Chương 23: Mạnh Tư Trình Mất Trí Nhớ?

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 23: Mạnh Tư Trình Mất Trí Nhớ?

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diêu Chiêu: “Mày chờ đấy, tao sắp về nước rồi, để tao phân tích cho mà nghe. Tao ra tay thì đảm bảo sẽ tìm ra được đối tượng mày thầm yêu ngay.”
Mạnh Tư Trình: “Cái này tao biết rồi.”
Diêu Chiêu: “Ai?”
Mạnh Tư Trình: “Không muốn nói.”
Diêu Chiêu tức muốn hộc máu: “Tốt nhất sau này mày đừng có mò đến tao xin lời khuyên nữa nhé!”
Mạnh Tư Trình: “Đùa thôi, chờ mày về nước rồi nói kỹ hơn.”
Cuộc gọi đã hơi lâu, anh sợ Tống Hề Đào chuồn đi mất.
Ở nước ngoài, Diêu Chiêu bắt đầu dồn hết tâm trí để nhớ lại các bạn nữ thời cấp 3. Cậu ta thậm chí còn gọi điện về cho mẹ, nhờ mẹ gửi ảnh tốt nghiệp THPT để soi xem Mạnh Tư Trình thầm yêu ai.
Nhìn hết một lượt từ người này sang người kia, đều thấy không giống. Chẳng lẽ là thầm yêu hồi đại học sao?
Kiếp trước Mạnh Tư Trình là đặc vụ đấy à?
Ai bảo mày cứ giữ bí mật làm gì, thấy chưa, giờ thì quên sạch manh mối rồi còn gì!
Nếu đã quên thật thì sao tự dưng lại nhắc đến? Có phải gặp gỡ xong lại rung động lần nữa không?
Diêu Chiêu lập tức nhớ ra hôm nay là buổi tụ họp kỷ niệm 10 năm tốt nghiệp cấp 3, Mạnh Tư Trình có tham dự. Chẳng lẽ hắn gặp lại người mình thầm yêu năm xưa ư? Giọng điệu kỳ lạ lúc nãy của hắn chứng tỏ mình nói đúng rồi còn gì, đối phương đã kết hôn nên Mạnh Tư Trình không muốn ảnh hưởng đến thanh danh của người ta ư?
Riêng chuyện xã giao thì Diêu Chiêu lão luyện lành nghề. Cậu ta liền nhắn tin cho lớp trưởng cấp 3 trên Weixin: “Ông ơi, trong số các bạn tham gia hôm nay có ai còn độc thân không thế?”
“Bố tôi ép tôi về nước giải quyết chuyện đại sự cả đời, tôi suy đi tính lại thấy vẫn cứ phải các bạn cấp 3 là hiểu nhau cặn kẽ nhất.”
Hỏi ai đã kết hôn thì nghe cứ kỳ kỳ, Diêu Chiêu bèn hỏi theo chiều ngược lại.
Lớp trưởng nhiệt tình trả lời cậu ta, trừ Vương Tinh với Tưởng Lâm Lâm thì mọi người còn lại đều chưa cưới. “Tôi vẫn đang ngồi ở nhà hàng đây, hay để tôi loan tin hộ ông, xem có bạn nào chịu xem mắt với ông không.”
Vương Tinh và Tưởng Lâm Lâm?
Đùng một cái, Diêu Chiêu nhớ ra ngay Tưởng Lâm Lâm cũng học đại học ở thành phố Nam. Ban đầu Mạnh Tư Trình xúi cậu ta tổ chức một bữa tiệc mời bạn cùng trường vào hôm sinh nhật, lặn lội đường xa chỉ để gặp bạn một lần!
Bất ngờ quá phải không, người ta có đến đâu, Mạnh Tư Trình bực bội rồi cứ thế cắm đầu uống rượu.
Mưu kế tinh vi gặp báo ứng rồi kìa. Giá mà chịu nói thẳng với cậu ta, chẳng lẽ cậu ta lại không giúp ư? Chẳng lẽ cậu ta lại không phát hiện Mạnh Tư Trình mất trí nhớ giữa chừng, lỡ mất cơ hội đó ư?
...
Kết quả PK đề thi đại học thật trong buổi tụ họp đã có, đội của Mạnh Tư Trình thua, phải uống sạch 3 cốc.
