Chương 26: Vén màn thân phận Đàn anh Vương

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 26: Vén màn thân phận Đàn anh Vương

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Tư Trình gọi điện cho Diêu Chiêu, đi thẳng vào vấn đề: “Học kỳ hai năm lớp 12, tao có từng dạy kèm Tống Hề Đào mà giấu tên không?”
Diêu Chiêu đáp: “Sao tao mà biết được chứ ——”
Mạnh Tư Trình “Hửm?” một tiếng.
Diêu Chiêu nghĩ ngợi: “Cũng có thể lắm chứ. Có một đợt mày cứ cắm đầu vào nghiên cứu sách tham khảo cơ bản, tao còn tưởng mày chuẩn bị thi chứng chỉ sư phạm, rồi mày đi làm giáo viên thật luôn ấy chứ.”
Mạnh Tư Trình tiếp lời: “Còn gì nữa không?”
Diêu Chiêu nói: “À, thường thì mày sẽ về nhà nghỉ trưa và nghỉ tối, nhưng có một dạo mày lại chẳng thấy về nhà mấy mà nghỉ trưa ngay tại phòng ký túc chung của trường.”
Mạnh Tư Trình thúc giục: “Nói tiếp đi.”
Diêu Chiêu cảm thấy mình như đang bị tra khảo ép cung: “Trí nhớ tao làm gì tốt đến mức đó đâu!”
Mạnh Tư Trình nói: “Ừ, đúng là mày trí nhớ kém thật. Hôm nay tao mà không hỏi thì mày cũng chẳng nhớ ra để mà cung cấp manh mối gì đâu.”
Đã khao hai bữa rồi, thề thốt hùng hồn sẽ giúp anh bóc tách đầu mối cơ mà?
Nghe vậy, Diêu Chiêu giật mình, nghĩ thầm đúng là phải có thủ đoạn thẩm vấn mới nói ra: “Còn nữa, bình thường mày sẽ không ăn uống ở trường, nhưng có một dạo mày lại toàn cầm bánh mì trà sữa về lớp. Tao hỏi mày có phải bạn nữ nào tặng không mà mày còn chối bay biến.”
Tay Mạnh Tư Trình như bị điều khiển, lật chính xác đến trang 33 mà anh vừa đọc lướt qua.
Trên trang giấy, có lời nhắn của Tống Hề Đào:
[Bạn ưu tú, mời cậu ăn bánh cuộn matcha ngon nha.]
Khớp rồi.
Vị trí lời nhắn của hai người trong sách cố định. Mạnh Tư Trình lật sách xoạt xoạt, ghi nhớ toàn bộ những cuộc đối thoại thường ngày vào trong đầu.
Tống Hề Đào nói những thứ này là kỷ niệm của mình ư? Hóa ra cậu vẫn chưa vứt hết sách toán đi.
Chẳng trách quá trình dạy kèm toán cho Tống Hề Đào mang lại cho anh cảm giác quen thuộc đến thế, chẳng trách anh cứ luôn thấy mình vẫn còn một sự nghiệp giáo dục dở dang. Chắc chắn, đối với anh, quãng thời gian ấy phải là những tháng ngày yên ả và vui sướng nhất trong đời.
Một phút sau, Tống Hề Đào thở hổn hển chạy tới cửa lớp. Khắp tầng lầu đâu đâu cũng là các em học sinh tiểu học ríu rít góp giấy vụn, vây quanh chiếc cân đong đếm, thay phiên góp ý, cảnh tượng vô cùng nhộn nhịp.
Cậu thò đầu vào lớp, lập tức trông thấy Mạnh Tư Trình đang ngồi ở chỗ của Tống Đu Đủ.
Tiếng các em nhỏ nhốn nháo lại càng làm nổi bật vẻ điềm tĩnh của anh, như thể anh tách biệt hẳn với thế giới ồn ào xung quanh.
Tống Hề Đào gõ cửa: “Thầy Mạnh.”
Mạnh Tư Trình đứng dậy, cầm sách đi ra cửa: “Đồ quan trọng như vậy sao lại để Đu Đủ lấy mất chứ?”
Tống Hề Đào gãi đầu: “Dạo này đang cần dùng đến, nên mới tìm ra để ở bên ngoài.”
Ánh mắt Mạnh Tư Trình tối sầm lại, dùng đến ư? Tự dưng anh nhớ ra đề toán “Bán hoa quả” mà cậu gửi anh. Số thứ tự các câu đều được khoanh tròn, giống hệt ba quyển sách này, câu nào anh khoanh thì Tống Hề Đào mới phải làm.
