Chương 27: Thời Lưu: “Hề Đào, cậu ta có ý đồ với cậu đấy!”

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 27: Thời Lưu: “Hề Đào, cậu ta có ý đồ với cậu đấy!”

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Hề Đào: [Em bận lắm, nhờ anh em đi được không ạ?]
Đàn anh Vương: [Bắt buộc chính chủ có mặt trao đổi. Địa chỉ: Phòng 201 Tiêu Viên.]
Tống Nhạn Lý lập tức nhảy dựng lên, hùng hồn kêu ca: “Đảm bảo anh ta có ý đồ xấu, lần đầu gặp đã hẹn gặp riêng ở phòng rồi!”
Chẳng phải đó là nhà hàng riêng rất nổi tiếng sao? Tống Hề Đào đã trao đổi bài tập trên mạng với đàn anh Vương một thời gian dài, đánh giá đối phương không phải loại người như vậy, trái lại còn tạo cho cậu cảm giác quen thuộc như một người bạn giỏi giang giấu mặt. Cậu bèn phản bác Tống Nhạn Lý: “Rõ ràng chính em mới là người có ý đồ muốn tán tỉnh người ta trước.”
Tống Nhạn Lý thực sự không thể ngờ, sự hứng khởi nhất thời trêu chọc đàn anh lại khiến cô bé tự rước cái kế hoạch học tập này vào thân. Đừng, đừng mà… giai đoạn ôn thi năng khiếu cô bé không liên quan đến việc học văn hóa, chờ thi năng khiếu xong hẵng tiếp tục gặm nhấm “quả mướp đắng” này chứ.
Ban đầu ý định của Tống Hề Đào cũng giống em gái, nửa năm không học hành khiến đầu óc cậu trở nên trì trệ, học kỳ II lớp 12 vật vã, chật vật. Cậu khá mong chờ phương pháp ôn thi văn hóa riêng biệt của đàn anh Vương.
Là người làm anh, Tống Hề Đào thấy mình phải gánh vác trách nhiệm này.
Hai anh em nhà họ Tống đều có vẻ ngoài ưa nhìn, ngọt ngào như những quả cây trên quầy hàng của họ, nhưng tính cách lại khác hẳn: một người chưa từng yêu đương, một người lại là bậc thầy tình ái. Tống Nhạn Lý đảo mắt, suy tính: “Anh, em cá với anh, nếu anh ta chỉ đơn thuần muốn dạy kèm em miễn phí, thì em sẽ học văn hóa hẳn nửa tiếng mỗi ngày luôn nhé.”
“Anh hãy đóng giả làm em đến gặp mặt, xem rốt cuộc anh ta có ý đồ gì.”
Tống Nhạn Lý vô cùng tự tin, cười tủm tỉm. Trên đời này làm gì có ai chưa từng gặp mặt mà đã nhiệt tình đến vậy, chỉ có hai khả năng: hoặc là muốn moi tiền, hoặc là muốn hẹn mình ra để xem mặt thật sự có xinh đẹp hay không thôi.
Anh trai cô bé trong sáng, 10 năm trước gặp được nhà hảo tâm tuyệt vời xong cứ tưởng ai học giỏi thì đều tử tế.
Bây giờ người ta không còn chất phác như vậy đâu, rảnh rỗi mở điện thoại ra chơi chẳng phải vui hơn sao?
Thế này dễ bị lừa lắm, đặc biệt Đu Đủ cũng ngây ngô. Nhỡ hôm nào có kẻ xấu xa xuất hiện, thì thầm với Tống Hề Đào rằng hắn có thể giúp Đu Đủ đạt điểm chuẩn môn toán, Tống Nhạn Lý nghi anh trai cô bé sẽ bị lừa tiền, lừa tình chỉ trong nháy mắt.
Cô bé phải đập tan cái nhìn “màu hồng” trong mắt Tống Hề Đào mới được.
Tống Nhạn Lý tràn đầy tâm huyết, vừa ra điều kiện cá cược, vừa so sánh để khích bác, dốc sức xúi giục anh trai mình đóng giả học sinh cấp 3 để đối mặt trực diện với lòng người hiểm ác.
