Chương 99: Mèo Con Không Ngoan

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1

Chương 99: Mèo Con Không Ngoan

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rạng sáng.
Trên chiếc giường trải ga trắng tinh, một người nằm yên lặng. Máy sưởi bật mức 30 độ, máy tạo độ ẩm phả sương mù bay lơ lửng trước cửa sổ, tạo nên khung cảnh tựa chốn thần tiên mờ ảo.
Ánh đèn ấm từ bên ngoài hắt vào, chia lớp sương thành hai nửa. Cố Nguyên bỗng mở mắt, ánh nhìn đăm đăm vào những giọt hơi nước đọng trên bệ cửa.
Hình như cậu chỉnh máy tạo ẩm mạnh quá, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Cậu từ từ ngồi dậy. Nằm trên giường cả tiếng mà không ngủ được, giờ đây lại càng tỉnh táo hơn.
Ngón tay thon dài xoa nhẹ huyệt thái dương, lòng bỗng dâng lên cảm giác bực bội.
Chẳng lẽ phải được tên đó ôm mới ngủ được sao?
Vì lo cho sức khỏe, Cố Nguyên quyết định ngủ riêng với Mặc Lâm. Không ngờ ngay đêm đầu tiên tách ra đã mất ngủ.
Không bật đèn, cậu xỏ vội đôi dép lông rồi bước tới bệ cửa định chỉnh lại máy tạo ẩm. Tay vừa chạm vào núm vặn thì bỗng nghe tiếng “tít tít tít” – khóa cửa đang được mở.
Tim Cố Nguyên lập tức đập thình thịch!
Tiếng bấm phím nhanh nhẹn, rõ ràng người kia rất thuộc mật mã. Sau đó là âm thanh báo mật khẩu đúng.
Ngoài Mặc Lâm, chỉ có Ôn Tử Hàm biết mật khẩu nhà cậu.
Nhưng Ôn Tử Hàm vừa bay về Mỹ để làm thủ tục nghỉ việc, chắc chắn không phải cậu ta…
Lòng Cố Nguyên siết chặt, không kịp chỉnh máy tạo ẩm nữa, vội cuộn mình trong chăn bông mềm mại. Động tác quá gấp khiến một chiếc dép lông rơi lại trên bệ cửa sổ.
Vừa chui vào chăn, điều chỉnh tư thế ngủ, cậu đã nghe thấy tay nắm cửa phòng ngủ khẽ xoay, có người len vào trong bóng tối, khép cửa lại nhẹ nhàng.
Đầu óc rối bời, Cố Nguyên vội giả vờ ngủ. Tuyệt đối không thể để Mặc Lâm phát hiện mình mất ngủ – không biết vì sao, nhưng nhất định phải giấu kín!
Chỉ chốc lát sau, một góc chăn bị vén lên, có người trèo lên giường. Đồng thời, một bàn tay quen thuộc, chẳng yên phận chút nào, đặt lên eo cậu.
Hai giây sau, bàn tay ấy nhẹ nhàng siết lại, ôm lấy eo cậu, thân thể dán chặt vào lưng cậu…
Vẫn nóng bỏng như mọi khi, như một lò sưởi ấm áp, hơi thở phả vào tai khiến người ta tê dại.
Hơi thở của Mặc Lâm lập tức bao phủ lấy cậu – có chút ngang ngược, nhưng lại khiến lòng người an tâm.
Sau khi lên giường, Mặc Lâm cũng khá ngoan, chỉ đặt tay lên eo cậu chứ không làm gì thêm như thường lệ. Nhưng bàn tay ấy vẫn như một chiếc lò nung, thiêu đốt làn da qua lớp áo ngủ mỏng manh.
Dù chỉ chạm nhẹ, toàn thân Cố Nguyên vẫn như bị điện giật.
Tên này đúng là đến để đòi mạng người ta sao?
Mặc Lâm sợ động tác mình đánh thức Cố Nguyên, nên cả người cứng đờ, không dám nhúc nhích. Mãi một lúc sau mới dám thả lỏng.
Vừa thả lỏng, cánh tay Cố Nguyên bỗng thò ra khỏi chăn.
Có lẽ vì thấy nóng, nên muốn hít chút không khí.
Góc chăn vừa hở, mùi hương riêng biệt của Cố Nguyên lập tức tràn ra. Mặc Lâm hít một hơi, thân thể nóng rực vô thức dụi sát thêm vài phần.
Giờ đã không còn quen ngủ một mình. Nhắm mắt là đầu óc toàn hiện hình Cố Nguyên.
Thật là nhức đầu!
Giờ Cố Nguyên đang nằm trong vòng tay anh, sao anh lại cảm thấy càng khó chịu hơn…
Không biết bao lâu trôi qua, hơi thở Cố Nguyên dần đều đặn, từng nhịp, từng nhịp – dường như đã ngủ say.
