Chương 30: Đu Đu, con cố gắng thi cuối kỳ thật tốt

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 30: Đu Đu, con cố gắng thi cuối kỳ thật tốt

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày 23 tháng 6, còn 3 ngày nữa là thi cuối kỳ.
Ở trường Mạnh Tư Trình dạy dỗ nghiêm khắc, còn ở nhà Tống Hề Đào thì động viên học hành, cả hai cùng phối hợp nhịp nhàng.
Trong bữa sáng, Tống Hề Đào lướt xem vé máy bay của các hãng hàng không. Cậu nói: “Đu Đu, con cố gắng thi thật tốt nhé, thi xong ba sẽ đưa con đi du lịch.”
Thực ra, thời tiết nóng nực thế này Tống Hề Đào cũng chẳng muốn đi đâu. Chạy đôn chạy đáo bên ngoài khác nào đi giao hàng đâu chứ. Nhưng thôi, hoàn cảnh đưa đẩy.
Tranh thủ lúc ba đang không để ý, Tống Đu Đủ gắp nửa miếng lòng đỏ trứng ốp la bỏ vào bát cho Đậu Đen, rồi nói: “Ba ơi, con không muốn đi du lịch ạ.”
Tống Hề Đào ngẩn người, ngón tay suýt nữa ấn đặt vé máy bay đã dừng khựng lại: “Tại sao vậy con?”
Tống Đu Đủ đáp: “Vì bên ngoài nóng quá ạ, ba sợ nóng mà.”
Tống Hề Đào nói: “Ba không sợ nữa đâu.”
Tống Đu Đủ nói: “Nhưng mà… nếu mình đi hết thì không ai chăm Đậu Đậu cả.”
Tống Hề Đào khéo léo nhắc nhở: “Chủ nhân của Đậu Đậu đi công tác, sẽ về trước kỳ nghỉ hè mà con.”
Tống Đu Đủ ngơ ngác, hoàn toàn quên béng mất việc phải trả cún lại cho chủ nhân của nó.
Lồng, bát ăn, quần áo của Đậu Đậu đều đang ở nhà bé rồi, chẳng lẽ phải chuyển hết đi sao?
Tống Đu Đủ hỏi: “Mình mua lại Đậu Đậu được không ba?”
Tống Hề Đào đáp: “Chắc không được đâu con, chủ nhân của Đậu Đậu cũng rất yêu nó mà.”
Viền mắt Tống Đu Đủ đỏ hoe. Bé cắn miếng màn thầu, một lúc sau tự giác an ủi bản thân: “Vậy thì nghỉ hè xong ngày nào con cũng sẽ sang thăm Đậu Đậu.”
3 giờ chiều, Tống Hề Đào nhận được điện thoại của Mạnh Tư Trình.
“Chốc nữa tôi phải sang gặp lãnh đạo để trao đổi công việc, không kèm Đu Đu được. Cậu đón thằng bé về trước đi. Nếu cậu không muốn kèm thì đợi tối tôi về.”
Tống Hề Đào nghe mà có cảm giác như đang ở chung với Mạnh Tư Trình vậy. Cậu nói: “Không làm phiền thầy Mạnh đâu, tối mình tự kèm là được rồi.”
Mạnh Tư Trình đáp: “Ừm.”
Tống Hề Đào cúp điện thoại, đến cổng trường đón Tống Đu Đủ về nhà đúng giờ. Khoảng ba rưỡi chiều trời thực sự quá oi bức, hai cha con ăn miếng dưa hấu giải nhiệt trước đã.
“Đu Đu, lại đây làm bài.”
“Vâng ạ.”
Công cuộc kèm cặp của Mạnh Tư Trình bước đầu đã cho thấy hiệu quả, ít nhất thì động tác lấy vở bài tập của Tống Đu Đủ đã nhanh nhẹn hơn trước rất nhiều.
Đậu Đen ngồi cạnh Tống Đu Đủ, như thể nó hiểu Tống Đu Đủ đang phải làm một môn học tên là toán, nên nó lặng lẽ ở bên cạnh.
Người ta hay bảo, từ sướng sang khổ mới khó.
Tống Hề Đào giám sát Tống Đu Đủ làm bài tập được nửa tiếng, thì phải vuốt ve con chó đến 10 lần.
Cậu xuống cấp quá rồi, giờ đây sức kiên nhẫn kèm cặp học toán còn chẳng bằng con chó nữa là gì.
