Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 36: Làm bố Đu Đủ thì không cho theo đuổi mình đâu
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy mặt Tống Hề Đào đỏ bừng như xấu hổ, Mạnh Tư Trình vội đỡ khuỷu tay cậu dẫn cậu vào trong cho có điều hòa.
Tống Hề Đào bị kéo đi mấy bước, hầy, cậu còn chưa nghĩ ra phải khám khoa nào ta? Ở đây có khám bệnh “khó tiếp thu toán” không nhỉ?
Mạnh Tư Trình kéo Tống Hề Đào vào thang máy, vừa vặn không có ai khác, anh nhìn bóng người mờ ảo trong gương, hỏi: “A là bản thân cậu?”
“Chính xác!” Tống Hề Đào dõng dạc, đầy khí thế.
Nhưng rồi ngay giây tiếp theo cậu lại cảm nhận lực Mạnh Tư Trình nắm cổ tay mình siết chặt hơn chút.
Mạnh Tư Trình: “Vậy cậu thừa nhận Đ chính là Đu Đu.”
Trực giác mách bảo Tống Hề Đào là hình như có bẫy ở đâu đó, Mạnh Tư Trình đặt câu hỏi y hệt ra đề toán, đùng cái cậu đã bí.
Mạnh Tư Trình nhíu mày nhắm mắt, Đ là Đu Đu, nhưng A đảm bảo không phải Tống Hề Đào, đầu tiên Tống Hề Đào không cần thiết phải xét nghiệm ADN cha con, thứ hai, bản thân Tống Hề Đào không cần thiết phải vòng vo mang bàn chải đi xét nghiệm, cuối cùng, không đời nào Tống Hề Đào đọc được kết quả cậu và Đu Đủ có quan hệ huyết thống mà lại lộ ra biểu cảm thất vọng như vậy.
Chứng tỏ Đu Đu có quan hệ huyết thống với một người nam khác.
Đu Đu có hai người cha.
Tống Hề Đào từng vẽ truyện nam nam sinh con, bị anh phát hiện thì rất hốt hoảng.
Tống Hề Đào có thể sinh con.
Tống Hề Đào có thể sinh con… Đây là giả thuyết táo bạo nhất Mạnh Tư Trình đưa ra trong đời, chỉ khi xác định tiền đề này thì các suy luận tiếp sau mới có ý nghĩa.
Ngay khi nãy thôi, Tống Hề Đào đã gián tiếp thừa nhận.
Thang máy lên thẳng tầng 4, bác sĩ phụ trách anh vẫn chưa về.
“Buổi chiều phòng điều trị này còn ai dùng nữa không?”
“Hết rồi.”
Dẫu sao bệnh nhân mất trí nhớ thuộc số ít, thiết bị nhập khẩu do Mạnh Tư Trình tài trợ chủ yếu là để anh sử dụng.
Mạnh Tư Trình: “Vậy làm phiền bác sĩ ra ngoài, tôi muốn điều trị thêm một lần nữa.”
Kích thích dòng điện quá chậm, cái đang nằm trong tay Tống Hề Đào kích thích hơn, não anh đang hoạt động hết công suất, thậm chí anh đã nhớ lại vài số đầu mật khẩu tài khoản phụ.
Song lúc này đây mật khẩu tài khoản phụ không phải thứ quan trọng nhất.
Tệp tin cốt lõi thực sự vẫn chưa được giải mã.
Tống Hề Đào muốn bỏ chạy lắm, càng dây dưa càng bất lợi, nhưng chạy trời không khỏi nắng.
Bác sĩ rời phòng, tiện thể đóng cửa lại. Điều kiện tiên quyết của phòng trị liệu là phải yên tĩnh, ngồi đây chỉ trông thấy trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, không nghe thấy tiếng người dưới tầng.
Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi, rót một tách trà hoa cho Tống Hề Đào: “Uống ngụm trà.”
Tống Hề Đào: “Không uống trà của cậu.”
Mạnh Tư Trình: “Thế tôi bắt đầu hỏi đây.”
