Chương 22: "Tao có từng thích ai không?"

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 22: "Tao có từng thích ai không?"

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cửa hàng chuyên giày thể thao nằm ở tầng 2, Tống Hề Đào lén nhìn giày Mạnh Tư Trình xem thử là hãng nào.
Không nhìn ra.
Hai người bước vào một hàng, vừa đến nơi Tống Hề Đào đã chiếm ngay quầy thanh toán thuận tiện nhất.
Thấy Mạnh Tư Trình chậm rãi chọn giày rất thong thả, Tống Hề Đào lấy điện thoại ra tra mạng "Da chân có hấp thụ cồn không", nhận được câu trả lời phủ định.
Mạnh Tư Trình: "Cậu chọn một đôi đi."
Suy nghĩ của Tống Hề Đào quay ngược lại, hai người họ bỏ lại bạn cấp ba chạy ra ngoài, chẳng phải đúng ý cậu sao?
"Cậu cứ xem từ từ, không vội đâu."
"Hai anh là sinh viên à? Tuấn tú quá." Cửa hàng có hai nhân viên, một trong số đó thấy Tống Hề Đào đứng chơi bèn mon men tiếp cận để bán hàng, "Đôi thể thao ngoài trời mẫu mới nhất này hợp với hai anh lắm đấy ạ, đi hẹn hò, leo núi hay dạo phố đều không lo đau chân."
Mạnh Tư Trình bước tới gần, "Lấy mẫu này đi, cỡ 44."
Tống Hề Đào mở mã thanh toán, chặn Mạnh Tư Trình lại: "Mình làm bẩn giày cậu, để mình đền cậu một đôi khác."
Mạnh Tư Trình: "Có gì mà làm bẩn, về nhà giặt là sạch."
Tống Hề Đào kiên quyết đòi trả, coi như trả chút học phí cho Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình: "Nhà trường quy định ——"
Tống Hề Đào: "Có ai biết đâu." Cậu đã bảo rồi, cậu sẽ không tố cáo Mạnh Tư Trình.
Ánh mắt nhân viên bán hàng lưỡng lự giữa hai vị khách đẹp trai, trực giác mách bảo anh chàng cao mét tám sẽ không giành được quyền trả tiền, còn anh chàng mét chín kia trông khá cứng nhắc.
Nhưng đột nhiên anh chàng mét chín lại bỏ cuộc.
Tống Hề Đào thanh toán thành công, tâm trạng vô cùng hài lòng, cậu chợt nhận ra rồi, mẹ cậu không cho cậu tặng bánh quy nhưng cậu có thể trả tiền bằng hình thức khác mà, thế là lần sau Mạnh Tư Trình sẽ không dám ra ngoài với cậu nữa.
Đúng vào lúc Tống Hề Đào đang đắm chìm trong sự thông minh của mình thì Mạnh Tư Trình thản nhiên nói: "Lấy thêm cho tôi một đôi cỡ 42 nữa."
Bắt gặp ánh mắt Mạnh Tư Trình, nhân viên bán hàng nhanh chóng hiểu ý, in hóa đơn ngay trước khi Tống Hề Đào kịp phản ứng.
Mạnh Tư Trình: "Có qua có lại."
Anh thay giày mới, nhân viên vội cất giày cũ vào túi cho anh, hai người rời cửa hàng xách theo túi đồ giống y hệt, nhìn qua là biết vừa mua giày đôi.
Tống Hề Đào: "Cậu…"
Mạnh Tư Trình: "Đề phòng lát nữa cậu lại tự làm đổ đồ uống vào giày mình."
Nét mặt Tống Hề Đào thất vọng, khổ nỗi chuyện này thật là ngớ ngẩn, tụ họp trường cũ đang ăn dở bữa thì chạy ra ngoài sắm sửa mua giày cùng mẫu với Mạnh Tư Trình, lỡ bị hiểu nhầm là hai người có mối quan hệ thân thiết thì sao?
Một khi đã bị gắn mác thân thiết, chắc chắn những người muốn tiếp cận Mạnh Tư Trình sẽ dốc sức tìm tòi mọi mối liên hệ giữa họ cho mà xem.
Lúc quay trở lại nhà hàng buffet, không khí đã thay đổi, một màn hình lớn được dựng ở giữa, khách khứa tự do chia thành hai đội.