Mạnh Tư Trình trở thành một nhân tố không thể thiếu. Tống Hề Đào ngỡ ngàng phát hiện mình đang từ từ bị "hầm nhừ" lúc nào không hay, khi lơ là cảnh giác.
Điện thoại chợt rung, Tống Hề Đào cầm lên xem thử. Mẹ Trần Lộ nhắn tin Weixin cho cậu.
Hồi trước, cả hai người túm tụm với nhau chủ yếu là để than phiền về điểm số môn toán của con cái. Từ khi Mạnh Tư Trình tiếp quản lớp thì Trần Lộ chuyển sang yêu toán tha thiết, bài tập của Tống Đu Đủ cũng có người phụ đạo, vậy nên đề tài chung giữa họ lại thưa thớt dần.
[Mẹ Trần Lộ]: Có phụ huynh lớp mình khiếu nại thầy Mạnh lên Sở Giáo dục đấy!!!
Đôi mắt lim dim gà gật của Tống Hề Đào thình lình trợn to. Sao Mạnh Tư Trình lại bị khiếu nại? Theo quan sát của cậu ở nhóm riêng phụ huynh, phần lớn mọi người đều rất hài lòng với thành quả dạy học của Mạnh Tư Trình mà.
Hôm nay Mạnh Tư Trình bảo bị lãnh đạo trường gọi sang trao đổi, lẽ nào chính là do việc khiếu nại này ư?
[Tống Hề Đào]: Làm sao thế ạ?
[Mẹ Trần Lộ]: Có người ghen tị vì ngày nào thầy Mạnh cũng kèm riêng Đu Đủ sau giờ học, khiếu nại là thầy Mạnh phân biệt đối xử học sinh, liệu có phải do trao đổi lợi ích gì với cậu không ấy.
Tống Hề Đào sững sờ, tuyệt đối không tài nào ngờ tới lại có chuyện này nữa. Đúng là tai bay vạ gió quá đi thôi.
Chưa bàn đến chuyện Mạnh Tư Trình là bố ruột Đu Đủ, vấn đề ở chỗ là dù có săm soi bới móc thì Mạnh Tư Trình mới là người phải hy sinh thời gian cá nhân để giúp đỡ học sinh có điểm toán kém nhất lớp, không để em nào bị bỏ lại chứ. Trước kia Tống Hoắc làm vậy đều được khen mà.
[Tống Hề Đào]: Bị khiếu nại xong sẽ thế nào hả chị? Cậu ấy có bị giáng chức không?
[Mẹ Trần Lộ]: Bị gọi lên trao đổi, viết tường trình thôi, cậu yên tâm đi. Đu Đủ nhà cậu đứng cuối lớp, có viết thư lên Liên Hợp Quốc thầy Mạnh vẫn không đuối lý được. Chị thấy ghét cái kiểu đấy quá nên mới kể với cậu thôi. Vốn dĩ thầy Mạnh chỉ dạy thay tạm thời, chị đang rủ một số phụ huynh làm đơn xin nhờ thầy Mạnh dạy tiếp lớp mình kỳ sau, kết quả lại lòi ra vụ này. Liệu thầy Mạnh có thấy học sinh tiểu học rắc rối, thà quay về dạy cấp 3 còn hơn không nhỉ. Cậu thân với thầy Mạnh, cậu nghĩ thầy Mạnh còn theo lên lớp 2 nữa không?
[Tống Hề Đào]: Không rõ nữa.
Cậu vẫn mong mãi cho học kỳ này kết thúc để Mạnh Tư Trình sớm ngày rời đi, nhưng nếu bị khiếu nại mà phải chuyển lớp thì lại là chuyện khác.
Lồng ngực Tống Hề Đào cứ bức bối. Cậu liếc sang Đu Đủ đang nhọc nhằn làm bài tập toán. Nhóc con, không ngờ có một ngày thành tích thi 28 điểm của con còn phát huy tác dụng cơ đấy.
[Tống Hề Đào]: Chị biết ai là người khiếu nại không? Em sẽ nhờ họ rút đơn.
[Mẹ Trần Lộ]: Không rõ nữa, bạn chị bên phòng Giáo vụ không kể.
Tống Hề Đào đặt điện thoại xuống, chống cằm chăm chú đọc đề toán, rồi gọi: “Đu Đu, sau này thôi để ba kèm con cho nhé, giờ ba giỏi hơn rồi.”