Tống Hề Đào: “Mình uống ngụm trà đã.”
Cậu cầm tách trà bằng hai tay, ngó nghiêng bốn phía: “Đây là chỗ nào thế?”
Mạnh Tư Trình: “Phòng trị liệu, tôi đến điều trị khôi phục ký ức từ 7 giờ sáng, bây giờ tôi nhớ lại tất cả rồi.”
Tim Tống Hề Đào đập trật một nhịp, giây tiếp theo cậu nghe thấy Mạnh Tư Trình tuyên bố ——
“Không thì sao tôi dám đoán mò mối quan hệ giữa tôi và Đu Đu.”
Tay Tống Hề Đào run rẩy, nước trà văng ra làm ướt đầu ngón tay. Mạnh Tư Trình nhớ ra rồi! Mạnh Tư Trình khôi phục trí nhớ rồi!
Từ từ, đừng hoảng.
Lúc họ bị bỏ thuốc Mạnh Tư Trình cũng đâu mất trí nhớ mà là uống rượu vào đứt đoạn ký ức, cái này khác với phần ký ức cậu ta mất do tai nạn xe chứ nhỉ? Lại lừa mình à?!
Mạnh Tư Trình chứng kiến hết phản ứng của cậu, lòng càng nặng trĩu.
Quả nhiên có chuyện anh không hề biết trong khi Tống Hề Đào biết rõ ràng mọi chuyện từ đầu đến cuối, bản xét nghiệm ADN hôm nay chỉ nhằm kiểm chứng, chứ không phải là phát hiện mới.
Rốt cuộc anh của quá khứ đã gây ra hành động khốn nạn gì vậy?
Tống Hề Đào: “Đừng tưởng cậu điểm tuyệt đối môn toán là được đoán mò lung tung nhé, trông mình có giống câu hỏi trắc nghiệm đâu. Nghiên cứu khoa học chứng minh người bị tổn thương não bộ dễ trở nên đa nghi, thầy Mạnh, anh hơi đa nghi rồi đó.”
“Câu tự luận chứng minh cũng được.” Mạnh Tư Trình rót thêm cho bản thân một tách trà, như thể chuẩn bị phải viết một lời giải chứng minh cực dài.
Trông khí thế anh vậy là Tống Hề Đào bắt đầu hoảng. Chết tiệt, đề chứng minh vẫn chưa đủ khó để Mạnh Tư Trình phải chùn bước!
Mạnh Tư Trình giảng bài vô cùng kiên nhẫn, anh kéo Tống Hề Đào ngồi xuống giường: “Đầu tiên, báo cáo ghi ngày lấy mẫu là 29 tháng 6, mẫu vật là bàn chải, trùng hợp là hôm đó cậu mang một chiếc bàn chải từ nhà tôi đi.”
Tống Hề Đào: “Đâu có!”
Hóa ra sơ hở nằm ở chiếc bàn chải! Nếu biết trước chân tóc Mạnh Tư Trình khỏe đến thế, hai sợi trên gối là đủ để xét nghiệm thì cậu đã chẳng mang bàn chải đi làm gì!
Mạnh Tư Trình: “Tôi có nhân chứng, Đậu Đậu.”
Tống Hề Đào siết chặt ngón tay, không nói gì nữa, Đậu Đậu bắt trộm rất giỏi, cậu dám phản bác Mạnh Tư Trình nhưng không dám phản bác Đậu Đậu, bởi Đậu Đậu toát ra vẻ oai phong của một cảnh khuyển.
“Mình chỉ mang bàn chải của cậu về thắp hương cầu khấn, phù hộ cho Đu Đủ tiến bộ thôi.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Anh dứt khoát bật camera ở nhà lên, chắc chắn Tống Hề Đào chưa vào phòng ngủ ngay, mà sẽ đi tìm tóc ở những chỗ khác trong nhà nữa.
Anh điều khiển camera tua lại sáng hôm đó, quả nhiên nhìn thấy Tống Hề Đào vừa lau nhà vừa nhìn đông ngó tây: “Cậu tìm gì kia?”
