Chương 32: Con trai Mạnh Tư Trình không thể kém toán như vậy!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 32: Con trai Mạnh Tư Trình không thể kém toán như vậy!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đậu Đen trở về căn nhà đã lâu không ghé, cực kỳ hưng phấn, vừa đi vừa ngoái đầu lại rủ Tống Đu Đủ lên khu vui chơi trên tầng 3 của mình.
Người độc thân như Mạnh Tư Trình có hẳn một tầng riêng cho chó. Đường hầm đồ chơi dành cho chó tuy nhỏ nhưng Tống Đu Đủ cũng chui lọt, một đứa trẻ một con chó ham chơi đến quên cả trời đất, chẳng còn nhớ gì đến toán học.
Tống Hề Đào đứng ở cửa, cả người cả chó đều chẳng thèm rủ cậu chơi chung, chỉ có Mạnh Tư Trình mời cậu uống trà.
Người trưởng thành giao tiếp xã giao với nhau là thế đấy, những lúc không biết nói gì thì pha chút trà để giải tỏa không khí.
Tống Hề Đào lén lút mở điện thoại tra cứu “Người khác mời uống trà làm sao để từ chối khéo”, tìm được một cách khéo léo để từ chối việc uống trà lâu dài.
“Dạo này mình đang bồi dưỡng sức khỏe, bác sĩ dặn mình uống ít trà thôi.”
“Mình còn muốn ngủ sớm nữa, uống trà xong lại mất ngủ.”
Mạnh Tư Trình rụt tay định pha trà về, tiếp nhận một cách tự nhiên: “Vậy trò chuyện gì đó cho vui, tôi đang định sửa một phòng làm phòng cho trẻ, cậu có đề xuất gì không?”
Chẳng thà uống trà còn hơn.
Tống Hề Đào: “Mình có phải kiến trúc sư đâu.”
“Cậu là họa sĩ, thẩm mỹ tốt hơn tôi.” Hóa ra Mạnh Tư Trình đã chuẩn bị sẵn, anh bật máy chiếu ở phòng khách, “Tôi thuê người thiết kế vài bản, cậu cảm thấy trẻ con sẽ thích kiểu nào?”
Hình ảnh được chiếu ngay trước mắt Tống Hề Đào, cậu chỉ cần ngẩng mắt lên là thấy ngay, cậu đáp qua loa: “Đều ổn, đều được cả.”
Chọn giúp người khác sẽ phải chịu trách nhiệm, Tống Hề Đào đâu có ngốc.
Mạnh Tư Trình: “Cái này sao?”
Tống Hề Đào qua loa: “Cũng khá.”
Mạnh Tư Trình: “Thế làm theo hình này đi, tôi thích phong cách này.”
Ồ? Phong cách Mạnh Tư Trình thích, Tống Hề Đào tò mò quay sang xem thử, đập vào mắt cậu là một căn phòng… tràn ngập công thức toán học, mang phong cách rất 'cyber'.
Trần nhà và sàn nhà đều là công thức, ngẩng đầu nhìn thấy f(x), cúi đầu lại nhớ đến Fibonacci, em bé sống ở đây chắc chắn sẽ học thuộc công thức một cách thần tốc.
Tống Hề Đào kinh hãi, không hiểu sao cậu bỗng thấy lo lắng, sợ Mạnh Tư Trình thật sự thiết kế phòng trẻ em như vậy.
Tuy cũng chẳng liên quan gì đến cậu nhưng trông nó đáng lo lắm ấy!
Tống Hề Đào tự mình rước họa vào thân, mà hoàn toàn không hề hay biết: “Mình thấy không ổn lắm, hay thử xem lại mấy mẫu trước đi?”
Mạnh Tư Trình thắc mắc: “Không ổn hả? Học toán phải tranh thủ từ khi còn nhỏ, không nhớ công thức thì cứ học thuộc lòng trước đã. Tôi lấy cảm hứng từ một chiếc đai bọc cốc đấy.”
Anh mở ngăn kéo, lấy 3 chiếc đai bọc cốc trong đó ra đẩy về phía Tống Hề Đào: “Cậu xem xem, đây là thứ rất quan trọng với tôi, tôi mất công cất giữ cẩn thận trong két an toàn ở ngân hàng, đợt trước ngân hàng thông báo phí gia hạn tôi mới nhớ ra.”