Tống Đu Đủ cảm giác giọng ba nói câu này chẳng mạnh mẽ lên mà còn yếu đi. Bé nói: “Ba ơi, thầy Mạnh dạy con cũng được mà ạ.”
Tống Hề Đào nói: “Giờ con hiếu thảo thế à Đu Đu.”
Tống Đu Đủ xoắn xuýt: “Con muốn học khẩu lệnh thổi còi với thầy Mạnh.”
Tống Hề Đào: “…” Nhãi con, hóa ra là vì con chó.
Sức hút của Đậu Đen mãnh liệt vậy ư? Tống Hề Đào nhớ lại hồi Tống Đu Đủ mới được mấy tháng, ngày nào cũng tắm nắng với đống Husky con con dưới tầng. Ngày ấy Đu Đủ đã bộc lộ sự đam mê dành cho cún con rồi.
“Sắp đến thi cuối kỳ rồi, thầy Mạnh bận quá. Chẳng phải khối con thi liên trường 7 bên đó à? Thầy Mạnh phải điều phối những việc này, làm gì có thời gian.”
Tống Đu Đủ gật đầu, vậy thì hàng ngày về nhà sớm hơn được gặp Đậu Đậu cũng vui lắm.
Buổi tối nằm lên giường, Tống Hề Đào cứ trằn trọc trở mình. Cậu lên mạng đọc 9981 bài đăng trên diễn đàn giáo viên kêu ca vì bị phụ huynh khiếu nại, bài nào cũng khiến cậu chấn động và chạnh lòng.
Mạnh Tư Trình cũng sẽ buồn phải không?
Sáng hôm sau, trời khá âm u. Tống Hề Đào lái xe điện chở bé đến trường. Lúc ra khỏi nhà gió to hẳn, Tống Đu Đủ ngồi sau rất phấn khích: “Ba ơi, gió to quá kìa!”
Tống Hề Đào: “Ngậm miệng lại.”
Gặp đèn đỏ, Tống Hề Đào dừng lại xếp hàng chờ đàng hoàng, nhìn dòng xe vùn vụt theo trục đường dọc hướng nam bắc.
Đúng lúc một chiếc xe tải cỡ nhỏ chở bìa cứng đang đi ngang thì bỗng có một cơn gió lạ. Gió thổi thốc tấm bìa chưa được buộc chặt sau xe làm nó thình lình lơ lửng trên không, rồi bị gió từ đằng đông cuốn tiếp bay vạt sang phía làn xe chờ đèn đỏ ở ngã tư phía tây.
Tống Hề Đào trông thấy tấm bìa khổ lớn ào đến. Trước sau trái phải toàn xe máy điện, muốn tránh cũng chẳng có đường nào để tránh. Tấm bìa ước tính cỡ 2 mét vuông, tuy nhẹ nhưng diện tích đón gió lại cực lớn, nó ập thẳng vào xe điện bằng lực rất mạnh, đẩy cả người lẫn xe ngã kềnh ra.
Tống Hề Đào dồn hết sức cố chống chiếc xe điện không để nó đổ hẳn. Song Đu Đủ ngồi ở yên sau thì lăn lông lốc khỏi xe, may mắn là chưa bị xe điện đè lên chân. Nhờ mũ bảo hiểm và cặp sách giảm xóc nên bé chỉ bị trầy đầu gối.
Mọi người cuống quýt xúm vào bê tấm bìa đi, giải cứu hai cha con. May mắn là lúc đó đang dừng xe chờ đèn đỏ, nhỡ mà giữa lúc đang đi thì thật không dám tưởng tượng nổi hậu quả.
Tống Đu Đủ ngây ngẩn giây lát, nước mắt trào ra: “Con cũng không muốn khóc đâu nhưng mà đau quá ba ơi huhuhu oa…”
“Không sao không sao, trẻ con đương nhiên được khóc chứ. Để ba xem nào.” Tống Hề Đào dựng xe lại, ngồi xổm xuống kiểm tra. Đầu gối chân trái của Đu Đủ quệt phải đường nhựa thành vết xước tầm bằng đồng xu, rớm máu đỏ tươi.