Tống Hề Đào cướp lời trả lời vội: “Viên bi, Đu Đủ làm rơi viên bi.”
Mạnh Tư Trình: “Sau khi tôi mất trí nhớ chúng ta chưa hề gặp gỡ, do đó phải phát sinh trước vụ tai nạn xe, chúng ta đã lên giường rồi mà tôi lại không có bất cứ hành động gì, để mặc cậu rời đi, chứng tỏ nó xảy ra sau khi uống rượu.”
“Cậu biết tôi say rượu sẽ quên hết mọi thứ, vậy nên cậu sợ tôi uống rượu.”
“Tống Hề Đào, say rượu xong tôi cưỡng bức cậu à?”
Mạnh Tư Trình từng tin tưởng trí nhớ của mình, kết quả là mất trí nhớ, anh cũng từng tin tưởng thói quen say rượu của bản thân, bỏ qua tất cả mọi người, nhưng anh quên mất rằng Tống Hề Đào đặc biệt, anh không thể lường trước phản ứng của mình khi nhìn thấy Tống Hề Đào.
“Xin lỗi cậu.”
Anh giống hệt ông bố mình, là kẻ khốn nạn từ đầu đến cuối.
Tống Hề Đào phải gắng gượng nghe hết mới chớp được cơ hội chen lời: “Bọn mình có lên giường đâu!”
Mạnh Tư Trình: “Là cái lần tiệc sinh nhật Diêu Chiêu ở thành phố Nam à?”
Thực ra anh vẫn chưa hồi tưởng lại các chi tiết liên quan đến buổi tiệc sinh nhật, song họ ở hai nơi khác nhau, đấy đã là lần gặp gần với thời điểm mang thai nhất.
Tống Hề Đào lầm bầm: “Đã bảo không lên giường mà.” Chuyện chỉ cọ cọ thôi mà đã dính bầu này sẽ theo cậu xuống mồ, nhục nhã vô cùng, cậu sẽ không kể cho bất cứ ai đâu!
Mạnh Tư Trình thực sự đáng sợ, kể cả Tống Đu Đủ không phải con trai ruột của anh ta thì nghe phân tích một lượt như thế này xong cũng phải biến thành con trai anh ta luôn.
Mạnh Tư Trình: “Điều mấu chốt nhất là hồi Đu Đủ đầy tháng, cậu từng gọi điện cho tôi khóc.”
Dựa vào số căn cước công dân của Tống Đu Đủ, rất dễ dàng suy luận ra ngày đầy tháng và cả thời gian mang thai của Tống Hề Đào.
Mạnh Tư Trình cúi đầu nhìn thẳng vào Tống Hề Đào, đáy mắt tràn ngập đau đớn và ân hận: “Hôm ấy cậu muốn nói gì với tôi?”
“Cậu bảo vợ cậu bỏ đi, có phải đang muốn chửi kẻ vô trách nhiệm là tôi đây không?”
“Tôi xin lỗi, đáng ra tôi phải đến tìm cậu ngay mới phải.”
Đã bao nhiêu năm, Tống Hề Đào vẫn không thể theo kịp tốc độ giải bài của Mạnh Tư Trình.
Đang phân tích lý trí tuần tự từng bước rất rành mạch, tự dưng lại có đoạn sướt mướt xen vào.
Mạnh Tư Trình phân tích hàng tá với cậu, thực ra có thể tung đòn kết liễu chỉ bằng một câu “Có tin tôi đi xét nghiệm ADN của Đu Đủ thêm lần nữa không”, vậy là cậu hoàn toàn hết đường ngăn cản.
Nhưng Mạnh Tư Trình không nói thế, anh chỉ đơn thuần xuất phát từ chính hai người họ.
Rồi thì câu cuối cùng ấy đã chạm đúng vào phần mềm mại nhất trong lòng Tống Hề Đào.
Đúng là có một khoảnh khắc, cậu rất cần Mạnh Tư Trình giúp đỡ.
Lời đáp muộn màng từ Mạnh Tư Trình, dù là ở tận ngày hôm nay, nghe vẫn cực kỳ êm tai.
