Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Bữa Sáng Định Mệnh
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc đồng hồ báo thức đặt lúc 5 rưỡi sáng reo vang đúng giờ. Ba giây sau, một bàn tay thon dài trắng trẻo thò ra từ trong chăn, vỗ cái bốp vào nút tắt.
Tiếng chuông im bặt.
20 phút sau, báo thức kêu tiếp lần hai.
Chàng thiếu niên trên giường không thể trốn tránh thêm, nhắm nghiền mắt mặc quần áo, đánh răng.
Dùng nước lạnh rửa mặt, những giọt nước li ti đọng lại trên gò má trắng nõn hồng hào. Các đường nét thanh tú trên gương mặt dần trở nên sống động. Tống Hề Đào mở mắt, nhíu mày nhìn mình trong gương một lúc, vẻ mặt đầy rầu rĩ.
Trong bếp, dì Lưu phụ trách nấu nướng đã làm xong sữa đậu nành, hấp sẵn bánh bao. Tống Hề Đào sà vào bếp, vội vàng nói: “Dì ơi, cho cháu với!”
Dì Lưu vừa gói đồ ăn sáng vừa xót xa bảo: “Ngày nào cũng phải đi học sớm tinh mơ thế này, làm sao mà chịu nổi cho được.”
“Anh vất vả quá đi.”
Em gái Tống Hề Đào, Tống Nhạn Lý, năm nay 7 tuổi, sở hữu nguồn năng lượng khiến học sinh lớp 12 cũng phải ghen tị. Sáng nào con bé cũng dậy từ 5 giờ cùng dì, hoàn toàn tự nguyện, chứ không như Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào nói một cách chân thành, từ tận đáy lòng: “Nhạn Lý phải học hành chăm chỉ vào, nếu không lớn lên sẽ giống anh đấy.”
Vì thành tích học văn hóa kém, lại có năng khiếu vẽ vời, cậu hướng đến con đường trở thành sinh viên mỹ thuật. Giai đoạn tập huấn và thi liên trường (kỳ thi năng khiếu cấp tỉnh ở Trung Quốc dành cho các chuyên ngành nghệ thuật, tổ chức từ tháng 12 đến tháng 1) của học kì I lớp 12 kết thúc, cậu đạt mức điểm khá ổn. Tuy nhiên, cái giá phải trả là kiến thức văn hóa trong đầu cậu dường như đã bị quét sạch sành sanh.
Tống Nhạn Lý: “Em muốn giống anh cơ!”
Tống Hề Đào: “Tuyệt đối không được!”
Dì Lưu rót hai cốc sữa đậu, loại cốc trà sữa dùng một lần to hơn cốc sữa đậu bình thường một chút, đựng được nhiều hơn.
Tống Nhạn Lý lanh lợi, lém lỉnh nói: “Chà chà, hai cốc sữa đậu lận, anh đang yêu rồi à!”
Tống Hề Đào: “Không phải, cốc này là cho một người anh khác uống nữa.”
Tống Nhạn Lý: “Em chẳng tin.”
Tống Hề Đào: “Tin hay không kệ em.”
Thành cốc còn hơi nóng, Tống Hề Đào lấy thêm hai chiếc đai giấy để bọc cốc.
Họa tiết trên đai cách nhiệt do chính cậu tự tay thiết kế, chỉ là những hình nền đơn giản. Điểm nổi bật chính là các công thức toán học chằng chịt, ngang dọc được in trên đó – để cậu có thể vừa uống sữa đậu vừa tranh thủ nhẩm lại trên đường đi.
Cậu đã cố gắng đến như thế rồi mà vẫn không giỏi toán.
Tại sao lại có những người đạt điểm tối đa môn toán, trong khi cậu thì vật vã mãi vẫn không đạt yêu cầu nhỉ? (Mốc đạt yêu cầu chung là 60/100 điểm)
Người đạt điểm tối đa khiến Tống Hề Đào ghen tị chính là Mạnh Tư Trình, học sinh đứng đầu khối.