Khương Lạc chứng kiến Tống Hề Đào theo Mạnh Tư Trình vào, ánh nhìn va phải chiếc túi đựng đồ của hãng, chà, hai người này mà không có gì mờ ám sao lại đi mua giày chung, cậu ta tin Tống Hề Đào mới là lạ.
Tống Hề Đào cảm giác tất cả mọi người đều đang quan sát mình.
MC cười ha hả gọi: "Hai cậu đến muộn, mỗi người vào một đội nhé."
MC hắng giọng: "Tiếp theo đây chúng ta sẽ cùng hỏi nhau những câu hỏi thú vị và thầm kín nhất của ba năm cấp ba, mỗi đội chọn ra một đội trưởng đại diện giành quyền trả lời, đội nào sai nhiều hơn cả đội tự phạt ba chén, uống rượu, uống nước hay uống gì tùy thích nhé."
Câu hỏi gì cơ? Đừng bảo là kiểu 'Thật hay Thách' ấy à? Tống Hề Đào hơi căng thẳng.
Trông Mạnh Tư Trình không rõ biểu cảm, Khương Lạc thì phấn khởi lên rõ rệt.
Nhờ thiện cảm từ thời cấp ba mà Tống Hề Đào bị đùn đẩy làm đội trưởng, cậu tìm đủ mọi cách từ chối nhưng không được: "Vậy thì mọi người cứ tha hồ mà uống nhé."
Giữa ánh mắt đổ dồn của mọi người, màn hình nhấp nháy, một câu trong đề thi đại học môn Toán thật từ mười năm trước hiện ra.
Tống Hề Đào: ???
MC trấn an sự bất mãn của mọi người: "Đành chịu thôi các bạn ạ, không ít bạn học ở đây là công nhân viên chức nhà nước, trò chơi của chúng ta buộc phải lành mạnh, tích cực, cố gắng sao cho đến đội Sao đỏ cũng không bắt bẻ được. Mọi người cứ đoán bừa đi."
Ai nghĩ ra cái trò này đúng thật thiên tài.
Thiên tài hơn cả là Tống Hề Đào lại nhớ được đáp án thật.
"Thôi chết rồi, nếu biết là đề Toán đã chẳng cử Đào ra đại diện, thua chắc rồi."
"Tôi no quá, chờ chút tôi đi vệ sinh rồi quay lại uống."
Mười năm trôi đi, quên hết mọi thứ nhưng vẫn chưa quên Tống Hề Đào học Toán dở tệ.
Tống Hề Đào bắt đầu hơi bực tức, "Khỏi chạy đâu, để tớ thắng cho mấy người xem."
Phần trả lời bắt đầu, Tống Hề Đào không cần suy nghĩ.
Câu 1, số phức.
"A!"
Câu 2, vectơ.
"D!"
Câu 3, hàm lượng giác.
"C."
Tống Hề Đào không chỉ giành quyền nhanh mà còn trả lời chuẩn xác, áp đảo hoàn toàn bạn học sinh giỏi thực thụ bên đội đối diện, khiến họ không thể xoay sở. Đội cậu hò reo vang dội không ngớt.
Mạnh Tư Trình đứng giữa đám đông, trông theo Tống Hề Đào tỏa sáng rực rỡ với vẻ suy tư.
Đến câu thứ 5 đội bên kia yêu cầu tạm ngưng, đổi sang Mạnh Tư Trình điểm tối đa Toán ra sân trả lời.
Tống Hề Đào: "Thế, thế đội tớ cũng thay người, đoạn sau tớ quên rồi."
Song cưỡi hổ khó xuống, cả đội nhất trí đánh giá trí nhớ của Tống Hề Đào khá nhất.
Lúc câu thứ 6 hiện lên, Tống Hề Đào bóp chiếc gà cao su kêu 'ó' giành quyền trả lời theo phản xạ, Mạnh Tư Trình nhìn sang phía cậu, ánh mắt lóe lên vẻ u tối tựa biển sâu.
Đầu óc Tống Hề Đào chợt trở nên trống rỗng, cứu mạng, tự mãn quá mức rồi, cảnh tượng khó coi đến thế.
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào, giọng nhẹ nhàng: "Câu 6 chọn gì?"
Cảm giác giọng nói như văng vẳng bên tai.
Má Tống Hề Đào khẽ run, vành tai đỏ bừng: "Không, không biết."