Tống Hề Đào khẽ liếm môi, chuyện là… Mạnh Tư Trình đã xin lỗi vì không chịu trách nhiệm rồi, anh ấy đã như thế rồi…
Cơ mà một khi Mạnh Tư Trình biến thành bố Đu Đủ mọi việc sẽ rối tinh rối mù lắm, cậu và Đu Đu không có tố chất bằng Đậu Đen, khó mà chung sống hòa hợp với Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình thích ép người khác học toán quá, thành ra cái gen ghét toán trong người cậu ta tháo chạy nhanh nhất đường đua.
Tống Hề Đào siết chặt hai tay vào với nhau, cậu lỡ tình cờ phá giải bí ẩn về sinh mệnh vậy đó!
“Đầu tiên, bọn mình không hề lên giường.”
“Thứ hai, Đu Đủ không thích toán.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi biết, không thích toán là chuyện rất bình thường, dễ hiểu.”
Tống Hề Đào ngước mắt nhìn Mạnh Tư Trình, hả, giờ thì anh nói năng thấu tình đạt lý ghê ha, “Tiếp nữa, anh muốn làm bố Đu Đủ đến thế thì anh cứ làm thôi.”
Có một khoảnh khắc Mạnh Tư Trình vô cùng muốn ôm lấy Tống Hề Đào mủi lòng trước mắt, chưa kịp chờ anh động đậy, Tống Hề Đào đã dự đoán thành công một lần, đẩy anh ra.
Tống Hề Đào máy móc bán con trai rồi đưa ra yêu sách: “Làm bố Đu Đủ rồi thì không được theo đuổi mình nữa đấy!”
Mạnh Tư Trình: “Tôi muốn hết.”
Lời anh nói khiến Tống Hề Đào thoáng khiếp hãi, tuyên bố hùng hồn, thẳng thừng thế ư, còn không buồn lừa cậu một chút nào nữa.
“Anh tự cân nhắc đi, mình phải về nhà đây.” Tống Hề Đào đứng dậy, phủi mông bỏ đi.
Mạnh Tư Trình đi theo sau cậu, hệt như một chú chó hộ vệ cỡ lớn trung thành.
Tống Hề Đào có cảm giác rất kỳ diệu, bởi trong ấn tượng của cậu Mạnh Tư Trình mãi mãi luôn đi trước dẫn đường, chưa từng thấy anh đi sau người khác bao giờ.
“Bên trái.” Mạnh Tư Trình nhắc.
“Ừ.” Tống Hề Đào chẳng cần suy nghĩ, rẽ trái ngay. Đi thêm mấy chục bước cậu mới phát hiện đây không phải hướng cổng chính, Mạnh Tư Trình đã dẫn cậu sang bãi đỗ xe.
Chiếc Cullinan màu trắng đỗ sát bên cậu.
Tống Hề Đào: “…” Tuy Mạnh Tư Trình đi đằng sau nhưng đầu óc Mạnh Tư Trình vẫn dẫn đường phía trước.
Mạnh Tư Trình mở cửa ghế phụ, “Lên xe, chở cậu về nhà.”
Ngoài trời quá oi bức, Tống Hề Đào không tự làm khó bản thân, chui vào xe.
Mạnh Tư Trình: “Cậu nhìn thấy chiếc xe đạp địa hình ở phòng khách chưa?”
Tống Hề Đào gật đầu: “Ừm.”
Mạnh Tư Trình: “Quà thi cuối kỳ tôi tặng Đu Đủ, lúc nào rảnh thì thử xem sao.”
Đây là lần đầu họ nhắc đến việc thi cử kể từ sau hôm thi cuối kỳ, song vai trò đã thay đổi nhanh chóng.
Tống Hề Đào thử hỏi: “Đu Đu thi được 48 điểm, có phải vì thế nên anh không muốn dạy lớp 2 nữa không?”