Tống Hề Đào cứng miệng: “Không đời nào, anh cảm thấy cậu ta là người tốt.”
Tống Nhạn Lý: “Nếu anh ta là người tốt, ngày nào em cũng học toán luôn.”
Tống Hề Đào cắn răng: “Em cứ đợi mà học toán đi nhé.”
Ở nhà họ Tống mà lôi môn toán ra cá cược tức là đã nghiêm túc thật rồi đấy.
Tống Hề Đào không hề muốn trêu chọc người ta, cậu nghĩ đầu tiên nên mua một chiếc điện thoại làm quà xin lỗi, đồng thời cảm ơn đối phương đã giải đáp thắc mắc cho cậu suốt thời gian qua.
Sau đó cậu liên hệ với Thời Lưu: “Cho em mượn bộ tóc giả cái.”
Thời Lưu: “??? Cậu làm cái gì đấy? Nhà xuất bản ép cậu à?”
Tống Hề Đào: “Đâu có đâu có, chuyện riêng của gia đình.”
Thời Lưu không yên tâm gọi sang hỏi thăm cậu làm sao thế, Tống Hề Đào đành khai báo thẳng thừng.
Thời Lưu không nhịn được nhắc một câu: “Anh cũng cảm thấy cậu ta định tán tỉnh em gái cậu đấy.”
Sinh viên đại học bây giờ không còn trong sáng như xưa nữa đâu, có khi đối phương từng nghe ngóng về Tống Nhạn Lý, biết cô bé xinh đẹp lại còn học múa.
Tống Hề Đào nhíu mày, sao ai cũng nghĩ như vậy nhỉ?
Thời Lưu: “Để anh chuẩn bị tóc giả hộ cậu, rồi hôm đó anh sẽ đặt một gian phòng cạnh đó, chúng ta giữ liên lạc, hễ có dấu hiệu gì anh sẽ chạy sang cứu cậu ngay.”
Sau 10 năm, Tống Hề Đào mặc lại bộ đồng phục mùa hè cấp 3 một lần nữa: áo ngắn tay xanh trắng và quần dài, là bộ đồng phục thể dục rất phổ biến, nam nữ đều mặc cùng kiểu. Cậu khoác thêm chiếc áo chống nắng màu trắng kéo khóa cao đến cổ để che đi yết hầu.
Tống Nhạn Lý xuýt xoa khen ngợi: “Anh, trông anh y hệt hồi cấp 3 ấy! Gen nhà mình đúng là chất lượng quá đi thôi!”
Thời Lưu mang cho cậu chiếc mũ lưỡi trai có gắn sẵn tóc giả, đội mũ vào là có ngay mái tóc dài qua vai đen óng mượt mà.
Tống Hề Đào soi gương, ngỡ ngàng cảm thán kỹ thuật hóa trang thời nay đúng là đỉnh cao, cậu nhìn bóng lưng mình ngoài phố chắc cũng bị lầm là con gái mất.
“Là nhờ cậu xinh đẹp bẩm sinh.” Thời Lưu khoanh tay ngó nghiêng Tống Hề Đào: mặt mũi hồng hào, đôi môi cong tinh xảo, làn da nõn nà, chiếc cằm hơi nhọn cúi gằm sau phần cổ áo chống nắng. Còn chẳng cần trang điểm, chỉ có điều vẫn hơi thiếu thiếu… Anh lục lọi vali tìm được một mảnh vải bò, vắt chéo qua hông Tống Hề Đào, buộc lại để cố định vạt áo, siết lấy vòng eo, độ dài vừa vặn che đi phần xương chậu.
Nhìn qua đã thấy phong thái học sinh cấp 3 tràn đầy nét thanh xuân.
Tự dưng Tống Hề Đào chẳng dám ló mặt ra đường nữa: “Hay là… thôi, Tống Nhạn Lý học cao đẳng cũng được mà.”
Tống Nhạn Lý: “Được, đưa QQ cho em, em sẽ nói với anh ta là em bỏ học đi làm thêm, rồi xóa luôn.”
