Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Báo cáo ADN: Sự thật chấn động
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối thứ Sáu, Lương Dịch, người bạn thân thiết thời đại học của Tống Hề Đào, nhắn tin báo cậu ấy vừa đáp chuyến bay xuống thành phố Hải công tác. Vừa hay dịp cuối tuần, Lương Dịch rủ Tống Hề Đào đi ăn tối.
Tống Hề Đào và Lương Dịch từng là "chiến hữu" cùng nhau "cày" các ứng dụng giao đồ ăn thời đại học. Nghe tin bạn đến, cậu vội vàng tìm kiếm cẩm nang ẩm thực thành phố Hải, đánh dấu ba quán nhất định phải thử.
Lương Dịch từng chứng kiến giai đoạn Tống Hề Đào mang thai, thế nên cậu không dám để Lương Dịch biết đến sự tồn tại của Tống Đu Đủ. Mấy năm trước, cậu phải giữ kín như bưng, chỉ một hai năm gần đây khi trò chuyện, cậu mới thỉnh thoảng nhắc rằng mình có một đứa con.
Sáng thứ Bảy, Tống Hề Đào đưa Đu Đủ sang nhà Mạnh Tư Trình. Tống Đu Đủ đòi chơi trốn tìm với Đậu Đen trước rồi mới chịu làm bài tập sau.
Tống Hề Đào nói: “Vậy ba cho phép con làm bù bài hôm qua trước, xong rồi chơi với Đậu Đen, cuối cùng sẽ làm bài hôm nay nhé.”
Tống Đu Đủ gãi đầu: “Giá mà có thầy Mạnh trông con làm bài thì đỡ hơn bao nhiêu.”
Tống Hề Đào ngạc nhiên: “Sao lại thế?”
Tống Đu Đủ đáp lại một cách hồn nhiên: “Thế thì bài tập hôm qua chắc chắn con đã phải làm xong từ hôm qua rồi, hôm nay không cần bù nữa ạ.”
Tống Hề Đào trầm ngâm. Từ khi Mạnh Tư Trình gợi ý cho Đu Đủ sang nhà mình chơi với chó, hình như anh ấy đã hoàn toàn thoát khỏi vai trò giáo viên, tuyệt nhiên không hề nhắc đến bài vở. Giá mà Mạnh Tư Trình nói một câu “Tối về thầy sẽ kiểm tra bài tập của em nhé” để trấn áp Đu Đủ, thì cậu đã thảnh thơi biết bao.
Tại sao Mạnh Tư Trình lại không nói như vậy?
Ban đầu, cậu vốn nghĩ nghỉ hè là được giải thoát, nhưng cuối cùng… Tống Hề Đào sầu não, khô khan dõi theo Tống Đu Đủ làm bài tập, chẳng thấy chút giải thoát nào. Ngược lại, sáng sớm đã phải đắm đuối với môn toán, buổi sớm tươi đẹp đến mấy cũng bị vấy bẩn mất rồi.
“Đu Đu, ba tìm cho con một chị sinh viên dạy kèm nhé.” Tống Hề Đào lại rục rịch tìm kiếm sự trợ giúp bên ngoài.
“Đừng ạ, đừng ạ!” Tống Đu Đủ lắc đầu lia lịa. “Ba ơi, con rủ Hoắc Quyết đến nhà thầy Mạnh làm bài tập chung, chơi với Đậu Đen chung được không ba?”
Ngày nào bé cũng chơi với Đậu Đen khiến Hoắc Quyết mất vui rồi, nhưng nếu Hoắc Quyết cũng chơi cùng với Đậu Đen, cậu ấy sẽ hiểu rằng Đậu Đen là người bạn tốt nhất của loài người mà.
Tống Hề Đào nói: “Cái này… chắc hơi khó đó, vì đây là nhà thầy Mạnh, không phải nhà mình.”
Tống Đu Đủ thở dài: “Thôi vậy.”
Vì hôm nay lượng bài tập của Tống Đu Đủ tăng gấp đôi, hai cha con phải vật lộn mãi đến tận 11 rưỡi mới hoàn thành nhiệm vụ.
Tống Hề Đào thu dọn ba lô: “Ba đưa con về nhà ăn trưa với ông nội nhé, ba phải đến gặp sếp ở nhà xuất bản để trao đổi công việc.”
Tống Đu Đủ đáp: “Vâng ạ.”
Cả hai vừa mở cửa thì trùng hợp Mạnh Tư Trình cũng vừa từ trường về đến.
