Chương 28: Tống Hề Đào, cậu cũng không nỡ để con khóc nhè chứ hả.

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 28: Tống Hề Đào, cậu cũng không nỡ để con khóc nhè chứ hả.

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Tư Trình thích phái nam thì liên quan gì đến cậu?
“Ồ, thích em ấy hả.” Tống Hề Đào vội vàng so đáp án với Thời Lưu, “Ý anh là thế à? Không nhầm chứ?”
Thời Lưu nhớ lại cách Mạnh Tư Trình dán mắt vào Tống Hề Đào cả khi đang pha trà, trà còn phải đợi nguội bớt mới đặt trước mặt Tống Hề Đào, “Nói thế này nhé, loại trà cao cấp cậu ta pha cho cậu cũng là trà cậu ta tự mang đến.”
Tống Hề Đào: “Á, em được mời lên trường uống trà cũng uống loại này, chắc là sở thích cá nhân của cậu ấy?”
Thời Lưu: “Anh chưa thấy ai mời phụ huynh mà còn phải pha trà cho phụ huynh cả. Phụ huynh có nước uống là tốt rồi, chưa mang trà gói đến tặng ngược lại đã là may.”
Tống Hề Đào: “Không đúng không đúng, tình yêu đích thực của cậu ấy là toán học cơ!”
Thời Lưu: “Yêu toán và yêu người không hề mâu thuẫn.”
Tống Hề Đào: “Nhưng em với toán mâu thuẫn lắm, là hai thái cực, sao cậu ấy lại thích đứa dốt cho được?”
Thời Lưu đáp tỉnh bơ: “Mâu thuẫn càng thu hút, vẽ truyện tranh bao nhiêu năm rồi cậu chưa nhận ra nguyên lý này à?”
Tống Hề Đào cảm giác trời đất sụp đổ, thế giới tăm tối y hệt cái ngày cậu vừa hay tin Mạnh Tư Trình là giáo viên dạy toán của Đu Đủ vậy.
“Thôi chết, không ổn rồi trời ơi.” Tim Tống Hề Đào hoảng loạn đập thình thịch, chẳng trách toán học cứ luẩn quẩn quanh cậu, hóa ra cậu đã lọt vào tầm ngắm của Toán học, hết đường trốn thoát.
Thời Lưu: “Cậu hốt hoảng cái gì?” Thứ cho anh nói thẳng, vẻ luống cuống của Tống Hề Đào rất giống giai đoạn giằng co tâm lý trước khi dự cảm sẽ bị Mạnh Tư Trình chinh phục, nhưng thôi anh sẽ không nói thẳng ra đâu.
Tống Hề Đào đi đi lại lại vòng quanh Thời Lưu: “Con trai em nằm trong tay cậu ấy! Cũng may là sắp hết học kỳ nghỉ hè rồi, em phải đưa thằng bé đi du lịch, chỗ nào tránh nóng được nhỉ…”
Nhưng Thời Lưu không hề nghĩ vậy. Đối với người thủ đoạn kém cỏi thì nghỉ hè là mất con tin, nhưng đối với kẻ thông minh, đó lại là thời điểm thu lưới.
Trước khi kéo lưới, phải ném viên đá xuống giữa lòng hồ, khiến đám cá giật mình tứ tán, sau đó chúng sẽ tự chui đầu vào rọ.
Lần đầu Thời Lưu biết Mạnh Tư Trình là một hôm 7 năm về trước, Mạnh Xế Chử phàn nàn với anh, cậu em họ anh ta đang yên đang lành bị xe đâm, não mất trí nhớ, kế hoạch tạm gác lại. Người em họ còn cực kỳ đề phòng người nhà họ Mạnh, khiến anh ta sứt đầu mẻ trán.
