện tại anh đang đóng vai bác sĩ tâm lý, nhưng anh không muốn dừng lại ở đó.
“Cậu có thể nói bất cứ điều gì với tôi. Đừng ngại, tôi sẽ không kể với ai khác.” Lại là lời dỗ dành quen thuộc dành cho đứa trẻ nhỏ.
Thấy tay đối phương vẫn ngoan ngoãn nằm trong tay mình, cảm giác chiếm hữu trong lòng anh được xoa dịu. Anh không ép hỏi thêm. Dù sao thì “bạn nhỏ” cũng cần thời gian để thích nghi.
Bị Mặc Lâm truy hỏi, Cố Nguyên chợt nhớ đến giấc mơ đêm qua.
Cậu nhìn thẳng về phía trước, sắc mặt nghiêm túc: “Trị liệu kiểu này… có gây tác dụng phụ không?”
Mặc Lâm ngạc nhiên: “Sao cậu hỏi vậy?”
Mặt Cố Nguyên đỏ bừng: “Không… không có gì.”
Xe dừng lại trong bãi đỗ. Cố Nguyên rút tay ra, tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống.
Trong thang máy, khi Mặc Lâm định nắm tay cậu lần nữa, Cố Nguyên lập tức đút tay vào túi — như thể đã đoán trước.
Mặc Lâm thầm nghĩ: “Bạn nhỏ” này dường như đã thông minh hơn, bắt đầu đoán được hành động tiếp theo của anh, không còn dễ lừa như trước.
Về đến nhà, Cố Nguyên lấy điện thoại, thấy tin nhắn của Ôn Tử Hàm: [Tên này cũng tạm ổn, tùy cậu quyết định.]
Khi gặp chuyện khó xử, cậu thường hỏi ý kiến Ôn Tử Hàm. Cậu ấy bảo được, thì chắc chắn là ổn.
Cố Nguyên thở phào nhẹ nhõm, đặt điện thoại xuống — rồi chợt thấy áo khoác của Mặc Lâm vẫn còn trên ghế sofa.
Cậu do dự: có nên mang trả không? Nhưng làm vậy thì không giống phong cách của mình.
Đang suy nghĩ, chuông cửa vang lên.
Mở ra, Mặc Lâm đứng ngoài: “Hình như tôi để quên áo khoác ở đây.”
Anh vốn không đãng trí, chỉ cố tình để lại cớ đến gần Cố Nguyên.
Cố Nguyên đưa áo, Mặc Lâm nhận lấy. Môi khẽ cong, mắt hơi cụp, trong đôi đồng tử nhạt màu ánh lên vẻ dịu dàng pha chút ám muội.
“Tôi đã chọn vài bộ phim tình cảm. Cậu muốn xem cùng không? Cũng tốt cho trị liệu.”
Cố Nguyên đang rảnh, thời điểm này để trị liệu thì quá hợp lý.
Cậu thay giày, theo Mặc Lâm sang nhà bên cạnh.
Ở cửa, một đôi dép lê trắng đã được chuẩn bị sẵn, cùng mẫu với dép của Mặc Lâm — như dép đôi.
Căn nhà tông trắng - đen - xám, giống hệt phong cách trước đây của anh. Trên ghế sofa xám, con mèo Quýt Béo nằm ngửa bốn chân lên trời, ngáy khò khè như đang ngủ trưa.
Cố Nguyên bước đến, thấy con mèo ngủ rất say, đáng yêu đến mức cậu đưa hai ngón tay gãi nhẹ bụng.
Đôi mắt to của Quýt Béo hơi hé, liếc một cái rồi lại từ từ nhắm lại, tiếp tục ngủ.
“Nó ngủ rất sâu, gọi cũng không tỉnh.” Giọng Mặc Lâm vang lên phía sau, trầm ấm và dịu dàng.
Cố Nguyên quay lại. Khoảng cách quá gần, cậu chỉ thấy được đường viền xương hàm sắc nét.
Râu được cạo sạch, thoang thoảng mùi hương dễ chịu.