Chính ra cũng thông minh, loay hoay vài lần xong đã biết dùng công cụ hỗ trợ.
Mạnh Tư Trình hỏi: “Sao lại có ý nghĩa trọng đại đến vậy?”
Thấy sách vở vẫn nằm trong tay đối phương, Tống Hề Đào đáp thật thà: “Hồi lớp 12, có bạn học sinh giỏi tốt bụng kèm mình ôn thi, đó là sự giúp đỡ cực kỳ lớn đối với mình, nên mình không nỡ vứt mấy quyển sách toán này đi.”
Khóe môi Mạnh Tư Trình thấp thoáng nụ cười kín đáo: “Xem ra tiến bộ khả quan lắm. Là bạn nào trường mình thế? Tôi cũng dạy lớp 12, có một em học lệch khá đau đầu, tôi muốn tham khảo kinh nghiệm của bạn ấy xem sao.”
Tống Hề Đào đáp: “Không biết nữa, bọn mình chưa gặp mặt lần nào.”
Mạnh Tư Trình hỏi: “Chưa gặp mặt? Không sợ bị lừa đảo à?”
Tống Hề Đào trợn mắt nhìn Mạnh Tư Trình: “Đương nhiên là không! Bọn mình phụ đạo có thu phí, mình có trả tiền mà! Bạn ấy học giỏi thế thì lừa mình làm gì chứ?”
Mạnh Tư Trình hỏi: “Vậy cậu trả bao nhiêu? Tính theo giờ hay tính theo thành tích? Tôi cũng đang tìm hiểu tình hình, không giấu gì cậu đâu, đợt nghỉ hè này tôi đang định nhận dạy thêm hai học sinh.”
Tống Hề Đào ngại ngùng đáp: “Ặc, bọn mình tính giá hữu nghị thôi mà, tổng cộng mình trả được…”
Cậu chưa hề thống kê. Đằng nào cũng có tiền tiêu vặt, cứ có tiền tiêu vặt mới là cậu lại nộp thêm cho bạn ưu tú một ít. Tiền cứ lẻ tẻ rải rác, cậu đã kém toán thì chớ, làm sao mà tính nổi chứ!
“Chắc tầm mấy nghìn tệ.”
Ba tháng tốn có vài nghìn tệ, quá hời rồi.
Mạnh Tư Trình đã có thể khẳng định chỗ tiền mặt trong két sắt chính là “học phí dạy kèm” mà Tống Hề Đào đưa.
Mạnh Tư Trình cúi đầu liếc qua bài kiểm tra, cau mày nói: “Hình như nét chữ hơi quen quen.”
Mắt Tống Hề Đào sáng bừng, cậu hoàn toàn tin tưởng vào bộ não của Mạnh Tư Trình: “Đúng rồi, đúng rồi! Bạn ưu tú giới thiệu là luôn nằm trong top 50, vậy chắc chắn là người trong lớp các cậu rồi. Là con trai, chiều cao xấp xỉ cậu, chữ đẹp thế này, cậu có biết là ai không?”
Mạnh Tư Trình hỏi: “Tò mò à?”
Tống Hề Đào đáp: “Đương nhiên!”
Mạnh Tư Trình trầm ngâm: “Sao cậu biết là chiều cao xấp xỉ tôi? Vậy thì phạm vi cũng nhỏ phết đấy chứ.”
Tống Hề Đào đáp: “Có một lần tớ nhìn thấy bóng lưng bạn ấy. Hôm đó đến sớm quá, bạn ấy vừa đi từ phòng uống nước ra.”
Tầm mắt Mạnh Tư Trình ghim chặt vào gương mặt Tống Hề Đào. Tò mò đến vậy mà năm xưa chưa từng gặng hỏi, Tống Hề Đào có khả năng tự kiềm chế đến mức đó, đúng là xứng đôi với anh năm 17 tuổi thật chứ.
Sau kỳ thi đại học anh không vạch trần thân phận giả, Mạnh Tư Trình cũng đoán được đại khái nguyên nhân: do từng khoác lác nhấn mạnh rằng phải nâng điểm cho Tống Hề Đào lên mốc 120, nhưng cuối cùng kết quả lại kém xa kỳ vọng. Mạnh Tư Trình khi đó mang nặng sĩ diện của một thiếu niên, nên không muốn đòi hỏi báo đáp.