Tống Hề Đào: “Thế thì võ đoán quá.” Tạm được, thêm mỗi bộ tóc giả thôi, ai cấm con trai không được để tóc dài đâu? Chỉ cần cởi mũ ra cậu sẽ trở về “nguyên dạng”.
Tống Hề Đào nghĩ ngợi, ít nhất cậu vẫn nên đến đúng hẹn, mang theo quà, cảm ơn người ta đã giải đáp thắc mắc trong thời gian qua.
Tống Nhạn Lý nhấn mạnh một cách giật gân: “Anh, nếu anh ta mà định động tay động chân với anh, thì anh nhớ cho ngay một đạp vào hạ bộ nhé.”
Thời Lưu lái xe, đi ngang qua một cửa hàng điện thoại, Tống Hề Đào đòi vào mua một chiếc điện thoại làm quà.
Thời Lưu: “…” Anh thấy chắc chắn đối phương phát hiện ra Tống Hề Đào vừa giàu vừa dễ dụ nên bắt đầu “thu lưới” đấy.
Thời Lưu: “Cái điện thoại này của cậu còn đắt hơn số học phí dạy thêm gửi cho ân nhân hồi xưa nữa ấy chứ?”
Tống Hề Đào: “Khác nhau chứ, bọn em kia là giá hữu nghị, em sẽ kiểm tra nhân phẩm đối phương rồi mới tặng chứ.”
Thời Lưu: “Cậu giả làm em gái gửi đề lâu thế, cậu ta không phát hiện à?” Dù sao hỏi bất kỳ câu nào Tống Hề Đào cũng không trả lời được.
Tống Hề Đào: “Em bất cẩn lỡ mấy lần rồi, gửi nhầm câu hỏi ‘thiểu năng’, may là người ta không so đo.”
Thời Lưu: “…Đào, dù thế nào cũng phải giữ liên lạc nhé.”
Nhà hàng riêng Tiêu Viên nằm ở trung tâm thành phố, không hề hẻo lánh. Gian riêng là dạng cửa kéo cổ điển, không hề có khóa, camera giám sát đầy đủ, thông thoáng và an toàn.
Mạnh Tư Trình gọi đầy bàn đồ ăn, đặc biệt thêm hai món ngọt.
Anh tìm hiểu từ thầy Chu, biết Tống Nhạn Lý cũng thuộc dạng “hộ nghèo” môn toán, cứ vào tiết toán là bắt đầu ngáp. Để phòng tránh hai anh em nghe xong lại ngủ gật, anh tự mang thêm hai túi trà, pha trà giúp cả hai tỉnh táo tinh thần.
Ngón tay thon thả, trắng ngần từ tốn thêm trà, cho nước, rồi rót ra. Làn khói nhàn nhạt vấn vít quanh gương mặt tuấn tú, tĩnh tại.
Chợt có tiếng bước chân và tiếng chỉ dẫn nhẹ nhàng của nhân viên vang lên ngoài cửa, hai vị khách đang đến gần.
Mạnh Tư Trình đứng dậy, bước tới mở cửa.
Trong lúc đó, Tống Nhạn Lý ở nhà đang bồn chồn hồi hộp chơi điện thoại, anh trai cô bé sẽ không bị làm sao đâu nhỉ? Chờ chốc nữa bố và Đu Đủ về hỏi cô bé là Tống Hề Đào đi đâu, cô bé nên trả lời sao đây?
Trông thấy chấm đỏ cạnh phần lời mời kết bạn trên tài khoản QQ chính, Tống Nhạn Lý bèn ấn vào xem. Chết tiệt, bạn trai cũ Chương Nữu.
Xóa rồi còn xin kết bạn nữa làm gì —— tầm mắt khựng lại, cô bé đọc được lời giải thích của Chương Nữu trong khung lời mời kết bạn.
[Đàn anh Vương mà cậu kết bạn không phải chính chủ đâu, mình xin lỗi, mình lừa cậu đấy, thực ra đấy là một giáo viên dạy toán của trường mình.]
“Ế?!”