Kế hoạch công khai giới tính là điểm yếu chung của cả hai anh em, nhờ vậy mới có thể yên tâm dựa lưng vào nhau. Đùng một cái, Mạnh Tư Trình không còn nhược điểm nữa, Mạnh Xế Chử cũng không thể tin tưởng người em hoàn toàn.
Mạnh Xế Chử đoán Mạnh Tư Trình có thích ai đó, muốn tìm lại giúp người em mà mãi chẳng tìm ra.
Thời Lưu sắp nổ tung đầu mất rồi. Trước khi mất trí nhớ, Mạnh Tư Trình có người trong lòng thật sao? Là Tống Hề Đào ư? Anh có nên kể cho bạn thân không đây?
Nếu cả hai đáp án đều khẳng định, anh kể cho Tống Hề Đào há chẳng bằng gián tiếp kể khổ thay Mạnh Tư Trình, còn gây thêm áp lực cho Đào à?
Nhưng nếu Mạnh Tư Trình có người trong lòng, giấu giếm kín kẽ nghiêm ngặt đủ thấy mức độ trân trọng yêu mến, mà lại không phải Tống Hề Đào, hôm nay mình chưa nói, nhỡ Tống Hề Đào bị tán đổ thật thì há chẳng thành hại Đào khổ ư?
Thời Lưu thận trọng hỏi: “Đào, hồi trước cậu với Mạnh Tư Trình có quen nhau không?”
Tống Hề Đào: “Cậu ta là bạn cùng trường cấp 3 với em.”
Thời Lưu: “Có tiếp xúc chưa?”
Tống Hề Đào không giấu Thời Lưu: “Đúng 2 lần thôi, cậu ta uống rượu say xong tóm lấy em đòi giảng bài.”
Thời Lưu gần như đã xác định, hồi trước Mạnh Tư Trình thích chính Tống Hề Đào, không thì sao không tóm người khác mà giảng bài chứ?
“Mạnh Tư Trình trẻ trung tuấn tú, còn biết chăm trẻ, còn dạy được em gái cậu, cậu không cân nhắc à?”
“Đương nhiên không cân nhắc được!” Ánh mắt Tống Hề Đào lấm lét đảo quanh như rang lạc để đảm bảo không ai nghe trộm, “Mạnh Tư Trình thích giảng đề toán thi đại học trên giường, còn bắt người ta buộc phải trả lời, biến thái lắm.”
Dứt lời, dường như các bước giải bài khiến người ta run rẩy ngạt thở lại vọng về bên tai, vành tai Tống Hề Đào đỏ chót.
Thời Lưu chấn động, Mạnh Tư Trình lồng ghép toán học vào mọi mặt đời sống đến thế ư? Thảo nào Đào hãi hùng tránh còn chẳng kịp. Quả nhiên người bình thường không thể hiểu nổi thế giới của thiên tài toán học.
“Thế, thế sao cậu lại biết.”
Tống Hề Đào đổ oan cho Khương Lạc: “Cái… cái đứa bạn cùng bàn em hóng hớt kể cho em, tin này đảm bảo chuẩn.”
Thời Lưu: “Vậy anh chỉ biết khuyên cậu đóng giả trai thẳng thôi.”
“Còn phải đóng à, em thấy bản chất em vốn thế rồi mà.” Tống Hề Đào buột miệng thốt lên.
Thời Lưu búng tay cái tách: “Thượng sách, tìm một cô bạn gái. Trung sách, bắt đầu đi xem mắt. Hạ sách, tái hợp với vợ trước.”
Tống Hề Đào: “…”
Thượng sách chưa hẳn đã là thượng sách, nhưng hạ sách thì tuyệt đối là hạ sách.
“Em trốn cậu ấy là được.”
Về đến nhà, Tống Hề Đào hùng hồn hằm hè mở tung cửa, quát to: “Tống Nhạn Lý!”
Tống Nhạn Lý bưng cốc nước, cúi mình khúm núm: “Em cũng đâu muốn thế ạ, anh.”
