Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1
Chương 66: Ghen
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưng Cố Nguyên tựa vào tường. Khi nghe thấy câu nói ấy, ánh mắt vốn luôn né tránh bỗng dưng ngước lên. Vừa chạm vào đôi mắt hơi đỏ hoe của người kia, cậu khựng lại một chút.
Anh ấy đang tức giận ư?
Hay là... đau lòng?
Sao lại có cảm giác như anh sắp khóc vậy?
Cố Nguyên không thể hiểu nổi cảm xúc của chính mình, lại càng không thể lý giải được tâm trạng của Mặc Lâm.
Mặc Lâm cảm nhận được cơ thể Cố Nguyên đã bớt chống cự, không còn vùng vẫy như lúc nãy, liền nới lỏng tay ra đôi chút. Trong lòng anh âm thầm lo lắng: Vừa rồi mình dùng sức hơi mạnh, không biết có làm cậu đau không?
Cố Nguyên lạnh lùng hỏi: “Anh nói những lời này với tôi để làm gì?”
“Vì sợ cậu hiểu lầm, rồi tự suy diễn lung tung.”
“Tôi không có.” Cố Nguyên quay mặt đi, không muốn nhìn anh nữa. “Đó là tự do của anh, không cần phải giải thích với tôi.”
“Được… tôi sẽ không giải thích nữa.” Mặc Lâm thở nhẹ, rồi hỏi: “Vậy cậu có biết vì sao mình lại tức giận như vậy không?”
Nghe đến đây, hình ảnh Mặc Lâm nói cười thân mật với Mộng Lan lại hiện lên trong đầu Cố Nguyên. Hai tay buông thõng bên người siết chặt thành nắm đấm. Tâm trạng vừa dịu đi chút xíu lại lập tức trở nên nhạy cảm, dễ tổn thương.
Không muốn nhìn mặt Mặc Lâm, cũng chẳng muốn nghe anh nói nữa. Tại sao còn phải nhắc lại chuyện đó? Có cảm thấy tự hào lắm không?
Nghĩ đến đây, tim cậu như bị bóp nghẹt, lục phủ ngũ tạng đều thấy khó chịu.
“Cậu đang ghen.” Mặc Lâm nhẹ nhàng nói. “Biết ghen nghĩa là gì không?”
Anh đột nhiên rất muốn xoa đầu Cố Nguyên. Lúc này, Cố Nguyên giống như một con mèo hoang nhỏ bị tổn thương, khiến anh đau lòng đến không chịu nổi.
Mặc Lâm biết đối phương vẫn chưa thể hiểu rõ cảm xúc kiểu này, nên cố gắng dùng lời lẽ đơn giản nhất để giải thích: “Khi thấy tôi và Mộng Lan thân thiết, cậu thấy khó chịu, vì cậu thích tôi. Trong tiềm thức, cậu xem cô ấy là tình địch… Nhưng thật ra, tôi chẳng có hứng thú gì với cô ấy cả. Tôi chỉ quan tâm mỗi một mình cậu mà thôi…”
Mặc Lâm rất giỏi dỗ dành. Câu nói này khiến trái tim Cố Nguyên siết chặt, nhưng ngay sau đó, cảm xúc trong lòng cũng dịu đi đáng kể.
“Ghen tuông” là một cảm xúc xa lạ với Cố Nguyên. Cậu chỉ từng nghe người khác nhắc đến, chưa bao giờ hiểu thấu. Cậu luôn cho rằng loại cảm xúc này thật khó hiểu, và những người hay ghen thì rất nhàm chán.
Thế nhưng, sau khi nghe Mặc Lâm giải thích, cậu bỗng dưng hiểu ra một chút. Cùng lúc đó, cậu lại cảm thấy vô cùng lúng túng — hóa ra lúc cậu ghen, Mặc Lâm vẫn luôn biết.
Cảm giác này khiến Cố Nguyên như đang trơ trọi, bộc lộ hết thảy trước mặt người ta. Giờ cậu chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống cho xong!