Tống Hề Đào trợn tròn mắt nhìn 3 chiếc đai bọc cách nhiệt quen thuộc mà không tin vào mắt mình, cậu nhặt một chiếc lên, một công thức nào đó in trên này bị sai, sau khi Mạnh Tư Trình nhắc nhở, cậu đã hủy bỏ cả lô đai cốc đó.
Chiếc đai cốc duy nhất trong tay Mạnh Tư Trình chính là cái cậu dùng 3 hôm đầu mang sữa đậu cho Mạnh Tư Trình đây mà!
“Sao cậu còn giữ thế?!” Tống Hề Đào lật qua lật lại săm soi đầy vẻ khó tin.
Mạnh Tư Trình còn giữ sao? Hồi đó họ còn chẳng nói chuyện với nhau, sao Mạnh Tư Trình phải giữ lại?
Tuyệt đối không dám đào sâu, giống như mùa đông nào dám nhòm ngó những mầm xuân đang chôn vùi dưới lớp đất.
Tự dưng Tống Hề Đào sởn hết cả gai ốc.
Giữ?
Mạnh Tư Trình trầm ngâm, vui mừng, xem ra không phải thứ rác anh nhặt được mà là Tống Hề Đào đưa cho anh.
Mạnh Tư Trình: “Cậu từng thấy rồi à? Tiếc là tôi không nhớ lấy nó ở đâu ra.”
“Là… quầy bán đồ ăn sáng ở cổng trường THPT số 7 có dùng.” Tống Hề Đào thấy vô cùng may mắn vì Mạnh Tư Trình đã mất trí nhớ.
Mạnh Tư Trình gật gù: “Đúng là, bán đồ ăn sáng thôi mà thông minh thật đấy, giờ chắc chắn chủ quầy này đã phát triển thành chuỗi cửa hàng rồi. Vẽ cũng đẹp nữa, đưa công thức vào đời sống một cách cực kỳ hài hòa, tôi rất thích.”
Đang yên đang lành khen mình làm chi?
Tống Hề Đào mím môi, “Có đâu, đã sập tiệm rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Hửm?”
Tống Hề Đào: “In sai công thức, bị học sinh giỏi phanh phui.”
Mạnh Tư Trình biết tỏng nhưng vẫn hỏi: “Ai tạo nghiệp thế à? Cái phòng trẻ em chủ đề toán học này của tôi lấy cảm hứng từ đó đấy.”
Tống Hề Đào không nhịn được mà xen vào biện bạch: “Đấy là hai chuyện khác nhau hoàn toàn chứ! Kiểu của cậu chỉ có in thẳng tất cả công thức toán học 12 năm lên đấy thôi!”
Mạnh Tư Trình mê mẩn toán học đến mức thiết kế ba lăng nhăng, còn định đổ lỗi cho cậu!
Chốc nữa Đu Đu lại tưởng cậu cũng là ông bố đáng sợ giống Mạnh Tư Trình thì sao!
Mạnh Tư Trình: “Thẩm mỹ của tôi chỉ có thế thôi, nên mới phải thuê người ta thiết kế.”
Tống Hề Đào khoanh tay: “Xem thử đoạn trước nữa đi.”
“Hửm?” Mạnh Tư Trình điều khiển PPT, thong thả lùi lại từ đầu danh sách, “Phòng rừng xanh, thủy thủ, hành tinh vũ trụ, robot, xe hơi.”
Sự khác biệt thể hiện chủ yếu ở chiếc giường ngủ đặt làm riêng, cái thì tạo hình thành căn nhà gỗ trong rừng rậm, cái thì là thuyền hải tặc, cái thì là tàu hỏa mini.
Tống Hề Đào nghiêm túc xem xét, phát hiện những thiết kế cực kỳ công phu, cậu đều rất thích.
Cậu đang định trả lời là bất kỳ mẫu nào cũng khá hơn căn phòng toán học thì Tống Đu Đủ chạy lạch bạch xuống nhà uống nước, vừa chùi miệng xong đã reo lên khi trông thấy giường hình tàu vũ trụ trên màn chiếu: “Cái này ngầu quá đi!”
Nói rồi bé lại chạy như bay lên nhà chơi trốn tìm với Đậu Đậu tiếp, bé giấu chiếc hộp có mùi thịt bò khô vào đâu, Đậu Đậu cũng tìm ra hết.