Mặc Lâm thấy vậy, lòng ấm áp dịu dàng, khẽ hôn lên mái tóc cậu.
Sáng sớm.
Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rung dữ dội. Hai người trên giường vẫn ngủ say. Mặc Lâm cố mở mắt, với tay lấy điện thoại.
Cố Nguyên chỉ trở mình, rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Tối qua, sợ sáng mai không dậy nổi, Cố Nguyên đã cài một chiếc báo thức siêu to và siêu ầm ĩ.
Sự thật chứng minh, cái báo thức ấy dường như chẳng có tác dụng gì. Đã lười thì vẫn tiếp tục nằm ì.
Mặc Lâm tắt cái báo thức cứ 10 phút lại reo một lần, liếc đồng hồ – hôm nay muộn hơn 20 phút so với mọi ngày.
Xem ra mùa đông đến rồi, “bạn nhỏ” khó dậy hẳn.
Mặc Lâm dậy rửa mặt, rồi xuống mua bữa sáng. Khi quay về, Cố Nguyên vẫn còn nằm lì trên giường.
Chỉ còn 25 phút nữa là muộn giờ.
Cố Nguyên mất 10 phút để chuẩn bị. Nếu lái xe đến đồn cảnh sát, vẫn kịp – thậm chí còn có thể ăn sáng trên đường.
Mặc Lâm nhẹ nhàng kéo chăn Cố Nguyên ra, vén áo cậu lên…
Cố Nguyên cảm thấy ngứa ngáy ở ngực, từ từ tỉnh khỏi cơn mơ. Khi nhận ra Mặc Lâm đang làm gì, cơn buồn ngủ biến mất sạch, nhưng cổ họng lại không nhịn được bật ra một tiếng rên khẽ.
Cậu đẩy đầu Mặc Lâm ra: “Đủ rồi… em tỉnh rồi.”
Mặc Lâm nhìn cậu cười: “Có vẻ cách này hiệu quả đấy… lần sau anh gọi em dậy kiểu này nhé.”
Cố Nguyên đỏ bừng vành tai, ngồi dậy theo phản xạ để lấy điện thoại. Nhìn giờ trên màn hình, mắt cậu lập tức trợn tròn. Vội nhảy xuống giường, nhưng không tìm thấy dép. Lúc này mới nhớ lại chuyện tối qua.
Mặc Lâm đứng bên giường, nhìn Cố Nguyên tìm dép, cảm thấy vô cùng đáng yêu. Anh liếc qua bệ cửa sổ, thấy một chiếc dép nằm đó.
Cố Nguyên vốn có chút ám ảnh nhẹ về sự ngăn nắp – dép luôn để song song cạnh giường, chưa từng thấy hai chiếc nằm mỗi nơi.
Mặc Lâm cúi người nhặt dép lên, đặt trước mặt Cố Nguyên, cười đầy ẩn ý: “Có vẻ mèo con không ngoan lắm, đêm qua còn lén dậy, tha cả dép đi theo.”
Cố Nguyên nghe xong, lập tức cảm giác như bị nhìn thấu. Cậu xỏ dép vào, bước về phía phòng tắm, nhưng vừa đi một bước lại quay đầu nhìn Mặc Lâm: “Đêm qua có một con mèo lẻn vào.”
Mặc Lâm mỉm cười nhìn cậu: “Sao không đuổi nó đi?”
“Mèo của em.” Cố Nguyên nói. “Tại sao phải đuổi?”
Nói xong, cậu bước vào phòng tắm, không thấy được nụ cười rạng rỡ hiện trên mặt Mặc Lâm.
Mèo của em…
Mặc Lâm lặp đi lặp lại ba chữ ấy trong lòng, như thể một câu thần chú khắc sâu vào tim.
Thì ra, bị người khác chiếm hữu cũng là một cảm giác tuyệt vời đến thế.
Khi Mặc Lâm lái xe ra khỏi tầng hầm, điện thoại bỗng hiện một tin nhắn từ số lạ.
Anh vốn cực kỳ nhạy cảm với số lạ – trước đó, Đoạn Dương từng dùng số lạ gửi tin. Mới thấy vài chữ số đầu, lông mày anh đã nhíu lại. Cầm điện thoại lên xem.
Cố Nguyên ngồi ghế phụ, đang ăn sáng, liếc thấy màn hình điện thoại của Mặc Lâm.
Thị lực cậu tốt, chỉ cần liếc một cái là đọc được tin nhắn: [Có nhiều việc riêng phải lo, giờ mới rảnh đến tìm cậu chơi. Lần trước tặng quà mà cậu không nhận, chẳng nể mặt chút nào!]
