Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 19: Mạnh Tư Trình cứ nhìn cậu thế kia?
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Tư Trình vừa định thoát QQ thì bất chợt, vài tin nhắn hiện lên từ nhóm cấp ba đã lâu không ai đụng đến.
[Thông báo chung]: Các bạn thân mến, thời gian thấm thoắt trôi, thoáng cái đã 10 năm kể từ ngày tốt nghiệp. Vào 7 giờ tối ngày 9 tháng 6 năm nay, chúng ta sẽ bao trọn một nhà hàng buffet để cùng ôn lại kỷ niệm tuổi thanh xuân. Hôm đó còn có những trò chơi nhỏ giúp phát triển trí tuệ!
PS. Không thu phí trước, ai ăn người đó trả. Mỗi suất 188 tệ, chỗ ngồi có hạn, nhanh tay đăng ký. Không giới hạn lớp nào, tất cả học sinh toàn khối đều có thể tham gia. [Địa chỉ nhà hàng] Nhấn vào đây để đăng ký.
[Vương Lâm Lâm]: Woa, nhà hàng buffet hải sản này bình thường 298 tệ một suất lận. Menu vẫn y như cũ chứ? Nếu vậy tớ nhất định phải đi!
[Lớp trưởng]: Y hệt luôn nhé! Đây là giá 'sỉ' mà bọn mình đã thương lượng được. Đương nhiên, nguyên nhân chính là vì chủ nhà hàng cũng là một người bạn cùng lớp chúng ta đó nha. Sau 7 giờ tối, không giới hạn thời gian dùng bữa.
Toàn khối ư? Tống Hề Đào có đi không nhỉ?
Có rất nhiều chuyện thời cấp ba Mạnh Tư Trình không thể nhớ nổi. Mà điểm giao cắt giữa anh và Tống Hề Đào cũng chính là thời cấp ba. Anh rất cần một dịp như thế này để khơi gợi lại những ký ức.
Theo bảng khảo sát, Tống Hề Đào rất thích tham gia các hoạt động khuyến mãi của cửa hàng, đúng không nhỉ?
Mạnh Tư Trình nhắn tin riêng cho lớp trưởng: “Tôi sẽ tài trợ thêm 100 tệ nữa, giữ cho tôi hai chỗ.”
Lớp trưởng: “Cảm ơn anh Mạnh, đúng là đại ca đầu tàu của khóa mình có khác! Lâu lắm rồi không nghe tin anh, hẹn gặp anh hôm tới nhé!”
Sau khi mất trí nhớ, về cơ bản Mạnh Tư Trình đã cắt đứt liên lạc với những người bạn cũ. Anh không muốn bị gặng hỏi về nguyên nhân.
Mạnh Tư Trình: “Đã thông báo hết cho toàn khối rồi ư?”
Lớp trưởng: “À, cũng chưa hẳn. Hội mấy đứa lớp trưởng quen biết bọn tôi cùng chung tay tổ chức thôi, có lớp không liên lạc được với lớp trưởng.”
Mạnh Tư Trình nhíu mày: “Có lớp A12 không?”
Lớp trưởng: “Cái này thì đương nhiên rồi, tôi với lớp trưởng A12 thân lắm. Hồi trước liên hoan cảm ơn thầy cô, hai lớp chúng tôi còn chọn chung địa điểm mà.”
Mạnh Tư Trình: “Được. Nếu Tống Hề Đào đăng ký thì giữ chỗ cho cậu ấy nhé.”
Lớp trưởng xem thử danh sách rồi nói: “Cậu ấy đã đăng ký sẵn rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy không cần giữ chỗ đâu, cứ báo cho mọi người biết đi.”
Càng đông người tham gia thì càng có nhiều thông tin.
Tại một khu chung cư nào đó ở thành phố Hải, lớp trưởng lớp A1 ngẩn ngơ giây lát. Từ từ đã, thời gian trôi qua lâu quá rồi, ban đầu chọn khách sạn Hoàn Minh để liên hoan cảm ơn giáo viên là vì cậu ta hẹn chung với lớp trưởng A12, hay là do Mạnh Tư Trình đề xuất Hoàn Minh cho cậu ta nhỉ?
Trời ạ, thời gian đáng sợ thật. Chuyện này cậu ta cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Lớp trưởng lắc đầu rồi tiếp tục lan truyền tin tức mới nhất.