Cậu ta siêu giỏi toán, đề càng khó thì cậu ta càng thể hiện sự vượt trội so với những người bình thường.
Mọi người nói rằng Mạnh Tư Trình hướng dẫn giải đề cực kỳ chuẩn trọng tâm, trao đổi với cậu ta vô cùng bổ ích. Nghe cậu ta giảng một buổi còn hơn tự mình cặm cụi với sách vở mười năm.
Mấy bạn nữ quanh Tống Hề Đào đều kể thế.
Cặm cụi mười năm.
Tống Hề Đào vô cùng xao động, nhưng Mạnh Tư Trình lại học cách đó mười mấy phòng học. Hai người hoàn toàn không quen biết, vả lại Mạnh Tư Trình cũng rất lạnh nhạt, xa cách.
Trăn trở mãi, Tống Hề Đào quyết định mang bữa sáng cho Mạnh Tư Trình để xây dựng mối quan hệ.
Cậu không đeo balo, móc túi bánh bao vào ngón út, hai tay chia ra cầm hai cốc sữa đậu, lặng lẽ bước vào sân trường vắng tanh.
Cuối tháng Hai, tiết trời đầu xuân se lạnh. Cốc sữa đậu chưa bóc lớp màng nhựa vẫn bốc hơi nóng thơm ngọt, khiến những công thức trên chiếc đai bọc cũng trở nên bình dị, gần gũi hơn.
1/[n(n+1)] = (1/n) – [1/(n+1)]
Kiến thức đã vào não.
Nhắm mắt, lặp lại một lần.
Ặc… ặc…
Tống Hề Đào tức giận với bộ não nhu nhược của mình. Cậu không để ý thấy một cành cây khô dưới đất, giẫm phải khiến cả người loạng choạng.
Cơ thể cậu lắc lư, hai cốc sữa đậu cũng sóng sánh và trào ra ngoài. Tống Hề Đào bị bỏng, luống cuống tay chân, vội đặt tạm hai cốc xuống chiếc bàn đá gần đó.
Cậu rút khăn giấy trong túi áo ra lau miệng cốc rồi lau tiếp tay. Đến lúc cầm cốc lên, trọng lượng đã nhẹ đi hẳn một phần ba.
Thế này sao mà tặng được, lát nữa Mạnh Tư Trình trông thấy lại tưởng là cốc cậu đã uống rồi mất.
Tống Hề Đào nghĩ ngợi, bóc mở nắp, rồi rót từ một cốc sang bù cho cốc kia.
Xong xuôi, cốc sữa lại đầy ắp như ban đầu!
Phòng học của khối cấp 3 mở khóa thường trực từ sớm, học sinh có thể đến trường tự học bất cứ lúc nào.
6 giờ 15 phút 22 giây sáng.
Mạnh Tư Trình đã chứng kiến sự cố với cốc sữa đậu ngay trước tòa nhà phòng học.
Việc mang bữa sáng giúp bạn bè rất phổ biến, nhưng đến sớm thế kia, không sợ để lạnh uống sẽ đau bụng à?
6 giờ 17 phút 45 giây.
Mạnh Tư Trình phát hiện ra một cốc sữa đậu cùng kiểu đang nằm trên bàn mình.
“…”
Cốc sữa còn nóng hổi, đai bọc vẫn in công thức.
Tập trung nhìn kỹ, cậu nhận ra có một công thức dãy số bị sai.
Mạnh Tư Trình duỗi tay vào ngăn bàn lấy đề, tình cờ chạm phải hai chiếc bánh bao nóng mềm mại.
“…”
Sáng Mạnh Tư Trình chưa ăn gì, đến trường sớm như vậy hoàn toàn là do cặp bố mẹ quá ồn ào, gây phiền nhiễu.