“Không phải.” Mạnh Tư Trình phủ nhận rất dứt khoát, đằng trước đang đèn đỏ, anh dừng xe lại, quay đầu sang nhìn Tống Hề Đào, con ngươi đen đặc tựa một hành tinh trầm lắng xa xăm, “Vì trong lòng tôi thiên vị vô bờ bến, tôi không thích hợp dạy tập thể nữa.”
Mặt Tống Hề Đào bỗng nóng ran vô cớ, cậu chưa phải bố thằng bé đâu nhé, thiên vị gì chứ.
Nghĩ kĩ lại thì Đu Đủ có bố cũng có cái lợi, lợi ở chỗ mình khỏi phải dạy Đu Đủ học toán nữa, đợt trước cứ dăm ba hôm lại nhờ vả gọi bà ới ông, giờ Mạnh Tư Trình chẳng phải anh ta chủ động gánh vác sao?
Tống Hề Đào cân nhắc suy tính, bảo: “Khả năng là nhất thời Đu Đu chưa tiếp thu nổi đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Không sao cả, tôi biết chuyện này là được rồi.”
Tống Hề Đào nhấn mạnh lần hai: “Thằng bé không thích toán, mình cũng không thích.”
Mạnh Tư Trình cam kết: “Tôi sẽ không ép thằng bé học toán.”
Chở Tống Hề Đào về đến nhà, vừa khéo Tống Đu Đủ đang ngủ trưa, Mạnh Tư Trình không chần chừ nấn ná, anh vẫn còn rất nhiều việc cần tự mình làm rõ.
Tống Hề Đào cương quyết khẳng định họ chưa lên giường, cứ gặng hỏi cho bằng được thì thô lỗ quá, nhưng không lên giường vậy Đu Đu từ đâu mà ra?
Anh đỗ xe ở vị trí dưới sân, gọi điện cho Diêu Chiêu.
“Diêu Chiêu, rốt cuộc hôm mày tổ chức sinh nhật ở thành phố Nam có chuyện gì vậy?”
Diêu Chiêu: “Có gì đâu?”
Ý đồ tra khảo tàn ác của Mạnh Tư Trình sắp sửa lộ rõ: “Tao hỏi mày, hôm ấy liệu có khả năng tao với Tống Hề Đào phát sinh quan hệ sâu sắc hơn, khả năng, chứ không phải hỏi mày có chứng kiến hay chưa.”
“Tao không chứng kiến…” Lần này Diêu Chiêu thực sự kinh ngạc, Mạnh Tư Trình cầm đáp án vòng ngược lại đòi bài giải, “Khả năng thì đúng là có, hôm ấy có chai rượu đưa nhầm, cả hai đứa đều uống, Tống Hề Đào còn đưa mày về phòng nữa.”
Mạnh Tư Trình siết chặt vô lăng, mỉm cười: “Chuyện mấu chốt như thế này mà mày không kể?”
Diêu Chiêu: “Đau muốn chết ấy! Ban đầu đã cam kết không bao giờ nhắc lại nữa mà! Với lại! Ai bảo Đào khôn hơn mày, tao còn chưa về nước Đào đã rào trước với tao là đứa nào nhắc lại làm cún!”
Mạnh Tư Trình: “Hôm sau đó thì sao, tao phản ứng thế nào?”
Diêu Chiêu: “Mày chẳng có phản ứng gì cả! Đào cũng không nốt! Tối hôm đó tao còn từng gọi điện cho mày nhé, mày bảo mày không sao, trong điện thoại cũng không nghe thấy tiếng Đào.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Tống Hề Đào không có phản ứng gì cả?
Anh xoa trán, lái xe thẳng đến phòng Truyền thông ở trụ sở Mạnh Nguyên.
“Có phải mấy hôm nay có nhóm nhân viên chi nhánh đến tập huấn không?”
“Đúng ạ sếp Mạnh.”
Mạnh Tư Trình: “In cho tôi một bản lý lịch của họ.”
Thư ký phòng Truyền thông tìm kiếm trong hệ thống, thoáng thắc mắc, sếp Tiểu Mạnh muốn cất nhắc ai à, hay có ai làm phật ý sếp nhỉ?