MC: "Được, Đào hết giờ, Mạnh Tư Trình trả lời."
Mạnh Tư Trình: "Câu 6, sơ đồ khối, chọn B."
"Chính xác!"
Tống Hề Đào sửng sốt nhìn Mạnh Tư Trình, bao nhiêu năm rồi mà giọng điệu của đối phương vẫn không hề thay đổi chút nào, nhất định phải đọc rõ số câu, dạng bài, đáp án, dường như làm vậy sẽ giúp cậu khắc sâu thêm trí nhớ.
Thật lòng thì Tống Hề Đào cũng nhớ vậy, cậu không hiểu đề bài và đáp án đâu, cậu chỉ biết câu sơ đồ khối sẽ chọn B thôi.
Có một khoảnh khắc Tống Hề Đào ngờ rằng Mạnh Tư Trình đã nhớ lại hết rồi.
"Cố lên Đào ơi! Đừng vì người ta đạt điểm tối đa mà nhường người ta chứ!" Khương Lạc hô to, với tư cách là người duy nhất biết chuyện Tống Hề Đào từng so đáp án cùng Mạnh Tư Trình, cậu ta tràn đầy niềm tin vào người anh em của mình.
Tống Hề Đào khẽ cấu lòng bàn tay, không phải sợ hãi, Mạnh Tư Trình đã quên cả những lần tiếp xúc thông thường rồi, huống chi là những mảnh ký ức đứt đoạn sau khi say.
Tiếp đó cậu và Mạnh Tư Trình thay phiên giành ưu thế, ai giành được quyền trả lời là chắc chắn đáp đúng.
Tống Hề Đào lờ mờ cảm thấy Mạnh Tư Trình kiểu như đang chơi mèo vờn chuột, bắt rồi lại thả, thả rồi lại bắt.
Hết đề thật môn Toán thì đến lượt tiếng Anh, Tống Hề Đào lùi về phía sau.
Không biết đây có phải là lần so đáp án nhanh nhất giữa cậu và Mạnh Tư Trình không nhỉ, cậu đã đạt yêu cầu tốt nghiệp rồi, hy vọng lần say tiếp theo Mạnh Tư Trình đừng tóm lấy ai bắt giảng bài nữa.
Cậu rúc vào một góc khuất, uống một ngụm Coca lạnh, trả lời câu hỏi mà adrenaline cứ tăng vọt.
Mạnh Tư Trình đi sang theo, khẽ chạm mu bàn tay vào má Tống Hề Đào, nhíu mày: "Mặt nóng vậy à?"
Tống Hề Đào lập tức giật mình nhảy sang bên, Coca văng ra, vừa khéo văng trúng vào giày.
"…" Thay giày vậy.
Mạnh Tư Trình: "Tưởng cậu ghét học Toán lắm mà, sao vẫn nhớ đáp án trắc nghiệm tận mười năm trước thế?"
Tống Hề Đào: "Đương, đương nhiên mình nhớ chứ, đó là điểm thi cao nhất đời mình, từ bé đến lớn dù tính thang 100 hay 150 thì mình cũng chưa bao giờ đạt được 97 điểm cả."
Hiển nhiên Mạnh Tư Trình rất bất ngờ, anh thoáng ngây người, "Thi tốt lắm."
Tống Hề Đào nheo mắt nhìn anh, hừ, lời khen của Mạnh Tư Trình không thật lòng chút nào, cậu chẳng thèm đâu.
Mạnh Tư Trình ngồi xuống, chống tay xoa bóp thái dương.
Khung cảnh khi nãy cứ làm anh cảm giác có ký ức nào đó đang ùa về, nhưng vẫn không tài nào nhớ nổi. Có phải sau khi thi Toán xong anh từng so đáp án với Tống Hề Đào không?
"Có phải cậu từng tìm tôi để so đáp án không?" Mạnh Tư Trình hỏi như đánh úp.
Tống Hề Đào ngây người, tức tối chỉ muốn giậm chân, chưa từng gặp chuyện đổi trắng thay đen nào như thế này, rõ ràng cả hai lần đều là cậu bắt mình phải so đáp án… Thôi bỏ đi, đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.
"Đâu."
Tống Hề Đào nghiêng mặt liếc Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình đau đầu à? Hay là đợt này dạy ba khối khác nhau mệt quá, bị Đu Đu chọc giận nên thiếu máu lên não?