Bốn mắt nhìn nhau. Mạnh Tư Trình hỏi: “Về nhà bây giờ à?”
Tống Đu Đủ dõng dạc thông báo về lịch trình của ba: “Ba em phải đi trao đổi công việc với sếp ở nhà xuất bản ạ.”
Mạnh Tư Trình cau mày: “Một mình cậu thôi à?”
Theo như anh biết, hôm nay là sinh nhật ông anh họ của Thời Lưu, chắc chắn Thời Lưu sẽ đón sinh nhật cùng anh họ. Nhà xuất bản lại cất công chọn ngày hẹn riêng Tống Hề Đào, liệu có khả năng họ đang định gài bẫy cậu ký hợp đồng bất công không?
Tống Hề Đào thực ra là đi ăn với bạn đại học, nhưng lời đến bên miệng lại chuyển thành: “Mình đi chung với Thời Lưu.”
Mạnh Tư Trình nói: “…Để tôi chở cậu đi.”
Tống Hề Đào không muốn Mạnh Tư Trình gặp Lương Dịch, cậu nói: “Mình tự gọi xe là được.”
Mạnh Tư Trình đáp: “Vừa khéo tôi đang rảnh.”
Tống Hề Đào đẩy Tống Đu Đủ về phía anh: “Rảnh thì đưa Đu Đủ về nhà hộ mình với, vừa khéo mình sắp muộn giờ rồi.”
Mạnh Tư Trình: “…” Rốt cuộc cậu ấy đi gặp ai đây?
Nửa tiếng sau, anh tìm ra đáp án từ chỗ Diêu Chiêu.
Diêu Chiêu đang gặp gỡ một khách quý để xem mắt tại một nhà hàng cao cấp thì trùng hợp bắt gặp Tống Hề Đào đang ăn cùng một người đàn ông cao to khỏe khoắn. Cậu ta bèn tiện tay chụp một tấm ảnh gửi cho Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình quan sát người đàn ông trong ảnh, xác định chắc chắn đối phương không thuộc Nhà xuất bản Lăng Phong lẫn Văn hóa giải trí Giang Phong. Anh nhắn: “Để ý nghe hộ tao xem hai người họ nói gì?”
Đừng nói Tống Hề Đào bị kẻ xấu mạo danh nhà xuất bản lừa đảo đấy nhé?
Động đến việc nghe ngóng tin tức thì đúng là nghề của Diêu Chiêu rồi. Cậu ta không chỉ tự mình đi qua một lần, mà còn nhờ cô gái xem mắt đi qua lần hai, rồi sau đó cả hai cùng nhau đi qua lần ba.
[Ồ, hóa ra là bạn cùng phòng thời đại học đi công tác, đang ôn chuyện cũ kia kìa.]
Mạnh Tư Trình không hiểu, bạn đại học thì tại sao lại phải nói là nhà xuất bản?
Rút kinh nghiệm từ những lần trước, chuyện mà ngay cả người ngốc nghếch cũng biết phải che giấu thì đảm bảo là chuyện lớn.
Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc ba lô phía sau người đàn ông cao to vạm vỡ, có logo tập đoàn Mạnh Nguyên, đó là ba lô công tác do công ty cấp phát.
Chi nhánh vùng khác đến trụ sở chính làm việc à? Hình như dạo này bộ phận truyền thông đang tổ chức hội nghị tập huấn?
…
Tống Hề Đào tận tụy với vai trò chủ nhà, bữa đầu tiên kiên quyết phải chọn quán ăn cao cấp khiến Lương Dịch ăn mà xót ruột.
Lương Dịch nói: “Tốn kém quá à, ngon thật sự đấy nhưng tao nhớ những tháng ngày mình gọi đồ ăn ngoài rẻ bèo ngày xưa hơn, ăn uống xong rồi lên mạng chơi game. Đi làm lắm chuyện rách việc quá đi thôi.”
Tống Hề Đào đáp: “Đừng nhắc đồ ship ngoài nữa.”
Lương Dịch nhớ ra: “À à à, không được nhắc đến chuyện mày từng béo ra.”
Tống Hề Đào bọn họ mỹ miều bẩm sinh, trừ một đợt phát tướng cấp tốc thì bây giờ trông vẫn y hệt thời mới nhập học vậy.
Tống Hề Đào nói: “Mày cũng béo mà, giờ sọp hẳn đi.”
