Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 20
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Tư Trình hỏi: “Sao ba em lại sơ suất thế?”
Tống Đu Đủ đáp: “Thầy ơi, đây là bí mật ạ!”
Mạnh Tư Trình cười nói: “Vậy em giữ bí mật thật cẩn thận nhé, bây giờ chúng ta làm bài tập nào.”
Nửa tiếng trước đó, khi không đón được Tống Hề Đào, Mạnh Tư Trình biết Tống Đu Đủ sẽ sang nhà mình làm bài tập. Trên đường về, anh đã mua ngay một bộ bàn ghế học sinh có giá vài nghìn tệ, nhờ thợ điều chỉnh đúng chiều cao của Tống Đu Đủ rồi mới mang về nhà.
Tống Đu Đủ ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế êm ái. Chiếc ghế còn có chức năng ngăn bé nằm bò ra bàn, giúp bé chỉ có thể ngồi ngoan ngoãn làm bài một cách nghiêm túc. Trong lúc bé làm bài, Mạnh Tư Trình không theo dõi sát sao từng li từng tí như ba bé, mà chỉ ngồi cạnh đó chấm bài của học sinh khối THPT.
Mười phút sau, Mạnh Tư Trình ngừng chấm bài, đi đến đứng phía sau Tống Đu Đủ.
Anh cảm thấy sao nhóc con này làm mãi mà vẫn chưa qua được câu tiếp theo vậy.
Lưng Tống Đu Đủ thẳng tắp hơn một chút.
Mạnh Tư Trình chăm chú nhìn vào bài toán “xếp gạch”. Đề bài cho một bức tường gồm sáu hàng gạch, trong đó hàng dưới cùng đã xếp đầy, còn các hàng khác đều thiếu mất một mảng. Yêu cầu là tìm số viên gạch còn thiếu.
Cách giải dành cho học sinh lớp một là đếm số viên gạch ở hàng dưới cùng, sau đó lần lượt dùng phép trừ để tính số gạch còn thiếu ở mỗi hàng, cuối cùng cộng tổng lại.
Còn Tống Đu Đủ thì lại ngồi “xếp” bức tường gạch theo đúng nghĩa đen của từ này.
Bé đã vẽ được mười sáu viên gạch sát cạnh nhau.
Có thể thấy, vì không có thước kẻ nên bé phải tẩy xóa liên tục, cố gắng vẽ sao cho kích thước các viên gạch thống nhất, nhưng kết quả lại không được như ý.
Mạnh Tư Trình chỉ vào viên gạch nhỏ nhất trong số đó và hỏi: “Nhỏ vậy sao?”
Tống Đu Đủ đáp: “Thầy ơi, viên gạch nhỏ bị nứt vẫn dùng được ạ, chú công nhân sẽ không lãng phí đâu.”
Mạnh Tư Trình gật đầu nói: “Nhưng trong bài thi của học sinh thì cần sử dụng gạch tiêu chuẩn. Nếu em nhất quyết muốn dùng gạch nhỏ, vậy hôm nay thầy sẽ dạy em cách dùng dấu thập phân nhé.”
Mạnh Tư Trình cố ý liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi nói: “Để thầy dặn ba em bảy giờ đến đón nhé.”
Tống Đu Đủ liền hiểu ý, vội nói: “Thầy ơi, thầy dạy em cách khác đi ạ.”
Hướng dẫn bé làm xong câu này, Mạnh Tư Trình không đi ngay mà đứng xem bé làm tiếp câu sau.
Tống Đu Đủ không dám lơ là, bắt đầu viết phép tính đâu ra đấy một cách cẩn thận. Những câu bé sai nhiều nhất vẫn là các câu có dấu > và