Chương 31: Đậu Đen là chó của thầy Mạnh!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 31: Đậu Đen là chó của thầy Mạnh!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điện thoại của Mạnh Tư Trình reo vang, anh đã nhờ giáo viên dạy văn đảm nhiệm thay vị trí chủ nhiệm lớp buổi sáng, đồng thời nhờ giáo viên toán lớp bên cạnh dạy giúp một tiết.
Tống Hề Đào nghĩ bụng chắc hẳn ở trường đang có rất nhiều người tìm Mạnh Tư Trình, cậu bảo: “Có phải phòng Giáo vụ gọi cậu đi dạy không? Cậu cứ về trường trước đi, mình với Đu Đủ sẽ ở lại đây theo dõi thêm nửa tiếng.”
“Không phải, tôi sắp xếp hết rồi.” Mạnh Tư Trình lấy điện thoại ra, nhìn liếc qua rồi bảo, “Đây là nhóm tuyển sinh bên đại học Kinh đến trường mình mời chào, chắc không thành công nên muốn nhờ tôi giúp.”
Dẫu sao Mạnh Tư Trình cũng tốt nghiệp từ đại học Kinh, là sinh viên ưu tú mà họ từng chiêu mộ được.
Mạnh Tư Trình nhấn nghe, từ chối khách qua loa vài ba câu: “Sau khi thi xong không còn liên lạc gì với học sinh nữa… tôi tôn trọng lập trường của học sinh… giờ còn đang ở bệnh viện, không tiện trao đổi.”
Nhóm tuyển sinh đại học Kinh tranh giành thí sinh? Cụm từ thật là lạ lẫm.
Nếu Đu Đủ mà cũng “hot” đến mức này… thì tổ tiên nhà họ Mạnh có gánh cũng còng cả lưng, còn tổ tiên nhà họ Tống thì vai gầy yếu ớt, gánh kiểu gì cũng không xuể.
Mạnh Tư Trình để ý thấy phía trước có máy bán hàng tự động nên mua hai chai nước cam Minute Maid, đưa cho hai bố con mỗi người một chai.
Tống Đu Đủ: “Thầy không uống nước cam ạ? Úi! Tên thầy Mạnh giống hệt quả cam ——”
Tống Hề Đào: “Đu Đủ, uống nước không nói chuyện.”
Con đừng có gán ghép toán học với chuyện hoa quả như thế.
(*Tên ‘Trình’ 呈/chéng/ đồng âm với quả cam 橙子 /chéngzi/)
Tống Đu Đủ cầm chai nước cam uống một ngụm to, nước cam ngon quá đi thôi, thư thái đến mức cơn đau cũng tan biến.
Mạnh Tư Trình: “Buổi trưa muốn ăn gì, để tôi gọi đồ.”
Tống Đu Đủ ngẩng phắt lên đầy vẻ hào hứng, đôi mắt vừa khóc xong giờ sáng long lanh, oa, thầy Mạnh vừa uống nước ngọt vừa gọi đồ ăn ngoài, giống hệt Đu Đủ vậy.
Ở bệnh viện thì chú bác sĩ vẫn đáng sợ hơn một chút, có chú bác sĩ làm nền thì thầy Mạnh không còn đáng sợ nữa.
“Thầy ơi em muốn ăn đùi gà rán, xiên nướng, hamburger, que cay không cay ạ! Ba ơi, có được không hả ba?”
Tống Hề Đào: “Hỏi thầy Mạnh.”
Mạnh Tư Trình nhận được tín hiệu diễn vai ác, anh nói: “Đầu gối con bị thương không được ăn đồ cay nóng, ăn sườn hấp, bánh kê, canh đầu cá được không?”
Tống Đu Đủ: “Là đồ gọi ngoài ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Ừ.”
Tống Đu Đủ: “Dạ được ạ.”
Mạnh Tư Trình bật cười: “Thích đồ gọi ngoài đến thế cơ à?”
Tống Đu Đủ: “Bà nội bảo, đấy là do ba em thích đồ gọi ngoài ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Di truyền à? Lúc phân bào giảm nhiễm, tình cờ cả gen thích đồ ăn ngoài và gen học toán đều được chia sang cùng một bên.”