Đả động tới chuyện này, Lương Dịch bi ai vô cùng: “Đợt vừa vào làm công ty, tao cảm nắng một đồng nghiệp nhưng người đó lại không thích người béo. Tao còn chưa kịp giảm béo thành công thì người ta đã cưới luôn rồi.”
Mối tình đơn phương thất bại khiến cậu ta hạ quyết tâm phải cải thiện sức khỏe hơn.
“Quả nhiên lòng dạ thoải mái thì hình hài mới phì nhiêu. Nguyên nhân hai đứa mình gầy đi đều bi thảm thật.”
Một đứa tai nạn xe, một đứa thất tình, đúng là cặp anh em có hoàn cảnh éo le.
“Đường tình duyên của mày vẫn mượt hơn Đào nhỉ, trẻ măng thế này đã cưới xin con cái xong xuôi hết rồi.”
Tống Hề Đào nói: “Ly dị rồi.”
Lương Dịch chết lặng, nghĩ nát óc cũng không thể tưởng tượng nổi lý do Tống Hề Đào ly dị.
Tống Hề Đào chiêu đãi Lương Dịch ba bữa, bữa cuối cùng là trưa Chủ Nhật. Món ăn vừa được dọn ra bàn thì điện thoại cậu nhận được tin nhắn từ trung tâm xét nghiệm, báo cáo ADN trả kết quả nhanh của cậu đã có, cậu cần tự đến lấy hoặc nhận qua đường bưu điện.
May là cậu chọn làm nhanh, nếu không thì vướng cuối tuần phải đợi hẳn năm hôm thật.
Tuyệt đối không được gửi qua đường bưu điện, vì ba cậu vẫn ở nhà. Nếu ba mà nhìn thấy tờ giám định huyết thống này thì Tống Hề Đào trăm miệng khó cãi.
Cậu phải tự mình đi lấy, đọc xong sẽ tiêu hủy ngay ngoài đường, thần không biết quỷ không hay.
Lương Dịch để ý thấy Tống Hề Đào mất tập trung, bèn hỏi: “Có việc gì à? Có việc thì mày cứ đi mà lo, không phải bận tâm tao đâu.”
Tống Hề Đào đáp: “Không sao, không sao.”
Vội vàng gì chứ? Cậu đâu phải là người sồn sồn như vậy?
Tống Hề Đào cố gắng cắn răng ăn hết bữa cho thật hoàn chỉnh, chào tạm biệt Lương Dịch. Đang định mở điện thoại chuẩn bị gọi xe thì bỗng cậu đổi ý, đi bộ xuống ga tàu điện ngầm.
Cảnh chen chúc ồn ã của tàu điện vừa hay sẽ xoa dịu bớt sự hồi hộp trong lòng cậu.
Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại căng thẳng đến mức này.
[Đã đến Trung tâm Thần kinh Kim Sơn, mời các hành khách xuống tàu từ phía bên tay trái, ga tiếp theo, Tiểu học Ánh Dương.]
Tống Hề Đào đứng dậy, theo dòng người xuống tàu, đi qua hành lang ngầm dài dằng dặc. Vừa ló đầu lên khỏi ga là cậu đã trông thấy ngay tòa nhà đồ sộ phía trước, với tấm biển to đùng ghi rõ “Trung tâm Thần kinh”.
Cậu kiểm tra lại chỉ dẫn trên bản đồ, cuối cùng tìm ra cánh cửa nhỏ xíu nằm bên hông cổng chính của bệnh viện chuyên khoa thần kinh. Bảng hiệu ở đây viết các cụm “Giám định cha con”, “Uy tín”, “Trả kết quả nhanh” với kích thước nhỏ hơn hẳn mấy cỡ.
Tống Hề Đào nuốt nước bọt. Xem ảnh trên mạng đâu có chật chội như vậy, đặc biệt khi so sánh với trung tâm chuyên khoa nổi tiếng cạnh đó, cảm giác như ai có vấn đề về não mới đi chọn làm giám định huyết thống vậy.
Chỗ xét nghiệm cha con này nằm ngay cạnh bệnh viện khoa thần kinh nhằm nổi bật lên dụng ý đó ư? Chuyên thu hút những kẻ mông muội, lú lẫn đến đốt tiền? Nghiên cứu khoa học từng chứng minh, các bệnh lý về não có thể tác động khiến bệnh nhân trở nên đa nghi.
Gian thương.
Tống Hề Đào hít sâu một hơi, lấy chứng minh nhân dân rồi bước vào căn nhà nhỏ hẹp, nhận được một chiếc túi đựng hồ sơ bằng giấy kraft.