Tống Hề Đào cầm cốc nước uống ực một ngụm to, khẽ khàng đặt trở lại khay, “Em biết cái gì gọi là thay mận đổi đào không?”
“Suýt nữa anh phải tìm cái hố tự chôn sống mình đấy nhé. Em hết cơ hội kháng cáo rồi, đây là thời khóa biểu học văn hóa của em, thầy Mạnh sắp xếp hết cho rồi đấy. Hàng ngày bắt buộc đảm bảo đủ thời gian, không cần em động bút, đọc bằng mắt thôi là được.”
Tống Nhạn Lý cũng thấy đất trời sụp đổ nốt: “Tại sao chứ ạ! Sao lại là thầy Mạnh?”
Mạnh Tư Trình là giáo viên toán của lớp cạnh lớp cô bé, mỗi lần đi ngang qua hành lang trông thấy thôi đã cảm thấy cực kỳ nghiêm khắc.
“Sao một anh đẹp trai như thầy ấy lại đồng ý lời mời kết bạn của đàn em bừa bãi tùy tiện thế, xong còn kèm cặp hàng ngày nữa! Không sợ gặp phải học sinh nữ thích thầm thầy ấy à?!”
Tống Hề Đào: “Em tự đọc xem 2 năm trước em đăng cái trạng thái gì đi.”
Tống Nhạn Lý đã quên béng từ đời tám hoánh, mở trang cá nhân ra ngó thử, chiếc boomerang quay về găm trúng giữa trán sau 2 năm.
Tống Hề Đào: “Mình còn cược nhé, cấm em nói xong không làm, không là anh mách mẹ với Đu Đủ đấy.”
Tống Nhạn Lý: “Em khóc đây.”
Tống Hề Đào: “Em bán cả anh cả Đu Đủ kia kìa, anh còn muốn khóc hơn.”
Cậu phát hiện ra bí mật của Mạnh Tư Trình, Thời Lưu dặn cậu giả ngu, nói trong thời gian ngắn sắp tới Mạnh Tư Trình sẽ chưa vạch thẳng đâu, nhưng giả ngu kiểu gì được chứ? Vậy chẳng bằng cố ý nửa vời với Mạnh Tư Trình để yêu sách hưởng lợi à?
Sao Mạnh Tư Trình lại đi thích đồ dốt? Thật tốn não, phải dừng suy nghĩ thôi.
Tống Hề Đào ngập đầy âu lo, tạm thời chưa thể gạt Đu Đủ ra, đành tự mình đến trường đón con hàng ngày, để Mạnh Tư Trình đỡ phải đi thêm một chuyến.
Có người dừng suy nghĩ, có người lại đang động não.
Lần đầu nhìn thấy Thời Lưu, ngoài mặt Mạnh Tư Trình tỉnh bơ bình thản nhưng trong lòng đã hiện dấu hỏi chấm.
Anh biết bút danh của Tống Hề Đào là Đào Lông, có đối tác kịch bản cố định, Mạnh Tư Trình từng tán thưởng truyện tranh của đối phương nhưng chưa hề điều tra về tác giả “Thạch Lựu” này.
Thời Lưu là bạn trai của anh họ anh, cũng là tác giả kịch bản chỉ định cho Tống Hề Đào.
Đây là sự trùng hợp à?
Mạnh Tư Trình không tin vào sự trùng hợp, bởi anh chưa thể phán đoán liệu có phải do mất trí nhớ nên mình quên đi mối liên kết đó hay không.
Mạnh Tư Trình tra cứu thử lần hợp tác đầu tiên của Đào Lông và Thạch Lựu, hóa ra lại ngược về tận 9 năm trước.
Thời điểm đó anh và Mạnh Xế Chử còn đang lảng tránh nhau do xung đột lợi ích.