Tổng cộng có hơn 100 người từ các nơi đến dự hội nghị, Mạnh Tư Trình đọc lần lượt từng trang, tầm mắt dừng lại ở một người tên “Lương Dịch”.
Gương mặt trùng khớp, chuyên ngành và trường đại học nơi tốt nghiệp cử nhân cũng khớp.
Bạn cùng phòng ký túc xá của Tống Hề Đào.
Nếu Tống Hề Đào dính bầu vào ngày 18/5 thì toàn bộ thai kì, gần như phải đến một nửa cậu đều ở lại trường, Lương Dịch là bạn cùng phòng cậu, chắc chắn sẽ biết chút gì đó.
Mạnh Tư Trình rút tờ lý lịch ra: “Mời cậu này đến công ty uống trà.”
Thư ký: “Vâng.”
Lương Dịch đang nằm ườn ở khách sạn chơi game thì tự dưng bị trụ sở chính mời đi uống trà, phản ứng đầu tiên là công ty con lục đục nội bộ, cấp trên ngu xuẩn lại đẩy mình ra chịu trận cho xem.
“Hờ hờ, sớm muộn gì cũng bỏ quách cái công việc tồi tàn này thôi.” Lương Dịch lầm bầm một câu với Tống Hề Đào trên Weixin, sau đó thì nhận được tin nhắn từ phòng Truyền thông báo xe đã chờ ở cửa khách sạn, biển số xe là A885.
Đây là đãi ngộ của công ty mẹ ư?
Chờ gặp Mạnh Tư Trình cậu ta càng thêm sửng sốt, đây là quản lý ở trụ sở chính á? Trẻ thế?
Mạnh Tư Trình cố gắng kiên nhẫn, đầu tiên trò chuyện với Lương Dịch tìm hiểu tình hình công ty con, tiết lộ ý định chỉnh đốn của trụ sở chính, cho cậu ta hai lựa chọn: chuyển ngang cấp đến trụ sở chính hoặc thăng chức ở công ty con, nhằm phối hợp giải quyết việc đấu đá phe phái phía dưới.
Thư ký rót hai tách trà đặt xuống, âm thầm tặc lưỡi, thậm chí tài liệu bên chi nhánh cũng là cô in ra cho sếp Tiểu Mạnh chứ ai, vậy mà bàn tới công việc đã lão luyện trơn tru vậy rồi.
Sếp Tiểu Mạnh còn chưa nhấp ngụm trà nào.
Lương Dịch đã muốn trở mặt với công ty cũ sẵn, hoàn toàn chẳng ngờ lối thoát của mình lại sáng sủa đến thế, làm cậu ta phải cân nhắc một hồi.
Đúng là quản lý trụ sở chính vẫn am hiểu sâu sắc, tầm nhìn xa rộng, ánh mắt tinh tường hơn hẳn.
Mạnh Tư Trình ra hiệu cho thư ký rời phòng, chậm rãi dẫn dắt vào vấn đề: “Mấy hôm nay đã đi chơi những đâu ở thành phố Hải chưa, có cần công ty sắp xếp ai đi cùng không?”
“Không cần không cần, tôi tự đi chơi với bạn đại học là được rồi sếp ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Đại học cậu học trường XX ở thành phố Nam nhỉ? Trùng hợp tôi có cậu em họ học chung trường, chung ngành với cậu, tên là Tống Hề Đào.”
“Đào trong quả đào ấy ạ? Thế thì là bạn cùng phòng tôi đấy! Anh em không giống lông cũng giống cánh! Hai người ưu tú vậy, hóa ra là người nhà cả!”
Mạnh Tư Trình nhướng mày: “Khéo vậy à, cậu ấy hay kể là bạn bè cùng phòng tử tế lắm, tôn trọng riêng tư để cậu ấy vẽ truyện tranh.”
Lương Dịch tự hào: “Hì hì, chính ra cũng may, cả 6 đứa đều hòa đồng dễ chịu.”
Mạnh Tư Trình: “Thành phố Nam chắc nhiều món ngon nhỉ, Đào ăn béo hẳn lên, mấy năm qua về đây lại gầy bớt.”