Ngày xưa bố mẹ cậu ta mạnh ai nấy sống, bỏ mặc cậu ta từ bé đến lớn. Giờ cậu ta học lớp 12, họ bỗng dưng đồng loạt kéo về nhà, bày vẽ ra vẻ quan tâm – cốt là để diễn cho ông nội cậu ta xem.
Thế nhưng, đôi vợ chồng lục đục đã lâu ngày, hễ chạm mặt là lại bóng gió mỉa mai, chỉ trích lẫn nhau. Trước mặt Mạnh Tư Trình, họ lại làm bộ làm tịch.
Sáng sớm nay, một người về nhà lúc 4 rưỡi, người kia về lúc 5 rưỡi. Cả hai đều sập cửa ầm ầm nhức óc. Người về lúc 4 rưỡi bị người về lúc 5 rưỡi đánh thức, còn bị đâm thọc vài câu.
Mạnh Tư Trình không sao ngủ nổi, dứt khoát đến trường luôn.
Sữa đậu nóng, bánh bao cũng nóng.
Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm dòng công thức sai trên chiếc đai giấy, đây là lần đầu tiên cậu cau mày vì toán học.
…
Tống Hề Đào bền bỉ được ba hôm. Sang ngày thứ ba tặng sữa đậu, vì dậy sớm quá nên buồn ngủ rũ rượi, cậu đã ngủ gật mất trong tiết toán đầu tiên buổi sáng.
“Tống Hề Đào.” Thầy toán đi xuống cuối lớp, gõ bàn một cái rồi hỏi: “Tối qua em đi trộm chó à?”
Tống Hề Đào chợt mở bừng mắt, giờ mới biết mình ngủ gật: “Em xin lỗi thầy ạ.”
Nhìn lên bảng, cậu biết mình đã mất một ‘mạng’ rồi. Nội dung bài giảng đã trôi xa ngàn dặm so với đoạn cậu đang học trước khi chìm vào giấc mộng.
Nếu không ra quán phở “cắp” cậu Vàng về thật thì có lỗi với giấc ngủ say sưa trong tiết toán của cậu quá.
Chuông hết tiết vang lên, Tống Hề Đào gục xuống bàn ngủ bù. Khương Lạc, bạn cùng bàn của cậu, thì vèo ra nhà vệ sinh như bay, và khi quay về đã mang theo một mẩu tin tức.
“Tao vừa đi qua lớp A1, có bạn học sinh giỏi đang giữa tiết tự dưng đau bụng lăn lộn, còn nôn thốc nôn tháo, xe cấp cứu phải chở đi rồi.”
“Hình như là do ăn bữa sáng để lâu bị lạnh thôi.”
Tống Hề Đào vội bật dậy ngồi thẳng, cơn buồn ngủ tan tành. Cậu nổi da gà, lạnh toát sống lưng: “Ai cơ?”
Chết dở, cậu mang bữa sáng sang lúc 6 giờ 15. Ví dụ Mạnh Tư Trình 6 giờ 50 mới đến trường thì với cái thời tiết khỉ gió như này, sữa đậu đã nguội tanh nguội ngắt còn đâu!
Arghhh, đúng là ngu si thật chứ!
Khương Lạc: “Không biết nữa.”
Tống Hề Đào co cẳng chạy vọt ra ngoài. Lớp A1 ở tầng khác, cậu nhảy xuống cầu thang ba bước chập làm một. Lúc phi đến cửa lớp A1, trán cậu đã lấm tấm mồ hôi vì vội vã.
Tuần này, Mạnh Tư Trình ngồi cạnh cửa sổ.
Cậu ta vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, bóng lưng tuấn tú thẳng tắp tựa cây trúc.
Trên bàn không còn cốc sữa đậu, chẳng biết Mạnh Tư Trình đã uống chưa.