“Ba đưa con đến bệnh viện nhé.” Tống Hề Đào ngó nghiêng xung quanh. Ở đoạn ngã tư khá khó bắt xe, cậu cũng không dám đèo Đu Đủ bằng xe điện nữa. Cậu đang định tìm xem có ai tốt bụng để nhờ họ chở đến bệnh viện.
Bỗng một bóng dáng cao lớn ngồi xuống trước mặt, nét mặt Mạnh Tư Trình nghiêm nghị. Anh vặn chai nước suối rửa bớt hạt đất cát li ti đi, sau đó bóc hai chiếc tăm bông thấm cồn iot, nhấn giữ bắp chân Tống Đu Đủ, nhẹ nhàng lau qua vết thương một lượt.
Nước mắt Tống Đu Đủ chảy tí tách nhưng bé không dám nhúc nhích bừa. Mãi đến khi được thầy Mạnh bế lên, bé mới chợt trợn to mắt, phía dưới hàng mi ướt nhẹp là hai vệt nước dài ngoằng.
Bé học lớp 1 rồi, sắp sửa trở thành Đội viên. Ông nội bà nội lẫn ba đều không đủ sức bế bé nữa. Ngày nào bé cũng chạy nhảy tung tăng, đã 1 năm rồi chưa có người lớn nào bế bé lên cả.
Mạnh Tư Trình hỏi Tống Hề Đào: “Cậu đi được không? Có sao không?”
Tống Hề Đào: “Mình không sao.”
Mạnh Tư Trình: “Đi theo tôi.”
Mạnh Tư Trình bế Tống Đu Đủ rất vững vàng, bước về phía sau. Xe của anh đỗ ngay đằng sau xe Tống Hề Đào, cách khoảng tầm chục chiếc xe. Khi sự cố xảy ra, anh hạ cửa sổ xe xuống, bắt được tiếng nức nở của Tống Đu Đủ trong cơn bất an mãnh liệt.
Anh chạy xộc tới bằng tốc độ nhanh nhất có thể. Nhìn thấy vết thương trên đầu gối Tống Đu Đủ, thấy ánh mắt luống cuống của Tống Hề Đào, trái tim anh như bị bổ một nhát hung tợn rồi đè nghiến tan nát.
Tống Đu Đủ quệt nước mắt vào áo sơ mi trắng của thầy Mạnh. Cơn đau rát ban đầu phai dần, không còn đau lắm nữa. Bé ló mắt khỏi bờ vai Mạnh Tư Trình, nhìn nhau trao đổi với ba đang đi đằng sau.
Bé đang được thầy Mạnh mà bé sợ nhất bế nè. Hình như cũng chẳng đáng sợ lắm nữa.
Tống Hề Đào trông bộ dạng bé kiểu đã khỏi thương tích thì hỏi: “Hết đau rồi à?”
Tống Đu Đủ: “Đau ạ.”
Mạnh Tư Trình che chắn đầu bé, đặt bé vào xe: “Đừng động đậy.”
Tống Hề Đào: “Cảm ơn cậu.”
Mạnh Tư Trình im ắng trầm mặc lái xe đến bệnh viện, đưa Tống Đu Đủ đi kiểm tra.
“Xắn quần cậu lên tôi xem nào.”
Tống Đu Đủ mặc đồng phục mùa hè áo ngắn tay quần đùi, ma sát với mặt đường nên bị thương. Còn Tống Hề Đào thì mặc quần dài, đầu gối có hai dấu hằn bụi.
Tống Hề Đào: “Mình không sao.”
Mạnh Tư Trình ngồi xổm luôn xuống trước mặt cậu, cuộn ống quần cậu xắn lên, trông thấy vết bầm đang dần chuyển màu xanh nơi đầu gối.
“Quỳ dưới đất à?”
“Ừ.” Sợ xe đổ sẽ đè phải Đu Đủ, Tống Hề Đào quỳ phịch xuống mặt đường để chống đỡ.
Mạnh Tư Trình nâng tay xoa ấn xương đầu gối của Tống Hề Đào, nói: “Cậu cũng đi chụp MRI đi, Đu Đủ để tôi trông.”
May mắn là kiểm tra xong hai cha con đều chỉ bị thương ngoài da. Mạnh Tư Trình chưa rời đi ngay mà yêu cầu cả hai ở lại bệnh viện quan sát thêm một lúc.
Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ cùng im thin thít, dường như ở bệnh viện Mạnh Tư Trình vẫn sở hữu cái uy tuyệt đối ngang với bác sĩ vậy.