“Mạnh Tư Trình đâu? Vừa nãy lúc giành quyền trả lời thì nhường cho Đào, đến lúc bị phạt thì biến mất tăm hơi sao?” Gã béo cầm chai rượu đã uống khá say, giọng ồm ồm.
Một bạn nữ tóc đen xoăn sóng ngồi cạnh cậu ta bảo: “Chọn Mạnh Tư Trình lên chơi thì chả thua chắc.”
Gã béo: “Lý Tĩnh, cậu nói hẳn ra xem, sao lại thua chắc? Mạnh Tư Trình thi hơn Đào hẳn 250 điểm cơ mà.”
Lý Tĩnh: “Cậu chả cũng 250 điểm.”
Gã béo đang muốn hỏi tiếp thì Mạnh Tư Trình xuất hiện. Anh lấy 3 cốc nước chanh, nâng tay uống một cốc: “Có chơi có chịu.”
Gã béo nghẹn lời: “Anh Mạnh vẫn là nhất.”
Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình quá thật thà. Những người khác đều chỉ rót rất ít, ngập đáy cốc đã tính là một cốc rồi, cười xòa cho qua. Mạnh Tư Trình đến muộn nên không biết quy tắc ngầm này.
Cậu lại gần: “Đầy quá, đổ bớt một tí đi.”
Mạnh Tư Trình hạ mắt nhìn cậu: “Quan tâm tôi?”
Tống Hề Đào: “Hơi hơi quan tâm chút xíu, đằng nào mai cậu còn phải dạy kèm Đu Đủ nữa.”
Uống nhiều nước thế đau bụng nửa đêm thì sao? Mai mà xin nghỉ thì ai kèm cặp Tống Đu Đu đây?
“Không sao.” Mạnh Tư Trình không bận tâm, anh chưa ăn mấy, dạ dày vẫn còn chỗ.
Thấy anh cố chấp, Tống Hề Đào bèn giật lấy một cốc: “Nãy cậu mượn cốc nước cam của mình, trả mình một cốc.”
Khóe môi Mạnh Tư Trình khẽ cong lên, anh không kìm được hỏi: “Vừa nãy cậu đổ rượu trắng của tôi đi, sao cậu biết tôi một chén là gục ngay?”
Tống Hề Đào cũng từng để ý đến anh ư?
Tống Hề Đào nhíu mày nhìn anh: “Hôm liên hoan cảm ơn thầy cô, cậu uống một chén là gục luôn, mọi người ai mà chẳng biết.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Ơ kìa, liên hoan mà không đề phòng người khác tỏ tình với Tống Hề Đào à, sao lại đi uống rượu chứ?
Mạnh Tư Trình: “Tôi lái xe, tiện đường chở cậu về. Cậu đi chung với Khương Lạc đúng không, tôi chở cả về luôn.”
Khương Lạc âm thầm quan sát nãy giờ, vội từ chối khéo: “Tớ với Đào không cùng đường, để tớ tự gọi xe.”
Ngồi chung xe với Mạnh Tư Trình lẫn Đào thì tối nay cái miệng cậu ta không thể giữ kín được mất. Cậu ta đã cam kết với Đào sẽ không tò mò hóng chuyện nữa.
Tống Hề Đào cũng muốn từ chối. Về nhà phải mất nửa tiếng đi xe, đồng nghĩa sẽ phải ở riêng với một người thông minh nửa tiếng đồng hồ: “Không…”
Mạnh Tư Trình: “Không cùng đường ư?”
Tống Hề Đào nín lặng. Cùng quá chứ lại, đã gửi cả con cho Mạnh Tư Trình kèm cặp rồi, từ chối đi nhờ xe có vẻ không hợp lý.
Khương Lạc: “Quanh đây có hai mươi mống đang xếp hàng chờ xe này, Đào mày đi cùng Mạnh Tư Trình đi, đừng giành giật với mọi người nữa.”
Tống Hề Đào: “Thôi được rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Đi với tôi, bãi đỗ xe khu B.”
Thấy hai người đi mất, Khương Lạc mới bước ra cổng chính trung tâm thương mại, đứng cạnh khu quảng trường chờ xe.
Cậu ta vừa dùng điện thoại vừa thoáng nghiêng đầu, bắt gặp Lý Tĩnh cũng đang đợi chung. Sự tham gia của Mạnh Tư Trình xen ngang buổi tối, cậu ta quên béng mất cô nàng Lý Tĩnh. Hồi cấp 3 cả hai cũng thân phết, Lý Tĩnh viết thư tình xong còn bóng gió tiết lộ với cậu ta đấy.