Hiện giờ Mạnh Tư Trình đang giảng bài cho bạn. Cậu ta nhìn lướt qua tờ đề rồi nói: “Câu này…”
Mạnh Tư Trình cầm bút viết sột soạt vài dòng, rồi hỏi: “Sao không làm đạo hàm bậc ba, ngại tính toán nhiều à?”
Tống Hề Đào: “…” Cậu chính là cái kiểu người ngại nhiều bước như vậy đây.
Đã biết sữa đậu để lâu sẽ bị lạnh, mai cậu không thể mang tiếp nữa rồi. Vậy hôm nay… đằng nào cũng đã tới tận cửa rồi, hay cứ hỏi thăm bí quyết học tập của Mạnh Tư Trình xem sao?
Cậu mím môi, tâm trạng thấp thỏm hệt như sắp lên kiệu hoa. Mạnh Tư Trình là người có nhân phẩm ưu tú, ngoại hình hotboy, nhưng lòng dạ lại như tu đạo Vô Tình.
Tống Hề Đào hơi e sợ, sợ mình không đáp lời nổi.
Thử “chùa” một câu xem sao.
Tống Hề Đào đứng ra đằng sau Mạnh Tư Trình, dỏng tai kiễng chân lên len lén ngó đề bài. Thị lực tốt, cậu đã đọc được rồi!
Không những đọc được đề bài in mực đen, mà còn trông thấy cả hàng mi đen nhánh hơn mực của Mạnh Tư Trình.
Nhưng hai phút sau đó, Tống Hề Đào ngờ rằng mình đã hôn mê hoặc rơi tọt xuống một kẽ hở thời gian. Tóm lại, lời Mạnh Tư Trình nói vào tai trái rồi ra tai phải cậu, nghe không hiểu gì và cũng không để lại chút gì ngoài một cái đầu trắng trơn.
Tống Hề Đào sững sờ hoàn toàn, cậu đã chăm chú lắm mà?
Dĩ nhiên, Mạnh Tư Trình đã phát hiện có người đứng đằng sau từ nãy, và cậu ta cũng đoán được nguyên nhân đối phương hớt hải chạy sang.
Cuối cùng Tống Hề Đào cũng biết rằng sữa đậu lúc 6 giờ 15 sẽ bị lạnh.
Cậu ta nhẫn nại giảng nốt mấy bước mấu chốt của hàm số rồi nói với người bạn kia: “Về chỗ tính xem.”
“Cảm ơn học sinh giỏi nhé.”
Vậy là Tống Hề Đào quay về.
Mạnh Tư Trình dọn gọn mặt bàn, ngoái đầu ra sau, không một bóng người.
“…”
“Tống Hề Đào.”
“Hửm?” Tống Hề Đào dừng chân giữa cầu thang. Ánh nắng nghiêng nghiêng bên hành lang hắt xuống, chiếu lên làn da trắng của cậu. Đó không phải là kiểu trắng ngọc ngà mà là màu trắng phơn phớt hồng mướt mượt, trông vừa ấm áp vừa khỏe khoắn. Đôi con ngươi đen láy giống như đá quý trong khe suối mùa xuân.
Xoay người lại, cậu suýt thì áp sát vào mặt Mạnh Tư Trình. Hóa ra Mạnh Tư Trình đứng dậy lại cao đến thế!
Tống Hề Đào liếc thấy ngay chiếc đai bọc cốc Mạnh Tư Trình đang nắm trong tay. Đôi mắt hoa đào của cậu hơi trợn to, cậu bị nhận ra rồi!
Nhưng cậu hành động kín đáo lắm mà, trừ phi Mạnh Tư Trình đã xem camera giám sát.
Sao Mạnh Tư Trình phải xem camera? Chẳng lẽ cậu ta cũng uống phải sữa đậu nguội ngắt nên đau bụng ư?
“Chào, chào cậu.”