Ai ngờ đâu, hai món hàng "Đào và Đu Đủ" xước sát chỉ có thể đem ra bày ở quầy thanh lý của siêu thị, sau đó lại bị Mạnh Tư Trình đóng gói mua mất.
Mạnh Tư Trình xoa đầu Đu Đủ: “Hôm nay thầy cho em nghỉ một hôm, không cần đi học nữa.”
Con ngươi long lanh nước của Tống Đu Đủ rực sáng. Oa, không phải học tiết toán… Ối, sai rồi, thầy dạy toán ở ngay đây mà.
Mạnh Tư Trình hạ quyết tâm: “Từ giờ trở đi tôi sẽ đưa đón Đu Đủ đi học.”
Tống Hề Đào lên tiếng: “Không được.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi tiện đường.”
Tống Hề Đào: “Cậu với Đu Đủ đâu thân thích gì…”
Mạnh Tư Trình: “Một ngày làm thầy cả đời làm cha.”
Tống Hề Đào: “Mình không muốn cậu bị khiếu nại.”
Nếu đã không thân thích quen biết, ắt hẳn sẽ có phụ huynh thắc mắc sao con cái nhà mình không được như vậy, rồi sẽ đòi hỏi theo. Mạnh Tư Trình mà phải thỏa mãn hết mọi người thì chẳng mệt chết luôn sao.
“Cậu biết cả chuyện này à?” Mạnh Tư Trình khẽ cười: “Đừng bảo cậu tưởng hôm qua tôi bị lãnh đạo gọi lên trao đổi đấy nhé?”
Tống Hề Đào: “Chính cậu nói vụ trao đổi mà?”
Mạnh Tư Trình: “Cậu biết hôm qua là ngày gì không?”
Tống Hề Đào cố gắng tìm tòi một lượt, nhanh trí đoán: “Sinh nhật cậu sao?”
Mạnh Tư Trình: “…Công bố điểm thi đại học.”
Lớp chọn khối 12 anh dạy có 3 em lọt hàng top, ít nhất 6 em đủ sức vào Thanh Hoa Bắc Kinh. Điểm trung bình cả lớp là 650/750. Đây là thành tích tốt nhất kể từ khi thành lập trường đến giờ, lần đầu tiên vượt lên trường bạn đối thủ.
Lãnh đạo nhà trường lấy đâu ra thời gian bận tâm chuyện lớp 1 mà anh đang dạy thay? Việc khiếu nại thì cứ biết thế thôi. Mạnh Tư Trình không hề phạm lỗi. Lãnh đạo còn đang mong điều anh về khối 12, hẹn anh trao đổi là để khuyên anh kỳ sau nhận thêm một lớp cấp 3 nữa.
Tống Hề Đào đọc tin mừng nóng hổi mới ra lò từ tài khoản nhà trường gửi, chấn động: “Điểm trung bình 650!”
Mạnh Tư Trình thừa nhận mình đang hơi hơi khoe mẽ, lần đầu tiên cảm thấy mãn nguyện với thành quả dạy học: “Thấy chưa, anh có khả năng dạy Tống Đu Đu mà.”
Tống Hề Đào ngó qua Tống Đu Đủ đang hớn hở mỹ mãn vì được nghỉ học, rồi ngó tiếp sang Mạnh Tư Trình ngạo nghễ.
Không ngờ tới phải không? Lớp cậu dạy đạt điểm trung bình 650, còn con trai cậu thì nghỉ 1 ngày trước hôm thi cuối kỳ là có thể tụt hẳn 10 điểm.
Tống Hề Đào cũng không muốn tạo sức ép lên con giữa bệnh viện nhưng thật lòng không kìm nổi. Cậu lặng lẽ hỏi: “Thầy Mạnh, đợt này thi cuối kỳ liệu Đu Đu có đạt yêu cầu được không?”
Cậu chưa từng hỏi Mạnh Tư Trình về thành quả học thêm. Thứ nhất là bởi tự lượng sức mình, thứ hai là bởi không muốn gây áp lực cho Mạnh Tư Trình.
Thi chung 7 trường, nếu không đạt chuẩn nữa thì cậu với Mạnh Tư Trình đều muối mặt chung.
Mạnh Tư Trình nói: “Được, đề thi liên trường sẽ không khó lắm đâu.”