Tay Mặc Lâm rốt cuộc không kìm được, khẽ đặt lên má Cố Nguyên, xoa nhẹ: “Nếu cậu để tâm, thì sau này tôi sẽ giữ khoảng cách với cô ấy… Tha thứ cho tôi lần này… được không?”
Cố Nguyên: …
Dù không nói lời nào, nhưng gò má cậu đã đỏ bừng lên rõ rệt.
Thế nhưng Mặc Lâm vẫn chưa thỏa mãn. Anh muốn nhiều hơn nữa, để bù đắp cho cú shock vừa rồi: “Có thể hôn cậu không?”
Mặt Cố Nguyên đỏ ửng, xoay người bỏ chạy ngay lập tức.
Ngón tay cậu đặt lên khóa vân tay. Một tiếng “tít” vang lên, kế đó là tiếng cửa “rầm” một cái, đóng sầm lại.
Dù đã đóng cửa, tim cậu vẫn không thể bình tĩnh.
Trước đây, Mặc Lâm chưa từng hỏi “Có thể hôn cậu không?” như vậy. Anh luôn hành động trước rồi mới nói. Nhưng hôm nay, chỉ một câu hỏi ấy thôi đã khiến Cố Nguyên rối loạn đến mức không thể kiểm soát!
Từ khi đồng ý phối hợp điều trị với Mặc Lâm, cậu càng ngày càng nhạy cảm hơn, cảm xúc cũng phong phú hơn. Hôm nay thậm chí còn ghen tuông vì một chuyện nhỏ nhặt...
Cố Nguyên bỗng thấy bực bội. Vùng đất mới này hình như không đẹp đẽ như cậu tưởng tượng.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ Mặc Lâm: [Tôi ra ngoài mua đồ ăn, lát nữa mời cậu ăn trưa, coi như xin lỗi.]
Cố Nguyên suy nghĩ một chút, không trả lời ngay, mà nhắn lại: [Kẹo lần trước anh đưa tôi, còn không?]
Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy nửa giây, chuông cửa đã vang lên.
Mở cửa, Cố Nguyên thấy Mặc Lâm đứng ngoài. Anh móc trong túi ra một nắm kẹo, xòe ra trên lòng bàn tay — đủ sắc màu sặc sỡ.
Các loại kẹo khác còn lạ lẫm với Cố Nguyên, nên cậu vẫn chọn viên bọc giấy xanh quen thuộc.
Xé lớp giấy, bỏ vào miệng — hương vị ngọt ngào quen thuộc lan tỏa, giúp cậu bình tĩnh trở lại đôi chút.
Mặc Lâm định bước vào nhà, nhưng bị Cố Nguyên chặn lại: “Không phải anh nói đi mua đồ ăn à?”
“Không vội. Siêu thị ngay dưới lầu mà.”
Nói xong, Mặc Lâm chẳng thèm để ý đến sự ngăn cản, bước thẳng vào, tiện tay đóng cửa lại rồi đẩy Cố Nguyên áp vào tường.
“Có thể không?”
Anh vẫn chưa quên chủ đề lúc nãy. Lần này, Cố Nguyên muốn chạy cũng không thoát.
Cố Nguyên biết anh đang hỏi gì, nhưng vẫn giả vờ không hiểu: “Cái gì có thể?”
“Có thể hôn cậu không?” Mặc Lâm lặp lại.
Chỉ một câu nói, Cố Nguyên đã nhạy cảm đến mức không chịu nổi. Đôi tai cậu đỏ bừng.
“Sau này tôi sẽ luôn xin phép trước,” Mặc Lâm nói, “Bởi vì bây giờ cậu đã khác xưa rồi. Cậu đang học cách nhận biết cảm xúc của chính mình… Cho nên, nói cho tôi biết, lúc này, cậu có muốn tôi hôn cậu không?”
Trong lòng Cố Nguyên giằng xé dữ dội. Cậu muốn nói “không”, nhưng trong tim lại dường như không phải vậy. Sau một hồi đấu tranh, cậu khẽ cắn môi, rồi từ từ tiến lại gần.
Chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng chạm môi, vậy mà Cố Nguyên đã căng thẳng đến mức gần như mất kiểm soát — chân run lên, hơi thở rối loạn, chưa bao giờ cậu thấy bản thân lại dễ vỡ đến thế.