Tống Nhạn Lý bật dậy, “Chết tiệt, mình bị lừa rồi!”
Chết thật, có khi đối phương lại là một “nghệ nhân trồng người” (giáo viên) đam mê từ thiện thật.
Tống Nhạn Lý vội vàng gọi ngay cho Tống Hề Đào, nhưng đầu dây bên kia đang bận gọi khác…
Tống Hề Đào nhấn gọi cho Thời Lưu, rồi đút điện thoại vào túi, “Không sao đâu.”
Thời Lưu quay người đi sang gian bên cạnh, mở toang cửa, im lặng chờ đợi.
Cốc cốc.
Tống Hề Đào vừa gõ cửa hai cái thì cửa kéo đã mở sang hai bên.
“Mời vào.”
Đàn anh tốt bụng đứng sẵn ở cửa, vóc người còn cao hơn cậu một chút.
Tống Hề Đào bồn chồn đứng yên, mũ lưỡi trai che mất tầm nhìn. Cậu thấy âm thanh này quen quen, cảm giác đau tai tê rần rất thân thuộc… Từ từ đã, cậu có dự cảm chẳng lành!
Tống Hề Đào ngẩng đầu lên một cái với tốc độ nhanh nhất có thể, gương mặt Mạnh Tư Trình bất ngờ đập vào mắt.
Á á á á ——
Chết tiệt, cậu đi nhầm phòng mất rồi! Đi nhầm phòng sẽ gặp xui xẻo, Tống Hề Đào đã biết rõ điều này từ năm lớp 12.
Nhìn lướt qua mái tóc dài, Mạnh Tư Trình tưởng đây là Tống Nhạn Lý. Tầm mắt lia tiếp về phía sau mà chẳng thấy Tống Hề Đào đâu, anh đang định mở miệng hỏi thì bỗng nheo mắt lại – chiếc cằm nhọn này nhìn là biết Tống Hề Đào.
Chỉ trong tích tắc, một bên định phá cửa xông ra, một bên đã chộp ngay cổ tay cậu kéo trở về.
Tống Hề Đào đâm sầm vào lòng Mạnh Tư Trình, chiếc mũ hơi lệch, bộ đồ hóa trang của cậu suýt rơi xuống đất. Cậu phải hớt hải duỗi tay đè lại, cuống cuồng hoảng hốt hạ giọng: “Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng rồi.”
Mạnh Tư Trình thả cậu ra: “Cậu có chạy tôi cũng biết cậu là Tống Hề Đào.”
Ôi chao.
Tống Hề Đào mướt mồ hôi lưng, cậu không còn mặt mũi làm ba của Đu Đủ nữa, sao người ta có thể “quê độ” (xấu hổ) đến mức này trước mặt giáo viên của con chứ.
“Mình có lý do chính đáng!”
Mạnh Tư Trình: “Lý do gì? Đến gặp đàn anh Vương à? Chính là tôi đây.”
Lộp bộp, chiếc điện thoại trong tay Tống Hề Đào rơi đánh “kềnh” xuống sàn. Cậu không dám tin vào tai mình: “Thầy Mạnh, thầy đùa thôi đúng không?”
“…”
“…Em gái mình không chịu học, mình đi thay mặt nó.”
Nói đến đây Tống Hề Đào rơi lệ như sông Hoàng Phố, một đứa ghét toán như cậu sao cứ toàn phải học toán hộ người khác thế, xong lần nào cũng đúng là giáo viên cậu sợ nhất, Mạnh Tư Trình nữa chứ!
Gian bên cạnh, Thời Lưu nghe thấy tiếng động, vừa đi tới cửa thì nghe Tống Hề Đào gọi người ta là thầy Mạnh.
Quen nhau à?
Anh cầm điện thoại xem thử, Tống Nhạn Lý nhắc nhở anh trai thất bại bèn gửi thêm tin nhắn giải thích cho Thời Lưu.
“…”
Anh quay ngoắt ung dung về lại chỗ ngồi, vờ như mình không hề cùng phe với Tống Hề Đào.
Ngại quá, để Đào tự đối mặt đi.