Liệu có khả năng Mạnh Xế Chử phát hiện anh yêu thầm Tống Hề Đào, giăng bẫy sẵn trước, ràng buộc Tống Hề Đào ở bên Thời Lưu, để Tống Hề Đào quay ngoắt về phe cặp đôi bọn họ, đến giai đoạn mấu chốt thì trở thành người thuyết phục thay Mạnh Xế Chử không?
Nên về sau lúc phát hiện anh mất trí nhớ, mặt mũi Mạnh Xế Chử mới đen kịt như đít nồi thế?
Có lẽ trong mắt Mạnh Xế Chử toan tính lão luyện, Mạnh Tư Trình 19 tuổi bị dán cho cái nhãn "yêu vào ngu đi", tới lúc cái nhãn tan tành vì đâm xe thì lại bớt ngu, không dễ kiểm soát nữa.
Ngần ấy năm qua Mạnh Xế Chử vẫn gián tiếp thao túng sự nghiệp của Tống Hề Đào?
Giả thuyết này khiến Mạnh Tư Trình khó lòng chấp nhận.
Tống Hề Đào và Thời Lưu ký hợp đồng với cùng một nhà xuất bản, họ phụ trách kinh doanh bán hàng, đại diện bản quyền, vân vân. Công ty mẹ đứng sau nhà xuất bản là Văn hóa giải trí Giang Phong, do tập đoàn Mạnh Nguyên nắm cổ phần.
Mạnh Tư Trình liên lạc ngay với Ngô Ưu, quản lý tạm quyền thay mặt anh ở tập đoàn Mạnh Nguyên: “Hẹn giúp tôi quản lý cấp cao phụ trách nhà xuất bản của Văn hóa Giang Phong, cứ bảo tôi đang cân nhắc đầu tư.”
Chiều tối hôm ấy, Mạnh Tư Trình đặt chân tới phòng tiếp khách của Văn hóa giải trí Giang Phong. Anh quan sát nhóm quản lý cấp cao ngồi thành một dãy đối diện, trong số này ắt có thân tín bên Mạnh Xế Chử, giám sát giúp anh ta để đảm bảo Thời Lưu không bị chèn ép.
“Sếp Mạnh đích thân ghé thăm, không biết cậu đang nhắm đến mảng nào vậy ạ?” Một quản lý đầu hói hỏi.
Mạnh Tư Trình cầm cốc vang đỏ đong đưa trong tay: “Nhà xuất bản Lăng Phong dưới trướng quý công ty phát triển khá tốt, cá nhân tôi đang có ý định thu mua.”
Ông đầu hói chợt biến sắc: “Nhà xuất bản Lăng Phong là mô hình tăng giá nhanh nhất của công ty, cũng là căn cứ để triển khai mở rộng các mảng khác, e rằng không chia tách được ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Miễn đủ tiền thì trao cháo múc, ông cứ thử gọi hỏi cấp trên xem có tách được hay không.”
Dứt lời, quả nhiên ông đầu hói ra ngoài gọi điện, đại khái là phải mách lẻo với Mạnh Xế Chử, bảo Mạnh Tư Trình chưa chào hỏi câu nào đã xông vào đòi thu mua công ty mà phu nhân anh ta đang làm.
Mạnh Tư Trình dành cho ông ta thoải mái thời gian, anh đứng ra cạnh cửa sổ, liếc ly rượu vang chưa nhấp ngụm nào trong tay, bỗng dưng lại nhớ chuyện Tống Hề Đào đổ rượu trắng vào giày anh.
Sợ anh say rượu đến thế ư?
Mạnh Tư Trình tiện tay đặt rượu lên bàn, khóe mắt liếc thấy một người đàn ông trung niên mặc vest bước tới gần đon đả chào: “Sếp Tiểu Mạnh, lâu lắm không gặp, cậu còn nhớ tôi không ạ?”
Mạnh Tư Trình lia mắt sang: “Ồ?”