Tống Hề Đào bĩu môi, gen toán của cậu cũng tình cờ không nằm ở bên này đâu nhé.
Tống Đu Đủ gãi đầu, bé sắp quên mất cụ thể bí mật của ba là gì rồi, bé lí nhí hỏi Tống Hề Đào: “Ba ơi, bí mật của ba là công thức ghép cặp ngẫu nhiên của phân bào giảm nhiễm ạ?”
Cụm từ dài loằng ngoằng, bé không nhớ nổi nữa, mà không nhớ thì sẽ lỡ miệng tiết lộ mất, nguy hiểm lắm đó.
Mạnh Tư Trình chưa nghe rõ: “Bí mật gì cơ?”
Tống Hề Đào mỉm cười: “Không có gì đâu Đu Đủ, con uống thêm ngụm nước cam nữa đi, nếu còn thừa ba sẽ tịch thu đấy.”
Tống Đu Đủ vội vàng uống nước cam, mức độ mê mệt đồ ngọt sắp đạt đến đỉnh điểm.
“Về nhà được rồi.” Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt Tống Đu Đủ, “Thầy cõng con.”
Tống Đu Đủ ngó sang ba, chủ động nhường nhịn: “Đầu gối ba cũng bị thương, cõng ba ạ.”
“Ba không cần.” Tống Hề Đào lập tức nhấc nhóc con lên đưa cho Mạnh Tư Trình như thể bán chó vậy.
Mạnh Tư Trình đỡ lấy bé, cuối cùng vẫn là bế, liếc mắt để ý dáng đi có vẻ gượng gạo của Tống Hề Đào, “Đau không?”
Tống Hề Đào: “Không đau không đau.”
Tống Đu Đủ xoa má, thầy Mạnh khác hẳn lúc ở trên lớp quá đi thôi.
Mạnh Tư Trình đưa hai bố con về đến cửa nhà, vẫn còn cách cánh cửa chống trộm mà Đậu Đen đã sủa vang bên trong, dường như nó ngửi thấy mùi chủ nhân về nhà.
Mạnh Tư Trình: “Đu Đủ, mang còi theo không? Bảo nó dừng lại.”
“Có mang ạ!” Tống Đu Đủ lấy chiếc còi màu bạc trong cặp sách ra, dồn sức thổi còi ra lệnh “Dừng lại”.
Đậu Đen lập tức im bặt, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Tống Hề Đào mở cửa, vừa khéo đồ ăn cũng đến nơi, Mạnh Tư Trình đứng ở cửa, Đậu Đen thì nhìn chủ nhân nó bằng ánh mắt sáng quắc, chờ đối phương giải trừ lệnh cấm để lao vào người anh.
Mạnh Tư Trình vẫn lẳng lặng ra dấu tay “Yên lặng” với nó.
Đậu Đen ngồi tại chỗ không nhúc nhích, nhưng lại bắt đầu sủa ầm ĩ về phía Mạnh Tư Trình.
Tống Đu Đủ vội vàng gọi: “Đậu Đậu, thầy Mạnh không phải người xấu.”
Tống Hề Đào khá là lúng túng, dù trong lòng cậu cũng không mong Mạnh Tư Trình đến nhà, có cảm giác hoảng hốt như thể mọi bí mật đều sẽ bị Mạnh Tư Trình nhìn thấu. Nhưng Đậu Đen cứ chồm lên sủa thẳng vào mặt Mạnh Tư Trình không chút nể nang, khác nào đang xua đuổi thay cậu vậy.
Cậu phải bao che cho sự thiếu hiểu biết của Đậu Đen: “Thầy Mạnh, hay ở lại ăn cơm luôn?”
“Thôi, tôi còn phải về trường ăn chung với học sinh.” Mạnh Tư Trình lùi bước đầy lịch thiệp, “Mai gặp Đu Đủ nhé.”
Đậu Đen đuổi ra tận thang máy, sủa thêm mấy tiếng chửi bới.