“Đừng động đậy.” Mạnh Tư Trình cúi đầu ngắm nhìn Tống Hề Đào một lát.
Anh kiên quyết yêu cầu chính chủ Tống Nhạn Lý có mặt là vì muốn hỏi thêm về lịch sinh hoạt và thời gian biểu trong giai đoạn ôn thi năng khiếu của Tống Nhạn Lý, xác định cường độ học cô bé có thể tiếp nhận để còn điều chỉnh thêm.
Nào ngờ Tống Hề Đào hiểu nhầm ý anh, lại đi cải trang thành em gái để có mặt ở cuộc hẹn.
Tống Hề Đào cảm giác mặt mũi mình đã “quét đất sạch sẽ” (mất hết sĩ diện) suốt mấy giây bị quan sát như khỉ trong vườn thú này, cậu không bao giờ muốn nhìn thấy Mạnh Tư Trình nữa đâu.
Cậu lôi điện thoại ra, định chất vấn Tống Nhạn Lý xem rốt cuộc là chuyện gì đây. Vừa bật lên thì màn hình hiển thị là đang có cuộc gọi đến.
Hiển nhiên Mạnh Tư Trình cũng trông thấy, Tống Hề Đào càng thêm gượng gạo.
Tống Hề Đào vội cúp điện thoại, sau đó cậu đọc được lời giải thích Tống Nhạn Lý gửi, nhưng đã muộn mất một bước, anh trai cô bé đã hết đường lui.
Mạnh Tư Trình nhàn nhã bước về cạnh bàn, rót một cốc trà cho Tống Hề Đào: “Không nóng à? Cởi ra đi.”
Đầu óc Tống Hề Đào “treo máy” (đơ ra), Mạnh Tư Trình ra lệnh, cậu mới lột sạch mũ tóc giả, màn che mông, áo chống nắng, chỉ để lại đúng bộ đồng phục cấp 3.
Rót trà xong, Mạnh Tư Trình ngẩng đầu nhìn sang, mà mãi lâu chẳng thể rời tầm mắt.
Tống Hề Đào thời cấp 3.
Hình bóng của thuở ban đầu anh đã phải lòng Tống Hề Đào.
Chưa cần dỗ dành hay khuyên nhủ, Tống Hề Đào đã mặc cho anh xem.
Một bóng dáng mờ ảo vụt qua trong đầu Mạnh Tư Trình, hình như anh đang đứng ở hành lang tầng trên hóng gió, vừa vặn trông thấy Tống Hề Đào tung tăng chạy nhảy ùa vào phòng uống nước nằm ở góc ngoặt tầng phía dưới.
Có vẻ anh đã luôn đứng ở đó, nhìn Tống Hề Đào đi ra rồi anh lại quay người xuống tầng, bước chân nhẹ nhõm, khoan khoái.
Tống Hề Đào cảm nhận được ánh mắt Mạnh Tư Trình nhìn sang còn rực cháy hơn cả lúc cậu mặc đồ giả gái, nóng bỏng đến nỗi má cậu sắp nổ tung đến nơi rồi.
Nếu nói ánh mắt trước đó còn pha lẫn vẻ trêu chọc, thì ánh mắt lần này cuộn trào những ẩn ý mà cậu hoàn toàn không thể nhìn thấu.
Đồng phục cấp 3 thì làm sao? Cấm mặc chắc!
Tống Hề Đào cúi đầu nhìn chiếc quần và đôi giày thể thao của mình. Tống Nhạn Lý cũng bảo không vấn đề gì mà, Mạnh Tư Trình săm soi cái gì cơ chứ?
Mạnh Tư Trình: “Ngồi đi.”
Tống Hề Đào mặt đỏ tai hồng ngồi xuống, nhấp một ngụm trà cho đỡ sợ.
Mạnh Tư Trình: “Vốn dĩ tôi định chờ cậu tự mình phát hiện ra, nhưng mà…”
Anh ngắt nghỉ một cách chiến lược, để Tống Hề Đào tự bổ sung nốt vế sau.