“Lý Tĩnh?” Khương Lạc cười cười, “Học sinh xuất sắc giờ nhan sắc cũng ngày một lên hương nhờ, đông đúc quá, cả tối chưa kịp nói với nhau câu nào.”
Lý Tĩnh cười cười: “Khương Lạc à? Ông cũng vẫn thế, hóng chuyện y hồi xưa.”
Khương Lạc: “Hì hì, tôi còn nhớ hồi cấp 3 bà crush Đào đây này.”
Lý Tĩnh ngớ người: “Crush cái con khỉ!”
Khương Lạc: “Ế?”
Lý Tĩnh: “Trang sử đen tối, xin đừng đào lại. Xe tôi đến rồi, bái bai.”
Năm xưa ôm ấp trái tim thiếu nữ kẹp thư tình vào sách của Tống Hề Đào, dĩ nhiên cô sẽ chú ý nhất cử nhất động của Tống Hề Đào, đoán xem lúc nào thì cậu đọc được.
Sau đó cô tận mắt chứng kiến Tống Hề Đào sang phòng uống nước, thư từ âu yếm với Mạnh Tư Trình hàng ngày, say sưa không biết mệt.
Cặp kè bí mật ư?
Lý Tĩnh từng chạm mặt Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình cũng trông thấy cô bạn.
Ánh mắt đối phương điềm đạm thản nhiên, có vẻ chẳng hề lo lắng bị cô phát hiện.
Trong 1,5 giây đối mắt, Lý Tĩnh chưa đánh đã lui, quyết đoán chấm dứt tình cảm. Thành tích, ngoại hình, gia thế đều không sánh bằng Mạnh Tư Trình, càng không thể dồi dào kiên nhẫn giúp Tống Hề Đào cải thiện điểm thi. Quả nhiên tình yêu của cô vẫn rất nông cạn.
Khi quan niệm xã hội còn chưa cởi mở, Lý Tĩnh không kể chuyện này với bất kì ai.
Yêu đương bí mật tận… Lý Tĩnh đếm nhẩm, tận 10 năm rồi cơ đấy. Hôm nay hai bạn còn đi giày thể thao đôi, lén lút khoe khoang.
Mạnh Tư Trình trả lời câu hỏi cố tình nhường Tống Hề Đào, Mạnh Tư Trình uống thêm cốc nước chanh thôi Tống Hề Đào cũng phải cản thay.
Bái phục thật sự, quả là sự âu yếm vượt thời gian 10 năm có mỗi mình cô vinh hạnh chứng kiến.
...
Mạnh Tư Trình chở Tống Hề Đào về đến cổng tiểu khu. Tiểu khu phân luồng người và xe riêng, nhà Tống Hề Đào ở tòa thứ 2, đi bộ một đoạn rất ngắn.
“Cảm ơn cậu.” Tống Hề Đào cởi dây an toàn. Cậu để ý lần nào Mạnh Tư Trình cũng đỗ xe đúng một vị trí, đây là dãy chỗ đỗ dành cho cư dân, nằm sát tường bao, có bóng cây, từ cổng chính vào chỉ tầm 10m, số lượng khan hiếm.
“Cậu may mắn thật, lần nào cũng còn chỗ đỗ.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm, tôi mua rồi, cậu với chú đỗ đây cũng được.”
Tống Hề Đào ngạc nhiên: “Cậu làm giáo viên thế này thì lỗ à?”
Quả nhiên Mạnh Tư Trình đi dạy chỉ vì đam mê với toán. Sở thích của Mạnh Tư Trình chính là giảng bài cho mọi người.
Mạnh Tư Trình: “Dĩ nhiên cũng có thu hoạch.”
Tống Hề Đào: “Thu hoạch được đào mận khắp thiên hạ?”
Mạnh Tư Trình: “Đúng.”
Tống Hề Đào ngại ngùng: “Thi thoảng cũng thu hoạch được thêm quả đu đủ. Thầy Mạnh, cảm ơn cậu đã kèm Đu Đủ nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Không có gì… Lúc không ở trường gọi thẳng tên tôi là được.”