Mạnh Tư Trình tiến một bước đến gần. Bộ đồng phục mặc trên người cậu ta cứ như bộ mốt xuân hè trên sàn diễn. Cậu ta hỏi: “Cái này của cậu à?”
Tống Hề Đào: “Ừa.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu chép sai công thức tìm số hạng tổng quát của dãy số rồi.”
“Xin lỗi nhé —— ơ? Mình lại nhớ nhầm à?” Tống Hề Đào ngơ ngác, vội vàng thanh minh: “Mình không cố ý làm cậu nhầm theo đâu!”
Mạnh Tư Trình: “Cậu mang sữa đậu cho tôi làm gì?”
Tống Hề Đào thật thà đáp: “Mình muốn hỏi cậu về bài toán.”
Mạnh Tư Trình bỗng im ắng hẳn.
Tống Hề Đào nghĩ bụng, may là mình đã bỏ cuộc. Sao hồi trước cậu lại ngây thơ cho rằng sữa đậu đủ sức lay động Mạnh Tư Trình cơ chứ.
Nét mặt Mạnh Tư Trình vẫn y nguyên: “Sao không hỏi nữa?”
Tống Hề Đào: “Không làm phiền cậu đâu, cậu giảng bài mình nghe không hiểu gì cả.”
Mạnh Tư Trình cau mày: “…Nghe không hiểu sao?”
Tống Hề Đào cố gắng diễn tả cảm tưởng của mình sau khi học thử: “Hình như là do cách trở ngôn ngữ ấy.”
Sao không phải là khoảng cách IQ nhỉ? Mạnh Tư Trình gật đầu: “Thử thêm một câu nữa xem?”
Chuông vào tiết sắp reo, Tống Hề Đào bảo: “Giáo viên lớp cậu vào rồi kìa.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu đứng yên đây nhé.”
Tống Hề Đào đứng ở góc rẽ cầu thang, lưng chừng lửng lơ, dõi theo Mạnh Tư Trình chạy về phòng học rồi cầm theo tập đề và bút đi ra.
Chuông vào tiết đã vang. Loa lắp ở ngay góc tường phía ngoài cầu thang, với âm lượng đinh tai nhức óc, giục giã học sinh quay trở về lớp.
Mạnh Tư Trình khoanh một câu dãy số có độ khó trung bình, giọng lạnh nhạt nói: “Đọc đề.”
Rõ ràng tiếng nói của Mạnh Tư Trình vừa phải thôi, mà lại có sức ảnh hưởng hơn cả tiếng chuông. Tiếng chuông bảo cậu quay về, Mạnh Tư Trình thì bảo cậu đứng lại, khiến cậu không dám trái lời.
Khí thế của Mạnh Tư Trình cưỡng ép Tống Hề Đào phải đọc đề trong 20 giây. Cậu lí nhí bảo: “Được rồi.”
Mạnh Tư Trình bắt đầu giảng: “Câu này sẽ dùng ba công thức…”
Đây là lần đầu tiên Mạnh Tư Trình giảng đề mà lại bắt đầu từ tận đoạn công thức.
Tống Hề Đào điên cuồng khởi động toàn bộ tế bào não của mình, nhưng Mạnh Tư Trình vừa mở miệng là các tế bào trong não cậu đình công luôn, cứ như thể bị dị ứng với giọng Mạnh Tư Trình vậy.
Sao lại thế này? Đây là màn Trạng nguyên giảng bài mà cậu mơ ước bấy lâu cơ mà?
Tống Hề Đào hơi nheo mắt, như thể muốn che đậy thị giác để tăng độ mẫn cảm thính giác.
Mạnh Tư Trình ngoái đầu lại, trông thấy đôi mắt nhắm tịt của cậu, bèn hỏi: “Nghe hát kịch đấy à?”
Tống Hề Đào như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, lắc đầu: “Không phải, mình không ngủ đâu.”