Cậu cúi mắt, ánh nhìn dừng lại trên yết hầu của đối phương.
Yết hầu của Mặc Lâm rất đẹp, kết hợp với cổ dài, tạo cảm giác lạnh lùng và quyến rũ.
Yết hầu khẽ chuyển động: “Vào phòng đi, tôi đã chuẩn bị máy chiếu rồi.”
Rèm cửa chắn sáng tốt. Một bức tường lớn được làm thành màn chiếu tự động, phía trên treo máy chiếu. Ở vị trí lý tưởng đặt một chiếc sofa lười lớn, dưới là tấm thảm xám, trên bàn thấp chất đầy đồ ăn vặt và nước uống.
Phía sau sofa là kệ sách trải dài, sách xếp ngay ngắn đủ các lĩnh vực. Vài cuốn rơi rải rác trên thảm, mang theo vẻ nghệ thuật tự nhiên.
Cố Nguyên cảm thấy thư giãn. Cậu thực sự thích nơi này.
Mặc Lâm đóng cửa, ngồi xuống cách cậu không xa không gần, dùng điều khiển bật phim. Hình ảnh bắt đầu chạy trên màn.
Cố Nguyên vốn không xem phim tình cảm, vì không hiểu và thấy nhàm chán.
Sự thật chứng minh: đúng là nhàm chán thật. Cậu không thể tập trung, mới xem nửa phim đã bắt đầu gật gù.
Mặc Lâm cảm thấy người bên cạnh cứ gật đầu liên tục, liền đưa tay chỉnh lại tư thế đầu cậu.
Khi Cố Nguyên tỉnh dậy, nhạc kết thúc đang vang lên. Cậu phát hiện mình đã ngủ thiếp đi trên vai Mặc Lâm. Trong khoảnh khắc, cậu cảm thấy không thể chấp nhận được.
Cậu ngồi thẳng dậy, cảm thấy toàn thân khó chịu, liền với tay lấy nước uống.
Mặc Lâm cũng xoa xoa cánh tay tê rần, định lấy nước.
Hai bàn tay chạm vào cùng một chai. Cố Nguyên định rút lại, nhưng đã bị Mặc Lâm nhanh tay nắm chặt.
Bản nhạc kết bỗng chốc dừng lại. Ánh sáng cuối cùng vụt tắt. Trong bóng tối, Cố Nguyên nghe rõ từng nhịp tim mình đập thình thịch.
Cậu quay đầu, cảm nhận được ánh mắt Mặc Lâm đang nhìn mình chằm chằm.
Hình bóng kia bất ngờ áp sát, bàn tay ấm nóng nâng nhẹ khuôn mặt cậu, khẽ v**t v* từng tấc da, rồi dừng lại trên bờ môi...
Mặc Lâm như đang chờ sự đồng ý. Nhưng trong bầu không khí ấy, anh không thể đợi lâu!
Không phản kháng — chính là đồng ý!
Trong bóng tối, Cố Nguyên chớp mắt. Cậu cảm nhận hơi thở gấp gáp của đối phương. Khung cảnh này gần như trùng khớp với giấc mơ đêm qua. Chưa kịp định thần, môi cậu đã bị đối phương phủ lên — chính xác, không sai một ly.
Trong làn hơi ấm nóng bỏng, hương thơm đặc trưng của Mặc Lâm lan tỏa, đậm dần theo từng hơi thở quyện vào nhau. Tay Cố Nguyên lúng túng s* s**ng khắp sofa mềm tìm điểm tựa, nhưng chẳng tìm được gì.
Nụ hôn được lặp lại, rồi dần sâu hơn — từng chút một, như một người mới lần đầu dò dẫm.
Mặc Lâm từng nghĩ Cố Nguyên sẽ đẩy anh ra. Nhưng cậu không. Thậm chí còn khẽ cắn môi anh một cái.
Khoảnh khắc đó, Mặc Lâm cảm thấy mình gần như phát điên.
Hết chương 60