Cơ sở có ý thức bảo mật cực tốt, chiếc túi hồ sơ không hề đánh dấu bất cứ ký hiệu gì.
Hiện giờ, cậu cần tìm một nơi an toàn, nghiêm túc để mở tập báo cáo có giá trị cả ngàn tệ này ra.
Tống Hề Đào đeo khẩu trang, đôi mắt tựa pha lê láo liên đảo quanh. Cậu trông thấy mọi người ra vào bệnh viện chuyên khoa đều hoặc xách túi thuốc, hoặc cầm bệnh án, phim chụp X-quang, trông hao hao với thứ trong tay cậu.
Tội gì phải bỏ gần tìm xa, đọc báo cáo trong bệnh viện là phù hợp và kín đáo nhất. Xong xuôi, cậu sẽ vứt luôn tờ báo cáo vào thùng rác bệnh viện.
Tống Hề Đào hiên ngang cất bước tiến vào.
…
Trên tầng 4 Trung tâm Thần kinh, Mạnh Tư Trình vừa thực hiện một lượt điều trị tDCS, sử dụng dòng điện yếu để kích thích lớp vỏ não.
Trong quá khứ, anh từng thử rất nhiều phương pháp trị liệu tương tự nhưng đều không thấy hiệu quả khả quan. Dường như lần này hơi có tác dụng, giữa bóng tối khi nhắm mắt lại, anh đã được chứng kiến đầu đuôi câu chuyện về bộ đồng phục kia.
Bố mẹ ở nhà cãi vã, vẩy nguyên vệt đen vào lưng áo đồng phục của Mạnh Tư Trình khi anh đang định rời nhà đi học. Bản thân Mạnh Tư Trình cũng chán chẳng buồn quay vào thay áo, đỡ phải trông thấy gương mặt dữ tợn của bố mẹ thêm.
Song Tống Hề Đào lại để ý, đặt sẵn một bộ đồng phục trong phòng uống nước.
Trước đó, chính Mạnh Tư Trình từng nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ bận tâm những vật ngoài thân, nhưng rồi Tống Hề Đào đã đập tan nhận thức của anh hết lần này sang lần khác.
Ở nhà không nuốt trôi bữa sáng, vừa hay có sữa đậu và bánh bao Tống Hề Đào mang đến.
Tranh thủ còn đang nóng, anh ăn ngay.
Đồng phục bị bẩn, Tống Hề Đào phát hiện ra và mua cho anh đồng phục mới.
Anh cũng thay ngay lập tức.
Chẳng trách anh cứ nhung nhớ, canh cánh về lớp 12. Đã không cần cay đắng học hành thì thôi, đằng này ngày nào cũng được nhấm nháp sự ngọt ngào Tống Hề Đào dành cho.
Mạnh Tư Trình chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng. Buổi điều trị lâu lắc, đã hai giờ chiều rồi mà anh lại chẳng thấy đói, cũng không hề nhận ra khóe môi mình đang thấp thoáng nụ cười.
Bác sĩ tắt thiết bị đi, trêu chọc: “Nhớ ra chuyện gì vui à? Lúc mới đến mặt còn bí xị.”
Mạnh Tư Trình hỏi lại: “Lúc mới đến?”
À đúng, lúc mới đến tâm trạng anh kém vui thật, vì Tống Hề Đào đã đi ăn chung với bạn cùng phòng ký túc xá đại học liền tù tì ba bữa.
Ba bữa.
Anh còn chưa được ăn riêng với Tống Hề Đào bữa nào. Bạn cấp ba kém bạn đại học đến vậy ư?
Bác sĩ viết chẩn đoán mới vào bệnh án: “Tôi cảm thấy trí nhớ của cậu đã khôi phục kha khá rồi đấy. Cậu thử tự nghĩ xem, còn có chỗ nào bị trống nữa không?”
Mạnh Tư Trình nghiêm túc sắp xếp lại một lượt. Các điểm giao giữa anh và Tống Hề Đào gần như đều tập trung cả trong ba tháng dạy kèm có phí. Thời đại học không có gì đáng nói, thậm chí anh đã nhớ cả tài khoản QQ phụ của mình, “Mỗi tội mật khẩu thì không nhớ nổi.”
Bác sĩ nói: “Những thứ lặt vặt lắt léo như mật khẩu nick phụ thì đến tôi còn chẳng nhớ nữa là, quên cũng bình thường thôi.”
Mạnh Tư Trình nói: “Đối với tôi, thế là bất thường.”