Mạnh Tư Trình quyết định tạm thời tôn trọng bản thân năm 17 tuổi: năm 17 tuổi anh còn chẳng chọn dựa dẫm vào mối quan hệ này, nay 27 tuổi há lại rẽ sang con đường tắt mà năm xưa từng xem thường kia chứ?
Vậy nên anh trả lời: “Xin lỗi, 7 năm trước tôi gặp tai nạn xe hơi, bị tổn thương não, trí nhớ về thời cấp ba khá mờ nhạt.”
Anh tiết lộ việc mất trí nhớ đúng lúc đúng chỗ như vậy, hẳn Tống Hề Đào sẽ quên truy cứu tại sao anh lại không nhớ ra mà còn hỏi han đủ điều.
Tuy đã biết trước là anh mất trí nhớ nhưng Tống Hề Đào không ngờ mốc thời gian vụ tai nạn xe lại lùi về tận 7 năm trước. Biểu cảm của cậu có vẻ lo âu: “Sao lại gặp tai nạn thế? Hồi ấy chưa được điều trị triệt để ư?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Nảy sinh mâu thuẫn với gia đình, bố tôi lái xe tông trúng. Sau khi hôn mê thì bị chuyển đi nơi khác một cách bừa bãi.”
Tống Hề Đào lập tức nhớ ngay đến tin đồn Mạnh Tư Trình tống bố ruột mình vào tù. Cậu đoán ngay là do ông bố phạm pháp, đâu nghĩ lại là tội điều khiển xe tông người khác!
Gia đình cậu hạnh phúc, bỗng nhiên chẳng biết an ủi thế nào, cậu nói một cách cứng nhắc: “Ông ta xứng đáng ngồi tù.”
Mạnh Tư Trình lạnh lùng nói: “Ông ta ẩu đả trong tù, giờ liệt nửa người rồi.”
Tống Hề Đào nói: “Đáng đời! Cái loại gì mà tệ bạc với con trai mình thế.”
“Ba!” Tống Đu Đủ bất ngờ trông thấy ba liền luồn lách chui ra. Khoảnh khắc bắt gặp quyển sách trên tay ba, bé cảnh giác dừng lại.
Tống Hề Đào nheo mắt: “Tống Mộc! Sao con lại mang sách của ba đi chống chế thế hả?”
Tống Đu Đủ khẽ lùi lại đứng đằng sau thầy, thò đầu đáp: “Con xin lỗi ba ạ.”
Lần đầu tiên Mạnh Tư Trình muốn lên tiếng can thiệp. Câu nói “Sách tôi kèm cậu học thôi mà, muốn bao nhiêu mà chẳng có, đừng tức tối với bọn trẻ, hãy niềm nở với con trai một chút” chạy ngang một lượt trong não, nhưng khi thốt ra khỏi miệng lại biến thành lời phối hợp với Tống Hề Đào để giáo dục con trai: “Tống Mộc, nhà trường quy định phải là vở bài tập tự các em làm. Thầy trả sách lại cho ba em nhé.”
“Lần sau con không dám nữa ạ.” Tống Đu Đủ mất bò mới lo làm chuồng, giải thích: “Con chỉ muốn các bạn biết là ba con cố gắng lắm, đừng vì con dốt mà tưởng ba con cũng dốt!”
“Ba ơi, các bạn đều khen ba siêu đỉnh đó ạ.”
Tống Hề Đào không hề dao động, vì cậu có phải ông bố được khen đâu mà.
Mạnh Tư Trình khẽ mím môi, dặn Tống Hề Đào: “Giờ vẫn chưa hết tiết, cậu có thể sang văn phòng chờ tôi với Tống Mộc.”
Ai bảo chờ cậu cơ chứ??
Tống Hề Đào bưng sách, nghĩ bụng đằng nào cũng đã đến đây rồi, không thể lại để Mạnh Tư Trình chở Đu Đủ về một mình được, bèn nói: “Ừ.”
Tống Đu Đủ hỏi: “Ba ơi ba hết giận rồi chứ ạ?”
Tống Hề Đào đáp: “Ba hết giận rồi.”
Tống Đu Đủ nói: “Ba ơi, ba có thể sang văn phòng ăn đồ ăn vặt của con!”
Tống Hề Đào ngơ ngác đi sang văn phòng, thấy bộ bàn học trẻ em, giở ngăn kéo ra thấy một loạt đồ ăn vặt mới kịp hiểu ra.