Mặc Lâm khẽ cười, cúi đầu đáp lại dịu dàng. Môi Cố Nguyên bắt đầu run rẩy, hơi thở vốn đã gấp gáp nay càng thêm hỗn loạn.
Thật khó tưởng tượng, Cố Nguyên lại có thể gợi cảm đến mức này. Trong đầu Mặc Lâm bỗng nhiên trống rỗng, chỉ còn lại bản năng chi phối...
Viên kẹo xanh trong miệng đang tan chảy, phần nhân ngọt ngào lan ra, trộn lẫn giữa răng môi hai người, cảm giác tê tê truyền qua mỗi lần đầu lưỡi chạm nhau...
Nụ hôn càng lúc càng sâu, nhưng vẫn chưa đủ. Mặc Lâm muốn đòi lại món nợ vừa rồi — Cố Nguyên đã bắt nạt anh, thì giờ anh cũng phải bắt nạt lại...
Chiếc áo vest không biết rơi xuống từ lúc nào. Cơ thể Cố Nguyên bỗng nhiên nhẹ bẫng — cậu bị bế bổng lên. Môi đối phương vẫn không rời, đến khi bị đặt xuống ghế sofa, cậu đột nhiên cảm thấy bối rối lạ thường, mười ngón tay siết chặt lấy áo sơ mi của Mặc Lâm.
Mặc Lâm đặt cậu xuống, đôi môi nóng bỏng lướt dọc tai, rồi chìm vào hõm cổ ngọt ngào, cọ xát nhẹ rồi khẽ hỏi: “Có được không?”
Giọng anh khàn khàn, trầm thấp, âm cuối kéo dài mơ hồ, quyến rũ đến mức khiến tim Cố Nguyên run lên một nhịp.
Có được không?
Anh đang hỏi gì?
Và… môi anh trượt xuống nghĩa là sao?
Cơ thể Cố Nguyên lập tức cứng đờ, chợt hiểu ra anh định làm gì.
Phản xạ có điều kiện, cậu đẩy mạnh, khiến Mặc Lâm ngã xuống sàn: “Không… không được!”
Mặc Lâm ngồi khom trên sàn, trông như bị ngã khá đau, một tay ôm eo, tay kia chống trán. Bờ vai rung nhẹ hai cái — từ góc nhìn của Cố Nguyên, cứ như anh đang cười.
Cố Nguyên nhíu mày: “Anh cười gì?”
Mặc Lâm ngẩng đầu, vừa cười vừa nhìn người trên sofa, tay chân luống cuống: “Cậu tưởng tôi định làm gì?”
Cố Nguyên đỏ mặt, nghiêm túc nói: “Tôi nghĩ anh nên tỉnh táo lại. Chúng ta không phù hợp làm chuyện đó. Về mặt sinh học thì hành vi này rất mâu thuẫn.”
Mặc Lâm bò dậy từ sàn: “Mâu thuẫn à?”
Anh cúi người, nâng cằm Cố Nguyên lên: “Tôi thì thấy chẳng mâu thuẫn gì cả. Tình yêu và dục vọng vốn dĩ bổ trợ lẫn nhau. Linh hồn và thể xác cần được hòa hợp một cách hoàn hảo nhất. Điều đó chẳng liên quan gì đến sinh học cả.”
Cố Nguyên nhìn anh với ánh mắt nửa hiểu nửa không: “Vậy… anh từng trải nghiệm rồi sao?”
Nếu không có kinh nghiệm, sao lại hiểu rõ đến thế?
Nghĩ đến khả năng Mặc Lâm đã từng có người khác, trong lòng Cố Nguyên bỗng dâng lên một cảm giác ghen tuông khó tả.
“Trải nghiệm cái gì?” Mặc Lâm ngẫm nghĩ một chút, rồi bỗng hiểu ra: “Không phải như cậu nghĩ đâu… Tôi chưa từng có… 26 năm rồi vẫn là trai tân, tuyệt đối không lừa cậu!”
Dạo gần đây, Cố Nguyên quả thật càng lúc càng hay nghĩ nhiều, những tâm tư nhỏ nhặt tích tụ dần.