[Tin tốt, tin tốt đây! Một bạn học giàu có bí ẩn đã tài trợ, hiện giờ giá chỉ còn 88 tệ một suất! Không phải 188 tệ nữa, chỉ 88 tệ thôi! Nhanh tay thì còn, chậm tay là hết!]
[Tin tốt! Lại có một bạn học nhiệt tình khác ra tay, giá hiện giờ chỉ còn 86 tệ!]
[Hiện giờ chỉ còn 83 tệ!]
…
[Đã kín chỗ.]
Tống Hề Đào đọc tin báo giảm giá trong nhóm lớp. Ban đầu cậu chỉ định đi cùng Khương Lạc, giờ thì cậu cũng thấy phấn khởi hẳn. Bạn học cấp ba của cậu đúng là ưu tú quá đi thôi.
Buffet 298 tệ giảm còn 83 tệ, khác gì đi ăn miễn phí đâu chứ? Tiền có thể chê, nhưng đồ ăn thì phải nhận! Hơn nữa, không dẫn Tống Đu Đủ theo, cậu có thể thỏa sức ăn đồ chiên rán, bánh ngọt.
May sao Khương Lạc đã đăng ký sớm, muộn một chút nữa là không còn chỗ mà chen chân.
Ban ngày Tống Hề Đào uống trà ở chỗ Mạnh Tư Trình, tầm này vẫn chưa buồn ngủ, thế là cậu lại vào lướt bảng tin của bạn bè.
Mẹ Trần Lộ đăng ảnh con gái ngoan ngoãn làm bài tập toán ở nhà, Tống Hề Đào nhấn thích.
Thời Lưu đăng chùm chín ảnh ký tên bổ sung ở nhà in, chú thích là mệt chết mất, Tống Hề Đào nhấn thích.
Bộ “Vua tôi bề nổi” mà hai người hợp tác đã hoàn thành. Giờ họ lại cùng chung tay thực hiện một bộ truyện học đường hiện đại nhẹ nhàng, hài hước nữa. Trong truyện có một nhân vật là giáo viên dạy toán, biên tập viên còn khen cậu vẽ được khí thế ma vương siêu mạnh.
Bảng tin cũng xuất hiện chi chít các quảng cáo trung tâm ngoại khóa. Họ phát tờ rơi ở cổng trường tiểu học, quét mã kết bạn Weixin tặng que thổi bong bóng, ngày nào Tống Đu Đủ cũng đòi.
Chợt, tầm mắt Tống Hề Đào dừng lại ở một quảng cáo lớp học thêm.
[Toán · Chuyên gia luyện thi Olympic · Dạy thêm 1 kèm 1 · Khối 1 đến khối 6 · Từ 880 tệ/tiếng]
Chuyên gia Olympic đắt đến thế!
Giá thị trường theo giờ là 880 tệ, mà Mạnh Tư Trình lại dạy cậu miễn phí!
Tống Hề Đào khẽ cắn môi, cậu chợt nhận ra mình quá bài xích môn toán, đến nỗi quên mất chưa cảm ơn Mạnh Tư Trình một cách đàng hoàng.
Chuyện nào ra chuyện nấy, Mạnh Tư Trình giúp đỡ cậu một cách vô tư. Mình không báo đáp được bằng thành tích thì phải trả lễ bằng thứ gì khác chứ nhỉ?
Cảm ơn thế nào đây? Hồi trước đến một lẵng hoa quả cô Hạ còn chẳng chịu nhận, Mạnh Tư Trình chắc cũng sẽ không nhận đâu.
Riêng chuyện quà cáp, Tống Hề Đào hoàn toàn không có kinh nghiệm. Cậu chỉ có kinh nghiệm ngược lại, vì từ bé đến lớn cậu đã chứng kiến ba mẹ từ chối nhận quà mỗi dịp lễ Tết.
Tống Hề Đào bèn gõ cửa hỏi mẹ Trần Lộ: “Ví dụ có một người muốn bày tỏ lòng cảm ơn với một đối tượng [mà theo quy định không thể nhận quà], bọn em lại không thân lắm, vậy nên tặng gì hả chị?”
[Mẹ Trần Lộ]: Cậu có thể tặng mấy món bánh trái thủ công ấy. Quan trọng là tấm lòng, nếu thấy quà khiêm tốn quá thì kẹp thêm tấm thiệp vào trong nữa.
Thủ công ư? Viết thêm tấm thiệp ư? Mắt Tống Hề Đào sáng bừng. Cậu có thể nướng ít bánh quy, cậu biết làm bánh quy mà!