Tống Hề Đào vừa bảo “Gọi thầy cho tôn trọng”, vừa xuống xe, đứng bên ngoài xe vẫy tay.
Mạnh Tư Trình: “Về đến nhà thì báo.”
Tống Hề Đào: “Được.”
Vào tới thang máy Tống Hề Đào mới kịp phản xạ. Đi có mấy bước mà cũng phải báo cáo, cứ như cậu là học sinh tiểu học vậy.
Bên ngoài tiểu khu, Mạnh Tư Trình ngồi trong xe, chưa đi ngay mà lấy điện thoại công việc ra, trả lời vài tin nhắn.
[Chủ nhiệm]: Thầy Mạnh, kỳ sau cậu muốn dạy bắt đầu từ lớp 10 hay nhận lớp 12 khác? Nếu nhận lớp 12 thì nghỉ hè trường mình phải dạy bù, mùng 5/7 năm nay bắt đầu nghỉ, 15/7 đã phải vào học lại rồi.
Trước mắt Mạnh Tư Trình đang nắm 1 lớp 11 lên 12, còn lớp 1… vốn dĩ anh chỉ được người ta nhờ, phụ trách tạm thời thôi.
Anh là bạn với bố Hoắc Quyết, sau khi cô Hạ Dương gặp sự cố, Hoắc Tấn nhờ anh hỗ trợ chỉnh đốn đám nhóc con.
Mạnh Tư Trình dạy học nhàn tênh, bèn nhận lời.
Mạnh Tư Trình nhắn lại cho chủ nhiệm: [Kỳ sau không nhận lớp mới nữa, nhờ chủ nhiệm sắp xếp.]
6 năm nay lần đầu thấy giáo viên ưu tú điển hình bỏ gánh, chủ nhiệm hoảng quá phải gọi hỏi thăm ngay trong đêm. Mạnh Tư Trình là bậc thầy luyện thi tăng điểm lớp 12 nổi danh, chuyên trị học sinh yếu toán và thường học lệch tủ. Bao nhiêu phụ huynh muốn nhờ vả các mối quan hệ để anh sang dạy lớp con mình mà đều không thành công.
“Sao thế, tại dạy lớp 1 vất vả quá hả? Đúng là lớp 1 thì khả năng hiểu bài chưa ——”
“Không phải.” Mạnh Tư Trình cắt ngang, “Do đợt nghỉ hè tôi có việc quan trọng, dạy một lớp 12 là đủ rồi thôi.”
Chủ nhiệm biết rõ không thể ép buộc, dẫu sao tiền lương còn chẳng đủ tiền xăng xe của thầy Mạnh. “Được, vậy tôi sẽ xếp giáo viên khác.”
Cúp máy với chủ nhiệm, nhận được tin nhắn Tống Hề Đào báo đã về đến nhà, Mạnh Tư Trình xoay vô lăng rời đi.
Anh bấm số gọi cho Diêu Chiêu, nhưng đầu bên kia đang bận.
...
Tống Hề Đào về nhà tắm rửa, ra ngoài thì thấy có cuộc gọi vào QQ, tên hiển thị là Diêu Chiêu.
Cậu quên béng mất mình đã kết bạn QQ với Diêu Chiêu từ bao giờ nữa, song vẫn nhớ sao lại có số của Diêu Chiêu.
Hồi tốt nghiệp cấp 3, Khương Lạc tặng Tống Hề Đào một file danh bạ, khoe là tập hợp đủ số điện thoại của những ai quan trọng nhất trường THPT. Tống Hề Đào đồng bộ xong mới phát hiện ra còn gồm cả Mạnh Tư Trình lẫn Diêu Chiêu.
Sao tự dưng Diêu Chiêu gọi cậu đường đột thế? Chẳng lẽ hôm nay Mạnh Tư Trình bị bạn học tác động nhớ ra vụ việc sau say, tìm đến Diêu Chiêu kiểm chứng, thế xong Diêu Chiêu lại tìm đến cậu ư?
Tống Hề Đào cảnh giác hỏi: “Tối muộn thế này có chuyện gì à?”
Diêu Chiêu lập tức gọi điện lại ngay: “Bên chỗ tớ mới 5 rưỡi thôi, vừa bàn giao hết công việc, mai là có thể lên máy bay về nhà rồi.”
“Tớ vừa biết một chuyện cực kỳ lớn! Phải kiểm chứng với cậu!”