Chứng kiến Mạnh Tư Trình xoay người dứt khoát đi xuống tầng, Tống Hề Đào lại hơi chột dạ, ngay cả khi thích cậu Mạnh Tư Trình vẫn lịch thiệp đến thế, trong khi cách đối đãi khách của mình thì tệ quá.
“Đậu Đậu, sau này gặp cậu ấy không được sủa biết chưa? Thầy Mạnh là bạn tốt nhà mình.”
Đậu Đen: “Gâu gâu!”
Giang Mộng Lệ và Tống Hoắc nghe tin con trai ngã xe đều lập tức chạy về nhà, phát hiện ra hai bố con đang ăn đồ ăn ngoài, nhưng trông món ăn ngoài lần này lại khá giống cơm nhà.
Tống Hoắc nâng cổ tay cháu trai lên kiểm tra, ừm, không ảnh hưởng đến việc viết chữ.
Giang Mộng Lệ: “Tống Hoắc, sau này sáng anh chở Đu Đủ đi học.”
Giờ nhìn thấy con trai và cháu trai trên cùng một chiếc xe điện là cô sợ.
Tống Hề Đào: “Con đã bảo là sự cố mà mẹ, lỗi tại tài xế xe tải chứ.”
Giang Mộng Lệ: “Bất kể lỗi của ai, con bị thương rồi thì phải nghỉ ngơi.”
Tống Hề Đào dựa vào sofa, xoa bóp cổ tay: “À thì… thầy Mạnh bảo buổi sáng cậu ấy tiện đường sẽ chở Đu Đủ đi học luôn ạ.”
Dọc đường về cậu chối từ mãi mà không thành công, Mạnh Tư Trình quyết tâm phải đưa đón Đu Đủ, còn lấy Tống Hoắc ra làm ví dụ, nói rằng nếu là thầy Tống thầy cũng sẽ làm vậy thôi.
Giang Mộng Lệ ngớ người, ngay sau đó nhớ ra học kỳ này chỉ còn hai hôm, chưa đến mức phiền toái lắm: “Vậy xong con nhớ cảm ơn thầy Mạnh đàng hoàng nhé.”
Hôm Tống Đu Đủ thi cuối kỳ, theo phong cách giản dị của nhà họ Tống, bữa sáng là một chiếc quẩy uốn hình số “1” và một quả trứng tròn trịa.
Tống Hề Đào hy vọng Tống Đu Đủ đừng kéo tụt điểm trung bình lớp Mạnh Tư Trình quá.
Kiểu thi liên trường xong cuối cùng so kè thành tích thế này… cũng may là Mạnh Tư Trình, đổi sang giáo viên khác chắc Tống Hề Đào sẽ áy náy chết với người ta.
“Ba ơi, con sẽ cố gắng ạ!” Tống Đu Đủ siết chặt nắm đấm nhỏ xinh.
Tống Hề Đào: “Cố lên, thi xong là được giải thoát rồi.”
Không chỉ đứa nhỏ được giải thoát, người lớn cũng được giải thoát.
Mạnh Tư Trình sẽ không còn lý do tiếp xúc với cậu nữa, tiếp theo đây cậu chỉ việc sử dụng một chiêu đơn giản là xong: cứ ở lì trong nhà vẽ truyện tranh.
Khối tiểu học chỉ cần thi một ngày, chiều hôm ấy Tống Hề Đào đích thân đến trường đón Đu Đủ, mẹ cậu không cho đi xe máy điện nên cậu gọi xe.
Nhằm tránh bị nghi ngờ “qua cầu rút ván”, Tống Hề Đào chột dạ hỏi ý kiến mẹ Trần Lộ hướng dẫn cách cảm ơn một người thật hậu hĩnh sao cho đối phương không thể thoái thác.
[Mẹ Trần Lộ]: Cậu đến siêu thị nào gần khu dân cư thầy Mạnh ở, rồi nạp tiền vào số điện thoại thầy ấy là được.
[Tống Hề Đào]: Không phải thầy Mạnh ạ, đẩy kính.jpg.
