Chương 34: Trộm bàn chải của Mạnh Tư Trình để xét nghiệm ADN

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 34: Trộm bàn chải của Mạnh Tư Trình để xét nghiệm ADN

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Hề Đào mở tủ lạnh ra. Dạo gần đây, tủ lạnh của Mạnh Tư Trình khác biệt hẳn: ngăn mát đầy ắp hoa quả, rau củ và đồ uống, còn ngăn đông có thịt bò, đùi gà, không còn trống trải chỉ vỏn vẹn mỗi khay trứng như trước.
Cậu lấy thịt bò thái miếng con chì, chần qua nước rồi nhúng vào lòng đỏ trứng đánh tan, sau đó cho vào lò nướng một lúc. Cả quá trình chỉ sử dụng những dụng cụ nấu bếp cơ bản có sẵn ở nhà Mạnh Tư Trình. Đậu Đen thì ngóng chờ đến mức sắp khóc nhè vì đói rồi kia.
Tống Đu Đủ thì ngồi gọn sang một bên làm bài tập hè, bởi môi trường nhà Mạnh Tư Trình thích hợp để làm bài tập hơn.
Tống Hề Đào vuốt ve chỗ lông cổ Đậu Đen, kề tai nó thì thầm lặp lại: “Vào phòng ngủ của Mạnh Tư Trình, vào phòng ngủ của Mạnh Tư Trình…”
Phòng ngủ của Mạnh Tư Trình ở tầng hai, thậm chí Tống Hề Đào còn không rõ đó là phòng nào.
Đậu Đen nghe hiểu, nó tạm dừng việc ăn uống, rồi lao vun vút lên cầu thang.
Tống Hề Đào thình lình bật dậy đuổi theo: “Đậu Đậu đang ăn dở mà sao mày bỏ dở thế?! Mày đi đâu đấy?”
Đậu Đen vặn tay nắm cửa phòng ngủ của Mạnh Tư Trình, sau đó nằm rạp ở cửa bất động.
Đây là động tác báo hiệu mà cảnh khuyển thường sử dụng: khi tìm thấy mục tiêu nhiệm vụ, chúng sẽ ngồi hoặc cúi rạp xuống. Nó như muốn giải mã rằng Tống Hề Đào cần nó trợ giúp tìm kiếm phòng ngủ của Mạnh Tư Trình.
Tống Hề Đào không nghĩ ngợi nhiều, xông thẳng vào. Phòng ngủ rộng mênh mông nhưng chẳng có mấy đồ đạc; chiếc giường nằm giữa phòng, bộ chăn ga gối màu xám nhạt. Lúc thức dậy, Mạnh Tư Trình đã gấp chăn gọn gàng, toàn bộ chiếc giường phẳng phiu.
Tống Hề Đào ngại trèo lên giường người khác, nhưng gối của Mạnh Tư Trình lại đặt tận chính giữa. Cậu đành khom lưng, căng mắt lần mò, nín thở tập trung hơn cả mèo rình chuột.
Có rồi!
Cậu duỗi tay tóm lấy một sợi tóc, rồi lấy chiếc túi đựng trong suốt ra thả vào.
Đậu Đen thong thả lượn lờ bước tới. Nó không lên giường mà chỉ vòng vèo xung quanh, dường như không hiểu Tống Hề Đào đang làm gì cho lắm.
Tống Hề Đào mò mẫm mãi cũng chỉ được hai sợi. Cậu đã tra cứu hướng dẫn xét nghiệm ADN, yêu cầu tối ưu phải là năm đến sáu sợi tóc mới nhổ, có chân tóc tương đối nguyên vẹn.
Đến năm sáu sợi ư? Mạnh Tư Trình mà bị giật mất năm sáu sợi tóc kiểu gì cũng phát hiện ra mất.
Trừ phi Mạnh Tư Trình cưỡng hôn cậu, cậu mới có thể nhân cơ hội bấu lấy chỗ tóc ở gáy đối phương, nhổ liền mấy sợi đủ chân.
Tống Hề Đào tuần tra phòng ngủ một lượt, xem còn sợi tóc nào khác không. Cậu đi đến cạnh thùng rác, cúi đầu nhìn kỹ —— có khăn giấy.