Nhưng liệu có bị hiểu lầm không nhỉ?
Nhỡ đâu Mạnh Tư Trình tưởng nhầm là cậu hiếu học, đến nghỉ hè lại đòi dạy kèm tiếp cho cậu thì biết tính sao?
[Tống Hề Đào]: Tình huống phức tạp lắm chị ạ. Em vừa muốn cảm ơn sự giúp đỡ của cậu ấy, lại vừa mong cậu ấy đừng giúp em nữa. Vậy nên tặng gì làm quà để truyền đạt được ý của em đây ạ?
[Mẹ Trần Lộ]: Nhân phẩm đối phương thế nào?
[Tống Hề Đào]: Siêu tử tế luôn.
[Mẹ Trần Lộ]: Vậy thì càng phải tặng. Cậu cứ tặng thêm vài lần là người ta sẽ không dám tiếp xúc với cậu nữa.
Tống Hề Đào ngẫm nghĩ cả buổi, cuối cùng cũng hiểu ra ý Trần Hà Phi muốn nói.
Hồi cậu còn nhỏ, Tống Hoắc đặc biệt quan tâm đến những em học sinh có bố mẹ đi làm ăn xa. Trong số đó có một ông bố về sau ra nước ngoài phất lên, đến Tết xách quà cáp nặng trĩu sang cảm ơn Tống Hoắc. Tống Hoắc từ chối thẳng thừng và nói một câu: “Anh cứ làm vậy là về sau tôi lại không dám quan tâm con trai anh nữa đâu đấy”.
Uầy! Xã giao đúng là một môn học sâu sắc!
Nếu cậu nhiệt tình với Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình sẽ phải chú ý giữ khoảng cách với cậu, khôn ngoan mà giữ mình.
Cách này hay thật, một công đôi việc.
Tống Hề Đào bèn giở lại công thức suốt đêm, định sáng mai làm một mẻ bánh lớn.
Hôm sau, đưa Tống Đu Đủ đi học xong là Tống Hề Đào bắt tay vào lúi húi với bơ bột.
Cậu đến siêu thị mua ít hành lá, bạc hà, đào, ô mai, định làm hai loại: vị hành bạc hà và đào ô mai, một mặn một ngọt.
Tại sao lại chọn hai cách kết hợp này ư? Đương nhiên là bởi chúng rất hiếm gặp trên thị trường.
Nếu Mạnh Tư Trình từ chối, cậu sẽ có thể khuyên: “Đảm bảo cậu chưa ăn bao giờ, nhất định phải thử xem sao”.
Buổi trưa nướng bánh xong, chờ bánh nguội, Tống Hề Đào bèn lấy máy hàn miệng túi để đóng gói, xếp vào hộp quà màu hồng, chọn thêm tấm thiệp viết: “Cảm ơn sự dạy bảo ân cần thầy Mạnh đã dành cho cháu”.
2 giờ 15 phút chiều, Tống Hề Đào đang chuẩn bị lên đường thì nhận được điện thoại từ Mạnh Tư Trình. Bụng dạ cậu lập tức khấp khởi mừng thầm, lẽ nào Mạnh Tư Trình không rảnh? Bảo cậu khỏi phải đến nữa ư?
Vậy thì quá hay! Dù sao cũng đã mất công nướng bánh, cậu biết nhà Mạnh Tư Trình ở đâu, đi xe sang ném qua tường vào là được.
Giọng Tống Hề Đào thấp thoáng vẻ chờ mong: “Alo?”
Nghe thấy giọng cậu, tâm trạng Mạnh Tư Trình cũng trở nên tích cực hơn: “Trời nóng quá, tôi tiện đường chở cậu một đoạn.”
Hơn 2 giờ chiều là đúng cao điểm nắng nóng, anh không thể bắt Tống Hề Đào đội nắng đến trường gặp mình chỉ vì chút ý đồ cá nhân được.
Biểu cảm Tống Hề Đào suy sụp: “Không được. Tối mình còn phải đưa Đu Đủ về nhà, mình phải đi xe điện cơ.”
Mạnh Tư Trình: “Tối tôi cũng tiện đường đưa hai người về. Ra đây, tôi đang ở ngoài cửa.”