“Chú ơi, vòng qua siêu thị ở cổng nam với ạ.”
Tống Hề Đào xông thẳng tới quầy dịch vụ khách hàng của siêu thị, nạp hết toàn bộ số dư trong ví WeChat.
Cô gái lễ tân: “Anh xác nhận nạp 33518,6 tệ cho số 186******8 đúng không ạ?”
Tống Hề Đào nở nụ cười tươi rói: “Đúng rồi.”
Lễ tân: “Nạp xong rồi ạ, hóa đơn đây ạ, lát nữa sẽ có tin nhắn thông báo số tiền nạp gửi vào điện thoại.”
(*33,5K tệ ~ 125 triệu VNĐ)
Thi liên kết 7 trường, toàn bộ khối lớp được xếp lẫn phòng thi, đồng thời tráo đổi cả giám thị coi thi.
Mạnh Tư Trình còn đang coi thi ở trường tiểu học Ánh Dương bên cạnh, thì đã nhận được tin nhắn nạp một khoản tiền lớn.
Số cá nhân của anh chứ không phải số điện thoại công việc, đại khái người nạp tiền chính là Tống Hề Đào.
Tiền trao cháo múc, chấm dứt ân tình vội vàng vậy sao?
Không dứt được đâu, số tiền này đủ chi phí sinh hoạt đi siêu thị chung cả đời rồi.
Trước mặt Thời Lưu anh cố tình không buồn che giấu sự độc chiếm trong ánh mắt, anh tin Thời Lưu sẽ nhìn ra rồi phân tích cho Tống Hề Đào.
Từ hôm Tống Hề Đào biết chuyện đến giờ, giai đoạn giảm sốc cũng đã tạm ổn.
Tống Hề Đào không hề biểu lộ ánh mắt bài xích với anh, cậu chỉ bài xích môn toán chứ không bài xích cá nhân anh, chứng tỏ có thể theo đuổi.
Mạnh Tư Trình bước xuống bục giảng đi dạo một vòng, khiến một nhóc con đang rục rịch ngó nghiêng phải giật mình.
Không biết Tống Đu Đủ thi thế nào?
Mình không coi thi thì chẳng có ai nhắc bé con đừng vẽ tranh linh tinh vào bài kiểm tra đâu.
3 giờ chiều, Tống Hề Đào đón Tống Đu Đủ ở cổng trường tiểu học.
Tống Đu Đủ lao xộc ra như một viên đạn, “Ba ơi! Ba!”
Dường như Tống Hề Đào thấy thấp thoáng bóng dáng mình rời khỏi điểm thi đại học năm xưa, mỗi tội… bé cưng, con mới lớp 1 thôi, thật đáng thương.
“Làm hết bài thi chứ?”
“Làm hết rồi ạ!”
“Ba ơi, tối nay ăn gì ạ?”
“Ăn mì hải sản nhé.”
Học sinh tan trường đông đúc, chen chúc, khó mà gọi được xe, hai bố con quyết định đi bộ về nhà.
Đi ngang qua hàng gà rán, Tống Đu Đủ lại dừng bước: “Ba ơi, hôm nay ăn một chiếc đùi gà rán được không ạ?”
Tống Hề Đào: “Được.”
Cậu lấy điện thoại ra cho nhân viên cửa hàng quét mã, “bíp”, thanh toán thất bại.
Ơ??
À, hết tiền rồi.
Tống Hề Đào đang định gọi điện cho ba ruột nhờ “cấp cứu” 15 tệ tiền tiêu vặt thì bỗng thấy Mạnh Tư Trình chuyển 33519 tệ cho mình.
Sao Mạnh Tư Trình biết là cậu nạp tiền? Có bằng chứng gì đâu, Tống Hề Đào giả vờ ngu ngơ luôn, cậu gửi một dấu chấm hỏi.
“Ba ơi, con đổi ý rồi, con muốn ăn đùi gà muối tiêu cơ ạ.” Tống Đu Đủ kéo giật ống quần ba.