Liệu có phải là…
Không ổn không ổn, bẩn thỉu quá à.
Tống Hề Đào lùi lại vài bước, bất ngờ bắt gặp một bộ đồng phục trên bàn, chính là mẫu của trường cấp ba cậu học, được gấp thẳng thớm ngay ngắn.
Đang yên đang lành, Mạnh Tư Trình bày đồng phục cấp ba lên bàn làm gì thế nhỉ?
Cảnh tượng bản thân bị Mạnh Tư Trình bắt quả tang giả gái ở nhà hàng Tiêu Viên đột nhiên vụt qua trước mắt, khiến cậu thấy thật quê độ.
Hôm ấy cậu mặc đồng phục cấp ba, tầm mắt Mạnh Tư Trình cứ dán vào cậu suốt, còn bị Thời Lưu quan sát và phát hiện là thích cậu.
Từ thời cấp ba, Mạnh Tư Trình đã giữ chiếc cốc cậu dùng để tặng sữa đậu nành, cất hẳn trong két an toàn.
Bỗng dưng Tống Hề Đào nhớ lại một việc: cậu bí mật đưa sữa đậu mà không hề nói tên, sao ngay hôm đầu tiên Mạnh Tư Trình đã biết đó là cậu? Anh ta đi kiểm tra camera thật ư?
Tống Hề Đào nhìn bộ đồng phục mà mặt mũi tái mét. Cậu len lén kéo mác ở cổ áo ra đọc thử: cỡ 190.
Nghĩ nhiều rồi, đâu phải đồ chuẩn bị cho mình.
Cậu đặt bộ đồng phục lại chỗ cũ, vô cùng xấu hổ vì cái bụng dạ tiểu nhân của mình.
Tống Hề Đào trông thấy bàn chải đánh răng của Mạnh Tư Trình trong nhà tắm nhưng cậu không dám manh động. Mạnh Tư Trình mà quay về thấy mất bàn chải chắc chắn sẽ nghi ngờ.
Hơn nữa, xét nghiệm ADN bằng bàn chải đánh răng còn đắt hơn.
Tống Hề Đào rón rén, dè dặt kéo cửa tủ ở chỗ bồn rửa mặt. Bên trong có bàn chải dự phòng của Mạnh Tư Trình, mấy chiếc lận, giống y hệt cái ở ngoài bệ.
Xét nghiệm bằng bàn chải đắt thêm một chút cũng không sao.
Tống Hề Đào lập tức chôm luôn chiếc bàn chải đó, lấy cái mới trong tủ bóc vỏ thay vào, rồi cuộn cả cái vỏ đem đi cùng một thể.
Cậu hứng khởi dắt Đậu Đen ra ngoài: “Lần sau cấm được vào phòng ngủ của Mạnh Tư Trình đấy nhé.”
Đậu Đen: ???
Tống Hề Đào ngồi vào gần xem Tống Đu Đủ làm bài tập toán. Cậu luẩn quẩn ở phòng ngủ tận mấy phút mà Tống Đu Đủ mới làm được mỗi một câu.
Cậu duỗi tay ra xoa nhẹ đầu Tống Đu Đủ: “Đu Đu, tiến độ hơi chậm nhé con.”
Tống Đu Đủ cảm giác ba xoa đầu mình mạnh dã man: “Con xin lỗi ba, lúc nãy con vừa đi vệ sinh ạ.”
Tống Hề Đào: “Vậy ba cũng đi một tí.”
Cậu lẩn sang nhà vệ sinh, cho tóc Tống Đu Đủ vào túi lấy mẫu theo, rồi nhấc bút đánh dấu.
Của Tống Đu Đủ ghi chữ “Con”.
Còn của Mạnh Tư Trình thì ghi chữ “Bố”?
Không được, vẫn chưa xác định có phải cha con, làm vậy hơi bạo dạn. Của Đu Đu viết chữ “Đ”, còn của Mạnh Tư Trình viết chữ “M” vậy.
Không ổn không ổn, “M” ám chỉ rõ ràng quá. Để chữ “A” đi, Mạnh Tư Trình là kiểu người mọi mặt đều cực A, như thắng cảnh cấp 5A vậy.