Tống Hề Đào dẩu môi, tự điền nốt trong bụng: “Nhưng cậu sống chết không chịu nhìn ra nét chữ của hai bên là một.”
Nói cách khác, cậu chưa từng chịu đọc kỹ đống bài toán trao đổi ấy.
“Sao cậu lại…” Vừa mở miệng ra Tống Hề Đào đã ngậm miệng lại, khỏi cần phải hỏi, cậu đầy rẫy sơ hở, đặc biệt chính cái lần gửi đề của đàn anh Vương cho Mạnh Tư Trình.
“Sao cậu lại đồng ý giải đáp thắc mắc cho em gái mình thế?”
Đây là vấn đề mấu chốt quyết định cuộc cá cược của cậu và Tống Nhạn Lý, cậu đã phải trả giá bằng màn “đi vào lòng đất” (xấu hổ tột độ) đến thế rồi, tuyệt đối không thể để Tống Nhạn Lý thoát khỏi các bài toán!
Tống Hề Đào ngước đôi mắt sáng trong lên nhìn Mạnh Tư Trình: “Có phải cậu xuất phát từ tấm lòng cao thượng của một người thầy giáo không?”
Mạnh Tư Trình mở phần trạng thái của “Bán hoa quả” ra, đưa cho Tống Hề Đào đọc.
Tống Hề Đào nhìn thấy phần trạng thái “tuổi nổi loạn” 2 năm trước của Tống Nhạn Lý.
“Ở nhà chăm cháu, 2 hôm chưa đến trường” là thế nào, trốn học mà nó nói như kiểu bị ép buộc bất đắc dĩ ấy!
Biện pháp kể chuyện ẩn dụ đã khắc họa Tống Nhạn Lý thành một “con sâu cái kiến” đáng thương giữa gia đình trọng nam khinh nữ, khơi gợi lòng thương hại từ Mạnh Tư Trình.
“…”
Bỗng nhiên Tống Hề Đào thấy cuộc sống thật kỳ diệu vô biên, nhờ đăng trạng thái “chăm sóc Đu Đu” mà Tống Nhạn Lý đã khơi gợi được lòng thương hại từ bố ruột về mặt sinh học của Đu Đủ.
Đổi góc nhìn khác, thực sự chẳng khác nào sự bù đắp số mệnh sắp đặt Mạnh Tư Trình phải đền cho cậu, vì đã vắng mặt trong vai trò người cha.
Trông Tống Hề Đào không rõ hồn đã “thơ thẩn” đi đâu, Mạnh Tư Trình gõ bàn, nói rất đàng hoàng: “Vào việc chính, hôm nay hẹn gặp, thứ nhất là để chấm dứt vụ giải đáp thắc mắc vô nghĩa.”
Anh nhìn Tống Hề Đào bằng ánh mắt hòa nhã, giọng nói bao dung: “Tôi biết cậu ghét nhất phải làm ‘môi giới trung gian’ môn toán, vậy nên tôi vẫn hy vọng truyền tải kiến thức đến chính chủ thì thiết thực hơn.”
Tựa như một người đời sống khó khăn được chính quyền thăm hỏi ân cần, Tống Hề Đào suýt khóc vì cảm động, Mạnh Tư Trình hiểu cậu!!! Người này đáng để kết giao!
“Vậy thì tốt quá rồi thưa đồng chí Mạnh!”
Mạnh Tư Trình: “Nếu chính chủ không chịu đến, vậy cậu cầm tờ kế hoạch hàng ngày về đưa cho cô bé, mỗi ngày dành 30 phút ôn tập các nội dung cơ bản, cứ theo lộ trình tôi đã vạch ra, phù hợp với ‘đường cong trí nhớ’.”
Tống Hề Đào: “Cảm ơn đồng chí Mạnh nhiều lắm, nhất định mình sẽ bắt nó học đến phát ngất mới thôi.”
“Thứ hai…”
Mạnh Tư Trình cười khẽ, “Bạn cậu ở phòng bên cạnh nhỉ, mời người ta sang đây được không?”
“Tôi gọi món đủ cho 3 người rồi.”