“Ừ, được.” Tống Hề Đào bị kéo run bắn cả tay, chọn nhầm “ông bô” trên đầu thành thầy giáo phía dưới. Cậu nhấn nút thu âm, “Ba ơi, ba chuyển con 15 tệ mua đùi gà với.”
Gửi nhầm mất rồi!
Tống Hề Đào còn chưa kịp thu hồi, Mạnh Tư Trình đã bắn thêm 15 tệ sang.
“…”
Việc làm trò ngốc nghếch trước Mạnh Tư Trình đã trở thành một dạng thói quen, sau cùng cậu vẫn nhận tiền mua đùi gà. Miễn mình cứ chai lì không ngại thì người ngại sẽ là người khác… à mà làm gì còn ai khác nữa.
“Ba ơi, đùi gà thơm quá đi.”
“Ăn vài miếng thôi, để dành về nhà ăn chung với mì.”
“Vâng ạ!”
Ăn tối xong, niềm vui sướng của hai bố con bỗng nhiên bị cắt ngang.
Cậu trẻ tuổi dắt chó đi dạo lần trước gọi điện sang báo chủ nhà đã hết bận, buổi tối sẽ ghé qua đón chó về.
Tống Đu Đủ đang chơi ném đĩa với Đậu Đen lập tức òa lên khóc, bé còn lâu mới kiên cường được như mình tự nhận.
“Ba ơi, liệu chú chó có nhốt Đậu Đen lại, không cho Đậu Đen chơi cùng con nữa không?”
Tống Hề Đào: “Không đâu, chú gửi Đậu Đậu cho con nuôi chứng tỏ chú là người rất dễ tính, sẽ không cấm con đến nhà thăm Đậu Đậu, tiền đề là con không được gọi chú là ‘chú Chó’.”
Tống Đu Đủ trưng đôi mắt ngập lệ: “Thế con gọi chú là ba Đậu Đậu ạ?”
Khu dân cư có cả các nhà khác nuôi thú cưng, Tống Đu Đủ hay nghe mọi người tự xưng là “ba”, “mẹ” của chúng.
Tống Hề Đào: “Để xem tình hình đã, ba sẽ nghe ngóng trước.”
Còn 10 phút nữa chủ chó sẽ đến.
Nhằm thể hiện tinh thần thân thiện, Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ dắt Đậu Đen xuống tầng chờ đối phương trước. Một lớn, một nhỏ, một chó, đứa đứng thì chỉn chu, đứa ngồi thì ngay ngắn, chẳng khác nào tiếp đón khách quý.
Một bóng người bước ra từ lối rẽ trong khu dân cư, Đậu Đen bắt đầu kêu “Gâu gâu gâu”.
Tống Hề Đào nheo mắt nhìn kỹ, Mạnh Tư Trình!
Hầy, sao cứ trông thấy Mạnh Tư Trình là Đậu Đen lại sủa thế nhỉ, chẳng lẽ mắt chó nhìn được thứ mà loài người không nhìn thấy, ví dụ như tà khí toán học lởn vởn quanh Mạnh Tư Trình.
“Đậu Đen.” Cuối cùng Mạnh Tư Trình cũng cất tiếng gọi tên Đậu Đen, khẽ vẫy tay.
Đậu Đen sủa một tràng chửi bới om sòm thẳng vào mặt Mạnh Tư Trình, giữ nguyên lập trường đầy khí phách.
Mạnh Tư Trình bèn móc miếng thịt bò khô trong túi ra ném lên không trung, Đậu Đen bật nhảy cao vút đớp lấy thịt bò khô rồi đáp đất bằng tư thế khỏe khoắn, mỗi tội vị trí lại ngay cạnh Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống vò đầu Đậu Đen thật mạnh để trấn an: “Tôi là Mạnh Tư Trình, chủ nhân của Đậu Đen, lúc nào rảnh các cậu có thể sang nhà tôi uống trà.”
Tống Hề Đào: “…”
Tống Đu Đủ: “…”
Khó khăn lắm mới thoát được kiếp lên văn phòng uống trà, sao lại chuyển thành sang nhà Mạnh Tư Trình uống trà nữa? Tống Hề Đào lắp bắp hỏi: “Sao bảo chủ chó đi công tác mà? Chẳng phải ngày nào cậu cũng ở nhà đó sao?”