Mạnh Tư Trình: “Vậy chọn cái này.”
Tống Hề Đào: “…” Đu Đu, con biết con vừa làm gì không?
Mạnh Tư Trình cất chiếc đai bọc cốc trên bàn vào ngăn kéo, lấy chùm chìa khóa ra: “Ngày mai tôi phải đi chấm thi tập trung, Đậu Đen ở nhà một mình, cậu có thể dẫn Đu Đu sang chơi, tiện thể dắt chó đi dạo giúp tôi.”
“Chốc nữa tôi sẽ đưa cậu với Đu Đu ra ghi lại dữ liệu nhận diện khuôn mặt.”
Tống Hề Đào không dám nhận chiếc chìa khóa bỏng tay này: “Làm vậy có vẻ không ổn.”
Mạnh Tư Trình: “Hay cậu muốn sang lúc tôi có nhà à?”
Tống Hề Đào: “…”
Tiếng động trên tầng từ từ nhỏ dần, bất kể là chó hay là nhóc đều không phát ra âm thanh nữa.
Tống Hề Đào nghĩ ngợi một lúc rồi giật mình, hớt hải chạy lên gác xem thử, quả nhiên, nhóc con đã kề sát vào Đậu Đậu ngủ lăn quay giữa bể cát của Đậu Đậu.
Đậu Đen duỗi thẳng thân mình nằm sấp chợp mắt, đuôi ve vẩy từng nhịp vỗ nhẹ vào lưng Tống Đu Đủ, cảm giác như nó đã có kinh nghiệm ru ngủ đến 10 năm vậy.
Mạnh Tư Trình hạ thấp giọng bảo: “Muộn thế này rồi, hay ngủ luôn ở đây đi, chỗ tôi có phòng trống.”
“Không cần đâu!” Tống Hề Đào nhấc người Tống Đu Đủ lên, “Đu Đu, về nhà thôi con.”
Gọi Tống Đu Đủ hoàn toàn không thèm dậy, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, chơi với Đậu Đen đến tận 10 giờ, vượt xa khung giờ ngủ bình thường của bé rồi.
Tống Hề Đào quay sang nhìn Mạnh Tư Trình: “Cậu gọi một câu Tống Mộc xem.”
Thầy dạy toán mở miệng, Tống Đu Đủ sẽ bật dậy làm bài tập tại chỗ.
Mạnh Tư Trình giả vờ làm thinh trêu chọc Tống Hề Đào một lúc, rồi nói: “Tôi đưa cả hai về nhà.”
Tống Hề Đào: “Sao cậu nói nhỏ thế làm gì.”
Mạnh Tư Trình bế Đu Đu, Tống Hề Đào dắt Đậu Đậu, người và chó đổi vai cho nhau, tình thân thiết như gia đình.
Có lý do đường hoàng đặt chân vào nhà họ Tống, còn được ghé thăm phòng trẻ em của Tống Đu Đủ, chỉ cần nhìn lướt qua là biết ngay do Tống Hề Đào thiết kế, Mạnh Tư Trình âm thầm ghi nhớ một vài chi tiết.
Đậu Đen đã ở đây 1 tuần, đồ đạc của nó rải rác khắp nơi, hòa nhập rất tốt.
Mạnh Tư Trình xoa đầu Đậu Đen: “Ở lại đây hay theo tao về nhà nào?”
Đậu Đen không đáp, bỗng nhiên chui tọt vào chiếc ổ nằm đệm gel nước sang trọng của nó.
Tống Hề Đào nở nụ cười tươi rói, tốt quá rồi, vậy thì mai không phải dẫn Đu Đu sang nhà Mạnh Tư Trình chơi chó nữa.
Ngay giây tiếp theo Đậu Đen đã lại thò ra khỏi ổ nằm đệm nước, ngậm trong miệng một bức vẽ nháp bỏ đi của Tống Hề Đào.
Hình ảnh nhân vật nam chính mang bầu hiện rõ trên tranh!
Đợt này Tống Hề Đào đang vẽ truyện tranh nam giới sinh con nên không dám để Tống Đu Đủ nhìn thấy, nhưng ban ngày khi con trai vắng nhà cậu vẫn mở cửa phòng ngồi vẽ bình thường, Đậu Đen sẽ lượn lờ chạy nhảy xung quanh, hóa ra đã chôm cả tranh nháp nữa!