Người mặc vest hạ thấp giọng bảo: “Ban đầu cậu bảo tôi tiến cử bạn học của cậu cho Thời Lưu, ánh mắt cậu đúng là tinh tường. Bây giờ nhà xuất bản nhờ cả vào hai người họ, tôi cũng được đà thăng tiến chút đỉnh.”
Mạnh Tư Trình tiêu hóa thông tin: “Việc này chưa tiết lộ với ai chứ?”
Người mặc vest: “Không đâu ạ, tôi có đạo đức lắm.”
Đạo đức? Phong bì bịt miệng thì đúng hơn.
Mạnh Tư Trình sắp xếp lại một lượt suy nghĩ, chứng tỏ không phải Mạnh Xế Chử phát hiện anh thích Tống Hề Đào, mà là anh phát hiện Mạnh Xế Chử thích Thời Lưu. Biết chắc chắn ông anh họ sẽ nâng đỡ Thời Lưu, nên anh dắt díu đưa Tống Hề Đào lên theo nhờ chuyến này luôn?
Trước khi mất trí nhớ anh từng nói: “20 tuổi chưa đủ sức quyết định sau này cuộc đời sẽ ra sao”, vậy thì ắt hẳn anh đã nỗ lực vì nó.
Nếu còn lệ thuộc kinh tế vào gia đình, Tống Hề Đào sẽ không thể quyết định lối đi một cách tự chủ hoàn toàn. Cậu phải có sự nghiệp rồi mới có thể cân nhắc đến tình cảm.
Bản thân anh đi nâng đỡ Tống Hề Đào thì trắng trợn quá, dễ lộ tẩy. Mượn đà của Mạnh Xế Chử lại khác, giấu quả đào ra đằng sau quả lựu, cao tay trà trộn giữa rừng.
Trà trộn tới nỗi anh cũng chẳng nhìn thấy nốt.
Mạnh Tư Trình cười khẽ, đúng là đã hiểu nhầm ông anh.
Trong lúc anh âm thầm tính toán, bề nổi Mạnh Xế Chử và Thời Lưu hoàn toàn chưa có dấu hiệu mập mờ, mỗi tội vẫn bị anh của 9 năm trước đánh hơi ra. Mạnh Tư Trình chẳng hề chột dạ, ai bảo Mạnh Xế Chử giấu không kỹ.
…Mà thôi, giấu kỹ quá cũng đâu phải chuyện hay.
Mạnh Xế Chử gọi điện sang, giọng điệu trầm trọng, ngập tràn vẻ cảnh giác vì lãnh địa bị xâm phạm: “Mạnh Tư Trình, tự dưng chú đòi thu mua nhà xuất bản của Thời Lưu là sao? Định gây chiến với anh hả?”
Mạnh Tư Trình: “Không thu mua nữa.”
Mạnh Xế Chử: “…” Đầu óc dở hơi chắc?
Cả tuần liền, chiều nào tan học Tống Hề Đào cũng dặn ba mình đi đón cháu, không cho Mạnh Tư Trình cơ hội chở Đu Đủ về nhà. Hôm nay ba cậu bận, cậu bèn tự đến đón.
Mạnh Tư Trình dẫn Tống Đu Đủ đã làm xong bài tập ra cổng trường, “Về đi, mai gặp.”
Tống Hề Đào không dám nhìn thẳng Mạnh Tư Trình mà ngó đăm đăm ra ngoài đường, nói: “Cảm ơn thầy Mạnh.”
Tống Đu Đủ: “Cảm ơn thầy Mạnh ạ!”
Mạnh Tư Trình đáp: “Không có gì.”
Mạnh Tư Trình càng khách sáo Tống Hề Đào càng sởn gai ốc, nghi trời nghi đất nghi Thời Lưu phân tích lệch lạc.
Cậu vặn ga: “Mình về đây.”