Tống Hề Đào xoắn xuýt ngón tay, chẳng biết nên làm sao, lẳng lặng nghĩ bụng: Nếu cậu theo chủ nghĩa độc thân thật, nếu sau này Đu Đu có tiền đồ triển vọng, mình sẽ bắt nó chăm sóc cậu lúc về già.
Ngoài cửa, một nam sinh ngẩng mặt nhìn tấm băng rôn, xác định đúng chỗ mới lẩm bẩm "Đến muộn rồi, đói chết mất thôi", rồi bước vào.
Đầu tiên cậu này đi lấy một đĩa cơm rang là món rẻ nhất, tìm chỗ trống ngồi xuống ăn ngay.
Ăn tạm lót dạ xong, nam sinh để ý thấy hai người bên cạnh bèn quay đầu sang nhìn, nhướng mày: "Mạnh Tư Trình? Ông cũng đến à? Diêu Chiêu đâu? Ông còn đến thì đảm bảo Diêu Chiêu cũng đến chứ?"
Mạnh Tư Trình quay qua trông thấy một nam sinh tóc rẽ ngôi, loáng thoáng thấy quen.
"Đừng bảo ông không nhận ra tôi nhé? Tôi là Lâm Niệm, tôi ngồi bàn trước ông suốt hai năm."
"Chào cậu." Mạnh Tư Trình tìm kiếm trong trí nhớ, đối chiếu đúng tên, mạng lưới quan hệ thời cấp ba của anh đều cực kỳ mơ hồ, "Diêu Chiêu không đến, chắc cậu ấy vẫn đang ở Trung Đông."
"Chắc?" Lâm Niệm ngạc nhiên, "Ông với Diêu Chiêu thân nhau nhất còn gì? Ngày nào đến trường rồi tan học cũng đi chung, bây giờ còn không liên lạc nữa hả? Tôi vừa từ Anh về, còn đang định hẹn cả ba đứa làm một bữa này."
Chuyến đi hôm nay của Mạnh Tư Trình cũng có thu hoạch, hóa ra anh và Diêu Chiêu thân thiết vậy à? Hàng ngày đến trường cùng nhau, thế thì khả năng cao Diêu Chiêu hiểu rất rõ về quá khứ của anh.
Tai nạn xe là chuyện riêng trong nhà, không rêu rao ra ngoài, khi Mạnh Tư Trình hồi phục thì Diêu Chiêu đã ở nước ngoài, trước khi đi Diêu Chiêu gửi anh một bức ảnh ở sân bay, "Đi nhé bro, ông đây bị điều đi nước ngoài bảy năm."
Mạnh Tư Trình nhớ Diêu Chiêu là bạn cùng bàn, bèn trả lời một câu "Lên đường bình an", từ đó về sau hai người không liên lạc nữa, chỉ thỉnh thoảng xem bảng tin thấy Diêu Chiêu đăng vài ảnh về nơi mình đang ở.
Mối quan hệ giữa người với người tựa những đám bèo trôi, không cùng một vùng nước thì dù sóng dữ ngút trời cũng chẳng hề liên quan.
Trước khi Tống Hề Đào và Tống Đu Đu bước vào vùng nước của anh, Mạnh Tư Trình chưa bao giờ ngờ, có lẽ anh từng muốn bấu víu lấy những đám bèo ấy.
May mắn thay Tống Hề Đào đã bén rễ nơi đây, Mạnh Tư Trình vẫn còn đầy đủ thời gian.
Khóe mắt Mạnh Tư Trình lướt qua Tống Hề Đào, từ khi Lâm Niệm nhắc đến Diêu Chiêu là sắc mặt Tống Hề Đào bắt đầu hơi kỳ lạ, Diêu Chiêu là nhân vật mấu chốt.
Anh nói với vẻ điềm tĩnh: "Uống nhiều nước quá, tôi vào nhà vệ sinh đã."
Cuối cùng Tống Hề Đào cũng nhận ra điều bất thường suốt bấy lâu nay là gì.
Dường như Mạnh Tư Trình khách sáo và giữ khoảng cách với mọi bạn học cấp ba, không hề chủ động gọi tên ai, giọng điệu lúc nhắc về Diêu Chiêu cũng rất xa lạ.