Mạnh Tư Trình nhíu mày: “Trợ lý tôi nói với các cậu thế à? Đợt vừa rồi tôi bận quá thôi.”
Tống Đu Đủ ngửa mặt nhìn Mạnh Tư Trình: “Thầy Mạnh ơi, Đậu Đậu chính là chó của thầy ạ?”
Mạnh Tư Trình gật đầu: “Ừ, Đậu Đậu 3 tuổi rồi, con chăm nó hộ thầy chu đáo lắm, cảm ơn con.”
Trong tích tắc Tống Hề Đào chợt nhận ra, đây chính là mưu hèn kế bẩn của Mạnh Tư Trình! Cố tình gửi Đậu Đen đi để bồi đắp tình cảm với Đu Đủ, nhằm dụ dỗ Đu Đủ nghỉ hè ghé nhà cậu ta chơi với chó!
Tống Hề Đào khom người thì thầm với con trai: “Đậu Đậu là của thầy Mạnh nuôi, nghỉ hè con còn muốn sang nhà thầy chơi nữa không? Thôi mình không sang nữa nhé, ba dẫn con đi quán cà phê chó.”
Tống Đu Đủ níu lấy vạt áo trước ngực, băn khoăn rối bời, bé muốn sang, nhưng hồi giao đồ ăn đến nhà thầy Mạnh, thoáng cái thầy Mạnh đã lôi toán ra rồi.
“Con, con…” Tống Đu Đủ vân vê vạt áo, đấu tranh tư tưởng.
Mạnh Tư Trình: “Đợt nghỉ hè thầy còn phải chuẩn bị bài vở cho học sinh lớp 12, Đậu Đậu một thân một mình ở nhà buồn lắm, Đu Đủ con có thể ghé chơi cùng nó.”
Tống Đu Đủ lại thò ra, ngoẹo đầu trông ba: “Đậu Đậu một mình một chó ở nhà.”
Tống Hề Đào thở dài, con trai nhẹ dạ cả tin ghê, Mạnh Tư Trình dạy mỗi một lớp, hàng ngày cùng lắm có một tiết 45 phút, môn toán thì chắc còn là 2 tiết đầu giờ sáng nữa, nói cách khác 10 giờ nhóc con chưa dậy thì thầy Mạnh đã tan làm mất rồi.
Mạnh Tư Trình dùng chiêu mềm mỏng: “Hôm nay muộn quá, tôi dẫn Đậu Đậu về nhà trước, mai sẽ nhờ trợ lý sang lấy ổ đệm.”
Tống Đu Đủ vắt óc tìm cớ: “Thầy ơi, nhà thầy còn ổ nằm không ạ? Tối nay Đậu Đậu ngủ ở đâu?”
Mạnh Tư Trình: “Vẫn còn một cái.”
Tống Đu Đủ: “Có đồ ăn chưa ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Hãy còn nhiều lắm.”
Tống Đu Đủ hết cách níu kéo, đành giương mắt thiết tha nhìn theo Đậu Đen bị dẫn đi.
Nhanh chóng quá thôi, bé không ngờ “chú Chó” chẳng cần lên cầu thang đã dẫn chó đi luôn rồi.
Đúng là Mạnh Tư Trình dẫn Đậu Đen ra về thật, nhưng anh đi cực chậm.
Đậu Đen bước được hai bước, ngoái đầu lại nhìn Tống Đu Đủ một cái.
O﹏O
Tuyến phòng thủ của Tống Đu Đủ giảm 30%.
Bước thêm hai bước, Đậu Đen quay mặt sang ngồi hẳn xuống không chịu đi nữa, tuy Mạnh Tư Trình là chủ nhân trung thành của nó nhưng Tống Đu Đủ là bạn thân của nó.
≥﹏≤
Tuyến phòng thủ của Tống Đu Đủ bị phá tan tới 66%.