Nghe tiếng tút tút ngắt cuộc gọi, Tống Hề Đào đành nén đau lòng 'phản bội' chiếc xe điện của mình, xách hộp bánh quy xuống tầng. Cậu đứng ở cổng tiểu khu ngó nghiêng, Maybach đâu nhỉ? Chẳng thấy đâu cả?
Bíp – Bíp –
Một chiếc Cullinan màu trắng nháy đèn hai phát. Kiểu dáng xe SUV rộng rãi, thư thái, thích hợp cho gia đình hơn.
Tống Hề Đào nhìn sang phía chiếc xe, cửa ghế lái bật mở, Mạnh Tư Trình với phong thái ngời ngời bước xuống.
Mạnh Tư Trình vòng qua ghế phụ lái mở cửa, “Lên xe.”
Bên ngoài là thời tiết nóng nực 35 độ C, bên trong xe thì là điều hòa mát lạnh sảng khoái. Tống Hề Đào chưa nghĩ quá nhiều, liền chui vào xe.
Mạnh Tư Trình vịn cửa ghế phụ lái, thoáng cân nhắc rồi nói: “Chưa ai ngồi ghế phụ lái chiếc xe này bao giờ đâu.”
Tống Hề Đào hiểu ngay, lần đầu trải nghiệm ghế phụ lái phải dành cho người quan trọng, đúng không? “Mình ra đằng sau ngồi.”
“…Ý tôi không phải thế.” Mạnh Tư Trình đóng sập cửa xe, ngăn không cho cậu ra ngoài.
Vậy là ý gì?
Người thông minh nói năng cứ toàn bóng gió ám chỉ, ghét thật. Điểm văn, điểm toán đều phải đạt yêu cầu mới nói chuyện được với Mạnh Tư Trình.
Tống Hề Đào trăn trở vắt óc, ánh mắt nấn ná trên bàn tay cầm vô lăng rõ nét từng khớp của Mạnh Tư Trình. Cậu thoáng ngẩn ngơ, cuối cùng khi Mạnh Tư Trình nổ máy lên đường, cậu cũng kịp nghĩ ra đáp án ‘tiêu chuẩn’.
Mạnh Tư Trình muốn khoe chiếc xe mới mua đây mà.
Tống Hề Đào hợp tác hỏi thăm: “Chiếc xe này cậu mới mua à?”
Mạnh Tư Trình: “Ừm.”
Tống Hề Đào: “Vậy Maybach đâu?”
Mạnh Tư Trình: “Không thích, bán rồi.”
Tống Hề Đào liếc nhìn góc nghiêng của Mạnh Tư Trình, anh ta dứt khoát vậy sao? Không có tình cảm gì với xe cũ ư? Cậu và Tống Đu Đủ còn chẳng nỡ bán chiếc xe máy điện nhỏ kia, cả ắc quy lẫn lốp đều phải thay mỗi thứ một lần rồi.
Tống Hề Đào không rõ chiếc xe này đắt đến mức nào, cậu nỗ lực vận dụng EQ khen một câu: “Thoải mái lắm, cậu có mắt nhìn thật đấy.”
Khóe môi Mạnh Tư Trình hơi cong lên.
Tống Hề Đào: “Đúng rồi, mình làm được ít bánh quy muốn tặng cậu. Cảm ơn cậu đã phụ đạo cho mình và Đu Đủ.”
Mạnh Tư Trình đã trông thấy hộp quà màu hồng trong tay cậu từ sớm, độ cong khóe môi rõ rệt thêm chút nữa: “Chỉ có bánh quy tự làm thôi à?”
Quả nhiên Mạnh Tư Trình cực kỳ thận trọng trước việc nhận quà. Tống Hề Đào đáp: “Mình đảm bảo không thêm thứ gì lạ lùng vào hết!”
Mạnh Tư Trình: “Cảm ơn.”
Tống Hề Đào uốn người đặt hộp bánh ra ghế sau: “Cậu nếm thử xong mà có đề xuất cải thiện gì thì cứ nói với mình nhé.”
Mạnh Tư Trình là học sinh xuất sắc, giỏi định lượng nhất, chắc chắn vị giác của Mạnh Tư Trình cũng phải tinh tế lắm. Anh ấy có thể đóng góp cho cậu ít ý kiến về việc nấu nướng để bánh của cậu được lòng trẻ con hơn.
Tống Đu Đủ không mê ăn bánh cậu làm lắm. Mạnh Tư Trình là bố thằng bé, đề xuất cải thiện theo khẩu vị Mạnh Tư Trình chắc sẽ phù hợp với Tống Đu Đủ.