“Món ngon?” Lương Dịch nghĩ ngợi, “Có điểm tâm sáng ngon đấy nhưng bọn tôi đều không dậy nổi, ngày nào cũng gọi đồ về ăn.”
“Ăn đồ ngoài hàng dễ béo thật, tôi với Đào đều tăng hẳn mấy cân, xong còn cứ dồn hết vào bụng chứ.”
Mạnh Tư Trình miết cốc trà, buông thõng mắt thẫn thờ: “Em ấy với con trai em ấy đều thích ăn đồ ship ngoài.”
Lương Dịch hoài niệm: “Học kỳ 1 năm 4 có đại chiến giao đồ ăn, đầu hàng gục ngã luôn, trà sữa 2 tệ, mì trộn 3 tệ ngày nào cũng sẵn, tuy nghèo dinh dưỡng nhưng mà nó ngon.”
Tuy nghèo dinh dưỡng…
Mạnh Tư Trình cảm giác tác dụng phụ của quá trình điều trị mất trí lại sắp sửa trồi lên, đầu đau như búa bổ, anh nhớ đến đáp án Tống Hề Đào điền trong bảng hỏi là mỗi tuần gọi đồ ngoài hơn 15 lần, anh tưởng Tống Hề Đào dư dả, chí ít sẽ gọi món gì ngon lành.
Cuối cùng hóa ra bữa nào cũng tham gia “Trợ giá chục tỷ”.
Cậu dưỡng thai bằng cách ăn đồ gọi ngoài 2 tệ.
Chắc hẳn hồi đó Tống Hề Đào chưa biết là có Đu Đu.
Mạnh Tư Trình cắn nghiến phần thịt bên trong má: “Trà sữa đúng là chẳng bổ béo gì.”
(*Trợ giá chục tỷ: vừa là hình thức marketing, vừa là chính sách cạnh tranh, các nền tảng trợ giá giúp giảm giá sản phẩm, thúc đẩy chi tiêu; bắt nguồn từ Pinduoduo, Jingdong & Taobao năm 2019, giao đồ ăn thì là Elema năm 2020 với mức cao nhất 20 tệ ~ 75K VNĐ; tham khảo Baike Baidu. Ngoài ra 3 nền tảng giao đồ ăn lớn thường nhắc đến là Meituan màu vàng, Elema màu xanh giờ đã về Taobao & Jingdong màu đỏ.)
Lương Dịch: “Mà càng ăn lại càng dễ đói cơ ạ, đã hẹn nhau giảm béo, xong tôi chứng kiến Đào đói sắp khóc luôn rồi, tôi cũng cồn cào vật vã, thôi không giảm nữa.”
Mạnh Tư Trình cố ý liếc sang Lương Dịch: “Hai người giữ dáng được như giờ cũng vất vả.”
Nhắc đến chuyện giảm béo là Lương Dịch quệt vội được cả vốc nước mắt cay đắng: “Tôi trầy trật mãi, Đào thì là gặp tai nạn xe bất đắc dĩ giảm cân.”
Chiếc cốc trong tay Mạnh Tư Trình suýt rơi xuống đất, anh ổn định lại tinh thần: “Trước đợt tốt nghiệp em ấy hơi đen đủi.” Gặp phải anh.
Lương Dịch: “Đấy ạ, chẳng hiểu tài xế lái xe kiểu gì nữa, đâm trúng Đào làm sao mà bụng còn nguyên vết thương to tướng.”
Tách nước trà màu nhạt trong tay Mạnh Tư Trình đã bị gió điều hòa thổi nguội ngắt, từ đầu chí cuối anh không mảy may động vào: “Ít nhất cũng phải nghỉ tầm 3 tháng nhỉ.”
Lương Dịch: “Lại chả, kỳ 2 năm 4 cậu ấy đi học muộn tận cả tháng lận.”
Mạnh Tư Trình: “Chắc em ấy về trường ngày 12 tháng 3 à?”