Tống Hề Đào lập tức đi “tóm cổ” Thời Lưu sang, thấp giọng bảo: “Anh ăn chung với, một mình em quê chết mất.”
Thời Lưu cười gượng bước ra tới cửa, “Đào nhà bọn tôi là một anh trai tốt bụng, quan tâm em gái thành ra ——”
Trông thấy Mạnh Tư Trình thì Thời Lưu ngớ người, bốn mắt chạm nhau giây lát. Thời Lưu chào hỏi: “Chào cậu.”
Mạnh Tư Trình: “Chào anh, tôi là Mạnh Tư Trình.”
Tính toán của Tống Hề Đào đi tong, Thời Lưu không hề bắt chuyện với Mạnh Tư Trình hộ cậu. Vậy là Mạnh Tư Trình cứ quay sang nói chuyện với cậu suốt, cậu cảm giác dường như dưới sự chứng kiến của Thời Lưu, mọi thứ chỉ càng thêm phần sượng trân (gượng gạo).
Cơm nước xong, Mạnh Tư Trình ngỏ ý chở cả hai về nhà, Tống Hề Đào bảo phải đi nhờ xe Thời Lưu.
Mạnh Tư Trình không kì kèo, đáp dứt khoát: “Được.”
Tống Hề Đào: “Có món quà tặng cậu, cảm ơn cậu đã dạy thêm cho em gái mình.”
Mạnh Tư Trình nhìn chiếc điện thoại trước mặt, đây là tặng “đàn anh Vương” hay tặng anh? Sao Tống Hề Đào hào phóng với “đàn anh Vương” hơn hẳn thế nhỉ?
Chưa nên ghen thì đừng ghen vội, Mạnh Tư Trình mỉm cười nói: “Tôi không nhận được đâu.”
Tống Hề Đào đẩy quà thất bại, đành trơ mắt dõi theo Mạnh Tư Trình đi vào thang máy.
Ngoái đầu lại, Thời Lưu đang nhìn cậu bằng ánh mắt phức tạp.
Tống Hề Đào gai hết cả người, thấy mình đã biến thành một “quả đào lông”: “Sao vậy?”
Thời Lưu nói đầy ẩn ý: “Đúng là đàn anh Vương có ý đồ riêng.”
Tống Hề Đào: “Có đâu, cậu ấy không nhận điện thoại của em!”
Thời Lưu vạch trần thẳng thừng: “Hề Đào, cậu ta có ý đồ với cậu đấy!”
Chỉ có Tống Hề Đào là kẻ trong cuộc mê muội, người ngoài nhìn phát thấy ngay, thậm chí Mạnh Tư Trình cũng chẳng buồn che giấu.
Tống Hề Đào hóa đá, thế giới lại có thêm một ngôn ngữ cậu nghe không hiểu: “Anh nói gì cơ… sao anh nói năng mù mờ, lùng bùng y hệt Mạnh Tư Trình thế kia.”
Thời Lưu: “Ánh mắt cậu ta nhìn cậu! Cậu ta còn chẳng buồn giấu… chết tiệt, đừng bảo cậu ta đang chờ anh ‘chỉ điểm’ cho cậu nhé?”
Thảo nào ra về lại quyết đoán vậy! Dành thời gian cho anh phân tích đây mà!
Trúng kế rồi, anh không nhắc Đào thì Mạnh Tư Trình có làm nát quyển đề toán cũng chưa chắc Đào đã ngộ ra được.
Thời Lưu ứa gan: “Cái tên này sao mà mưu mô đầy mình y hệt anh trai cậu ta thế!”
Tống Hề Đào không tiêu hóa nổi luồng thông tin vừa rồi, thấy Thời Lưu nhắc sang chuyện khác cậu vội chuyển đề tài theo: “Anh quen anh trai cậu ấy à?”
“Quen, anh trai cậu ta tên Mạnh Xế Chử.”
Thời Lưu ngán ngẩm nhìn Tống Hề Đào: “Nói thế này đi, Mạnh Tư Trình từng chính miệng thừa nhận với Mạnh Xế Chử là cậu ta thích phái nam.”
Tống Hề Đào: !!!