Mạnh Tư Trình há lại không nhận ra sự trốn tránh của cậu, thở dài hiu hắt. Hình như đợt này càng ngày anh càng thấu hiểu mình tuổi 17, đối diện với Tống Hề Đào ngốc nghếch là mủi lòng không nỡ dồn ép, chỉ muốn thấy cậu vô tư vô lo.
Tống Hề Đào chở Đu Đu: “Đu Đu, hôm nay ba thực hiện cam kết, dẫn con đi chợ đêm mua sắm, thưởng cho con vì đã chịu khó học thêm suốt thời gian qua nhé.”
Tống Đu Đủ: “Cảm ơn ba ạ!”
Hai cha con cùng đến khu phố ẩm thực tập trung hàng quán ăn vặt nhộn nhịp, gọi hết một loạt các món ăn vặt, tìm chiếc bàn nhỏ bày đầy ắp.
Tống Đu Đủ mừng rỡ vô cùng tận, mỗi tay một que xiên nướng, ăn no rồi mới nhớ tới một việc, bé bỏ que xiên xuống, lấy hai tờ giấy trong cặp sách ra.
“Ba ơi, phải ký cái này ạ.”
Sắp đến đợt nghỉ hè, nhà trường phát tờ tuyên truyền phòng chống đuối nước và đảm bảo an toàn thực phẩm giai đoạn nghỉ hè theo thông lệ, phải đọc cùng con rồi lần lượt ký tên nộp lại.
Tống Hề Đào cầm tờ giấy, vừa cắn mề gà dai dai vừa đọc cho Tống Đu Đủ nghe: “Điều 1, không được bơi ngoài sông suối… trân trọng sinh mạng, tránh xa nguy hiểm.”
“Nhớ chưa nào?”
Tống Đu Đủ gật đầu: “Nhớ rồi ạ.”
Tống Hề Đào ký tên vào, chuyển tiếp sang tờ sau: “Cần chú ý an toàn vệ sinh thực phẩm, không ăn thực phẩm 3 không, không ăn hàng quán lề đường… ặc… cái này lần sau mình sẽ chú ý. Không ăn đồ để qua đêm…”
(*Thực phẩm 3 không: không ghi ngày sản xuất, không biết cơ sở sản xuất, không có giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng)
Chợt có hai hạt ớt rơi từ chiếc đùi gà nướng trên tay Tống Hề Đào xuống tờ giấy, để lại vết dầu ớt tí xíu như kiểu ngang nhiên gây án, cậu hớt hải phủi đi.
Tống Đu Đủ: “Thế này thầy Mạnh sẽ biết mình đi ăn quán lề đường mất!”
Tống Hề Đào chột dạ: “Không sao, ba sẽ giải thích với thầy Mạnh.”
Tống Đu Đủ: “Dạ.”
Gọi nhiều thứ quá ăn không hết, Tống Hề Đào bảo vứt đi mà Tống Đu Đủ luyến tiếc, cái đùi gà này bé mới ăn được có nửa mà: “Ba ơi, đóng hộp mang về không được ạ? Mình không nên lãng phí thực phẩm.”
Đóng hộp mang về thì mai cũng phải bỏ.
Tống Hề Đào mủi lòng nói: “Thế con xách về nhà nhé.”
Tống Đu Đủ ngập tràn phấn khởi, cứ như đang xách báu vật gì to tát.
Lúc về đến gần tiểu khu thì thấy đằng trước xôn xao. Một kẻ bịt mặt chạy vụt qua chỗ Tống Hề Đào với tốc độ cực nhanh, phía sau là cô gái đuổi theo hô hoán: “Có trộm! Bắt trộm!”
Tống Đu Đủ: “Ba ơi, chú bịt mặt là kẻ trộm!”
Tống Hề Đào rơi vào cảnh bối rối. Nếu đang đi xe điện một mình, anh sẽ đuổi theo, nhưng giờ anh chở cả Đu Đủ. Giang Mộng Lệ từng dặn dò là những lúc thế này cấm lo chuyện bao đồng, hơn nữa đây chỉ là trộm, chưa tới mức nghiêm trọng, có thể chờ cảnh sát kiểm tra camera sau.