Trước giờ anh không tin bất cứ ai, chỉ tin tưởng trí nhớ của mình. Tất cả về Tống Hề Đào được khắc trong não, tạo thành một hồ sơ mang tên Tống Hề Đào, kết quả là anh đã đánh mất tiêu nguyên tệp đó.
Bác sĩ nghẹn họng: “Rồi rồi, vậy cậu uống thêm ít thuốc nữa nhé.”
Bác sĩ lải nhải dặn dò theo lệ, ngẩng đầu phát hiện Mạnh Tư Trình có thèm nghe đâu, mà đang ngó đăm đăm xuống phía dưới.
“Cậu nhìn gì đó?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Nhìn thấy người quen, tôi xuống kia một lát.”
Tống Hề Đào đến bệnh viện thần kinh làm gì? Cái cậu đang cầm trong tay là bệnh án của ai?
Buổi chiều nóng nực mà đến bệnh viện một mình, cậu không báo với người nhà à?
Dựa theo những quan sát sinh hoạt thường ngày của nhà họ Tống thời gian qua, Mạnh Tư Trình phán đoán Tống Hoắc và Giang Mộng Lệ đều là những bậc cha mẹ vô cùng yêu thương con cái, sẵn lòng gác lại công việc vì con cái. Tại sao họ không đi cùng Tống Hề Đào?
Thang máy lừ đừ trên tầng cao, Mạnh Tư Trình không thể chờ thêm. Anh quay sang cầu thang bộ, chạy xuống.
Giữa đường, anh đi ngang một phòng chụp, chứng kiến một bệnh nhân vừa chụp cộng hưởng từ não, đang đọc kết quả kiểm tra với vẻ đau đớn.
Mạnh Tư Trình đến bệnh viện bao nhiêu lần, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được nỗi lo tột độ từ vị trí của kẻ bàng quan.
Anh lao một mạch xuống tầng, tính toán rằng Tống Hề Đào chỉ vừa đến, bèn nhìn thẳng sang chỗ máy đóng phí lấy số để tìm kiếm bóng dáng Tống Hề Đào.
Không có, không ở đây.
Tống Hề Đào sẽ đến khoa nào chứ?
…
Tống Hề Đào không vào tòa khám bệnh mà tìm cái ghế dưới gốc cây bên ngoài ngồi xuống. Vừa đặt mông xuống đã thấy nóng bỏng, thế là cậu lại đứng lên.
Cậu cẩn thận xé dải niêm phong từng khúc một, thậm chí còn đếm: “Phải, không phải, phải, không phải…”
“Tốt quá, không phải!”
Tống Hề Đào xé toạc nốt đoạn cuối cùng, dốc tập báo cáo ra.
Nhằm đảm bảo, cậu làm tổng cộng hai mẫu cho chắc chắn, lần lượt là tóc và bàn chải.
Cậu đã tìm hiểu trước rồi, bỏ qua đống so sánh ở đầu, lật thẳng đến trang cuối cùng của bản phân tích mẫu tóc.
[Kết quả giám định cho thấy A và Đ có quan hệ huyết thống cha – con, xác suất 99,99%]
Tống Hề Đào trợn tròn mắt. 99,99%? Khăng khít đến thế, đừng nói là để lẫn tóc của cậu vào nhé?
Cậu chưa từ bỏ, giở tiếp bản mẫu vật bàn chải ra.
[Cho thấy A và Đ có quan hệ huyết thống cha – con, xác suất 99,99%]
Tống Hề Đào cảm giác trời đất sụp đổ.
Hóa ra Tống Đu Đủ thật sự là con trai của Mạnh Tư Trình!
Thế thì tại sao Đu Đủ lại dốt toán đến thế kia?
Mặt mũi Tống Hề Đào biến sắc thoắt trắng thoắt đỏ. Do gen học sinh dốt toán của mình lấn át quá ư? Đằng bên kia còn là Mạnh Tư Trình đấy nhé, nhỡ cậu kết hôn với một người học toán bình thường thì há chẳng phải con họ đẻ ra ngày nào cũng chỉ thi được hàng đơn vị à?!
Mồ hôi lăn dài trên gò má đỏ gay. Tống Hề Đào ngồi phịch xuống ghế, mất công lúng túng một phen, chẳng thay đổi được gì hết.
Tống Hề Đào nhìn ra cổng chính bệnh viện, bỗng một ý nghĩ nảy lên trong đầu: Bác sĩ đâu tự chữa được cho mình.