Con số chính xác Lương Dịch không biết, cậu ta chỉ nhớ sau đó có buổi gặp mặt sinh hoạt toàn khối, bèn tìm lại thông báo trong nhóm lớp: “Sinh hoạt hôm 13/3, vậy chắc là một hai hôm trước đó.”
Tống Hề Đào ở thành phố Nam một mình, phải bất lực đến mức nào mới suy sụp tới mức đi gọi điện cho anh.
Viền mắt Mạnh Tư Trình dâng đầy sự nóng bỏng, không tài nào xua tan.
Mạnh Tư Trình cầm tập voucher ẩm thực trên sofa lên: “Đào kể hai cậu đều thích ăn, lúc nào rảnh có thể lần lượt ghé thử các nhà hàng này xem.”
“Tôi còn việc khác nữa, hôm nay trò chuyện đến đây đã.”
Lương Dịch nhận lấy tập voucher, hai mắt bừng sáng: “Vậy tôi xin phép rút trước.”
Lúc định chào tạm biệt Lương Dịch mới nhớ ra để hỏi: “Cho hỏi sếp họ…?”
Mạnh Tư Trình: “Mạnh.”
“Chào sếp Mạnh ạ.” Lương Dịch chuồn tót khỏi cửa, sau đó mới nhớ ra tiếp tập đoàn Mạnh Nguyên cũng họ Mạnh, Đào có người quen họ hàng “khủng” thế cơ à?
Lương Dịch gọi điện cho Tống Hề Đào thú tội, “Đào ơi, xin lỗi nha, hình như tao lỡ chạy chọt cửa sau nhà mày rồi hay sao ấy.”
Tống Hề Đào: “Cửa sau nào?”
Lương Dịch: “Anh họ Mạnh nhà mày đề xuất thăng chức cho tao, còn mời tao ăn uống nữa.”
Tống Hề Đào: “Anh họ tao họ Giang… từ từ, Mạnh á?”
Lương Dịch căng thẳng: “Không ổn hả? Ông ấy hỏi tao nhiều chuyện thời đại học của mày cực!”
“Nhưng toàn loanh quanh chuyện ăn uống thôi, gọi đồ ngoài 2 tệ này, uống trà sữa 3 tệ này, cả làng đều biết thời sinh viên đấy là chuyện thường ngày ở huyện ấy mà, chẳng sao đâu Đào nhỉ?”
Tống Hề Đào: “…”
Tống Hề Đào liếc thử xem giờ, mới 1 tiếng 45 phút trôi qua tính từ lúc cậu và Mạnh Tư Trình chào nhau, năng lực làm việc thật khủng bố.
Đu, sau này con đừng mơ ăn đồ ship ngoài nữa.
Mạnh Tư Trình đang làm gì vậy nhỉ?
…
Mạnh Tư Trình đang nghiên cứu tài khoản QQ phụ của anh.
Nhớ ra tài khoản rồi, hóa ra còn nạp SVIP 10 năm, mật khẩu thì là 9542169… Vẫn thiếu 1 số, không rõ là vị trí nào.
Chắc chắn dãy số này có ý nghĩa.
Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm chỗ mật khẩu nghiên cứu quy luật, hồi lâu sau anh từ bỏ, lần đầu tiên bỏ cuộc giải một bài toán.
Anh chọn tìm lại mật khẩu, không liên kết với số điện thoại, đành trả lời câu hỏi bảo mật.
[Xin trả lời câu hỏi bảo mật:]
[Người bạn thích nhất là?]
Mạnh Tư Trình điền ngay không do dự: Tống Hề Đào.
[x]
Xét tính cẩn trọng của tuổi 17, Mạnh Tư Trình đổi sang viết tắt: THĐ.
[x]
“…”
[Tiểu Đào Tử]
[x]
[Vợ]?
[x]
Lại còn định thích ai nữa? Mới có một đã sấp ngửa rồi đây!
Mạnh Tư Trình bị sự bảo mật tuổi 17 đề phòng kín kẽ bó tay, thẹn quá hóa bực ở bộ phận Truyền thông.
“Gọi hộ tôi hacker bên Công nghệ sang đây.”