Giữa tích tắc do dự, chợt có cái bóng màu đen nhảy vọt lên. Tống Hề Đào còn chưa kịp xem rõ thì kẻ bịt mặt đằng trước đã bị xô ngã ngửa xuống đất!
Anh chớp mắt vài nhịp, nhận ra nhân vật đẩy ngã tên trộm là một chú chó cỡ lớn màu đen. Chú chó mặc áo không tay màu đen, chiếc rọ mõm ảnh hưởng đến việc khống chế nghi phạm của nó, nó đành bấu lấy kẻ trộm thật chặt.
Lúc này người đi đường cũng ùa tới, ghìm giữ tên trộm.
“Ấy, đây là cảnh khuyển hả? Dũng mãnh quá thôi, còn biết bắt trộm nữa!”
“Quả nhiên Becgie thông minh thật.”
“Con chó ngầu thế cơ.”
“Ba ơi, bạn cún giỏi quá!” Tống Đu Đủ rục rịch ngó ngoáy ở yên sau, bé muốn xuống xe sờ chó: “Ba ơi con xuống được không ạ?”
Tống Hề Đào: “Ừ… hình như nó đang sang đây kìa.”
Cả hai trông thấy chú Becgie dũng mãnh nọ chạy ra trước mặt Tống Đu Đủ rồi ngồi xuống bằng tư thế tiêu chuẩn, thở hồng hộc nhìn Tống Đu Đủ.
Ban đầu Tống Hề Đào không hiểu nguyên do làm sao, mãi đến khi cậu để ý miệng chú Becgie ứa nước dãi.
“Ba ơi, nó muốn ăn đùi gà của con.” Tống Đu Đủ tìm ra nguyên nhân.
Tống Hề Đào: “Nhưng chưa được chủ đồng ý thì mình không cho chó ăn được đâu.”
Đang nói chuyện dở, một người trẻ thở gấp chạy vội đến gần, gọi một tiếng “Đậu Đen!”
Becgie ngoái đầu lúc lắc, vẫn tha thiết nhìn Tống Đu Đủ.
Người trẻ nhặt sợi dây dắt chó lên: “Đậu Đen, về nhà thôi!”
Becgie bỏ mặc ngoài tai.
Thấy vậy, Tống Hề Đào thức thời bảo: “Tôi đi trước nha.”
Tống Đu Đủ bịn rịn nhìn theo chú chó, bé muốn sờ lắm ấy.
“Đậu Đen!”
Nhìn vào kính chiếu hậu Tống Hề Đào mới thấy con Becgie trông thế mà rất bướng, nó bám đuôi chiếc xe điện của cậu, kéo cả chủ chó phải chạy theo.
Cậu đành phanh lại lần nữa.
Tống Đu Đủ không nói câu nào leo tót xuống xe, duỗi tay vuốt ve đầu chó.
Tống Hề Đào cũng đành xuống cùng, căng thẳng theo dõi một nhóc một chó: “Động chạm bất lịch sự đấy, Đu Đu.”
Có vẻ chủ chó bó tay, bất lực quay qua gọi điện thoại.
Mạnh Tư Trình nhận được cuộc gọi xin giúp đỡ từ trợ lý dắt chó đi dạo trong khi đang trông coi buổi tự học tối.
Con Becgie của anh được gửi tới Học viện Cảnh khuyển để đào tạo, cháu nó vượt qua mọi hạng mục thi rất hoàn hảo nhưng riêng huấn luyện chống lại sức cám dỗ từ thức ăn thì cháu không chịu nổi, đành bỏ học giữa chừng.
Hôm nay vừa về lại nhà, buổi tối Mạnh Tư Trình phải trông coi buổi tự học không rảnh đưa nó đi dạo thì sẽ thuê nhân viên chuyên nghiệp làm thay.