Mặc Lâm đọc xong, nhét điện thoại vào túi áo vest, cả đoạn đường sau vẻ mặt trầm ngâm. Sau khi Cố Nguyên xuống xe, anh không vội quay về tầng hầm, mà lấy điện thoại nhắn lại cho Đoạn Dương: [Cậu muốn gì?]
Cố Nguyên quay đầu nhìn Mặc Lâm, phát hiện anh đang trả lời tin nhắn cho người kia.
Hiếm khi thấy Mặc Lâm cau mày. Chỉ một tin nhắn đơn giản, sao lại phản ứng mạnh đến thế?
Cậu cầm hộp sữa bò bước vào sảnh đồn cảnh sát. Một nữ cảnh sát mỉm cười chào, nhưng cậu chẳng buồn đáp lại, khiến cô gái bối rối gom nụ cười lại.
Cố Nguyên đi thẳng về văn phòng, đặt balo xuống thì thấy nhóm làm việc thông báo họp.
Có lẽ vụ án đã có tiến triển.
Mười phút sau, cậu cầm laptop rời văn phòng, tiện tay nhắn cho Mặc Lâm: [Sao còn chưa quay lại?]
Mặc Lâm trả lời ngay: [Anh có việc phải xử lý. Cuộc họp lát nữa để Tiêu Trạch kết nối video nhé.]
Cố Nguyên cầm điện thoại, chợt nhớ đến tin nhắn vừa thấy.
Anh đi gặp người kia à?
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bực bội không rõ lý do: [Ừ.]
Cuộc họp bắt đầu lúc 8 giờ 10. Khi kết nối video với Mặc Lâm, màn hình bên kia chỉ là một màu đen, chỉ nghe thấy giọng anh: “Xin lỗi, hôm nay không thể tham gia trực tiếp. Mọi người cứ họp đi, tôi đang nghe đây.”
Tiêu Trạch điều chỉnh camera hướng vào màn hình chiếu PPT: “Thầy Mặc, vậy chúng em bắt đầu.”
“Hiện tại vụ án có hai tiến triển. Thứ nhất: Đã xác nhận Lưu Ái có một cô em gái, tên ở nhà là An An. Mười tám năm trước bị kẻ buôn người bắt đi, sống chết không rõ… Nhưng theo bằng chứng hiện tại, người từng vào ký túc xá rất có thể chính là An An… Chúng ta vẫn chưa xác định được cô ấy.
Nếu giả thiết Lưu Ái và An An cùng dùng một thân phận trong trường, có thể giải thích vì sao trong nhật ký của Lưu Ái lại xuất hiện hai tính cách hoàn toàn trái ngược nhau. Em nói đúng không, thầy Mặc?”
Từ phía Mặc Lâm vang lên tiếng còi xe: “Đúng vậy. Trong mắt bạn học, Lưu Ái là người nóng tính, không hòa đồng – nhân cách họ tiếp xúc có lẽ là nhân cách tiêu cực. Nhưng trong nhật ký lại đầy nội dung tích cực, dấu vết tiêu cực chỉ chiếm khoảng 10%. Vì vậy tôi suy đoán, hai người họ có sự phân công rõ ràng… Ví dụ như ai đi học, ai làm bài, ai thi cử…
Đêm Chủ Nhật, khi bị bạn cùng phòng kéo lên sân thượng, cô bé rất yếu đuối, không hề phản kháng. Tôi cho rằng, người chết chính là chị gái thật sự – người mang nhân cách tích cực.
Em gái đi học đúng giờ mỗi ngày, còn chị gái phụ trách làm bài và thi cử. Họ phối hợp rất ăn ý. Nhưng đám bắt nạt không phân biệt được hai người, nên lúc thì thấy Lưu Ái phản kháng, lúc thì thấy im lặng.”
“Ừm… Thầy Mặc, em nói thêm về phát hiện thứ hai…” Tiêu Trạch tiếp lời: “Chúng em phát hiện một người đáng ngờ trong camera siêu thị đối diện quán net. Nghi ngờ người này là em gái.”
Tiêu Trạch gửi ảnh chụp màn hình camera cho Mặc Lâm.
Trong ảnh là một người đội mũ, đeo kính râm, nhưng vẫn không che được khí chất xinh đẹp.
Mặc Lâm liếc qua ảnh: “Ảnh này không nói được nhiều, nhưng tôi có thể khẳng định – người đăng bài chính là An An.”
Tiêu Trạch: “Sao anh chắc chắn như vậy?”
“Vì cô bé muốn trả thù. Nhân cách tiêu cực của cô đã bị kích hoạt. Với An An, mọi chuyện chưa kết thúc. Việc dùng mạng xã hội để tấn công Tống Giai Nghiêu chỉ là bước đầu.”
Tiêu Trạch: “Cô bé còn định làm gì nữa?”
Mặc Lâm: “Giết người.”
Hết chương 99