Tống Hề Đào biết tự lượng sức mình, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đùi: “Giờ tay nghề mình vẫn còn hơi phập phù.”
Bỗng Mạnh Tư Trình chẳng biết nói gì: “Ừm, vậy là tốt rồi.”
Biển số xe của Mạnh Tư Trình đã được đăng ký. Trừ khung giờ cao điểm vào học và tan học, anh có thể vào thẳng khuôn viên trường. Anh đỗ xe ở khu vực gửi xe trước tòa văn phòng.
Tống Hề Đào chứng kiến Mạnh Tư Trình mở cốp xe, cầm ra một hộp trà lá. Bao bì viết là Đại hồng bào chính gốc núi Vũ Di.
Mạnh Tư Trình: “Trà ở văn phòng hết mất rồi.”
Đây là loại Đại hồng bào chính gốc nhất mà anh nhờ người mua, hôm nay vừa được gửi đến.
Tống Hề Đào nghĩ ngợi. Đợt này Mạnh Tư Trình phải mời bao nhiêu là phụ huynh, trường cũng chẳng thanh toán chi phí mời phụ huynh uống trà gì cả, khó khăn thật.
“Bánh quy của mình ăn kèm với trà được đấy!”
Thế là Mạnh Tư Trình cầm luôn cả hộp quà bánh quy theo.
Hôm qua, bên hậu cần đã dọn cho anh một văn phòng riêng, nằm trên tầng hai.
Mạnh Tư Trình có thói quen để mở cửa văn phòng, dù là khi đối diện với Tống Hề Đào cũng không hề thay đổi.
Việc này giúp Tống Hề Đào cảm thấy rất thoải mái.
Cậu ngồi vào chỗ, xem Mạnh Tư Trình pha trà rồi bóc túi bánh quy. Khi cậu bưng cốc Đại hồng bào thơm ngát lên thì Mạnh Tư Trình cũng cầm lấy một miếng bánh.
Trà hôm nay còn ngon hơn hôm qua một chút nữa.
Tống Hề Đào khẽ khàng thổi nhẹ, hương trà bốc lên vấn vít. Khóe mắt cậu liếc sang Mạnh Tư Trình đang nhìn mình chằm chằm: “Thế nào?”
Bánh quy được tạo hình bằng khuôn. Ngoài việc hơi cháy thì ngoại hình không có gì đáng chê. Mạnh Tư Trình cắn thử một miếng, “…”
Cứ như kiểu ăn hành xong đi đánh răng bằng kem đánh răng bạc hà.
Tống Hề Đào: “Thế nào?”
Mạnh Tư Trình nuốt xuống: “Khá ổn, có thể giảm lượng bạc hà đi một chút.”
Tống Hề Đào nhấp thêm ngụm trà: “Mình cũng thấy thế!”
Đúng là người lớn tinh tường hơn trẻ con mà.
Cậu thấy Mạnh Tư Trình ăn bánh quy rất từ tốn, chậm rãi. Ánh mắt cậu xoay chuyển, đã biết 3 giờ rưỡi Đu Đủ tan học, thời gian hết tiết cố định. Phần trà chiều kéo dài ra thì phần học toán sẽ ngắn bớt.
“Cậu thử tiếp cái hình hoa mai xem, đấy là vị đào ô mai!”
Mạnh Tư Trình rót cốc trà cho mình trước, tránh trường hợp nụ vị giác làm đơn tố cáo 'tai nạn lao động'.
Nhận quà của phụ huynh học sinh đúng là gặp 'báo ứng' rồi.
Bánh quy vị ô mai ngâm rượu chua chua, kẹp nhân mứt đào ngọt ngấy.
Mạnh Tư Trình thưởng thức với vẻ mặt trầm lắng, đưa ra bình luận đúng trọng tâm: “Tôi thích đào.”
Tống Hề Đào: “Mình cũng thích! Lần sau mình lại làm cho cậu ăn.”
Mạnh Tư Trình nói: “Về nguyên tắc, tôi không được nhận đồ của phụ huynh, kể cả là bánh quy. Cảm ơn cậu, tôi chỉ phá lệ lần này thôi.”
Ánh mắt Tống Hề Đào lóe lên vẻ mừng rỡ. Thành công rồi! Cậu vừa mới tặng quà mà Mạnh Tư Trình đã thấy áp lực nghề nghiệp đè nặng ngay. Cậu sẽ đòi tặng bằng được, tặng đến khi Mạnh Tư Trình không dám dạy kèm cho cậu nữa.