Tống Hề Đào rút mấy tờ giấy vệ sinh, gói ghém bàn chải lẫn tóc thật kín kẽ, sau đó lên mạng thuê một người vận chuyển, với địa chỉ lấy đồ là nhà mình.
Tống Hề Đào chưa từng thực hiện việc gì cẩn trọng đến mức này. Cậu giỏi quá đi mất.
“Đu Đu, mình về nhà thôi con, thầy Mạnh sắp về rồi.”
Tống Đu Đủ thì chỉ khao khát được dừng làm bài tập ngay: “Vâng ạ ba!”
Tống Hề Đào gọi từ lúc còn đang dở tay trong nhà vệ sinh. Khi cậu đi ra, Tống Đu Đủ đã cất xong vở bài tập vào cặp.
Càng nhìn, cậu càng không thấy Tống Đu Đủ giống con trai Mạnh Tư Trình.
Tống Hề Đào đoán trước được đại khái kết quả xét nghiệm rồi.
Nếu Tống Đu Đủ không phải con trai Mạnh Tư Trình, mà Mạnh Tư Trình lại mất trí nhớ, vậy mối quan hệ giữa cậu và Mạnh Tư Trình chỉ là bạn học hoàn toàn bình thường thôi.
Hai cha con đang định ra về thì cửa chính kêu lạch cạch. Mạnh Tư Trình mở cửa bước vào.
Bất thình lình chạm mặt, đôi bên đều thoáng gượng gạo vì số điểm 48, chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để đối diện.
Kẻ duy nhất không sượng sùng là chính chủ của 48 điểm đó.
Tống Hề Đào tương đối áy náy với Mạnh Tư Trình, bởi Tống Đu Đủ đã kéo tụt điểm trung bình cả lớp. Từ khi có điểm thi đến giờ, Mạnh Tư Trình không nói câu nào, Tống Hề Đào chẳng rõ anh bị suy sụp hay làm sao. Cậu sợ Mạnh Tư Trình sẽ chất vấn mình tại sao con trai cậu lại dốt như thế.
Chứ đừng nhắc đến cái bàn chải còn đang chình ình trong túi. Lòng cậu chột dạ, miệng cố nặn ra nụ cười nhè nhẹ để chào hỏi: “Thầy Mạnh, hôm nay tan lớp sớm thế à.”
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào: “Ừm, dự báo thời tiết là lát nữa trời sẽ mưa to, nên cho tan sớm.”
Đi dạy sáu năm, rất hiếm khi Mạnh Tư Trình rơi vào tình huống im lìm, vắng lặng như vậy.
Trừ giờ phút này.
Mười năm trước, thiếu niên đầy ý chí từng tưởng tượng rằng, chờ có kết quả thi đại học rồi sẽ tháo bỏ lớp ngụy trang, hơi nhướng mày lên nói với Tống Hề Đào đầy phóng khoáng: “Người kèm cặp cậu chính là Mạnh Tư Trình. Cậu chẳng kêu tôi giảng bài mà cậu không hiểu đấy à? Giờ thì sao nào?”
Ban đầu, nguyên do manh nha thúc đẩy anh phụ đạo toán cho Tống Hề Đào chính là: Tống Hề Đào kêu nghe anh giảng bài mà cậu không hiểu gì, là thành phần duy nhất trong toàn khối.
Nghe giảng không hiểu, thế đọc thì hiểu chứ hả? Trao đổi trên giấy chẳng lẽ còn không hiểu nữa?
Hiểu rồi phải không, giờ mình có thể làm bạn được rồi.
Trước ngày hôm qua, giáo viên ưu tú Mạnh Tư Trình đoan chắc nắm phần thắng trong tay. Hễ Tống Đu Đủ đạt chuẩn là anh có thể tuyên bố: “Tống Hề Đào, thử cân nhắc làm bạn trai tôi xem. Tôi sẽ bao bài tập nghỉ hè của Tống Đu Đủ, bao phụ đạo học toán suốt mười hai năm, và tôi sẽ không ức hiếp con trai cậu.”
Rung rinh chưa, rung rinh là có thể trở thành người yêu rồi.