“Anh Mạnh, xin lỗi anh, Đậu Đen không chịu đi theo tôi. Nó nhăm nhe miếng đùi gà bé con nhà người ta đang cầm, tôi cũng mua cho nó cái đùi gà mới mà nó không chịu ăn. Tôi cảm giác… hình như Đậu Đen có duyên với em bé kia thì phải.”
“Cậu mở loa ngoài đi, để tôi bảo nó.”
Nhân viên dắt chó chưa tiếp xúc với Đậu Đen lâu, Đậu Đen không chịu nghe lệnh của người kia.
“Vâng.” Trợ lý dắt chó mở loa ngoài, giơ vào gần đầu Đậu Đen.
Mạnh Tư Trình đang định gọi thì tự dưng nghe thấy tiếng trò chuyện xì xào nho nhỏ giữa Tống Đu Đủ và Tống Hề Đào. Tống Đu Đủ bộc bạch niềm yêu thích tràn đầy dành cho Đậu Đen, bé hỏi có phải Đậu Đen muốn theo bé về nhà hay không.
Mạnh Tư Trình cúp điện thoại ngay lập tức, nhắn tin Weixin cho người trợ lý.
“Tôi chưa sang được, cứ để Đậu Đen theo hai cha con họ về nhà đi.”
“Cậu cứ bảo mình được thuê dắt chó tạm thời, chủ chó đi công tác, có thể gửi nhờ nhà họ nuôi mấy hôm. Xong về cậu gửi thức ăn cho chó sang đó, liệt kê với người lớn các việc cần chú ý.”
Người trợ lý vô cùng thảng thốt, Đậu Đen là chó cưng của anh Mạnh, gửi bừa người ta nuôi mấy hôm vậy được ư?
Bình thường Đậu Đen cũng kiêu lắm, không ưa trẻ con, thế mà giờ lại chịu chơi với bạn nhỏ này.
Lúc nghe tin có thể dẫn chó về nhà Tống Hề Đào suýt tưởng mình gặp vận may lớn, nhưng trông chú Becgie tác phong nghiêm túc y hệt cảnh khuyển, cậu lại thấy nó rất đáng tin cậy.
“Dẫn về nhà được thật ạ?”
“Thật ạ, nếu anh có vướng mắc gì bất tiện, không muốn nuôi nữa thì có thể liên hệ tôi bất cứ lúc nào, tôi nghe máy 24/7. Anh chủ thuê tôi là chủ nhà ở đây, anh có thể xác nhận với ban quản lý.”
Ban quản lý giai đoạn 1 của khu Quan Lan xác nhận Đậu Đen thuộc sở hữu của chủ hộ ở đây. Mọi người trong tiểu khu đều biết nó, chú chó rất thông minh lanh lợi.
Tống Đu Đủ bèn tung tăng hớn hở dắt Đậu Đen về nhà.
Mạnh Tư Trình xem video Tống Đu Đủ tương tác với cún do trợ lý gửi, quan sát thấy đúng là bé thích thật, dự đoán 3 ngày sau trả chó sẽ khóc oe oe.
Anh hào phóng thế, thứ nhất là bởi nghe thấy Đu Đủ hỏi chú dắt chó hoài là bé muốn chơi với Đậu Đen có được không ạ, không nỡ từ chối. Thứ hai là tranh thủ thời cơ…
Mạnh Tư Trình cong khóe môi: “Tống Hề Đào, cậu cũng không nỡ để con khóc nhè chứ gì.”
Suốt đợt nghỉ hè, kiểu gì chẳng cứ dăm ba hôm phải ghé sang nhà anh thăm chó.
Lời tác giả:
Đậu Đen: Gặp phải chủ nhân bụng dạ đen tối, vừa tốt nghiệp xong đã phải chấp hành nhiệm vụ rồi.