“Vậy lần này cậu ăn nhiều vào!” Tống Hề Đào đẩy hộp bánh quy sang gần chỗ anh hơn.
“Ừ.” Mỗi vị Mạnh Tư Trình đều ăn hai cái. Cứ một miếng bánh quy lại đến một ngụm trà, trông tương đối nhàn nhã.
Kiên nhẫn lề mề với Tống Hề Đào suốt mười lăm phút, Mạnh Tư Trình xem đồng hồ trên tay: “Không còn nhiều thời gian, chúng ta học trước đã.”
Tống Hề Đào ghìm bớt sự hài lòng: “Ồ.”
Hôm qua đã học hết chương trình lớp một, hôm nay học sang chương trình lớp hai.
Học hành hồi lâu xong, Tống Hề Đào bắt đầu khô ran miệng lưỡi, uống trà cũng chẳng nuốt nổi.
Sao Mạnh Tư Trình cứ nhìn cậu thế kia?
Từ mười năm trước, cậu đã biết Mạnh Tư Trình giảng bài không cần nhìn đề, toàn bộ đề thi đã nằm cả trong đầu cậu ta.
Nhưng hai lần trước giảng bài, Mạnh Tư Trình đều nhìn đi chỗ khác mà.
Giáo viên cứ chăm chăm vào giáo án hoặc PPT không phải là giáo viên giỏi. Tống Hề Đào hiểu rõ điều đó. Đây mới là trạng thái lên lớp bình thường của Mạnh Tư Trình, nhất định phải giao tiếp bằng mắt với học sinh.
Cơ mà cậu có phải học sinh của Mạnh Tư Trình đâu chứ? Bị ngó chòng chọc mãi cậu không chịu được.
Cậu ngờ rằng liệu có phải Mạnh Tư Trình đang muốn nhìn thấu bí mật gì đó ở cậu, nên mới nhìn cậu như thế.
Tầm mắt Mạnh Tư Trình lởn vởn quanh cậu, âm thanh cứ văng vẳng bên tai cậu, giống như hai tảng nhân tố dị ứng khổng lồ bao trùm theo dòng chảy không khí. Vẻn vẹn mười phút thôi mà mặt mũi Tống Hề Đào đã đỏ gay đỏ gắt, một giọt mồ hôi trôi tuột khỏi tóc mai.
Mạnh Tư Trình giảng bài hoàn toàn không cần dùng đầu óc. Ba mươi giây nhìn mình đăm đăm ấy, thực tế cậu ta đang nghĩ gì trong đầu chứ??
Tống Hề Đào ngẫm kỹ mà thấy hãi.
Đừng bảo là Mạnh Tư Trình đang hồi tưởng ký ức sau cơn say nhé? Mười năm trước, bảy năm trước, đối phương cũng nhìn cậu như thế này.
Liệu bộ dạng khúm núm hèn hèn cùng kiểu của mình có hỗ trợ Mạnh Tư Trình tìm về ký ức thất lạc khi say không nhỉ?
Tống Hề Đào gom góp dũng khí: “Cậu đừng nhìn mình mãi thế được không?”
Mạnh Tư Trình quan sát trọn vẹn phản ứng đỏ mặt của Tống Hề Đào, kìm nén cơn rục rịch muốn véo má cậu.
“Tôi không nhìn vào mắt cậu thì làm sao biết cậu có mất tập trung không, có nghe giảng hiểu không.”
Tống Hề Đào thường xuyên lơ tơ mơ: “…Nhưng mà…”
Mạnh Tư Trình: “Lên lớp tôi cũng phải nhìn Đu Đủ như thế, cậu nói xem có nên không?”
Tống Hề Đào: “…Nên ạ.”
Không có thầy giáo giám sát, Tống Đu Đủ sẽ nghe tai này lọt tai kia thật.
Đến lúc tan học, chân Tống Hề Đào đã mềm oặt. Không ổn, không ổn, buổi sau cậu không thể đi học nữa.
Mạnh Tư Trình dạy kèm cho Tống Đu Đủ cũng nghiễm nhiên hợp lý thôi, chứ dạy kèm cậu thì gọi là gì chứ?
Cậu nhất quyết không làm môi giới trung gian cho môn toán đâu.