Chính bởi Mạnh Tư Trình là bố của Đu Đủ nên anh mới không cứu vãn nổi môn toán của Đu Đủ, giống hệt cách Tống Hoắc lực bất tòng tâm trước môn toán của Đào và Mận vậy.
Vẫn phải tìm nguồn trợ giúp khác thôi.
Tống Hề Đào lại nhớ tới người bạn ưu tú, tiếc là không liên lạc được.
Cậu thở dài thườn thượt.
…
Mạnh Tư Trình tận mắt chứng kiến sự biến đổi của Tống Hề Đào, từ thấp thỏm, suy sụp cho đến thở dài tuyệt vọng. Anh có cảm giác vài bước đường ngắn ngủi mà như đang cheo leo bên rìa vách đá.
Cứ hễ học toán là Tống Hề Đào buồn ngủ, hơn nữa còn xuất hiện dấu hiệu thụt lùi. Mạnh Tư Trình chưa bao giờ liên tưởng theo hướng bệnh lý, liệu có phải cậu ấy thật sự có chút vấn đề không?
Mạnh Tư Trình từng phải mổ não, nên anh thấu hiểu nỗi khổ khi mắc bệnh về não.
Có vấn đề gì cứ để anh gánh vác đi.
Anh sải bước tới gần, dứt khoát rút lấy tờ báo cáo Tống Hề Đào đang cầm. Cầm vào tay mình xong, anh mới sững sờ.
?
Trang đầu tiên là thông tin cơ bản về báo cáo.
Họ tên người được giám định: A
Giới tính: Nam
Tuổi: 27
Ngày lấy mẫu: 29/6.
Loại mẫu: Bàn chải.
Họ tên người được giám định: Đ
Giới tính: Nam
Tuổi: 7
Ngày lấy mẫu: 29/6.
Loại mẫu: Tóc.
Tống Hề Đào không thể nào ngờ đang ngồi yên lành thì bị ai cướp mất báo cáo kết quả. Quả nhiên Trung tâm Thần kinh sẽ có kẻ dở hơi!
Cậu tức giận quay phắt đầu lại, đập vào mắt là Mạnh Tư Trình.
Thế giới của Tống Hề Đào vang tiếng rầm trời, nổ tung.
Say nắng mất rồi, ngất ngây rồi!
Mạnh Tư Trình chỉ liếc qua thông tin ở trang đầu rồi lập tức lật tìm kết quả. Toàn bộ quá trình mất đúng có vài giây, Tống Hề Đào giật lại cũng vô dụng.
[Có quan hệ huyết thống cha – con.]
Anh nhìn xoáy vào Tống Hề Đào. Dựa theo ngoại hình của Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ, chắc chắn Tống Hề Đào sẽ không rỗi hơi đi giám định cha con làm gì.
Mẫu xét nghiệm được lấy ngày 29 tháng 6. Mẫu của người cha là bàn chải đánh răng, trong khi hôm đó Tống Hề Đào thình lình vào phòng ngủ anh thay mới bàn chải của anh.
Tống Hề Đào sẽ không táy máy vô duyên vô cớ.
Nhưng chiều hướng mà hành vi táy máy này đang ám chỉ vẫn quá đỗi vô thực.
CPU trong đại não Mạnh Tư Trình hoạt động quá tải. Vừa nãy ông bác sĩ kia nói cái quái gì, “hồi phục kha khá” bằng mắt à? Anh không tài nào tìm ra mảng trí nhớ nào ủng hộ cho cái suy đoán của mình, hoàn toàn không!
Dữ liệu đề bài thiếu sót, anh nhảy cóc lời giải, đoán mò thẳng đáp án khả thi nhất và cũng bất khả thi nhất: “A là tôi, Đ là Đu Đu?”
???
Não Mạnh Tư Trình càng ngày càng siêu việt, mã hóa vậy rồi cũng nhìn ra!!! Đang giấu cậu ta cơ mà!!
Tống Hề Đào phản đối: “A đấy là mình.”
Aaaaaaaaa cậu đúng là dốt!
Ngất ra đây mất thôi! Vào khoa thần kinh xếp số khám cho xong!
Nếu cậu đừng giám định thì cả đời Mạnh Tư Trình cũng chẳng biết. Tại sao cậu phải vác đi xét nghiệm xong còn tót sang khoa thần kinh uy tín để xem kết quả chứ hả!
Tống Hề Đào cứng rắn giật tờ báo cáo lại: “Não mình có vấn đề, mình phải vào khám bác sĩ đây.”