“Về bây giờ à? Tôi chở cậu.” Mạnh Tư Trình định quay người ra lấy xe.
Tống Hề Đào: “Không cần đâu! Có mấy bước thôi, ngoài trời nắng nôi, tôi với Đu Đu đi bộ là được rồi.”
Cậu sợ Mạnh Tư Trình sang sân tiểu khu nhà mình lại đụng mặt người vận chuyển, nên hối hả chộp lấy khuỷu tay Tống Đu Đủ: “Chào thầy Mạnh nhé!”
Tống Đu Đủ: “Em chào thầy Mạnh ạ, chào Đậu Đậu nha.”
Đậu Đen "áu" một tiếng: “Gâu gâu.”
Mạnh Tư Trình bèn dắt Đậu Đen đi, nói: “Thế tôi đưa cậu ra cổng tiểu khu.”
Tống Hề Đào: “Ò.”
Bỗng dưng Đậu Đen tiến lại gần cọ người vào chân cậu, tặng cậu thêm hai sợi lông chó dính trên quần trắng. Toàn thân Tống Hề Đào toát mồ hôi, cậu chỉ lo Đậu Đen đột ngột vạch trần bằng chứng cậu ăn trộm bàn chải của Mạnh Tư Trình. Tang chứng, vật chứng, nghi phạm đầy đủ, dẫu sao hành động dũng mãnh bắt cướp của Đậu Đen lần trước vẫn còn sờ sờ ra đó.
Thật sự hú vía, song hiển nhiên Đậu Đen không hề cho rằng việc cậu cầm chiếc bàn chải từ nhà Mạnh Tư Trình đồng nghĩa với việc ăn trộm.
Ăn trộm ăn cướp đòi hỏi tố chất tâm lý ghê! Bữa sau cậu phải trả cho Mạnh Tư Trình cái bàn chải khác mới được!
Mạnh Tư Trình dẫn Tống Hề Đào qua đường, dừng bước ở cổng khu giai đoạn hai rồi xoay người đưa Đậu Đen về.
Chắc tại hai hôm nay ngủ không ngon, nằm mơ cứ chập chờn, đứt quãng, mơ thấy một vài chuyện quá khứ cấp ba làm Mạnh Tư Trình hơi nhức đầu. Anh ngồi dựa gối, xác nhận lịch khám cuối tuần với bác sĩ khoa thần kinh.
Đáng ra anh định đi từ đợt trước, nhưng bất ngờ gặp phải hai cha con Tống Hề Đào. Việc dạy thêm cho Tống Đu Đủ hàng ngày khiến việc tái khám cứ lần lữa kéo dài.
Anh bị số điểm 48 kích thích nhớ lại rất nhiều. Lần này bác sĩ không thể phán là chưa kích hoạt được chức năng vùng thùy trán nữa chứ hả.
“Lên tầng ba chơi đi, tao ngủ một lát.” Mạnh Tư Trình đặt điện thoại xuống, xoa đầu Đậu Đen, sau đó đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Anh vừa cầm bàn chải lên, đang định nặn kem đánh răng thì Đậu Đen nhảy bổ vào theo, “Gâu!” thật to.
Ngón tay Mạnh Tư Trình khựng lại. Anh phân biệt được giọng điệu của Đậu Đen: lúc nào là tương tác bâng quơ, lúc nào là nhắc nhở cảnh báo.
“Bàn chải à?” Mạnh Tư Trình hỏi.
“Gâu gâu.” Đậu Đen đáp.
Mạnh Tư Trình bèn đưa bàn chải lên mũi ngửi thử. Đây là bàn chải mới, trong khi bàn chải đã qua sử dụng phải có mùi kem đánh răng the mát.
Vụ gì đây? Anh ngó sang thùng rác, không thấy bàn chải cũ đâu cả.
Mạnh Tư Trình vứt cái bàn chải đang cầm vào, rồi bóc một chiếc mới.
Đầu anh đau nhói, mất sức suy tính xem tại sao Tống Hề Đào phải đổi bàn chải mới cho anh.
Có rất nhiều nguyên do. Có thể Tống Hề Đào đi vào ngó nghiêng xong chê cái bàn chải cũ của anh quá tồi tàn.