Tống Hề Đào ngã ngồi ra giường cái “rầm”, tiêu đời rồi. Thậm chí cậu còn muốn sang phòng bên cạnh lay Tống Đu Đủ dậy, “Con trai à, cha tiêu đời rồi con ơi.”
“Kiểm, kiểm chứng gì cơ?”
Diêu Chiêu: “Đào, tớ tin cậu kín miệng nên tớ mới nói với cậu nhé. Hôm nay Mạnh Tư Trình chạy sang hỏi tớ là có biết hồi cấp 3 nó thầm yêu ai không, nó gặp tai nạn xe mất trí nhớ, quên béng mất người thương rồi!”
Lòng vòng quanh co, Tống Hề Đào suýt líu lưỡi: “Mất trí nhớ?”
Diêu Chiêu: “Kiểu không nhớ rõ mọi người với mọi chuyện hồi trung học đến đại học ấy.”
Tống Hề Đào ngơ ngẩn, thảo nào… với trí nhớ của Mạnh Tư Trình mà lại thế thì quả là quá đỗi ngược đời.
Lần này thì khỏi cần nhắc đến những ký ức lặt vặt sau cơn say, Mạnh Tư Trình còn chẳng biết họ từng ăn chung một bữa ở thành phố Nam nữa là đằng khác.
Cậu lo lắng thừa thãi rồi.
“Tai nạn xe nghiêm trọng thế, cậu ấy có sao không?”
Diêu Chiêu: “Nghe giọng nó thì không vấn đề gì lớn, chắc nó gặp lại người kia trong số bạn cùng trường cấp 3 nên mới hỏi đến tớ, còn chẳng chịu kể cho tớ là ai.”
“Tớ tự phân tích ra được một ứng viên, cậu thử nhớ lại giúp tớ xem có phải không nhé.”
Tống Hề Đào: “Sao tớ biết được? Tớ có thân với cậu ấy đâu.”
Diêu Chiêu: “Đợt đấy Mạnh Tư Trình chẳng say còn gì? Cậu phải đưa nó về phòng, dọc đường có nghe thấy nó nhắc đến tên Tưởng Lâm Lâm không? Say rượu hay nói thật mà.”
Tống Hề Đào: “Không thấy.”
Suốt quá trình cậu ấy chỉ chú tâm vào toán.
Diêu Chiêu tương đối hụt hẫng, cậu ta còn đang định moi móc thêm ít thông tin từ Tống Hề Đào để trêu chọc Mạnh Tư Trình cơ.
Cậu ta lẩm bẩm: “Đúng thật là, biết vậy đáng lẽ mọi người bị trúng thuốc xong, tớ phải phá cửa xông vào tra hỏi Mạnh Tư Trình mới đúng, tầm ấy miệng đàn ông con trai nói gì thì chắc chắn đó chính là người thương rồi nhỉ?”
Tống Hề Đào: “…”
Tra hỏi? Nói gì vậy chứ, chỉ có thể hỏi ra được đề thi thật môn toán thôi.
Diêu Chiêu: “Tớ nói đùa thế thôi, chứ tớ là người bình thường.”
Tống Hề Đào mím môi, “May cậu là người bình thường.”
Không thì Diêu Chiêu phải chứng kiến cảnh tượng bất bình thường của cậu với Mạnh Tư Trình rồi.
Tống Hề Đào: “Ban đầu mình đã nhất trí không nhắc lại chuyện này nữa mà, Diêu Chiêu, cậu là chó.”
Diêu Chiêu: “Xin lỗi nha, thề tại tớ tò mò về người mà Mạnh Tư Trình thầm yêu quá.”
Tống Hề Đào cũng khá bất ngờ, sự kết hợp mới lạ ghê, Mạnh Tư Trình và “yêu thầm” đặt cạnh nhau.
“Liệu có phải cậu hiểu nhầm không, Mạnh Tư Trình bảo cậu ấy theo chủ nghĩa độc thân mà.”
Diêu Chiêu mỉa mai: “Ngoài miệng gọi là chủ nghĩa, lấy cớ giữ mình trong sạch vì vợ thôi! Cậu trông mà xem, kể cả mất trí nhớ cũng phải giữ gìn trinh trắng, nó si luôn rồi.”
Tống Hề Đào: “Si đa rồi.”