Chẳng lẽ Mạnh Tư Trình không chỉ quên mỗi cậu, mà là mọi người đều bình đẳng, bị anh nhấn một nút xóa hết tất cả?
Bộ não Mạnh Tư Trình xịn sò thế kia, sao lại làm được chứ, nhằm trống thêm bộ nhớ cho Toán cao cấp à?
Tâm lý Tống Hề Đào tìm thấy sự cân bằng đầy kỳ diệu.
Đâu chỉ quên mỗi mình cậu đâu ha.
Mạnh Tư Trình quả xứng danh tên cuồng yêu Toán, đề Toán đại học không quên một câu, bạn học cấp ba thì không nhớ một người.
Ở cầu thang thoát hiểm.
Mạnh Tư Trình gọi điện cho Diêu Chiêu đang ở nước ngoài.
Trừ đi thời gian chờ cuộc gọi quốc tế, Diêu Chiêu nghe máy gần như chỉ trong tích tắc.
"Alo, Mạnh Tư Trình? Mày cũng biết tao sắp về nước đấy à?" Giọng Diêu Chiêu ngập tràn mừng rỡ, cảm giác được bạn bè nhớ thương thật ấm áp quá đỗi, có ma mới biết sáu năm nay cậu ta sống cuộc đời ra sao, Tết nhất cũng chẳng dám quay về, sợ về xong chỉ muốn bỏ việc luôn khỏi làm lụng nữa.
"Chúc mừng." Mạnh Tư Trình nhắm mắt, đề cập đến vụ tai nạn xe với người ngoài lần đầu tiên, "Hồi trước tao gặp tai nạn xe, không nhớ rõ các chuyện quá khứ nữa."
"Cái gì cơ?" Diêu Chiêu thảng thốt, quan tâm Mạnh Tư Trình bằng thứ tiếng mẹ đẻ cần được cải thiện, "Não bị làm sao thế? Người không sao chứ?"
Mạnh Tư Trình: "Không sao."
Diêu Chiêu tự động hiểu ngay: "Vậy là mày muốn hỏi tao mấy việc à? Mày cứ hỏi đi, trí nhớ tao tạm ổn."
Mạnh Tư Trình khó lòng mở miệng, nặn ra một câu giữa kẽ răng: "Hồi cấp ba tao đã yêu đương chưa?"
"Chưa hề." Diêu Chiêu phủ định chắc nịch.
Mạnh Tư Trình từ bỏ khả năng "từng yêu đương bí mật với Tống Hề Đào, chia tay rồi nên Tống Hề Đào mới tránh mặt anh", giảm bớt kỳ vọng, "Tao từng theo đuổi ai không?"
"Không hề." Diêu Chiêu nói chắc như đinh đóng cột.
Mạnh Tư Trình xóa tiếp giả thuyết "anh từng theo đuổi Tống Hề Đào nên Tống Hề Đào mới tránh mặt anh", sao đây, Mạnh Tư Trình 17 tuổi là đồ bỏ đi thế sao?
"Tao có từng thích ai không?"
Vừa dứt lời, Diêu Chiêu phụt cười như heo chọc tiết.
Tiếng cười phóng đại vang vọng qua điện thoại, mặt Mạnh Tư Trình đen kịt.
"Tốt nhất là cười xong mày nói được câu gì có ích đi."
Diêu Chiêu vỗ đùi: "Tức, tức là mày bị tai nạn xe xong quên béng mất mình thích ai luôn hả? Cứu tôi với, ban đầu mày cứ giấu giếm không chịu kể cho tao cơ, bây giờ mày tự quên rồi vẫn phải mò sang hỏi tao, làm sao mà tao biết được chứ há há há há há…"
"Bro, tao có hỏi mày thật mà, tại mày không chịu tiết lộ với tao thôi."
Diêu Chiêu bắt chước lại giọng Mạnh Tư Trình hồi xưa: "Hai mươi tuổi làm sao đã quyết định được cuộc đời sau này ra sao. Chà, mày cẩn trọng rón rén cho cố xong kết quả là mất trí nhớ à? Mày mất trí nhớ từ đợt nào thế?"
Mạnh Tư Trình: "Bảy năm trước."
Diêu Chiêu: "Ôi trời, lâu thật, thế giờ vợ mày cũng 27, 28 còn gì, đừng bảo giờ em đã là vợ người ta luôn rồi nhé?"
Mạnh Tư Trình: "…"