Mạnh Tư Trình bèn hơi nới lỏng dây dắt, thấp giọng bảo “Đi đi”, Đậu Đen lập tức lao vọt ra chạy tới bên Tống Đu Đủ, cắn vạt áo bé kéo về phía Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình: “Đậu Đậu muốn mời con sang thăm nhà nó đấy.”
Tống Đu Đủ không gồng nổi nữa, sự bịn rịn dành cho Đậu Đậu đã đánh bại môn toán.
“Được ạ!”
Tống Hề Đào hoàn toàn không muốn đi, cậu ngước mắt nhìn trời: “Lát nữa làm phiền thầy Mạnh đưa Đu Đủ về vậy.”
Mạnh Tư Trình bỏ Đậu Đen cho Đu Đủ chơi, nhích lại gần Tống Hề Đào, rũ mắt thấp giọng nói: “Nghỉ hè rồi, cậu cũng đã ký cam kết trách nhiệm của phụ huynh rồi, chủ nhiệm lớp không còn phụ trách học sinh mọi lúc mọi nơi nữa. Nếu cậu cần tôi đưa Đu Đủ về thì mình phải làm rõ mối quan hệ và nghĩa vụ mới đã nhỉ.”
Hết đường phản bác.
Tống Hề Đào ngước đôi mắt trong veo lên, tức tối nhìn Mạnh Tư Trình tự dưng vô nhân tính, thật đáng ghét, buổi sáng còn giành phần đòi đưa Đu Đủ đến trường, buổi tối đã trở mặt luôn.
Nghỉ hè đáng sợ thế này, đợt trước Mạnh Tư Trình lịch sự quá, tiến lùi điều độ quá, chỉ hơi tăng cường độ thêm chút thôi mà Tống Hề Đào đã hoàn toàn mất khả năng chống đỡ.
Mạnh Tư Trình cong khóe môi: “Đậu Đen là của hồi môn của tôi, nếu muốn thì tặng cậu.”
Mặt Tống Hề Đào lập tức đỏ bừng, ơ kìa, Mạnh Tư Trình không còn giả vờ chút nào nữa đấy à? Còn lâu cậu mới thèm nhé.
“Tặng?” Tống Đu Đủ dỏng tai lên, “Tặng Đậu Đậu ấy ạ?”
Tống Hề Đào cắt lời con trai, “Con nghe nhầm rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Đậu Đen, về nhà.”
Vậy là Đậu Đen dẫn luôn Đu Đủ đi, bước chân vững chãi.
Không phải giờ lên lớp thì Tống Đu Đủ không sợ Mạnh Tư Trình lắm, bé chủ động đặt câu hỏi, “Ba Đậu Đậu ơi, phòng của Đậu Đậu có to không ạ?”
“To, tầng 3 đều là khu vực hoạt động của nó, có bể cát, máy chạy bộ, mô hình đường đua chữ S, chỗ chui lỗ…” Mạnh Tư Trình liếc sang Tống Hề Đào, “Ba Đu Đủ, cậu không đi cùng à?”
Cậu mới là ba Đu Đủ ấy!
Tống Hề Đào thầm mắng trong bụng, rồi bám theo.
Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao cứ trông thấy Mạnh Tư Trình là Đậu Đen lại phải sủa ầm ĩ rồi, chủ nhân bất lương, bắt chó ra làm mồi nhử! Cậu thì siêu ngốc, Đậu Đen đã mất công cảnh báo cậu mấy lần liền.
Chú chó tử tế như này sao lại gặp phải chủ nhân ‘sống chó’ vậy.
…Cũng không thể nói thế được.
Tống Hề Đào đăm đăm nhìn về phía bóng lưng đang trao đổi chuyện nuôi chó của Mạnh Tư Trình và Tống Đu Đủ, tiếng nói nhẫn nại, tỉ mỉ, bác học trầm lắng giữa màn đêm, quan sát thấy rõ thực ra Tống Đu Đủ trò chuyện với Mạnh Tư Trình rất say mê, học hỏi được vô vàn điều.
Tạm gạt chuyện thích mình đi, thì con người Mạnh Tư Trình vẫn tử tế lắm mà.