Độ trong trắng của Mạnh Tư Trình chỉ còn có 75%.
Mạnh Tư Trình đã mất trí nhớ, Tống Hề Đào vội tẩy não bắt mình quên vụ này đi, giúp Mạnh Tư Trình khôi phục 100% trong trắng.
Diêu Chiêu: “Từ từ đã, sao cậu biết Mạnh Tư Trình theo chủ nghĩa độc thân?”
Tống Hề Đào: “Nãy tụ tập thấy bảo thế.”
Diêu Chiêu: “Hứ, giờ thì nó lại đi kể lể tình hình của mình khắp nơi à.”
Tống Hề Đào: “Tớ hơi buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây.”
Diêu Chiêu: “Quấy rầy cậu nhé, ngủ ngon.”
Tống Hề Đào tắt điện thoại, đắp chăn vào, vẫn cảm thấy không thể nào tin nổi.
Hóa ra Mạnh Tư Trình lại thích con người.
Hôm sau.
Thời Lưu hẹn Tống Hề Đào ra ngoài uống trà chiều, tiện thể trao đổi về ý tưởng kịch bản mới của anh.
Thời Lưu trạc tuổi Tống Hề Đào, ăn mặc thời thượng hơn chút, trắng trẻo thanh tú. Tống Hề Đào đã xem ảnh chụp gốc hôm anh giả gái đi ký tặng, vô cùng đỉnh cao, giả gái mà vẫn vô cùng thu hút.
Tống Hề Đào gọi một cốc trà đào mật ong mùa xuân, nhìn Thời Lưu ngần ngại ấp úng mãi, không giục giã, bởi cậu cũng đang hoang mang.
Nếu Mạnh Tư Trình có người mình thích, vậy không thể bóc lột sức lao động miễn phí của đối phương nữa.
Hiện giờ Đu Đủ đã quen học thêm, có thể chọn gia sư cho thằng bé.
Sau khi uống hết nửa cốc cà phê, cuối cùng Thời Lưu cũng mở lời: “Ý tưởng mới của anh thuộc phân khúc thị trường nhỏ, chắc sẽ không thu được nhiều lợi nhuận.”
Tống Hề Đào: “Có sao đâu, mình cũng kiếm nhiều lắm rồi mà.”
Thời Lưu: “Nó còn hơi hơi éo le và khó nhằn nữa, chắc là không xứng tầm với danh tiếng lớn mà mọi người vẫn gọi.”
Cái danh tiếng lớn này là bất kể bản thân họ thấy sao, trong lòng người hâm mộ thì tác giả Thạch Lựu và Đào Lông hợp sức sáng tác ra được tác phẩm mưu lược và quyền biến nổi tiếng, bán cả bản quyền làm phim, tất yếu họ sẽ trông đợi đứa con tinh thần tiếp theo của cả hai ắt phải có ý tưởng lớn lao lắm.
Tống Hề Đào: “Anh nói thẳng đi.”
Thời Lưu: “Anh muốn làm một bộ truyện tranh nam nam sinh con.”
Phụt một tiếng ——
Tống Hề Đào vội vàng lấy tay bịt miệng, nuốt ngụm trà hoa quả xuống.
Mắt Thời Lưu sáng rực lên: “Dạo này hưng phấn, cứ cảm giác là cậu sẽ vẽ được.”
Tống Hề Đào dựng tóc gáy: “Sao lại cảm giác là em vẽ được chứ!”
Thời Lưu: “Vì phong cách của cậu đa dạng!”
“Ồ.” Tống Hề Đào bình tĩnh lại, tại cậu tự nhiên giật mình trước.
Thời Lưu: “Có vẻ cậu đánh giá thấp kịch bản này sao? Không sao đâu, cứ nói thẳng, anh có thể nhờ người khác.”
“Không phải đánh giá thấp!” Tống Hề Đào giải thích, “Em chỉ hơi sốc thôi.”
Thời Lưu: “Không cần miễn cưỡng đâu.”
Tống Hề Đào đã quen hợp tác cùng Thời Lưu, cậu tin kể cả đề tài đặc thù Thời Lưu cũng sẽ phát huy cực tốt.
“Không miễn cưỡng mà, ừm, nam nam sinh con là một dạng… nghệ thuật, khá tao nhã đấy chứ.”
Là dịp nghệ thuật gần gũi với cuộc sống nhất.