Mạnh Tư Trình bật sẵn điều hòa xe: “Cậu vào trong xe ngồi đi cho đỡ nóng, tôi qua đón Đu Đủ sang.”
Tống Hề Đào: “Ừm.”
Cậu là phụ huynh học sinh, suốt ngày xuất hiện ở cửa lớp trái quy định cũng không hay.
Mạnh Tư Trình rảo bước tới cửa lớp. Tống Đu Đủ và Hoắc Quyết đang đổi cặp đeo của nhau rồi bước ra.
Có một khoảnh khắc Mạnh Tư Trình nhập vai ông bố đón con một cách trọn vẹn, cảm nhận vượt xa sự vui lòng thông thường.
“Tống Mộc, đi với thầy sang văn phòng, ba em đang chờ em ở đó.”
Tống Đu Đủ biết đợt gần đây ba đang học thêm: “Vâng ạ thưa thầy.”
Hoắc Quyết không rõ bạn thân cậu bé lại phạm lỗi gì, đứng yên bất động tại chỗ, căng thẳng nói: “Em đi chung với Tống Mộc ạ.”
Nếu Tống Mộc bị phạt chép lại bài kiểm tra, cậu bé còn có thể hỗ trợ.
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Dọc đường, Mạnh Tư Trình gọi cho bố Hoắc Quyết, bảo mình sẽ chở con trai của đối phương về.
Chờ rời khỏi hàng, xung quanh không còn ai khác, Mạnh Tư Trình lơ đãng hỏi: “Người lớn cũng đói rồi, hai đứa có đói không?”
Dĩ nhiên Tống Đu Đủ đói meo, song bé rất lanh lợi: “Thầy ơi, em không đói ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Hoắc Quyết thì sao?”
Cất công đón hẳn hai đứa nhóc, kiểu gì cũng phải có đứa đói chứ.
Hoắc Quyết nhìn lướt qua Tống Mộc. Tuy cậu bé rất muốn đi ăn chung với bạn thân nhưng biểu cảm của Tống Mộc như nhắn nhủ cậu bé, “Em cũng không đói ạ.”
Mạnh Tư Trình: “…” Nếu là KFC, hai đứa có đói không?
Tiếc thay, đạo đức nhà giáo không cho phép anh lôi KFC ra để thử thách học sinh.
Lên xe, anh bình thản nói: “Tôi đưa mọi người đi ăn nhé, bọn trẻ con đói rồi.”
Tống Hề Đào có sẵn kế hoạch: “Mình gọi đồ ăn rồi, phải tranh thủ về nhà để còn nhận đồ.”
Trong dự liệu của Mạnh Tư Trình, trên đường dụ dỗ nhóc con bất thành thì Tống Hề Đào càng không có chuyện đồng ý.
Nhà Hoắc Quyết tương đối xa, Mạnh Tư Trình thả hai cha con nhà họ Tống xuống ở cổng tiểu khu: “Đi từ từ thôi.”
Tống Đu Đủ ngoan ngoãn đáp: “Em chào thầy ạ!”
Tống Hề Đào: “Chào thầy nha!”
Hai cha con hớn hở về nhà, Tống Đu Đủ mừng rỡ hỏi: “Ba ơi, hôm nay gọi đồ về ăn thật ạ?”
Tống Hề Đào gật đầu: “Thật chứ!”
Thỉnh thoảng cậu mới xuống bếp. Phần lớn thời gian là ba hoặc mẹ cậu rảnh rỗi ghé sang. Lúc nào không rảnh sẽ thuê người giúp việc theo giờ nấu bữa tối hộ.
Cơ mà ai nấu cũng không thể khiến Tống Đu Đủ hài lòng bằng đồ ăn gọi ngoài.
Tống Đu Đủ đổ hộp xếp hình ra ngồi xuống sàn chơi. Mới ngồi chơi mười phút đã có ba chú giao đồ lần lượt tới nơi, như thể có chuyện vui siêu to khổng lồ phải ăn mừng vậy.
Mì lạnh, đùi gà rán, phở trộn, tart trứng, Coca.
Đu Đủ nhỏ xinh sốc sững sờ đúng nghĩa, bé trợn to mắt: “Ba ơi, hôm nay ăn xa hoa đến thế ạ?”
Tống Hề Đào gật đầu: “Thi thoảng phải xa hoa một bữa. Thi cuối kỳ con mà đạt yêu cầu là còn được xa hoa hẳn ba bữa luôn nhé.”