Có thể Tống Hề Đào giận cá chém thớt anh vì con trai thi được có 48 điểm, nên cầm bàn chải của anh đi cọ bồn cầu. Cọ xong hả giận bèn đổi cho anh cái mới.
Có thể Tống Hề Đào bị thầy bói dỏm trên mạng lừa, ngâm bàn chải mới vào “nước Dứt Tình”, tưởng anh đánh răng xong sẽ hết yêu luôn.
Hiện giờ, Mạnh Tư Trình không thực sự muốn đào sâu, bởi đây là lần đầu tiên Tống Hề Đào vào phòng ngủ của anh. Anh muốn giao quyền xử trí nghiễm nhiên cho Tống Hề Đào, đề phòng Tống Hề Đào khiếp vía mà lùi bước.
Vào phòng ngủ của anh thôi ấy mà? Có gì to tát đâu.
Tống Hề Đào ngốc vậy, qua một thời gian, những mánh khóe vặt vãnh của cậu sẽ tự khắc lộ ra sơ hở, lại còn toàn bằng những góc độ vượt ngoài dự đoán của anh.
Mạnh Tư Trình nhớ lại hôm Tống Hề Đào đóng giả em gái đến Tiêu Viên, cái đầu đau buốt của anh lại tiết ra một chút dopamine vui vẻ.
Bộ não Tống Hề Đào nghĩ gì vậy nhỉ…
Lúc ra ngoài, Mạnh Tư Trình liếc nhìn bộ đồng phục cấp ba đặt đối diện giường – việc ngắm nghía trước khi ngủ góp phần khơi gợi ký ức.
Bộ đồng phục cũng từng bị động vào.
Tống Hề Đào có phản ứng với bộ đồng phục, chẳng lẽ nó cũng do Tống Hề Đào tặng sao?
Đến giờ Mạnh Tư Trình vẫn chưa nhớ được nguồn gốc bộ đồng phục, song anh không băn khoăn nhiều, đảm bảo đó sẽ là vật định tình.
Về nhà, Tống Hề Đào bỏ chung các mẫu xét nghiệm vào một chiếc túi to dán kín. Người vận chuyển đã đến nơi.
“Hình như sắp mưa, làm phiền cậu che chắn chút đừng để dính mưa nhé. Tôi xin gửi thêm ít tiền cảm ơn.”
Người vận chuyển: “Okê, anh yên tâm, lỡ dính giọt mưa nào phạt em cả đời không được che ô luôn.”
Tống Đu Đủ ngửa đầu: “Cảm ơn anh ạ.”
Người vận chuyển xem địa chỉ gửi hàng là một trung tâm xét nghiệm ADN tư nhân nào đó. Anh ta liếc nhìn Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ, nhìn cái là biết ngay là cha con rồi, còn phải giám định gì nữa cho phí tiền ra. Xã hội hiện đại bây giờ người ta đa nghi quá.
Chờ người vận chuyển khuất bóng, Tống Đu Đủ hỏi ba: “Ba ơi, ba gửi cục khăn giấy đi làm gì thế ạ?”
Tống Hề Đào vừa liên hệ với bên chăm sóc khách hàng của trung tâm xét nghiệm vừa đáp: “Bên trong khăn giấy là đồ quan trọng đó.”
[Chăm sóc khách hàng]: Quý khách thân mến, sau khi nhận được mẫu xét nghiệm, nếu mẫu hợp lệ, kết quả sẽ có trong vòng năm ngày làm việc. Ngoài ra, quý khách có thể lựa chọn dịch vụ trả kết quả nhanh: 24 giờ, 48 giờ, 72 giờ. Chi phí phát sinh mời xem bảng đính kèm.
Làm nhanh 24 giờ phải thêm đến hai ngàn tệ!
Tự dưng Tống Hề Đào chẳng sốt ruột lắm nữa.
Còn lâu cậu mới tò mò mối quan hệ giữa Tống Đu Đủ và Mạnh Tư Trình nhé.
Một lúc sau, Tống Hề Đào chuyển bổ sung một ngàn tệ, yêu cầu: “Trả kết quả nhanh 48 giờ.”
(*Hai ngàn tệ ~7,5 triệu VND)