Tống Hề Đào cuống quýt giật ngay khỏi mõm Đậu Đen, con chó này sao mà tinh quái quá!
Cậu vừa ăn xiên que bẩn vừa vẽ nháp thiết kế nhân vật, bất cẩn đánh rơi xiên que bẩn dính vào tranh, cậu vứt hẳn vào thùng rác rồi mà nó còn lục ra được!
Đậu Đen kêu “Áu áu” về phía bức tranh rồi liếm môi liếm mép, bày tỏ với Mạnh Tư Trình là nó muốn ăn món ăn vặt giống mùi trên tờ giấy kia.
Cún con đáng thương, ăn nhờ ở đậu (của Tống Hề Đào), phải lén lút giấu rác, chực chờ chủ nhân quay về để xin mua.
Mạnh Tư Trình để ý: “Tờ giấy của cậu có gì thế?”
Tống Hề Đào dúi ra sau lưng, vò lại thành một nắm: “Chẳng có gì cả!”
Mạnh Tư Trình: “Ý tôi là có mùi gì.”
Tống Hề Đào: “Thịt thăn xiên nướng!”
Mạnh Tư Trình: “Đậu Đen muốn ăn cái này.”
“Ồ.” Tống Hề Đào giật mình một phen, đang định thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy Mạnh Tư Trình nói tiếp ——
“Việc sáng tạo nghệ thuật của cậu và Thời Lưu tôi hoàn toàn có thể thấu hiểu được, không cần tránh tôi đâu.” Mạnh Tư Trình nói, với phong thái tri thức sâu rộng, “Văn hóa có tính đa dạng, trong tiết học toán tôi từng tịch thu nhiều lắm.”
Tống Hề Đào: “…” Học sinh giỏi lớp chọn các cậu cũng đọc truyện nam giới sinh con à?
Mạnh Tư Trình dắt chó ra về: “Chúc ngủ ngon.”
Tống Hề Đào chỉ tiễn đến thang máy, chờ cửa thang máy khép lại cậu mới chợt nhận ra, Mạnh Tư Trình dắt chó đi mất rồi.
Cậu quay vào đóng cửa, khóe mắt liếc qua tủ giày ở huyền quan, bắt gặp chùm chìa khóa nhà Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình dẫn theo Đậu Đen, vừa chạy bộ vừa cho chó đi dạo, cố ý vòng qua chợ đêm để mua xiên thịt thăn thưởng cho nó.
“Chỉ có một xiên thôi, ăn xong là về nhà.”
Bao giờ mới dắt chó đi dạo xong, tiện thể mang bữa đêm về cho Tống Hề Đào đây?
Ngày mai thống nhất đáp án và xác định tiêu chí chấm điểm, mình có nên lấy việc công làm việc tư, đề xuất nới tay một chút không nhỉ?
Mà thôi, lớp 1 còn nới tay sao được nữa, bài làm tổng cộng chẳng đủ đến 2 bước.
Hôm sau, Tống Hề Đào thức giấc, việc đầu tiên là mở ngăn đá tủ lạnh, lấy hai chiếc đùi gà to ra rã đông.
À, quên mất, Đậu Đen về nhà rồi.
Tống Hề Đào nhìn chằm chằm vào đùi gà, thôi, cậu với Đu Đu ăn vậy.
Cậu tỉ mẩn chế biến đùi gà, Tống Đu Đủ cắn được một miếng đã đặt xuống, “Ba ơi, mình sang thăm Đậu Đậu đi!”
Tống Hề Đào hậm hực gặm đùi gà, cậu nhớ cảnh Đậu Đen ăn cơm cậu nấu rồi đấy.
“Đậu Đen ở nhà thầy Mạnh.” Tống Hề Đào nhắc nhở, “Ba nhớ con có bài tập hè, con không sợ thầy Mạnh kiểm tra bài tập hè à?”
Tống Đu Đủ: “Thầy Mạnh đang không ở nhà, mình đi một lát thôi ạ.”
Bé con hồn nhiên ngây ngô, Tống Hề Đào phải ngó trước ngó sau.
Ting ting, Mạnh Tư Trình gửi tin nhắn Weixin.