Tống Đu Đủ nhớ lại khoảng cách giữa mình và “đạt yêu cầu”, bé quyết định phải trân trọng bữa hôm nay.
Tống Hề Đào chờ bé gặm hết chiếc đùi gà rán, lau miệng cho bé: “Bạn nhỏ Tống Mộc, ba có một bí mật muốn kể với con.”
Tống Đu Đủ dừng động tác nhai, nhìn ba rất nghiêm túc: “Bí mật gì ạ?”
Tống Hề Đào: “Bí mật chính là, ba có một bí mật không thể để cho thầy Mạnh biết.”
Cậu đợi Tống Đu Đủ tiêu hóa đoạn lòng vòng này. May là miễn chưa dính đến toán, Tống Đu Đủ vẫn tiêu hóa được.
Tống Đu Đủ tò mò: “Ba ơi, là bí mật gì thế ạ?”
Tống Hề Đào ra vẻ sâu xa khó lường: “Là một công thức ghép cặp ngẫu nhiên phân bào giảm nhiễm liên quan tới cấu trúc xoắn kép cực kỳ phức tạp, ba phát minh ra đó. Con muốn nghe không? Ba vẽ hình cho con xem.”
Tống Đu Đủ vội lắc đầu nguầy nguậy: “Không cần đâu ba.”
Tống Hề Đào: “Công thức này của ba không thể để thầy Mạnh biết. Nhưng mà thầy Mạnh thông minh quá, mọi người thường xuyên gặp mặt, ba sẽ bị nhìn thấu mất.”
“Một khi bị vạch trần là mình thảm rồi, phải học toán cả đời đấy con.”
Tống Đu Đủ bấu cái tay nho nhỏ: “Vậy phải làm sao bây giờ ạ?”
Tống Hề Đào lộ rõ ý đồ: “Đu Đu, bắt đầu từ mai con đi học thêm với thầy Mạnh hộ ba nhé. Cuối kỳ con tiến bộ mười điểm thôi, ba cũng sẽ khao con một bữa lớn.”
Tống Đu Đủ nghẹn họng.
Tống Hề Đào nhìn con trai đầy nghiêm nghị. Đau dài không bằng đau ngắn, Tống Đu Đủ, con cũng không muốn bị Mạnh Tư Trình phát hiện ra con là con trai cậu ta đâu, đúng không?
Tống Hề Đào dẫn dắt từ tốn: “Chỉ cần để thầy Mạnh kèm con làm bài tập thôi mà. Con làm xong hết bài tập ở trường trước là về nhà không phải làm nữa. Có thầy trông con sẽ làm đúng hết, thầy Mạnh sẽ không gọi phụ huynh nữa đâu.”
Tống Đu Đủ khó nhọc đưa ra quyết định: “Đành vậy ạ, ba.”
Tống Hề Đào sung sướng tới độ chỉ muốn chạy vòng vòng. Một công đôi việc! Một mũi tên trúng hai đích!
Bản năng giục cậu mở Weixin ra khoe mẽ với Mạnh Tư Trình. Lúc sắp sửa nhắn thì chợt khựng lại, thôi, đảm bảo nhật ký trò chuyện trong sạch.
Hôm sau, khi Mạnh Tư Trình bảo sẽ sang đón cậu đến trường học thêm, Tống Hề Đào bèn tung ra chiêu 'tin tức hạng nặng': “Thầy Mạnh, mình không cần học đâu. Mình thống nhất với Đu Đủ rồi, thầy Mạnh có thời gian rảnh cứ giữ luôn cháu nó lại kèm cháu làm bài tập nhé. Không lo vướng môi giới ăn chênh lệch nữa.”
Vì điểm trung bình cuối kỳ mà Mạnh Tư Trình sẵn lòng xe cộ đưa đón, tinh thần thế này chắc chắn sẽ được khen thưởng xuất sắc.
Mạnh Tư Trình thoáng ngẩn ra, đáp: “Ừ.”
Anh không quá bất ngờ, anh chỉ tò mò là —— sao Tống Hề Đào thuyết phục được con trai cậu nhỉ?
Buổi chiều tan học, Mạnh Tư Trình đến đón Tống Đu Đủ sang văn phòng làm bài tập: “Sao lại chịu học thêm thế? Có động lực học hành mới hả em?”
Nhóc con não nề gãi đầu: “Tại vì, ba em sơ sểnh quá ạ.”