Một phút sau, Mạnh Tư Trình nhìn chỗ má tương đối đầy đặn của Tống Hề Đào rồi hỏi: “Hiểu chưa?”
Tống Hề Đào ngước mắt. Đôi con ngươi trắng đen rõ rệt, trong trẻo tận đáy, phản chiếu ngũ quan anh tuấn của Mạnh Tư Trình. Ngoài đó ra thì hàm lượng tri thức của cậu bằng không.
Mạnh Tư Trình: “Trên mặt tôi có đề bài à?”
Tống Hề Đào ấp úng: “Đâu có, hình, hình như mình bị dị ứng với giọng cậu.”
Mạnh Tư Trình: “…” Dị ứng với giọng sao?
“Tống Hề Đào, đang học hỏi top 1 đấy à?” Giáo viên hóa lớp A12 hớt hải lên tầng. Trông thấy Tống Hề Đào của lớp mình, cô liền dừng chân và hỏi: “Chưa giảng xong à?”
Tống Hề Đào mím môi, đáp: “Chưa xong ạ, còn chưa giảng tới ý thứ hai của bài dãy số.”
Mạnh Tư Trình gấp tờ đề, nhấc chân dời bước không hề lưu luyến: “Xong rồi ạ, cô dẫn em ấy đi đi ạ.”
“Xong rồi ạ.” Tống Hề Đào lặp lại lần nữa như một cái máy đọc chữ, tò tò theo sau giáo viên dạy hóa.
“Cô ơi, điểm thi hóa tháng này của em có tiến bộ ạ.”
Tống Hề Đào có vẻ ngoài như hoa như ngọc, vừa đẹp trai vừa mềm mại, nên tất cả giáo viên bộ môn đều nhớ mặt cậu.
Cô dạy hóa cười bảo: “Tiến bộ một môn, tổng thể vẫn vậy. Riêng môn toán thì em phải cố gắng hơn nữa. Lúc nãy em đang hỏi bài Mạnh Tư Trình à?”
Tống Hề Đào não nề đáp: “Nghe không hiểu gì cả ạ.”
Giáo viên hóa an ủi cậu: “Em hỏi bạn đứng đầu lớp mình là được rồi, cách tư duy của các em sẽ gần với nhau hơn.”
Tống Hề Đào: “Đúng nhỉ!”
Tống Hề Đào chuyển hướng linh hoạt, quyết định có vấn đề gì sẽ hỏi ngay lớp trưởng lớp mình. Giải đúng hay không tính sau, ít nhất là nghe lọt tai đã.
Tốc độ tiếp thu môn toán của Tống Hề Đào rất chậm chạp, nên việc muốn đỗ đại học tương đối khó khăn.
Tiết toán nằm vào đúng khoảng thời gian cậu buồn ngủ nhất trong ngày. Một tay cậu chống trán, ánh mắt trông lên bảng đen hư vô không tiêu cự. Chợt khuỷu tay hơi chệch, tầm nhìn trượt theo sang bên tường.
Bức tường treo tấm bảng “Đếm ngược thi đại học”. Tống Hề Đào lơ ngơ ngó chằm chằm, tự dưng hoa mắt đọc thành “Cao đẳng đón chào em”.
Đừng đùa chứ…
Tống Hề Đào xoa mặt, dụi mắt. Đại não trì trệ tiếp nhận tín hiệu từ giáo viên dạy toán: “Cả lớp mở sách trang 99 nhé.”
Tống Hề Đào đang giở quyển “Tổng ôn toán học” thì bỗng có một tờ ghi chú rơi lơ thơ từ kẽ giấy ra.
Cậu cúi người xuống nhặt.
[Chính chủ làm thêm kiếm tiền đóng học, top 50 ổn định của khối, mở dịch vụ chấm bài chữa bài có phí, giúp bạn tiết kiệm thời gian, 5 tệ/đề, có nhu cầu liên hệ QQ: 434***88. Xin giữ bí mật.]