[Đang chấm thi, cho Đậu Đen ăn giúp tôi.]
Tống Hề Đào cầm chìa khóa ở huyền quan lên: “Đi nào.”
Hai người chơi đến 11 giờ trưa, Tống Hề Đào sợ Mạnh Tư Trình sẽ về ăn cơm vào buổi trưa nên giục con trai về nhà.
“Ba ơi, Đậu Đậu ở nhà một mình cô đơn quá, mình dẫn nó về nhà cùng được không ạ? Tối mình lại đưa về.”
Tống Hề Đào mặc cả: “Vậy mỗi ngày con phải làm 2 trang bài tập toán nhé.”
Tống Đu Đủ: “Ba ơi, cho con suy nghĩ mấy hôm.”
Đậu Đen bịn rịn quyến luyến ngồi chầu ở huyền quan tiễn bạn mình, khẽ kêu “Áu áu” một tiếng, Tống Đu Đủ cắn răng mà thỏa hiệp: “Ba ơi, một trang được không hả ba?”
Tống Hề Đào: “Không được.”
Từ đó đến tối Mạnh Tư Trình không xuất hiện thêm.
Tống Hề Đào vò giấy vẽ, thế này liệu có thể trót lọt không nhỉ? Hàng ngày tranh thủ lúc Mạnh Tư Trình vắng nhà, sang nhà cậu ta chơi một chút?
[Toán]: Tối tôi sẽ dẫn Đậu Đậu ra sân golf chạy bộ, Đu Đu thích chơi trò gọi cún, sân golf rộng hơn chơi thoải mái hơn, muốn đi cùng không?
Sân golf rộng mênh mông vậy, chỉ cần thổi còi thôi là Đậu Đậu đã quay đầu trở lại, trò này không hấp dẫn Đu Đu thì mới là lạ.
Sao ngày nào Mạnh Tư Trình cũng nghĩ ra được những chuyện khiến Đu Đu khó mà thờ ơ được, mà tuyệt nhiên không nhắc một lời nào đến việc giám sát Tống Đu Đủ làm bài tập.
Cứ vậy nhãn mác “Toán” trên người cậu ta sẽ phai đi cực nhanh, chỉ còn lại mỗi “Ba Đậu Đậu” trong mắt Đu Đu thôi.
Trong khi công cuộc giám sát làm bài thì lại hạ cánh trên vai cậu.
Như này có mà chết dở.
Tống Hề Đào quyết định, nếu Mạnh Tư Trình chưa nhắc đến bài tập thì cậu sẽ ngăn cản hai người gặp gỡ.
Phải từ chối kiểu gì nhỉ?
Tống Hề Đào lên mạng tìm các mẹo từ chối khéo.
[Woa! Nhà thầy Mạnh có cả sân golf sao! Chắc phải xịn lắm!]
[Mình không muốn đi.]
[Đậu Đậu là chó chăn cừu, đảm bảo chạy siêu nhanh siêu khỏe luôn! Tối nay tha hồ tung tăng thỏa thích rồi!]
Chèn câu cự tuyệt ở giữa, vừa thể hiện rõ lập trường, vừa tránh tạo cảm giác lạnh nhạt.
Tống Hề Đào mãn nguyện, lần này Mạnh Tư Trình tắc tị rồi chứ.
Cậu vừa đặt điện thoại xuống màn hình điện thoại lại sáng lên, vẫn là tin nhắn của Mạnh Tư Trình.
Lần thứ hai không phải tin nhắn cá nhân, mà là Mạnh Tư Trình @Mọi người trong nhóm lớp.
[Toán]: Từ 11 giờ tối nay trở đi có thể tra cứu điểm trên hệ thống, đường link: ****, tên đăng nhập: mã số học sinh, mật khẩu: chứng minh nhân dân.
Hiện nay trường tiểu học áp dụng quy trình quét bài lưu trữ rồi mới chấm, buổi sáng đã chữa xong, buổi tối hệ thống sẽ tính điểm, năng suất cực cao.
Các em học sinh thi không tốt thì hôm qua vừa nghỉ hè, ngày mai đã có thể đến lớp học thêm luôn.
Tống Hề Đào kiên nhẫn chờ tới 11 giờ, đã ròng rã cả học kỳ cậu chưa được chứng kiến một bài kiểm tra đạt yêu cầu của Tống Đu Đủ.