Cố Nguyên nhếch mép: “Ồ, nhìn không ra đấy.”
Mặc Lâm thầm nghĩ: Giờ xử lý thế nào? Chẳng lẽ còn phải đi xin giấy xác nhận trinh tiết ư?!
Vì vẻ ngoài phong lưu và tính cách tinh tế, Mặc Lâm thường bị hiểu lầm là trai hư, dù có cãi đến chết cũng không ai tin. Nhưng anh không quan tâm người ngoài nghĩ gì, anh chỉ quan tâm Cố Nguyên nghĩ gì.
“Muốn tôi móc tim ra cho cậu xem không?”
“Được,” Cố Nguyên nhìn anh, chờ đợi động tác tiếp theo. “Móc đi.”
Mặc Lâm đặt tay lên ngực: “Nhưng làm vậy thì tôi sẽ chết mất.”
“Không sao,” Cố Nguyên nói. “Tôi sẽ thu xác cho anh.” Việc thu xác là chuyên môn của cậu mà.
Mặc Lâm ngồi xổm trước mặt Cố Nguyên, nắm lấy tay cậu: “Đừng như vậy, tôi còn muốn ở bên cậu thật lâu. Cậu không thích ăn cơm tôi nấu à?”
Cố Nguyên: “Tôi có thể ra ngoài ăn.”
“Vậy sau này ai chơi game với cậu?”
“Tôi không cần ai chơi cùng.”
Mặc Lâm thở dài: “Nhưng tôi thì cần cậu. Cậu ở lại bên tôi, được không?”
Cố Nguyên cau mày. Mặc Lâm lại bắt đầu trở nên trẻ con nữa rồi.
Lúc nào anh cũng vậy — mỗi lần “ấu trĩ” là khiến cậu không biết phải ứng xử ra sao.
Cậu đứng dậy khỏi sofa, vòng qua Mặc Lâm, đi đến cửa thay giày.
Mặc Lâm giật mình: “Cậu định đi đâu?”
Cố Nguyên nhặt chiếc áo khoác dưới đất lên, phủi hai cái: “Không phải nói muốn đi mua đồ ăn sao? Đi thôi.”
Mặc Lâm sững người một giây, rồi môi lập tức cong lên: “Cậu muốn đi cùng tôi?”
“Không thể cứ ăn đồ nấu sẵn mãi được.”
“Cũng tốt,” Mặc Lâm nói. “Cậu chọn món gì, tôi đều nấu được hết.”
“Chắc không?”
“Chắc chắn. Bay trên trời, chạy dưới đất, bơi dưới nước — đều nấu được.”
Cố Nguyên suy nghĩ một chút: “Nhưng phải là những thứ được nhà nước cho phép.”
Mặc Lâm cười: “Cậu nói đúng!”
Sau khi mua đồ về, Mặc Lâm mặc tạp dề xám đứng trong bếp thái rau. Cố Nguyên ôm con mèo Quýt Béo đứng bên cạnh, quan sát anh làm việc.
Quýt Béo dán mắt vào đĩa cá nhỏ, cào cào lên người Cố Nguyên, muốn được thả ra.
Cố Nguyên nhất quyết không buông, ôm chặt hơn. Quýt Béo ngẩng khuôn mặt nhỏ, đôi mắt tròn long lanh đáng yêu nhìn cậu, kêu meo meo hai tiếng — như thể đang nói: “Mau thả tôi ra, tôi muốn ăn cá!”
“Đó là cá của tao,” Cố Nguyên lạnh lùng nói. “Không cho mày ăn.”
Mặc Lâm bất ngờ dừng tay, ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên: “Cậu nghe hiểu tiếng mèo à?”
**
Chan: Muốn đổi xưng hô quá, hôn cũng hôn rồi, thừa nhận thích cũng thừa nhận rồi. Tới lúc đổi anh-em cho Mặc Lâm rồi nha. Cố Nguyên thì thôi… cứ để nó “nạnh nùng boi” anh-tôi vậy. Ai không đồng ý thì giơ chân. Không ai ư? Vậy ok, bắt đầu từ chương sau đổi xưng hô!