Mạnh Tư Trình mua đồ ăn vặt cho Tống Đu Đủ ư?
Cậu vẫn tưởng Mạnh Tư Trình theo chính sách đốc thúc học hành bằng thủ đoạn cứng rắn như sắt thép, hóa ra bên trong vẫn kẹp kẹo dẻo hoa quả.
Tống Đu Đủ lén lút ăn vặt ở đây ư? Về nhà thì không hó hé câu nào.
Tống Hề Đào vơ vét gần nửa chỗ kẹo nhét vào túi, bóc một viên kẹo dứa, ngồi xuống chiếc ghế xoay của Mạnh Tư Trình chờ.
Hôm nay tan học sớm, 3 giờ 20 phút, bóng dáng nhỏ bé của Tống Đu Đủ xuất hiện ở cửa, bé ló đầu vào lớp, gọi: “Ba.”
Tống Hề Đào hỏi: “Ừa, thầy đâu?”
“Thầy dẫn các bạn xếp hàng ra cổng trường ạ.” Tống Đu Đủ ngoan ngoãn ngồi vào bàn học dành cho trẻ em, lấy hộp bút và vở bài tập ra. Hôm nay bé phải viết một đoạn nhật ký về hoạt động bảo vệ môi trường, còn một tờ bài tập toán nữa.
Một lúc sau Mạnh Tư Trình quay lại, ngó qua Tống Hề Đào rồi đứng lại đằng sau Tống Đu Đủ, xem bé làm bài tập.
Tống Hề Đào chứng kiến toàn bộ quá trình Mạnh Tư Trình giám sát bé làm bài, rất vất vả, nhưng đỡ vất vả hơn cậu một chút.
Đầu óc cậu chợt nảy ra ý nghĩ, cậu bảo: “Lát nữa mình khao cả hai bữa nhé.”
Ông bố của Mạnh Tư Trình thật xấu xa, hôm nay để đứa con hiếu thảo ăn chung với Mạnh Tư Trình một bữa cơm tối đàng hoàng như vậy.
Đến giờ ăn thì báo thức của Tống Hề Đào vang lên. Cậu lấy điện thoại, gửi một bài toán cho Đàn anh Vương ngay trước mặt Mạnh Tư Trình.
Điện thoại của Mạnh Tư Trình khẽ rung báo có tin nhắn mới. Anh ngước lên nhìn lướt qua Tống Hề Đào, cảm thấy tương đối bất lực.
Đúng là năm xưa đã nghĩ nhiều, còn phải đổi nét chữ, vốn dĩ Tống Hề Đào có phát hiện ra đâu.
Anh cũng chẳng muốn bắt bẻ Tống Hề Đào hằng ngày, đây là sự cố ngớ ngẩn ngay từ đầu, không nhiều ý nghĩa.
Vỏ bọc dạy kèm Tống Hề Đào trong quá khứ thì chưa vạch trần, nhưng cái lốt Đàn anh Vương phụ đạo cho Tống Nhạn Lý thì anh muốn vén màn rồi.
Mạnh Tư Trình cầm điện thoại trả lời thẳng ngay trước mặt cậu ta: [Có địa chỉ không, để tôi gửi cho em ít sách tham khảo, hỗ trợ củng cố cấp tốc kiến thức cơ bản.]
Tống Hề Đào nhắn lại: [Vậy thì ngại lắm ạ, hay để em gửi anh một ít tiền, anh mua hộ em.]
Liên quan đến chuyện học hành của em gái nên Tống Hề Đào cũng không từ chối một cách triệt để.
Mạnh Tư Trình nhắn: [Mã nhận tiền]
Tống Hề Đào lập tức chuyển 200 tệ rồi gửi địa chỉ cho anh, nghĩ bụng mua nhiều hơn Tống Nhạn Lý cũng chẳng tiếp thu nổi.
Mạnh Tư Trình nâng mắt liếc Tống Hề Đào, thực sự chẳng sợ đối diện với lửa than chút nào. Hình như Tống Hề Đào có một bộ lọc siêu dày dành riêng cho học sinh giỏi.
Tuy đội lốt Đàn anh Vương trêu Tống Hề Đào một chút cũng vui, nhưng anh buộc phải tính toán cho tương lai.