Mạnh Tư Trình bảo Tống Đu Đủ sẽ đủ điểm thôi.
Tống Hề Đào đi bổ dưa hấu, vắt chân ngồi chờ trước máy tính.
11 giờ đúng, Tống Hề Đào nhấn mở đường link, chẳng hiểu hệ thống của công ty phần mềm dởm nào làm, riêng đoạn đăng nhập đã kẹt 5 phút.
Không sao cả, chuyện tốt phải từ từ.
Tống Hề Đào cực kỳ kiên nhẫn, cậu nhập tài khoản và mật khẩu, ăn dưa chờ trình duyệt tải trang.
Hey! Ra rồi kìa!
Tống Hề Đào rất phấn khởi, tâm trạng giống hệt hồi xưa bạn học giỏi kèm cặp cho cậu 3 tháng, cậu háo hức muốn biết thành tích thi đại học của mình xem có xứng đáng với nỗ lực mà bạn học giỏi đã bỏ ra không.
[Họ tên: Tống Mộc]
[Ngữ văn: 92]
[Toán: 48]
[Tiếng Anh: 92]
[Tra cứu điểm trung bình lớp]
[Thắc mắc về điểm thi? Xin nhấn vào đây.]
Tống Hề Đào lập tức ấn ngay vào xem điểm trung bình môn toán.
Điểm trung bình lớp là 90, trung bình khối là 88, trung bình 7 trường thi chung là 85.
“…”
Đúng như Mạnh Tư Trình nói, thi liên trường sẽ không quá khó.
Ngay cả khi Tống Đu Đủ chỉ được 48 điểm mà điểm trung bình lớp của Mạnh Tư Trình dạy vẫn đạt 90.
Tống Hề Đào di chuyển con trỏ, nhấn vào [Có thắc mắc], kết quả hiện ra là phương thức liên lạc của toàn bộ các giáo viên bộ môn.
“…”
Tin nhắn Weixin chợt reo vang, nghe rợn người giữa đêm đen, Tống Hề Đào sợ Mạnh Tư Trình hỏi tội mình.
[Mẹ Trần Lộ]: Lần này Đu Đu nhà cậu đạt chuẩn rồi chứ? Con gái chị được 100 điểm toán này! Giỏi quá! Mai chúng mình đi ăn chung một bữa chúc mừng đi!
“…” Vui buồn của nhân loại thật lệch nhịp.
Điểm trung bình khiến người ta bẽ bàng ê chề, thành tích của con gái bạn thân lại càng là cú đánh chí mạng.
Trong nhóm lớp, cô Hạ đang mang bầu và dưỡng thai xuất hiện nhận xét các em thi khá tốt, chúc mọi người có kỳ nghỉ hè thật tươi đẹp.
Nhưng chưa thấy thầy Mạnh đâu.
Tống Hề Đào sụp đổ.
Cậu bị Mạnh Tư Trình mời uống trà, Tống Đu Đủ được Mạnh Tư Trình phụ đạo một tháng, nhưng thi được có 48 điểm.
48 điểm thì không thể nào trách móc Mạnh Tư Trình, vì điểm trung bình của những học sinh khác mà Mạnh Tư Trình dạy là 90, xét góc nhìn khoa học, trừ đi một bạn điểm thấp nhất và một bạn điểm cao nhất, điểm trung bình số còn lại vẫn đạt 91.
Cậu không thể hiểu nổi, sao con trai Mạnh Tư Trình có thể kém toán đến mức này!
Sự kỳ vọng không thực tế cậu dành cho Tống Đu Đủ ít nhiều cũng một phần bởi bé là con trai Mạnh Tư Trình.
Liệu cậu có nhận nhầm người không vậy nhỉ? Thực ra người trong khách sạn hôm ấy đâu phải Mạnh Tư Trình, mà là một học sinh kém nào đó có ngoại hình tương tự Mạnh Tư Trình ư?
Hay là, thực ra Tống Đu Đủ do cậu tự thụ tinh, không hề liên quan đến Mạnh Tư Trình, bé không mang gene của Mạnh Tư Trình?
Tống Hề Đào chống cằm.
Mạnh Tư Trình, cậu ngủ nổi không? Mình không ngủ được.