Năm 17 tuổi anh từng dìu dắt điểm thi toán của Tống Hề Đào, bây giờ bắt tay vào dạy Tống Đu Đủ, nếu anh có thể cải thiện nốt thành tích cho Tống Nhạn Lý… Đến lúc gặp ba mẹ Tống Hề Đào, xác suất được chấp nhận sẽ cao hơn một chút.
Mạnh Tư Trình nhắn: [Tôi nghỉ hè rồi, cuối tuần này có rảnh gặp nhau một hôm, tôi sẽ lên kế hoạch tăng điểm cá nhân hóa cho em. Em có thể nhờ phụ huynh đi cùng.]
Anh cũng sẽ hỏi thăm thầy Chu để xin ý kiến về xu hướng tăng giảm điểm và các mục còn yếu của Tống Nhạn Lý.
Tống Đu Đủ gặm cánh gà, đôi mắt sáng láng lượn lờ qua lại giữa hai người lớn: “Ba, thầy Mạnh, ba và thầy Mạnh đang nói chuyện trên điện thoại đó ạ?”
Bàn về toán ư? Bàn xem nghỉ hè sẽ xếp lịch học thêm cho bé như nào ư? Không phải quá đáng lắm sao.
Tống Hề Đào đáp: “Không phải đâu, không liên quan đến con.”
Mạnh Tư Trình: “…” Sao còn ngốc hơn cả Đu Đủ thế.
Bản thân Tống Hề Đào từng được học sinh giỏi dạy kèm, cậu tin tưởng Tống Nhạn Lý cũng sẽ tìm được người giúp mở mang năng lực của mình, cậu bèn đồng ý với Đàn anh Vương trên QQ một cách rất dứt khoát.
Cuối tuần.
Tống Nhạn Lý thong dong xách suất ăn gia đình của KFC về nhà, vừa xơi vừa chơi điện thoại đầy vẻ đói khát.
Tống Hề Đào quẳng chiếc điện thoại cho cô bé: “Đàn anh Vương bảo sẽ vạch kế hoạch tăng điểm cho em.”
Tống Nhạn Lý vẫn dán mắt vào trình duyệt: “Đàn anh Vương? Là ai ạ?”
Ấn đường của Tống Hề Đào giần giật: “Cái cậu em đòi gửi mỗi ngày một bài toán để chai mặt làm quen đó!”
Tống Nhạn Lý sững sờ. Đợt ôn năng khiếu tập trung lại gặp được anh đẹp trai khác, cô bé đã quên béng vụ này từ đời tám hoánh rồi, lập tức ấp úng: “Em có đồng ý đâu ạ.”
Tống Hề Đào nói: “Anh đồng ý rồi, anh sẽ đi cùng em.”
Tống Nhạn Lý: “Nhưng em có thích anh ấy nữa đâu.”
Nắm đấm của Tống Hề Đào gồng cứng ngắc. Cậu đoán ngay Tống Nhạn Lý yêu đương như chơi đồ hàng, một ngày thích được 7749 người, biết vậy đã chẳng giúp con bé làm gì. Cậu nói: “Người ta có lòng tốt bụng mà…”
Tống Nhạn Lý nói: “Anh, anh mới là người nói chuyện với anh ấy mà. Em hỏi han được có ba hôm thì Đàn anh Vương cứ bình bình, anh mới là người xúc tác tạo phản ứng đấy chứ. Đảm bảo hai người phải giấu em mà tán thêm gì khác rồi. Không thể vì cái anh học giỏi ngày xưa phụ đạo cho anh là người tốt mà gộp hết tất cả những người trên mạng đều tử tế đâu anh ơi.”
“Với cả em là con gái, sao dám đi gặp bạn qua mạng dễ dãi thế ạ?”
“Anh trai, trông anh trẻ trung lắm, đóng giả thành học sinh cấp ba cũng được luôn. Anh gặp hộ em đi, về xong kể lại cho em.”
Nguyên bộ chiêu thức gài bẫy anh ruột được tuôn ra liền một lèo, khiến Tống Hề Đào quên béng mất ngay từ đầu mình nào có cần học toán đâu.
Đúng nhỉ, bạn quen qua mạng thượng vàng hạ cám, đúng là cậu đồng ý hơi cẩu thả, không thể để em gái vị thành niên đi gặp được. Song nói đi cũng phải nói lại, trước khi theo đuổi người ta, Tống Nhạn Lý không thèm điều tra nhân phẩm đối phương, giờ còn ra cái vẻ vô tội gì kia.
“Anh ơi ——”
“Nhưng tài khoản em là nữ, anh là con trai cơ mà.”